“Không có gì.” Anh đáp, “Cô định ra phía trước bắt xe sao? Tôi đưa cô đến đầu đường.”
Tôi vô thức lắc đầu, sau đó lại gật đầu.
Cả đoạn đường sau đó, hai chúng tôi gần như không nói thêm câu nào.
Đi đến đầu đường thì vừa đúng lúc có một chiếc taxi trống chạy tới.
Trước khi kéo cửa xe, tôi quay đầu nhìn anh lần nữa.
Anh đang giơ điện thoại lên, ánh sáng từ màn hình hắt lên đường nét dưới cằm.
Ống kính hướng về phía đuôi xe taxi, rõ ràng anh đang chụp lại biển số.
Cánh cửa xe đóng lại.
Nước mưa trên cửa kính kéo thành từng dòng dài rồi chậm chạp chảy xuống.
Qua gương chiếu hậu, tôi vẫn nhìn thấy anh đứng ở chỗ cũ, tay cầm chiếc ô xanh đậm.
Mãi đến lúc chiếc xe rẽ sang con đường khác, bóng dáng ấy mới hoàn toàn biến khỏi tầm mắt.
Sau hôm đó tôi mới biết người đàn ông kia tên là Hứa Minh Kiều.
Anh là nhân viên của công ty bên cạnh, đồng thời cũng là kỹ sư tham gia dự án lần này.
Ngoài trời vẫn đang mưa.
Tôi từ từ mở mắt, nhìn những dòng nước ngoằn ngoèo trượt dài trên cửa kính xe.
“Tỉnh rồi à?” Giọng Hứa Minh Kiều vang lên từ ghế lái.
“Ừ.” Tôi ngồi thẳng người, “Chúng ta đến đâu rồi?”
“Sắp tới.”
Anh đưa tay tăng nhiệt độ của luồng gió ấm thêm một chút.
Đầu ngón tay còn dừng ở cửa gió vài giây, như muốn chắc chắn nhiệt độ đã vừa đủ.
Tôi nhìn gương mặt nghiêng của anh một lúc, rồi đột nhiên gọi:
“Hứa Minh Kiều.”
“Cuối năm chúng ta kết hôn nhé?”
Anh chắc chắn đã nghe rõ.
Bởi tôi nhìn thấy yết hầu anh khẽ chuyển động.
Nhưng anh vẫn không lập tức trả lời.
Cho đến lúc chiếc xe chậm rãi tiến vào chỗ đỗ, tiếng động cơ hoàn toàn tắt xuống, anh mới thở ra một hơi thật dài.
“…Suýt nữa tôi đạp hết chân ga.”
Anh quay đầu nhìn tôi, giọng nghe vừa như trách móc lại vừa có chút làm nũng, ngay cả vành tai cũng ửng lên màu đỏ nhạt.
Sau đó Hứa Minh Kiều đưa tay vào túi trong áo khoác, lấy ra một chiếc hộp nhung màu xanh đậm rất nhỏ.
Tôi thoáng ngẩn người: “Anh mua lúc nào vậy?”
“Nửa tháng trước.” Hàng mi anh rũ xuống, cố tình không nhìn tôi, “…Hôm đó đi ngang qua tủ kính, thấy nó khá hợp.”
“Anh vẫn luôn mang theo bên người?”
Lần này anh hoàn toàn im lặng.
Chiếc hộp nhung được bật mở bằng một âm thanh rất khẽ.
Bên trong là một chiếc nhẫn trơn, kiểu dáng tối giản nhưng đúng với sở thích của tôi.
Anh cầm chiếc nhẫn lên, xoay người định trực tiếp đeo vào ngón tay tôi.
Nhưng động tác vừa làm được một nửa, anh đột nhiên dừng lại.
“Không đúng.” Anh nhỏ giọng nói.
Ngay sau đó anh mở cửa xe, vòng qua phía ghế phụ.
Mưa bên ngoài vẫn chưa tạnh, những hạt nhỏ li ti nhanh ch.óng làm ướt tóc và vai áo anh.
Tôi nhìn anh kéo cửa xe phía mình ra, luồng gió lạnh mang theo hơi ẩm lập tức ùa vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Anh định làm gì?”
“Quỳ một gối.” Giọng anh hòa trong tiếng mưa nghe hơi trầm, nhưng từng chữ vẫn rõ ràng, “Cầu hôn mà ngồi trong xe rồi tùy tiện đeo nhẫn cho người ta thì còn ra thể thống gì nữa.”
