Chiếc nhẫn kia thỉnh thoảng lại bắt sáng dưới ánh đèn.
Anh cố dời mắt đi, nhưng chẳng bao lâu lại không nhịn được nhìn trở lại.
Kiểu dáng rất đơn giản, vừa vặn ôm quanh ngón tay thanh mảnh của cô.
Từ rất lâu trước đây, khi Úc Kiều cùng anh đi ngang qua cửa hàng trang sức, cô từng đứng lại trước một quầy trưng bày có kiểu nhẫn tương tự.
Khi ấy Trần Tự còn đang bận trả lời tin nhắn, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên đã nói: “Nhìn mấy thứ này làm gì? Tầm thường.”
Cô im lặng vài giây, sau đó chỉ khẽ “ừ” một tiếng rồi tự mình rời đi.
Thì ra cô thích những kiểu nhẫn như thế.
Thì ra khi chiếc nhẫn ấy nằm trên tay cô, lại đẹp đến vậy.
Bữa ăn mới trôi qua một nửa, Trần Tự đã lấy cớ ra ngoài hít thở rồi đi thẳng tới hành lang.
Gió lạnh vừa thổi qua, anh mới nhận ra sau lưng mình đã đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Anh lấy một điếu t.h.u.ố.c ra, châm lửa rồi hút vào một hơi.
Khói t.h.u.ố.c nhanh ch.óng phủ mờ bóng anh phản chiếu trên lớp kính phía trước.
Khi Hứa Minh Kiều đẩy cửa bước ra, điếu t.h.u.ố.c giữa những ngón tay Trần Tự vừa cháy được phân nửa.
Men rượu cộng với cơn tức tối bị đè nén suốt cả tối lập tức bùng lên, anh đứng thẳng người rồi bước tới chắn giữa hành lang.
Hứa Minh Kiều dừng bước, bình tĩnh ngẩng mắt nhìn anh, mà chính vẻ bình tĩnh đó lại càng khiến Trần Tự vô cớ thấy bực bội.
Trần Tự giật nhẹ khóe môi, rồi cứ thế để những lời trong đầu tuôn ra không ngừng.
Anh bắt đầu kể chuyện trước đây của Úc Kiều.
Kể rằng có lần anh bị cúm sốt cao, cô chạy vào bệnh viện chăm sóc cả đêm, gần như chẳng dám chợp mắt.
Kể rằng hồi đại học, cô từng tiết kiệm tiền sinh hoạt để mua giày thể thao cho anh, còn bản thân thì ăn màn thầu suốt nửa tháng.
Kể những sở thích anh chỉ vô tình nhắc qua một lần, vậy mà cô có thể ghi nhớ tận mấy năm.
Anh còn kể đám bạn xung quanh ai cũng ghen tị, luôn nói rằng Trần Tự anh đúng là số hưởng.
Bởi bên cạnh anh có một cô gái “hiểu chuyện” như thế, nhiều năm vẫn một lòng một dạ.
Trong lúc nói những chuyện ấy, cằm anh hơi nâng lên, trong đôi mắt ánh lên thứ cảm xúc đục ngầu khó tả.
Đó hoàn toàn không phải sự hoài niệm.
Mà là khoe khoang.
Giống như anh đang trưng bày một món báu vật trước kia từng thuộc về mình, mặc cho anh tùy tiện phung phí bao nhiêu vẫn tin rằng nó sẽ mãi mãi ở nguyên đó.
Trong giọng Trần Tự thậm chí còn có chút trách móc, giống như đang trách Hứa Minh Kiều đã mang đi món đồ chơi mà bản thân anh còn chưa chơi chán.
Càng nói, thái độ của anh càng thả lỏng, vẻ chắc chắn trong mắt cũng càng rõ.
Anh tin rằng Hứa Minh Kiều nghe xong sẽ khó chịu, sẽ tự biết đường rút lui, sẽ hiểu bản thân chẳng qua chỉ là người tới sau nhặt được món đồ người khác bỏ lại.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, một nắm đ.ấ.m đã thẳng thừng lao tới.
Cú đ.ấ.m vừa nhanh vừa mạnh, trực tiếp giáng lên xương hàm Trần Tự.
