5 Năm Không Cưới

Chương 3

“Chào cô.”

Các món ăn rất nhanh được mang lên đầy đủ.

Trần Tự cũng bắt đầu nói chuyện nhiều hơn.

Giọng anh cao hơn bình thường, tốc độ nói cũng nhanh một cách rõ rệt.

Anh kể về hòn đảo hai người vừa đi, kể Tô Vãn say tàu đến mức nôn mệt lả, rồi kể mình đã chu đáo chăm sóc cô ấy thế nào.

Anh còn nói căn nhà nghỉ họ thuê chỉ cần mở cửa sổ ra là thấy biển, rồi hai người đã thức từ bốn giờ sáng để cùng ngồi chờ mặt trời mọc.

Tô Vãn thỉnh thoảng nhỏ giọng bổ sung vài chi tiết, anh liền cười, véo nhẹ má cô rồi trêu rằng cô ngốc đến mức ngay cả thông số máy ảnh cũng không biết chỉnh.

Mỗi lời anh nói ra đều giống một lưỡi d.a.o đã được mài đến sáng bóng, cố tình bày ngay ngắn trước mặt tôi.

Hứa Minh Kiều chẳng để ý đến họ, chỉ múc cho tôi một bát canh rồi đẩy sang.

“Cẩn thận, nóng đấy.”

Tôi nhận lấy, múc một thìa nhỏ rồi nhẹ nhàng thổi.

Phía đối diện, Trần Tự đang dùng đũa gắp một miếng cá, kiên nhẫn gỡ từng chiếc xương thật sạch rồi đặt vào bát Tô Vãn.

“Món em thích nhất.” Anh nói, nhưng đôi mắt lại cố tình hướng về phía tôi.

Trước đây tôi cũng rất ngại ăn phải xương cá, thế nhưng Trần Tự luôn thấy việc gỡ xương phiền phức, bởi vậy sau này mỗi khi đi cùng nhau chúng tôi gần như chẳng bao giờ gọi cá nữa.

Tôi cúi đầu uống một ngụm canh.

Nước canh gà ấm áp, dịu dàng trượt qua cổ họng rồi lan xuống l.ồ.ng n.g.ự.c.

Hứa Minh Kiều lại gắp cho tôi một đũa măng tây, sắc xanh non nổi bật trên chiếc đĩa sứ trắng.

“Ăn thêm một chút.”

“Hai người tình cảm tốt thật đấy, định bao giờ kết hôn?”

Hứa Minh Kiều bất ngờ lên tiếng hỏi.

Gương mặt Tô Vãn lập tức đỏ lên, cô mím môi cười rồi len lén nhìn sang Trần Tự.

Trần Tự không trả lời ngay.

Khóe môi anh khẽ động, ánh mắt lại lướt qua mặt tôi.

“Còn sớm.” Anh đáp, “Không cần vội.”

Hứa Minh Kiều gật đầu, giọng điệu nghe như chỉ thuận miệng nhắc tới một chuyện bình thường:

“Tôi với A Kiều cuối năm sẽ đính hôn.”

Đôi đũa đang cầm trong tay Trần Tự lập tức dừng lại.

Anh ngẩng mắt nhìn chằm chằm Hứa Minh Kiều, như thể đang cố xác nhận lời vừa rồi rốt cuộc là thật hay giả.

Sau đó anh mới quay sang phía tôi, khóe miệng kéo lên thành một đường cong miễn cưỡng, nhưng trong mắt hoàn toàn không có chút ý cười.

“Vậy sao? Chưa từng nghe Úc Kiều nhắc đến.”

“Bây giờ anh nghe rồi.”

Tôi bình thản lên tiếng.

Giọng không lớn, nhưng từng chữ đều đủ rõ để mọi người quanh bàn nghe thấy.

Tôi nhìn vẻ sửng sốt chưa kịp giấu đi trong mắt anh, sau đó lại nhìn Tô Vãn đang có phần ngơ ngác bên cạnh.

“Đến lúc đó,” tôi nói, “tôi sẽ gửi thiệp mời cho hai người.”

Ăn xong, Hứa Minh Kiều đứng dậy đi thanh toán.

Tôi cầm túi lên, nói mình muốn vào nhà vệ sinh dặm lại lớp trang điểm.

Lúc đi ra, vừa rẽ qua góc hành lang tôi đã nhìn thấy Trần Tự đang tựa lưng vào tường.

