“Ồ, cậu Hứa nhà cậu lại tiếp tục chiến dịch sưởi ấm trái tim à?… Ơ, A Kiều, chẳng phải cậu không ăn dâu tây sao?”
Tôi gật đầu rồi đẩy phần bánh dâu tây về phía cô ấy.
“Không phải anh ấy đặt.” Tôi nói, “Tôi không ăn dâu tây, cậu lấy đi.”
Cô đồng nghiệp thoáng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã vui vẻ nhận lấy: “Vậy tôi không khách sáo nhé!”
“Mà người nào thiếu hiểu biết về cậu vậy? Đến chuyện cậu không ăn dâu tây cũng chẳng nhớ?”
Tôi không trả lời, chỉ cười nhẹ rồi quay trở lại bàn làm việc.
Ngay lúc ấy, điện thoại rung lên.
Tin nhắn của Hứa Minh Kiều xuất hiện: “Xong việc chưa?”
“Vừa xong.” Tôi trả lời.
“Được, hai mươi phút nữa tôi chờ em dưới lầu.”
Ánh mắt tôi lại rơi xuống phần bánh ngàn lớp vị trà xanh ở góc bàn.
Tôi bóc chiếc nĩa nhựa, cắt một miếng nhỏ rồi đưa vào miệng.
Vị đầu tiên hơi đắng, sau đó mới chậm rãi ngọt lại, độ ngọt vừa đủ khiến người ta dễ chịu.
Điện thoại lại rung thêm một lần.
Là tin nhắn từ một số lạ, nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Bánh nhận được chưa? Tôi nhớ em thích ăn đồ ngọt.”
Đầu ngón tay tôi thoáng ngừng lại.
Sau đó tôi trực tiếp xóa tin nhắn, đồng thời chặn luôn số điện thoại ấy.
Tan làm, tôi vừa ngồi vào xe thì bên ngoài đã bắt đầu đổ mưa.
Ban đầu chỉ là vài giọt mưa thưa thớt, nhưng rất nhanh chúng đã nối thành từng đường dài, xiên xiên quất lên cửa kính.
Hứa Minh Kiều tăng nhiệt độ điều hòa, sau đó đưa tay chỉnh ghế phụ ngả ra phía sau cho tôi.
“Đường còn khá xa, em chợp mắt một lúc đi.” Anh nói.
Tôi không từ chối, ngoan ngoãn ngả người xuống rồi nhắm mắt lại.
Không gian trong xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng cần gạt nước chuyển động đều đều và âm thanh trầm thấp của động cơ.
Hứa Minh Kiều lái xe rất vững, bất kể tăng tốc hay giảm tốc cũng đều nhẹ nhàng đến mức gần như không cảm nhận được.
Khi ý thức bắt đầu mơ hồ, tôi bỗng nhớ tới lần đầu tiên mình gặp Hứa Minh Kiều.
Hình như hôm ấy trời cũng đang mưa.
Ngày đó công ty tổ chức hoạt động tập thể, đồng thời sắp xếp một buổi giao lưu với công ty bên cạnh.
Phòng riêng ồn ào đến mức khiến người ta đau đầu, chai bia nằm lăn lóc khắp sàn.
Tôi không uống bao nhiêu, phần lớn thời gian chỉ ngồi yên một chỗ nhìn đồng nghiệp vui đùa.
Đến lúc tan cuộc, gần một nửa số người đã say đến mức đi đứng xiêu vẹo.
Tôi đành lần lượt gọi cho người thân của từng người, sau đó tiếp tục gọi tài xế lái thay.
Khi tiễn người đồng nghiệp cuối cùng rời đi, bên ngoài đã bắt đầu mưa.
Những hạt mưa nhỏ và dày lất phất trong không khí, chạm lên cánh tay mang theo cảm giác lành lạnh.
Tôi đứng sát lề đường, mở điện thoại gọi xe.
Tài xế vừa nhận chuyến không lâu đã gọi lại, giọng áy náy nói con ở nhà bị sốt, anh ấy phải lập tức quay về.
Tôi nói không sao rồi chủ động hủy chuyến.
Mưa càng lúc càng dày, chỉ trong một lúc tóc và vai tôi đã bị phủ lên một lớp nước mỏng.
