5 Năm Không Cưới

Chương 4

Còn Hứa Minh Kiều tốt ở điểm nào ư?

Tôi không trả lời.

Có lẽ đơn giản chỉ vì anh xuất hiện vừa đúng lúc.

Đúng lúc tôi đã quá mệt mỏi với những lần giằng co được tô vẽ thành tình yêu mãnh liệt, đúng lúc điều tôi mong muốn nhất chỉ còn là một mái nhà bình yên.

Anh xuất hiện.

Yên lặng, ổn định, khiến người ta cảm thấy an tâm.

Với tôi, như thế đã đủ rồi.

Tôi vừa rẽ ra khỏi hành lang thì nhìn thấy Hứa Minh Kiều đang đứng bên ngoài, trong tay cầm chiếc túi của tôi.

Trông thấy tôi, anh bước tới rồi rất tự nhiên đưa túi sang.

“Thanh toán xong rồi.” Anh nói, “Đi thôi.”

Tôi không hỏi anh có vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi hay không, anh cũng chẳng chủ động nhắc đến.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Trong đầu tôi lại hiện lên câu Trần Tự vừa hỏi: “Rốt cuộc anh ta có gì tốt?”

Rất nhiều năm trước, thật ra tôi cũng từng tự hỏi chính mình câu tương tự.

Trần Tự rốt cuộc có gì tốt?

Sau đó, tôi đã tự nghĩ ra cho mình hàng triệu câu trả lời.

Tôi của những năm đại học giống một cái cây lâu ngày bị đặt ở nơi không thấy ánh nắng, vừa yếu ớt vừa khao khát chút hơi ấm.

Sau khi bố mẹ ly hôn rồi lần lượt có gia đình riêng, tôi gần như trở thành số điện thoại nằm tận đáy danh bạ của cả hai bên.

Tôi thiếu tình yêu đến mức đáng thương.

Thiếu đến mức chỉ cần nhận được một chút thiện ý, một chút gần gũi hay chút cảm giác được ai đó cần tới, tôi cũng có thể vui mừng như vừa nhặt được báu vật.

Tôi cẩn thận cất giữ những thứ nhỏ bé ấy, hết lần này đến lần khác mang ra nghiền ngẫm, rồi tự thuyết phục mình:

Nhìn đi, ít nhất anh ấy vẫn đối xử với mình khác những người còn lại.

Tôi biến chút quan tâm hờ hững anh tiện tay ban cho thành tín hiệu của tình yêu.

Vì thế tôi hạ thấp chính mình, cam tâm tình nguyện đứng nguyên tại chỗ chờ đợi.

Chờ một ngày nào đó anh mệt mỏi quay về, nhận ra tôi vẫn chưa rời đi rồi tùy ý khen một câu “ngoan thật”.

Gọi tôi là phương án dự phòng thậm chí còn có phần nâng cao vị trí của tôi.

Bởi thực chất tôi chỉ giống một trạm tiếp tế tạm thời khi cảm xúc của anh cạn kiệt, anh đến nạp đầy năng lượng, sau đó lại không chút lưu luyến quay đi.

“A Kiều.”

Giọng Hứa Minh Kiều vang lên, kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ.

Tôi quay đầu nhìn anh.

Trên con phố lúc này chẳng có bao nhiêu người qua lại.

Hứa Minh Kiều vẫn không nói điều gì.

Anh chỉ đưa hai tay ra, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.

Vòng tay anh rất vững vàng, lòng bàn tay áp lên lưng tôi, truyền sang hơi ấm dịu dàng.

Sau đó anh còn khẽ ôm tôi lắc sang hai bên.

Tôi đặt cằm lên vai anh, ánh mắt vượt qua bờ vai rộng ấy.

Phía bên kia đường, những đốm sáng trên lớp kính cửa hàng đang khẽ lay động.

Không hiểu sao tôi bỗng bật cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Anh hơi nới lỏng vòng tay, cúi đầu nhìn tôi.

Tôi cũng ngẩng lên đối diện với ánh mắt anh.

Trong mắt Hứa Minh Kiều có một lớp ý cười rất nhạt, anh không hỏi “em cười gì”, cũng chẳng nói những lời sáo rỗng như “đừng nghĩ nữa”.