Nói là làm, anh thật sự khuỵu một chân xuống.
Đầu gối chạm lên nền xi măng ẩm ướt, phát ra một âm thanh rất nhẹ.
Ánh đèn vàng mờ trên trần nhà xe rơi lên mái tóc ướt của anh, rồi hắt xuống những ngón tay đang cầm chiếc nhẫn khẽ run.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt nghiêm túc đến mức gần như cố chấp.
“Úc Kiều,” anh nói, “kết hôn với anh nhé.”
Tiếng mưa ngoài trời nhỏ nhưng dày, từng nhịp từng nhịp gõ đều lên nóc xe.
Nghe hệt như tiếng tim đang đập.
Mấy ngày gần đây tâm trạng Trần Tự luôn u ám.
Bạn bè gọi anh ra ngoài uống rượu, có người vỗ vai rồi thử khuyên: “Hay là… bỏ đi?”
“Bỏ?” Trần Tự kéo lỏng cà vạt, ngửa đầu uống hết nửa ly rượu mạnh, để cảm giác nóng rát chạy dọc cổ họng, “Năm năm đấy, cậu nói xem tôi phải bỏ kiểu gì?”
Một người khác chen vào: “Thế cậu định cứ ngồi đó chờ à? Ít nhất cũng phải nghĩ ra cái cớ hẹn người ta gặp mặt chứ.”
Cái cớ.
Trần Tự nhìn những giọt nước đang chậm rãi trượt trên thành ly, trong đầu bỗng hiện lên một người.
Bạn cùng phòng đại học của Úc Kiều.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Trước kia hai người họ có quan hệ khá thân thiết.
Anh phải vòng qua vài mối quan hệ mới xin được số điện thoại của cô ấy.
Khi cuộc gọi kết nối, Trần Tự cố gắng hạ giọng thật chân thành, chỉ nói rằng mình và Úc Kiều đang giận nhau, cô lại nhất quyết không chịu gặp anh.
“Giúp tôi một lần, tổ chức một buổi gặp mặt bạn học nhé, toàn bộ chi phí tôi lo.”
Người bên kia do dự khá lâu, cuối cùng vẫn đồng ý.
Buổi tụ họp được sắp xếp vào tối cuối tuần.
Trần Tự đến nơi sớm nhất, cố tình chọn chỗ ngồi gần cửa, những ngón tay vô thức gõ từng nhịp lên mặt bàn.
Mỗi lần cánh cửa phát ra tiếng động, anh đều lập tức ngẩng đầu nhìn.
Đến lần thứ bảy cửa mở, cuối cùng Úc Kiều cũng xuất hiện.
Trần Tự gần như theo bản năng muốn đứng dậy.
Nhưng ngay sau đó anh nhìn thấy Hứa Minh Kiều đi sát phía sau cô.
Hai người đang nắm tay nhau.
Trên ngón áp út bàn tay trái của Úc Kiều là một chiếc nhẫn trơn, thỉnh thoảng phản chiếu vài tia sáng nhỏ dưới ánh đèn.
Ánh sáng ấy không hề ch.ói, vậy mà rơi vào mắt Trần Tự lại giống một mũi kim đ.â.m thẳng vào.
Động tác đứng dậy của anh cứng lại giữa chừng, sau đó anh chậm rãi ngồi trở xuống.
Người bạn cùng phòng có chút lúng túng, vội vàng gọi hai người ngồi xuống, mà vị trí còn trống lại vừa khéo nằm ngay đối diện Trần Tự.
Hứa Minh Kiều kéo ghế ra cho Úc Kiều, bàn tay đặt lên lưng ghế của cô vô cùng tự nhiên.
Một vòng người bắt đầu chào hỏi nhau, hỏi tình hình gần đây rồi lại hỏi tới công việc.
Đến lượt Úc Kiều, có người tinh mắt lập tức phát hiện: “Ôi, chiếc nhẫn này…”
Úc Kiều chỉ mỉm cười, không chủ động nói gì.
Hứa Minh Kiều rất tự nhiên tiếp lời: “Cuối năm chúng tôi tổ chức tiệc cưới.”
Giọng anh không lớn, nhưng lại đủ rõ để tất cả những người trên bàn đều nghe thấy.
Không khí lập tức trở nên náo nhiệt, người trêu chọc, người liên tục chúc mừng.
Trần Tự cũng miễn cưỡng cười theo, khóe môi kéo lên nhưng cơ mặt lại cứng đến khó chịu.
