5 Năm Không Cưới

Chương 5

Trần Tự ngồi xổm xuống, lần lượt lấy từng món ra.

Chiếc cà vạt là thứ anh từng để quên ở nhà cô trước một buổi gặp đối tác, khi ấy cô đã cẩn thận là phẳng rồi treo lên, còn nhắc anh: “Lần sau đừng quên nữa.”

Bộ truyện tranh đã ngừng xuất bản là thứ anh chỉ thuận miệng nhắc đến một lần, vậy mà cô phải nhờ bốn năm người bạn tìm giúp mới mua được.

Chiếc tai nghe là quà sinh nhật cô tặng, nhưng anh chê màu sắc không đẹp nên từ đầu đến cuối chỉ dùng đúng một lần.

Còn chiếc áo kỷ niệm…

Anh cầm chiếc áo cũ đã được giặt nhiều đến mềm nhũn lên.

Trong trận chung kết năm đại học, anh từng bị trẹo mắt cá chân.

Úc Kiều không đủ sức cõng anh, vậy nên chỉ có thể khoác cánh tay anh lên vai mình rồi từng bước khó nhọc dìu tới phòng y tế.

Từ đó về sau, mỗi lần có trận đấu quan trọng, anh nhất định phải mặc chiếc áo này.

Anh từng nói đó là chiếc áo may mắn của mình.

Còn cô lần nào cũng kiên nhẫn giặt bằng tay, phơi thật khô rồi gấp ngay ngắn cho anh.

Năm năm.

Hóa ra những thứ hữu hình mà năm năm ấy để lại cuối cùng cũng chỉ vừa vặn lấp đầy một chiếc thùng giấy nhỏ.

Trần Tự ngồi bệt xuống sàn, lưng dựa vào chân bàn làm việc.

Chiếc cà vạt trượt khỏi lòng bàn tay, nhẹ nhàng rơi xuống tấm t.h.ả.m, không phát ra một chút âm thanh.

Ngay khoảnh khắc ấy anh đột nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện.

Anh nhớ cô luôn biết cà phê của anh phải thêm một phần sữa nhưng tuyệt đối không bỏ đường.

Anh nhớ trong điện thoại của cô, người liên hệ khẩn cấp suốt bao nhiêu năm vẫn luôn là anh, mặc dù từ trước đến nay anh chưa từng một lần nhận được cuộc gọi cầu cứu nào từ cô.

Anh nhớ mỗi lần mình nói “mệt rồi, cho tôi qua chỗ em nằm một lát”, bất kể đang làm gì cô cũng sẽ đặt xuống rồi yên lặng ở bên cạnh anh.

Cô dường như chưa từng thật sự đòi hỏi anh bất cứ thứ gì.

Ngay cả câu “tôi muốn kết hôn”, cô cũng nói nhẹ nhàng như thể chỉ đang hỏi tối nay nên ăn món gì.

Chính anh đã quen với sự lặng lẽ ấy đến mức coi mọi thứ cô dành cho mình là điều hiển nhiên.

Hai ngày sau, anh hẹn Tô Vãn ra ngoài.

Vừa gặp mặt, anh liền chuyển thẳng cho cô một khoản tiền.

Số tiền ấy hoàn toàn không nhỏ.

“Xin lỗi.” Trần Tự nói, “Chuyện giữa chúng ta dừng ở đây đi.”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Tô Vãn kinh ngạc hỏi lý do.

Trần Tự không giải thích.

Anh chỉ bình tĩnh lặp lại thêm một lần:

“Là vấn đề của tôi, số tiền này em cứ nhận đi, coi như khoản bồi thường tôi dành cho em.”

Giọng nói bình thản nhưng hoàn toàn không để lại bất cứ khả năng thương lượng nào.

Sau khi tiễn Tô Vãn lên xe, anh đứng một mình bên đường rồi châm một điếu t.h.u.ố.c.

Mới hút được một hơi, khói đã khiến anh sặc đến ho dữ dội.

Anh ho rất lâu, khóe mắt vì bị kích thích mà rịn ra chút nước mắt.