Tôi mở khung trò chuyện được ghim ở vị trí đầu tiên trong điện thoại.
Ngón tay dừng rất lâu trên ô nhập tin nhắn, gõ được vài chữ rồi lại xóa đi.
Tôi muốn nói bên ngoài mưa lớn quá, cũng muốn nói hôm nay mình thật sự hơi mệt.
Nhưng cuối cùng, toàn bộ câu chữ vẫn bị xóa sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không biết vì đã quá mệt, hay vì hai ly rượu ban nãy cuối cùng cũng bắt đầu ngấm.
Cổ họng tôi đột nhiên nghẹn lại đến khó chịu.
Tôi ngồi xổm xuống bên đường, vùi mặt sâu vào khuỷu tay.
Nước mắt còn thấm ướt tay áo trước cả những giọt mưa.
Đúng vào lúc ấy, mưa phía trên đầu bỗng biến mất.
Không, thật ra trời vẫn đang mưa.
Chỉ là có một chiếc ô màu xanh đậm vững vàng che lên phía trên tôi.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Tôi ngẩng đầu, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt.
Qua màn nước mờ, tôi thấy một người đàn ông mặc sơ mi xám nhạt đứng cách mình khoảng nửa bước, gần như toàn bộ chiếc ô đều nghiêng về phía tôi.
Một bên vai anh đã bị nước mưa thấm ướt.
“Cô vẫn ổn chứ?” Anh hỏi.
Tôi lập tức nói mình không sao.
Nhưng vừa mở miệng, giọng đã mang theo tiếng nức nở, khiến tôi cảm thấy mất mặt vô cùng.
Thế là tôi lại cúi đầu vùi mặt vào tay.
Mưa vẫn không ngừng rơi, từng hạt đập lên mặt ô tạo thành những tiếng trầm đục.
Người đàn ông ấy không rời đi, nhưng cũng chẳng tiếp tục hỏi han.
Anh chỉ đứng yên bên cạnh, im lặng che mưa cho tôi.
Một lúc sau.
Có người chậm rãi ngồi xổm xuống gần đó, nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa phải.
Một gói khăn giấy được nhẹ nhàng đặt vào tay tôi.
Góc bao bì nhựa khẽ lướt qua lòng bàn tay, mang theo chút lạnh.
Tôi siết gói khăn giấy trong tay nhưng vẫn ngồi bất động.
Thế nhưng nước mắt lại đột nhiên trào ra dữ dội hơn.
Từng giọt rơi liên tục xuống mu bàn tay.
Chiếc ô phía trên lại âm thầm nghiêng thêm về phía tôi.
Mảng áo vốn đã ướt trên vai người kia vì thế càng trở nên sẫm màu.
“Mắt sẽ sưng đấy.”
Anh đột nhiên lên tiếng, giọng điềm tĩnh đến mức gần như chẳng nghe ra cảm xúc.
Không giống một lời an ủi, đơn giản chỉ là đang nói một sự thật hiển nhiên.
Tôi ngẩn người.
Sau đó chẳng hiểu vì sao khóe môi lại vô thức cong lên một chút.
Đúng vậy, khóc thế này ngày mai chắc chắn mắt sẽ sưng.
Tôi chậm rãi lấy một tờ khăn giấy trong gói ra rồi áp lên mắt.
Tờ giấy trắng rất nhanh đã loang thành một mảng ẩm.
Giữa tiếng mưa đều đều, anh kiên nhẫn đợi tôi khóc xong, đợi tôi lau sạch gương mặt, rồi lại đợi tới lúc tôi tự đứng dậy.
Hai chân ngồi lâu hơi tê, vừa đứng thẳng tôi liền loạng choạng.
Anh không vội đưa tay đỡ, chỉ lặng lẽ đưa chiếc ô về phía tôi thêm một chút.
Đến lúc này tôi mới thật sự nhìn rõ gương mặt của người trước mắt.
Đường nét sạch sẽ, thần sắc rất tĩnh, không có tò mò, càng không có vẻ thương hại.
Trông anh giống như chỉ tình cờ đi ngang qua, sau đó thuận tiện dừng chân che mưa cho một người xa lạ đang ướt sũng.