Tôi vô thức lắc đầu, sau đó lại gật đầu.
Cả đoạn đường sau đó, hai chúng tôi gần như không nói thêm câu nào.
Đi đến đầu đường thì vừa đúng lúc có một chiếc taxi trống chạy tới.
Trước khi kéo cửa xe, tôi quay đầu nhìn anh lần nữa.
Anh đang giơ điện thoại lên, ánh sáng từ màn hình hắt lên đường nét dưới cằm.
Ống kính hướng về phía đuôi xe taxi, rõ ràng anh đang chụp lại biển số.
Cánh cửa xe đóng lại.
Nước mưa trên cửa kính kéo thành từng dòng dài rồi chậm chạp chảy xuống.
Qua gương chiếu hậu, tôi vẫn nhìn thấy anh đứng ở chỗ cũ, tay cầm chiếc ô xanh đậm.
Mãi đến lúc chiếc xe rẽ sang con đường khác, bóng dáng ấy mới hoàn toàn biến khỏi tầm mắt.
Sau hôm đó tôi mới biết người đàn ông kia tên là Hứa Minh Kiều.
Anh là nhân viên của công ty bên cạnh, đồng thời cũng là kỹ sư tham gia dự án lần này.
Ngoài trời vẫn đang mưa.
Tôi từ từ mở mắt, nhìn những dòng nước ngoằn ngoèo trượt dài trên cửa kính xe.
“Tỉnh rồi à?” Giọng Hứa Minh Kiều vang lên từ ghế lái.
“Ừ.” Tôi ngồi thẳng người, “Chúng ta đến đâu rồi?”
“Sắp tới.”
Anh đưa tay tăng nhiệt độ của luồng gió ấm thêm một chút.
Đầu ngón tay còn dừng ở cửa gió vài giây, như muốn chắc chắn nhiệt độ đã vừa đủ.
Tôi nhìn gương mặt nghiêng của anh một lúc, rồi đột nhiên gọi:
“Hứa Minh Kiều.”
“Cuối năm chúng ta kết hôn nhé?”
Anh chắc chắn đã nghe rõ.
Bởi tôi nhìn thấy yết hầu anh khẽ chuyển động.
Nhưng anh vẫn không lập tức trả lời.
Cho đến lúc chiếc xe chậm rãi tiến vào chỗ đỗ, tiếng động cơ hoàn toàn tắt xuống, anh mới thở ra một hơi thật dài.
“…Suýt nữa tôi đạp hết chân ga.”
Anh quay đầu nhìn tôi, giọng nghe vừa như trách móc lại vừa có chút làm nũng, ngay cả vành tai cũng ửng lên màu đỏ nhạt.
Sau đó Hứa Minh Kiều đưa tay vào túi trong áo khoác, lấy ra một chiếc hộp nhung màu xanh đậm rất nhỏ.
Tôi thoáng ngẩn người: “Anh mua lúc nào vậy?”
“Nửa tháng trước.” Hàng mi anh rũ xuống, cố tình không nhìn tôi, “…Hôm đó đi ngang qua tủ kính, thấy nó khá hợp.”
“Anh vẫn luôn mang theo bên người?”
Lần này anh hoàn toàn im lặng.
Chiếc hộp nhung được bật mở bằng một âm thanh rất khẽ.
Bên trong là một chiếc nhẫn trơn, kiểu dáng tối giản nhưng đúng với sở thích của tôi.
Anh cầm chiếc nhẫn lên, xoay người định trực tiếp đeo vào ngón tay tôi.
Nhưng động tác vừa làm được một nửa, anh đột nhiên dừng lại.
“Không đúng.” Anh nhỏ giọng nói.
Ngay sau đó anh mở cửa xe, vòng qua phía ghế phụ.
Mưa bên ngoài vẫn chưa tạnh, những hạt nhỏ li ti nhanh ch.óng làm ướt tóc và vai áo anh.
Tôi nhìn anh kéo cửa xe phía mình ra, luồng gió lạnh mang theo hơi ẩm lập tức ùa vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Anh định làm gì?”
“Quỳ một gối.” Giọng anh hòa trong tiếng mưa nghe hơi trầm, nhưng từng chữ vẫn rõ ràng, “Cầu hôn mà ngồi trong xe rồi tùy tiện đeo nhẫn cho người ta thì còn ra thể thống gì nữa.”