Một tiếng va chạm trầm đục vang lên, Trần Tự loạng choạng đập lưng vào tường, điếu t.h.u.ố.c trong tay cũng văng xuống đất.
Trong khoang miệng anh lập tức lan ra vị tanh của m.á.u.
“…Anh đ.á.n.h tôi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tôi đ.á.n.h chính loại người như anh.” Giọng Hứa Minh Kiều lạnh hẳn xuống, “Loại rác rưởi coi thường rồi chà đạp tấm lòng thật sự của người khác.”
Khi chúng tôi nghe thấy tiếng động rồi chạy ra, hành lang đã hỗn loạn thành một mớ.
“Đừng đ.á.n.h nữa!”
“Mau tách hai người họ ra!”
Khung cảnh trước mắt rối tung.
Người lao vào can, người đứng ngoài khuyên, tiếng chân chạy xen lẫn những tiếng kinh hô liên tiếp.
Tôi chen qua đám đông, lập tức nắm lấy cánh tay Hứa Minh Kiều.
Anh đang thở rất nặng, cơ bắp trên cánh tay căng cứng như thép, nhưng vừa nhận ra người chạm vào mình là tôi, sức lực trên người lập tức thả lỏng xuống.
Trần Tự đang bị mấy người giữ lại, khóe miệng đã rách, cổ áo sơ mi bị kéo lệch, nhưng ánh mắt vẫn c.h.ế.t lặng nhìn về phía tôi.
Không, chính xác hơn là anh đang nhìn bàn tay tôi nắm c.h.ặ.t lấy Hứa Minh Kiều.
“Báo cảnh sát.” Trần Tự đưa tay lau khóe môi rồi cười lạnh, “Anh ta là người ra tay trước, mọi người ở đây đều nhìn thấy.”
Hứa Minh Kiều không hề biện minh, chỉ rũ mắt nhìn mu bàn tay bị trầy, dùng đầu ngón tay lau đi chút m.á.u.
Cảnh sát rất nhanh đã có mặt.
Hai bên được tách ra để lấy lời khai, ghi thông tin, ánh đèn trắng trong phòng hòa giải chiếu xuống lạnh lẽo đến khó chịu.
Trần Tự vẫn kiên quyết nói: “Anh ta vô duyên vô cớ đ.á.n.h tôi, tôi có thể yêu cầu giám định thương tích.”
Viên cảnh sát quay sang Hứa Minh Kiều: “Anh nói thế nào?”
Hứa Minh Kiều im lặng một lúc rồi bình thản đáp: “Anh ta đáng bị đ.á.n.h.”
“Lý do?”
“Miệng quá bẩn.”
Trần Tự bật cười khẩy rồi quay sang tôi với ánh mắt khiêu khích: “Úc Kiều, em thấy chưa? Đây chính là người mà em chọn.”
Tôi hoàn toàn không nhìn anh, chỉ quay sang cảnh sát nói: “Hành lang có camera giám sát.”
Nụ cười trên mặt Trần Tự lập tức cứng lại.
Cảnh sát nhanh ch.óng trích xuất đoạn ghi hình.
Hình ảnh vô cùng rõ nét, hơn nữa còn thu được đầy đủ âm thanh.
Giọng nói của Trần Tự phát ra từ chiếc loa trong phòng.
Từng lời từng chữ giống như đang m.ổ x.ẻ tấm chân tình mà trước đây tôi đã cẩn thận đặt vào tay anh.
Không hề có chút hoài niệm nào.
Chỉ là khoe khoang.
Khoe khoang rằng anh từng được một người yêu đến mức nào, từng được chăm sóc chu đáo ra sao, từng được xem như cả thế giới thế nào.
Một cảm giác chua xót đến buồn nôn đột nhiên trào lên cổ họng.
Tôi cố nuốt xuống, đầu lưỡi chống lên vòm miệng để ép cảm giác khó chịu theo bản năng ấy trở lại.
Phòng hòa giải yên đến mức gần như chỉ còn nghe thấy tiếng dòng điện chạy khe khẽ.
Viên cảnh sát nhìn sang Trần Tự: “Đây chính là điều anh gọi là ‘vô duyên vô cớ ra tay’ sao?”