“Cảm ơn.” Giọng tôi khàn đến mức gần như khó nghe.
Tôi gật đầu rồi đẩy phần bánh dâu tây về phía cô ấy.
“Không phải anh ấy đặt.” Tôi nói, “Tôi không ăn dâu tây, cậu lấy đi.”
Cô đồng nghiệp thoáng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã vui vẻ nhận lấy: “Vậy tôi không khách sáo nhé!”
“Mà người nào thiếu hiểu biết về cậu vậy? Đến chuyện cậu không ăn dâu tây cũng chẳng nhớ?”
Tôi không trả lời, chỉ cười nhẹ rồi quay trở lại bàn làm việc.
Ngay lúc ấy, điện thoại rung lên.
Tin nhắn của Hứa Minh Kiều xuất hiện: “Xong việc chưa?”
“Vừa xong.” Tôi trả lời.
“Được, hai mươi phút nữa tôi chờ em dưới lầu.”
Ánh mắt tôi lại rơi xuống phần bánh ngàn lớp vị trà xanh ở góc bàn.
Tôi bóc chiếc nĩa nhựa, cắt một miếng nhỏ rồi đưa vào miệng.
Vị đầu tiên hơi đắng, sau đó mới chậm rãi ngọt lại, độ ngọt vừa đủ khiến người ta dễ chịu.
Điện thoại lại rung thêm một lần.
Là tin nhắn từ một số lạ, nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Bánh nhận được chưa? Tôi nhớ em thích ăn đồ ngọt.”
Đầu ngón tay tôi thoáng ngừng lại.
Sau đó tôi trực tiếp xóa tin nhắn, đồng thời chặn luôn số điện thoại ấy.
Tan làm, tôi vừa ngồi vào xe thì bên ngoài đã bắt đầu đổ mưa.
Ban đầu chỉ là vài giọt mưa thưa thớt, nhưng rất nhanh chúng đã nối thành từng đường dài, xiên xiên quất lên cửa kính.
Hứa Minh Kiều tăng nhiệt độ điều hòa, sau đó đưa tay chỉnh ghế phụ ngả ra phía sau cho tôi.
“Đường còn khá xa, em chợp mắt một lúc đi.” Anh nói.
Tôi không từ chối, ngoan ngoãn ngả người xuống rồi nhắm mắt lại.
Không gian trong xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng cần gạt nước chuyển động đều đều và âm thanh trầm thấp của động cơ.
Hứa Minh Kiều lái xe rất vững, bất kể tăng tốc hay giảm tốc cũng đều nhẹ nhàng đến mức gần như không cảm nhận được.
Khi ý thức bắt đầu mơ hồ, tôi bỗng nhớ tới lần đầu tiên mình gặp Hứa Minh Kiều.
Hình như hôm ấy trời cũng đang mưa.
Ngày đó công ty tổ chức hoạt động tập thể, đồng thời sắp xếp một buổi giao lưu với công ty bên cạnh.
Phòng riêng ồn ào đến mức khiến người ta đau đầu, chai bia nằm lăn lóc khắp sàn.
Tôi không uống bao nhiêu, phần lớn thời gian chỉ ngồi yên một chỗ nhìn đồng nghiệp vui đùa.
Đến lúc tan cuộc, gần một nửa số người đã say đến mức đi đứng xiêu vẹo.
Tôi đành lần lượt gọi cho người thân của từng người, sau đó tiếp tục gọi tài xế lái thay.
Khi tiễn người đồng nghiệp cuối cùng rời đi, bên ngoài đã bắt đầu mưa.
Những hạt mưa nhỏ và dày lất phất trong không khí, chạm lên cánh tay mang theo cảm giác lành lạnh.
Tôi đứng sát lề đường, mở điện thoại gọi xe.
Tài xế vừa nhận chuyến không lâu đã gọi lại, giọng áy náy nói con ở nhà bị sốt, anh ấy phải lập tức quay về.
Tôi nói không sao rồi chủ động hủy chuyến.
Mưa càng lúc càng dày, chỉ trong một lúc tóc và vai tôi đã bị phủ lên một lớp nước mỏng.
Tôi mở khung trò chuyện được ghim ở vị trí đầu tiên trong điện thoại.