Giữa hai ngón tay anh kẹp một điếu t.h.u.ố.c chưa châm lửa, chỉ vô thức siết c.h.ặ.t nó trong tay.

Nghe thấy tiếng bước chân, anh lập tức ngẩng mắt lên.

“Úc Kiều.”

Tôi dừng lại, nhưng không chủ động nói gì.

“Em nghiêm túc thật sao?” Anh hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Giọng anh hạ xuống rất thấp, hòa lẫn với tiếng nhạc mơ hồ vọng tới từ cuối hành lang.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Tôi nhìn anh.

“Anh hỏi chuyện gì?”

“Cuối năm đính hôn, em thật sự nghiêm túc?”

“À, cuối năm tôi không đính hôn.”

Bờ vai đang căng cứng của anh lập tức thả lỏng đôi chút, giống như một hơi thở vừa chuẩn bị trút ra.

Nhưng ngay sau đó tôi lại lên tiếng.

“Bởi vì tôi định cuối năm kết hôn luôn.”

Hơi thở của Trần Tự lập tức mắc nghẹn giữa chừng.

Anh nhìn tôi không chớp mắt.

Đôi mắt vốn luôn hờ hững, bất cần ấy lúc này giống như mặt băng vừa bị đục vỡ, để lộ những đợt sóng đang cuộn lên dữ dội bên dưới.

Điếu t.h.u.ố.c trong tay Trần Tự bị bóp đến nát vụn.

Những mảnh t.h.u.ố.c nhỏ rơi xuống nền, anh cũng chẳng buồn để ý.

Anh tiến về phía tôi một bước, giọng nói trầm xuống đến khàn đặc:

“Năm năm, Úc Kiều, giữa chúng ta có tận năm năm.”

“Em nói chấm dứt là có thể chấm dứt ngay sao?”

Anh bắt đầu nhắc lại suốt năm năm qua tôi đã đối xử với anh ra sao, anh đã đối xử với tôi thế nào, rồi lại giải thích rằng không phải anh không muốn kết hôn, chẳng qua anh chỉ cần thêm chút thời gian.

Nói tới nói lui, những lời dài dòng ấy thực chất chỉ gom lại thành một ý.

Năm năm em còn chờ được, bây giờ đột nhiên làm thế này là có ý gì?

Tôi nhìn đôi môi anh không ngừng khép mở, bỗng cảm thấy người trước mặt xa lạ đến khó tin.

Những mảnh ký ức mà trước đây tôi từng nâng niu như báu vật, lúc này từ miệng anh nói ra lại biến thành sợi dây muốn trói tôi ở lại.

Bài nhạc ở cuối hành lang đã đổi sang một giai điệu khác, dịu dàng da diết nhưng xuất hiện vào lúc này lại chẳng đúng lúc chút nào.

“Trần Tự.” Tôi trực tiếp ngắt lời.

Anh lập tức im lại.

Tôi nhìn anh rồi rất khẽ hỏi:

“Bây giờ anh đang lấy thân phận gì để nói với tôi những lời này?”

“Bạn trai sao?” Tôi khẽ lắc đầu, “Chúng ta từ trước đến nay chưa từng chính thức ở bên nhau.”

“Còn hiện tại, ngay cả thứ quan hệ mập mờ không rõ ràng kia cũng đã kết thúc rồi.”

Tôi dừng một chút mới nói tiếp.

“Nếu là bạn học hay bạn bè thì anh lại càng không có tư cách can thiệp.”

Yết hầu anh khẽ chuyển động, cuối cùng vẫn chẳng nói được lời nào.

Tôi xoay người định rời đi.

“Úc Kiều.”

Anh gọi tôi từ phía sau.

“Hứa Minh Kiều… rốt cuộc anh ta có gì tốt?”

Chút sức mạnh cố gắng chống đỡ trong giọng nói ấy rốt cuộc cũng tan sạch.

Thứ còn lại chỉ là sự khô khốc và khó hiểu thật sự.

Bước chân tôi khựng lại đúng một giây.

Nhưng tôi không quay đầu.

“Chúng ta đều là người trưởng thành rồi, thời gian của tôi cũng quý giá lắm.”

“Tiếp tục dây dưa như trước chẳng có ý nghĩa gì, mà bản thân tôi cũng chẳng muốn tự hạ thấp mình thêm nữa.”