Anh chỉ yên lặng nhìn tôi cười, sau đó đưa tay dùng khớp ngón tay khẽ lau đi chút ẩm ướt nơi khóe mắt tôi.

“Đi thôi.” Giọng anh vẫn đều đều, vững vàng, “Muộn thêm chút nữa là trễ giờ đấy.”

Bàn tay đặt bên má tôi tự nhiên hạ xuống, rồi thuận thế nắm lấy tay tôi.

Lòng bàn tay khô ráo, nhiệt độ cũng vừa vặn đến mức khiến người ta an tâm.

Tôi mặc anh nắm tay, cùng nhau chậm rãi đi trở về.

Gió ngoài đường vẫn còn nóng, nhưng dường như chẳng còn oi bức khó chịu như trước.

Đầu ngón tay tôi vô thức cử động trong lòng bàn tay anh, ngay lập tức những ngón tay anh khép lại, siết tôi c.h.ặ.t hơn một chút.

Khoảng thời gian gần đây của Trần Tự không được dễ chịu cho lắm.

Ban đêm anh thường xuyên giật mình tỉnh giấc.

Mà một khi đã tỉnh thì gần như chẳng thể ngủ lại.

Cho dù mở mắt hay nhắm mắt, trong đầu anh vẫn chỉ quanh quẩn hình ảnh Úc Kiều.

Có khi là Úc Kiều của thời đại học, đứng dưới bậc thềm thư viện chờ anh, hai tay ôm một cốc sữa đậu nành nóng, ch.óp mũi vì lạnh mà đỏ bừng.

Chỉ cần nhìn thấy anh xuất hiện, cô sẽ lập tức cười, đôi mắt cong cong như hai nhịp cầu nhỏ.

Nhưng xuất hiện nhiều hơn cả lại là Úc Kiều của những ngày gần đây.

Cô đứng bên cửa, giọng điềm tĩnh đến lạnh nhạt nói: “Trần Tự, tôi chuẩn bị kết hôn rồi.”

Hoặc là cô ngồi trong quán ăn, cúi đầu bóc tôm, hàng mi rũ xuống, thậm chí chẳng buồn dành cho anh một ánh nhìn.

Những hình ảnh ấy cứ mắc lại trong tâm trí, từng khung hình một chậm chạp phát đi phát lại.

Ngay cả ban ngày anh cũng không thể trốn khỏi chúng.

Đang họp mà thất thần, vô tình nhìn thấy bóng nghiêng của một nữ đồng nghiệp cúi đầu ghi chép, chỉ vì hàng mi người đó rũ xuống giống cô mà anh lập tức nhớ tới Úc Kiều.

Lúc lái xe chờ đèn đỏ, ánh mắt lướt qua ô cửa kính của một quán cà phê ven đường, anh lại nhớ cô luôn thích những chỗ ngồi sát cửa sổ.

Tối đó trở về căn hộ, người giúp việc vẫn đang dọn dẹp như mọi ngày.

Đứng giữa phòng khách một lúc, anh đột nhiên hỏi: “Có phải ba tháng trước có một thùng đồ gửi đến cho tôi không?”

Người giúp việc đi vào phòng chứa đồ rồi kéo ra một chiếc thùng giấy.

Chiếc thùng không lớn, vuông vức, băng dính bên ngoài vẫn được dán kín cẩn thận.

Trần Tự đứng nhìn nó rất lâu.

Lúc này anh mới nhớ ra ngày đi du lịch ngoài đảo, đúng là điện thoại từng hiện tin nhắn báo có hàng giao đến.

Nhưng khi ấy anh đang ôm Tô Vãn, lại bận mở chiếc máy ảnh mới mua, nên chỉ tiện tay gạt thông báo đi.

Sau đó… sau đó anh hoàn toàn quên sạch.

Anh bảo người giúp việc mang thùng vào phòng làm việc.

Đợi cửa đóng lại, anh đứng im thêm một lúc mới chậm rãi đi tới.

Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng lớp băng dính bị xé khỏi mặt giấy nghe đặc biệt rõ ràng.

Đồ đạc bên trong được xếp gọn gàng đến mức gần như không có một khe hở thừa.

 
Chương không tồn tại | Mê Truyện