Anh cố dời mắt đi, nhưng chẳng bao lâu lại không nhịn được nhìn trở lại.
Kiểu dáng rất đơn giản, vừa vặn ôm quanh ngón tay thanh mảnh của cô.
Từ rất lâu trước đây, khi Úc Kiều cùng anh đi ngang qua cửa hàng trang sức, cô từng đứng lại trước một quầy trưng bày có kiểu nhẫn tương tự.
Khi ấy Trần Tự còn đang bận trả lời tin nhắn, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên đã nói: “Nhìn mấy thứ này làm gì? Tầm thường.”
Cô im lặng vài giây, sau đó chỉ khẽ “ừ” một tiếng rồi tự mình rời đi.
Thì ra cô thích những kiểu nhẫn như thế.
Thì ra khi chiếc nhẫn ấy nằm trên tay cô, lại đẹp đến vậy.
Bữa ăn mới trôi qua một nửa, Trần Tự đã lấy cớ ra ngoài hít thở rồi đi thẳng tới hành lang.
Gió lạnh vừa thổi qua, anh mới nhận ra sau lưng mình đã đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Anh lấy một điếu t.h.u.ố.c ra, châm lửa rồi hút vào một hơi.
Khói t.h.u.ố.c nhanh ch.óng phủ mờ bóng anh phản chiếu trên lớp kính phía trước.
Khi Hứa Minh Kiều đẩy cửa bước ra, điếu t.h.u.ố.c giữa những ngón tay Trần Tự vừa cháy được phân nửa.
Men rượu cộng với cơn tức tối bị đè nén suốt cả tối lập tức bùng lên, anh đứng thẳng người rồi bước tới chắn giữa hành lang.
Hứa Minh Kiều dừng bước, bình tĩnh ngẩng mắt nhìn anh, mà chính vẻ bình tĩnh đó lại càng khiến Trần Tự vô cớ thấy bực bội.
Trần Tự giật nhẹ khóe môi, rồi cứ thế để những lời trong đầu tuôn ra không ngừng.
Anh bắt đầu kể chuyện trước đây của Úc Kiều.
Kể rằng có lần anh bị cúm sốt cao, cô chạy vào bệnh viện chăm sóc cả đêm, gần như chẳng dám chợp mắt.
Kể rằng hồi đại học, cô từng tiết kiệm tiền sinh hoạt để mua giày thể thao cho anh, còn bản thân thì ăn màn thầu suốt nửa tháng.
Kể những sở thích anh chỉ vô tình nhắc qua một lần, vậy mà cô có thể ghi nhớ tận mấy năm.
Anh còn kể đám bạn xung quanh ai cũng ghen tị, luôn nói rằng Trần Tự anh đúng là số hưởng.
Bởi bên cạnh anh có một cô gái “hiểu chuyện” như thế, nhiều năm vẫn một lòng một dạ.
Trong lúc nói những chuyện ấy, cằm anh hơi nâng lên, trong đôi mắt ánh lên thứ cảm xúc đục ngầu khó tả.
Đó hoàn toàn không phải sự hoài niệm.
Mà là khoe khoang.
Giống như anh đang trưng bày một món báu vật trước kia từng thuộc về mình, mặc cho anh tùy tiện phung phí bao nhiêu vẫn tin rằng nó sẽ mãi mãi ở nguyên đó.
Trong giọng Trần Tự thậm chí còn có chút trách móc, giống như đang trách Hứa Minh Kiều đã mang đi món đồ chơi mà bản thân anh còn chưa chơi chán.
Càng nói, thái độ của anh càng thả lỏng, vẻ chắc chắn trong mắt cũng càng rõ.
Anh tin rằng Hứa Minh Kiều nghe xong sẽ khó chịu, sẽ tự biết đường rút lui, sẽ hiểu bản thân chẳng qua chỉ là người tới sau nhặt được món đồ người khác bỏ lại.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, một nắm đ.ấ.m đã thẳng thừng lao tới.
Cú đ.ấ.m vừa nhanh vừa mạnh, trực tiếp giáng lên xương hàm Trần Tự.