Nói là làm, anh thật sự khuỵu một chân xuống.
Đầu gối chạm lên nền xi măng ẩm ướt, phát ra một âm thanh rất nhẹ.
Ánh đèn vàng mờ trên trần nhà xe rơi lên mái tóc ướt của anh, rồi hắt xuống những ngón tay đang cầm chiếc nhẫn khẽ run.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt nghiêm túc đến mức gần như cố chấp.
“Úc Kiều,” anh nói, “kết hôn với anh nhé.”
Tiếng mưa ngoài trời nhỏ nhưng dày, từng nhịp từng nhịp gõ đều lên nóc xe.
Nghe hệt như tiếng tim đang đập.
Mấy ngày gần đây tâm trạng Trần Tự luôn u ám.
Bạn bè gọi anh ra ngoài uống rượu, có người vỗ vai rồi thử khuyên: “Hay là… bỏ đi?”
“Bỏ?” Trần Tự kéo lỏng cà vạt, ngửa đầu uống hết nửa ly rượu mạnh, để cảm giác nóng rát chạy dọc cổ họng, “Năm năm đấy, cậu nói xem tôi phải bỏ kiểu gì?”
Một người khác chen vào: “Thế cậu định cứ ngồi đó chờ à? Ít nhất cũng phải nghĩ ra cái cớ hẹn người ta gặp mặt chứ.”
Cái cớ.
Trần Tự nhìn những giọt nước đang chậm rãi trượt trên thành ly, trong đầu bỗng hiện lên một người.
Bạn cùng phòng đại học của Úc Kiều.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Trước kia hai người họ có quan hệ khá thân thiết.
Anh phải vòng qua vài mối quan hệ mới xin được số điện thoại của cô ấy.
Khi cuộc gọi kết nối, Trần Tự cố gắng hạ giọng thật chân thành, chỉ nói rằng mình và Úc Kiều đang giận nhau, cô lại nhất quyết không chịu gặp anh.
“Giúp tôi một lần, tổ chức một buổi gặp mặt bạn học nhé, toàn bộ chi phí tôi lo.”
Người bên kia do dự khá lâu, cuối cùng vẫn đồng ý.
Buổi tụ họp được sắp xếp vào tối cuối tuần.
Trần Tự đến nơi sớm nhất, cố tình chọn chỗ ngồi gần cửa, những ngón tay vô thức gõ từng nhịp lên mặt bàn.
Mỗi lần cánh cửa phát ra tiếng động, anh đều lập tức ngẩng đầu nhìn.
Đến lần thứ bảy cửa mở, cuối cùng Úc Kiều cũng xuất hiện.
Trần Tự gần như theo bản năng muốn đứng dậy.
Nhưng ngay sau đó anh nhìn thấy Hứa Minh Kiều đi sát phía sau cô.
Hai người đang nắm tay nhau.
Trên ngón áp út bàn tay trái của Úc Kiều là một chiếc nhẫn trơn, thỉnh thoảng phản chiếu vài tia sáng nhỏ dưới ánh đèn.
Ánh sáng ấy không hề ch.ói, vậy mà rơi vào mắt Trần Tự lại giống một mũi kim đ.â.m thẳng vào.
Động tác đứng dậy của anh cứng lại giữa chừng, sau đó anh chậm rãi ngồi trở xuống.
Người bạn cùng phòng có chút lúng túng, vội vàng gọi hai người ngồi xuống, mà vị trí còn trống lại vừa khéo nằm ngay đối diện Trần Tự.
Hứa Minh Kiều kéo ghế ra cho Úc Kiều, bàn tay đặt lên lưng ghế của cô vô cùng tự nhiên.
Một vòng người bắt đầu chào hỏi nhau, hỏi tình hình gần đây rồi lại hỏi tới công việc.
Đến lượt Úc Kiều, có người tinh mắt lập tức phát hiện: “Ôi, chiếc nhẫn này…”
Úc Kiều chỉ mỉm cười, không chủ động nói gì.
Hứa Minh Kiều rất tự nhiên tiếp lời: “Cuối năm chúng tôi tổ chức tiệc cưới.”
Giọng anh không lớn, nhưng lại đủ rõ để tất cả những người trên bàn đều nghe thấy.
Không khí lập tức trở nên náo nhiệt, người trêu chọc, người liên tục chúc mừng.
Trần Tự cũng miễn cưỡng cười theo, khóe môi kéo lên nhưng cơ mặt lại cứng đến khó chịu.