Đột nhiên anh nhớ ra Úc Kiều ghét mùi t.h.u.ố.c lá hơn bất cứ thứ gì.

Thế nhưng trước kia anh chưa từng để tâm, ngay cả khi ở nhà cô vẫn thoải mái hút như thể đó là chuyện đương nhiên.

Mỗi lần như vậy cô chỉ lặng lẽ mở cửa sổ, quay lưng về phía anh, bờ vai mảnh mai khẽ nhô lên.

Suốt bao năm cô chưa từng lên tiếng phàn nàn lấy một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trần Tự cúi đầu dập tắt điếu t.h.u.ố.c.

Sau đó anh lấy điện thoại ra, mở khung trò chuyện với Úc Kiều.

Cuộc trò chuyện gần nhất giữa họ vẫn dừng ở hôm anh gọi bảo cô ra sân bay đón.

Cuộc gọi đó thậm chí còn chưa kéo dài đến bốn mươi giây.

Kéo màn hình lên phía trên, hầu như tất cả đều là những tin nhắn một chiều do cô chủ động gửi.

“Trời trở lạnh rồi, nhớ mặc thêm áo.”

“Cửa hàng lần trước anh nhắc đến, hôm nay tôi đi ngang qua vừa hay nhìn thấy, hôm nào chúng ta cùng đi nhé?”

“Uống ít rượu thôi, uống nhiều không tốt cho dạ dày.”

Còn những câu trả lời của anh luôn qua loa đến mức có lệ, nhiều lúc thậm chí chẳng buồn trả lời.

Anh gõ một dòng: “Úc Kiều, chúng ta nói chuyện đi.”

Nhưng nhìn vài giây rồi lại xóa.

Anh tiếp tục gõ: “Chuyện trước đây là tôi không đúng.”

Sau đó vẫn xóa đi.

Cuối cùng, anh chỉ gửi một câu đơn giản:

“Ngày mai em có rảnh không? Đến chỗ cũ uống một cốc cà phê nhé.”

Tin nhắn vừa được gửi đi.

Một dấu chấm than đỏ ch.ói lập tức bật lên trên màn hình.

Ngay bên dưới là một dòng thông báo nhỏ:

“Tin nhắn đã được gửi nhưng đối phương từ chối nhận.”

Anh đã bị Úc Kiều chặn.

Trần Tự nhìn chằm chằm màn hình rất lâu.

Phản ứng đầu tiên của anh là cô chắc chắn đã vô tình thao tác nhầm.

Anh thoát khỏi khung trò chuyện, mở lại rồi gửi thêm một dấu hỏi.

Dấu chấm than đỏ tươi lại hiện lên y hệt lần trước.

Ngón tay anh dừng lơ lửng phía trên màn hình hồi lâu, cuối cùng bật ra một tiếng cười lạnh rồi khóa điện thoại.

Vẫn còn thời gian.

Anh tự nhủ với chính mình như vậy.

Ba tháng làm sao có thể đem so với năm năm.

Úc Kiều vốn mềm lòng, lại là người luôn nhớ những chuyện cũ.

Anh chắc chắn vẫn còn cơ hội.

Anh sẽ để cô tận mắt nhìn thấy bản thân đã thay đổi.

Anh cũng sẽ chứng minh mình có thể làm tốt hơn Hứa Minh Kiều.

Chiều thứ Năm, lễ tân gọi điện lên nói có đồ ăn giao tới cho tôi.

Tôi xuống lầu nhận được hai chiếc hộp giấy được đóng gói vô cùng tinh tế.

Mở ra bên trong, một hộp là bánh ngàn lớp vị trà xanh, hộp còn lại là bánh kem dâu tây.

Tôi nhìn chiếc bánh dâu tây trong vài giây.

Màn hình điện thoại bên cạnh vẫn im lìm, không xuất hiện bất cứ tin nhắn mới nào.

Khi tôi mang đồ trở lại chỗ ngồi, đồng nghiệp ở bàn bên lập tức ló đầu sang nhìn.