Một tiếng va chạm trầm đục vang lên, Trần Tự loạng choạng đập lưng vào tường, điếu t.h.u.ố.c trong tay cũng văng xuống đất.
Trong khoang miệng anh lập tức lan ra vị tanh của m.á.u.
“…Anh đ.á.n.h tôi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tôi đ.á.n.h chính loại người như anh.” Giọng Hứa Minh Kiều lạnh hẳn xuống, “Loại rác rưởi coi thường rồi chà đạp tấm lòng thật sự của người khác.”
Khi chúng tôi nghe thấy tiếng động rồi chạy ra, hành lang đã hỗn loạn thành một mớ.
“Đừng đ.á.n.h nữa!”
“Mau tách hai người họ ra!”
Khung cảnh trước mắt rối tung.
Người lao vào can, người đứng ngoài khuyên, tiếng chân chạy xen lẫn những tiếng kinh hô liên tiếp.
Tôi chen qua đám đông, lập tức nắm lấy cánh tay Hứa Minh Kiều.
Anh đang thở rất nặng, cơ bắp trên cánh tay căng cứng như thép, nhưng vừa nhận ra người chạm vào mình là tôi, sức lực trên người lập tức thả lỏng xuống.
Trần Tự đang bị mấy người giữ lại, khóe miệng đã rách, cổ áo sơ mi bị kéo lệch, nhưng ánh mắt vẫn c.h.ế.t lặng nhìn về phía tôi.
Không, chính xác hơn là anh đang nhìn bàn tay tôi nắm c.h.ặ.t lấy Hứa Minh Kiều.
“Báo cảnh sát.” Trần Tự đưa tay lau khóe môi rồi cười lạnh, “Anh ta là người ra tay trước, mọi người ở đây đều nhìn thấy.”
Hứa Minh Kiều không hề biện minh, chỉ rũ mắt nhìn mu bàn tay bị trầy, dùng đầu ngón tay lau đi chút m.á.u.
Cảnh sát rất nhanh đã có mặt.
Hai bên được tách ra để lấy lời khai, ghi thông tin, ánh đèn trắng trong phòng hòa giải chiếu xuống lạnh lẽo đến khó chịu.
Trần Tự vẫn kiên quyết nói: “Anh ta vô duyên vô cớ đ.á.n.h tôi, tôi có thể yêu cầu giám định thương tích.”
Viên cảnh sát quay sang Hứa Minh Kiều: “Anh nói thế nào?”
Hứa Minh Kiều im lặng một lúc rồi bình thản đáp: “Anh ta đáng bị đ.á.n.h.”
“Lý do?”
“Miệng quá bẩn.”
Trần Tự bật cười khẩy rồi quay sang tôi với ánh mắt khiêu khích: “Úc Kiều, em thấy chưa? Đây chính là người mà em chọn.”
Tôi hoàn toàn không nhìn anh, chỉ quay sang cảnh sát nói: “Hành lang có camera giám sát.”
Nụ cười trên mặt Trần Tự lập tức cứng lại.
Cảnh sát nhanh ch.óng trích xuất đoạn ghi hình.
Hình ảnh vô cùng rõ nét, hơn nữa còn thu được đầy đủ âm thanh.
Giọng nói của Trần Tự phát ra từ chiếc loa trong phòng.
Từng lời từng chữ giống như đang m.ổ x.ẻ tấm chân tình mà trước đây tôi đã cẩn thận đặt vào tay anh.
Không hề có chút hoài niệm nào.
Chỉ là khoe khoang.
Khoe khoang rằng anh từng được một người yêu đến mức nào, từng được chăm sóc chu đáo ra sao, từng được xem như cả thế giới thế nào.
Một cảm giác chua xót đến buồn nôn đột nhiên trào lên cổ họng.
Tôi cố nuốt xuống, đầu lưỡi chống lên vòm miệng để ép cảm giác khó chịu theo bản năng ấy trở lại.
Phòng hòa giải yên đến mức gần như chỉ còn nghe thấy tiếng dòng điện chạy khe khẽ.
Viên cảnh sát nhìn sang Trần Tự: “Đây chính là điều anh gọi là ‘vô duyên vô cớ ra tay’ sao?”