Ngón tay dừng rất lâu trên ô nhập tin nhắn, gõ được vài chữ rồi lại xóa đi.
Tôi muốn nói bên ngoài mưa lớn quá, cũng muốn nói hôm nay mình thật sự hơi mệt.
Nhưng cuối cùng, toàn bộ câu chữ vẫn bị xóa sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không biết vì đã quá mệt, hay vì hai ly rượu ban nãy cuối cùng cũng bắt đầu ngấm.
Cổ họng tôi đột nhiên nghẹn lại đến khó chịu.
Tôi ngồi xổm xuống bên đường, vùi mặt sâu vào khuỷu tay.
Nước mắt còn thấm ướt tay áo trước cả những giọt mưa.
Đúng vào lúc ấy, mưa phía trên đầu bỗng biến mất.
Không, thật ra trời vẫn đang mưa.
Chỉ là có một chiếc ô màu xanh đậm vững vàng che lên phía trên tôi.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Tôi ngẩng đầu, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt.
Qua màn nước mờ, tôi thấy một người đàn ông mặc sơ mi xám nhạt đứng cách mình khoảng nửa bước, gần như toàn bộ chiếc ô đều nghiêng về phía tôi.
Một bên vai anh đã bị nước mưa thấm ướt.
“Cô vẫn ổn chứ?” Anh hỏi.
Tôi lập tức nói mình không sao.
Nhưng vừa mở miệng, giọng đã mang theo tiếng nức nở, khiến tôi cảm thấy mất mặt vô cùng.
Thế là tôi lại cúi đầu vùi mặt vào tay.
Mưa vẫn không ngừng rơi, từng hạt đập lên mặt ô tạo thành những tiếng trầm đục.
Người đàn ông ấy không rời đi, nhưng cũng chẳng tiếp tục hỏi han.
Anh chỉ đứng yên bên cạnh, im lặng che mưa cho tôi.
Một lúc sau.
Có người chậm rãi ngồi xổm xuống gần đó, nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa phải.
Một gói khăn giấy được nhẹ nhàng đặt vào tay tôi.
Góc bao bì nhựa khẽ lướt qua lòng bàn tay, mang theo chút lạnh.
Tôi siết gói khăn giấy trong tay nhưng vẫn ngồi bất động.
Thế nhưng nước mắt lại đột nhiên trào ra dữ dội hơn.
Từng giọt rơi liên tục xuống mu bàn tay.
Chiếc ô phía trên lại âm thầm nghiêng thêm về phía tôi.
Mảng áo vốn đã ướt trên vai người kia vì thế càng trở nên sẫm màu.
“Mắt sẽ sưng đấy.”
Anh đột nhiên lên tiếng, giọng điềm tĩnh đến mức gần như chẳng nghe ra cảm xúc.
Không giống một lời an ủi, đơn giản chỉ là đang nói một sự thật hiển nhiên.
Tôi ngẩn người.
Sau đó chẳng hiểu vì sao khóe môi lại vô thức cong lên một chút.
Đúng vậy, khóc thế này ngày mai chắc chắn mắt sẽ sưng.
Tôi chậm rãi lấy một tờ khăn giấy trong gói ra rồi áp lên mắt.
Tờ giấy trắng rất nhanh đã loang thành một mảng ẩm.
Giữa tiếng mưa đều đều, anh kiên nhẫn đợi tôi khóc xong, đợi tôi lau sạch gương mặt, rồi lại đợi tới lúc tôi tự đứng dậy.
Hai chân ngồi lâu hơi tê, vừa đứng thẳng tôi liền loạng choạng.
Anh không vội đưa tay đỡ, chỉ lặng lẽ đưa chiếc ô về phía tôi thêm một chút.
Đến lúc này tôi mới thật sự nhìn rõ gương mặt của người trước mắt.
Đường nét sạch sẽ, thần sắc rất tĩnh, không có tò mò, càng không có vẻ thương hại.
Trông anh giống như chỉ tình cờ đi ngang qua, sau đó thuận tiện dừng chân che mưa cho một người xa lạ đang ướt sũng.
“Cảm ơn.” Giọng tôi khàn đến mức gần như khó nghe.