5 Năm Không Cưới

Chương 2

Tôi nhìn thẳng vào anh, chậm rãi nói từng chữ cho rõ ràng:

“Trần Tự, tôi không muốn cãi nhau với anh.”

“Hai chữ ‘chấm dứt’ đơn giản như vậy, rốt cuộc anh có hiểu nổi không?”

Anh nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt xa lạ như thể đây là lần đầu tiên biết tôi là người thế nào.

Lồng n.g.ự.c anh phập phồng mấy lần, trong đôi mắt dần cuộn lên cơn giận của một người cảm thấy bản thân vừa bị xúc phạm.

 

“Được.” Anh gật đầu, lùi lại một bước, “Em giỏi lắm.”

Nói xong anh xoay người chộp lấy chiếc áo khoác trên sofa, từ đầu đến cuối không nhìn tôi thêm lần nào.

Khoảnh khắc cánh cửa bị đóng sầm lại, cả căn nhà cũng như rung lên theo tiếng động ấy.

Cuối cùng, mọi thứ cũng yên tĩnh trở lại.

Ngày hôm sau tôi vẫn đi làm như bình thường.

Xử lý thư từ, tham gia họp, ngồi trước máy tính gõ bàn phím, mọi việc chẳng khác ngày thường là bao.

Gần đến giờ nghỉ trưa, màn hình điện thoại trên bàn bỗng sáng lên.

Ảnh đại diện hình người được vẽ nguệch ngoạc quen thuộc hiện ra trước mắt.

Là Hứa Minh Kiều.

“Trưa nay muốn ăn gì?”

Tôi nhìn hình người méo mó kia, khóe môi vô thức nhếch lên một chút rồi rất nhanh lại trở về bình thường.

Tôi gõ tên quán ăn quen mà chúng tôi thường đến ở dưới lầu.

“Được, tôi xuống gọi món trước, đến giờ em cứ xuống thẳng là được.”

Anh trả lời gần như ngay lập tức.

Tôi cũng nhắn lại một câu ngắn gọn: “Được.”

Ánh nắng bên ngoài cửa sổ văn phòng ch.ói đến nhức mắt, tôi theo bản năng đưa tay lên che.

Mọi thứ dường như vẫn chẳng có gì thay đổi.

Chỉ là thỉnh thoảng, đầu ngón tay đặt trên mặt bàn của tôi sẽ vô thức dừng lại vài giây.

Giống như trong tiềm thức vẫn đang chờ đợi một điều gì đó.

Mười một giờ năm mươi phút, tôi cầm điện thoại rồi xuống lầu.

Quán ăn ở rất gần công ty, chỉ cần đi qua một góc rẽ là tới.

Còn chưa bước qua cửa, tôi đã nhìn thấy Hứa Minh Kiều qua lớp kính trong suốt.

Anh ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ, cúi đầu nghịch điện thoại.

Vài sợi tóc vụn rơi xuống trước trán, che mất một phần đường chân mày.

Tôi đẩy cửa bước vào, chiếc chuông gió treo phía trên phát ra tiếng leng keng trong trẻo.

Anh ngẩng đầu lên, vừa thấy tôi thì đôi mắt đã cong nhẹ, đồng thời giơ tay ra hiệu.

“Tôi gọi măng tây xào, tôm luộc với canh gà nấm trúc tôn.”

Toàn bộ đều là những món tôi thích.

Vừa nói, anh vừa rất tự nhiên kéo chiếc cốc trước mặt tôi về phía mình.

Anh dùng nước nóng tráng cốc một lượt thật sạch rồi mới rót nước ấm vào.

Đáy cốc khẽ chạm xuống mặt bàn, phát ra âm thanh rất nhỏ giữa tiếng người trò chuyện xung quanh.

Không hiểu sao tôi lại đột nhiên nhớ đến Trần Tự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh chưa từng thật sự nhớ tôi thích ăn món gì.

Mỗi lần ra ngoài dùng bữa, anh luôn gọi một bàn toàn những món cay nồng, dầu mỡ mà bản thân yêu thích.

Tôi bị cay đến ho sặc sụa, anh chẳng những không để ý mà còn cười tôi “mong manh quá mức”.

Thi thoảng tâm trạng vui vẻ, anh cũng miễn cưỡng chiều tôi một lần, gọi vài món thanh đạm.

Nhưng suốt bữa ăn anh sẽ chẳng có chút hứng thú nào, dùng đũa đảo qua đảo lại mấy lần rồi than: “Nhạt thếch chẳng có vị gì, còn chẳng bằng về nhà nấu mì.”

Tôi nâng cốc lên uống một ngụm.

Nhiệt độ của nước vừa vặn đến dễ chịu.

Không nóng quá, cũng chẳng lạnh.

Một bữa ăn cùng Hứa Minh Kiều luôn rất yên tĩnh.

Cả tôi lẫn anh vốn đều không phải kiểu người thích nói quá nhiều.

Thỉnh thoảng trò chuyện vài câu thì cũng chỉ xoay quanh chuyện ông chủ sáng nắng chiều mưa, hoặc đồng nghiệp nào đó sở hữu tuyệt kỹ đẩy trách nhiệm nhanh hơn tốc độ ánh sáng.

Anh than phòng mình đã sửa bản thảo đến phiên bản thứ tám, tôi liền đáp bên mình vừa họp hai tiếng mà đến cuối vẫn chẳng chốt nổi một câu trọng tâm.

Không biết câu nào vô tình chạm đúng điểm buồn cười, hai chúng tôi vừa nhìn nhau đã đồng loạt bật cười.

Cười xong lại rất tự nhiên im xuống, cúi đầu tiếp tục ăn như chẳng có chuyện gì.

Đúng lúc đó, chuông gió phía cửa lại vang lên.

Có người đẩy cửa bước vào, mang theo một luồng gió mỏng lướt qua.

Tôi không ngẩng đầu, vẫn tập trung bóc lớp vỏ tôm trong tay.

“Úc Kiều?”

Một giọng nói quá mức quen thuộc vang lên, cố ý pha thêm vài phần kinh ngạc.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Đầu ngón tay tôi thoáng dừng lại, sau đó mới ngẩng mắt lên, vừa hay nhìn thấy Trần Tự đang đứng bên cạnh bàn.

Bên cạnh anh chính là cô em khóa dưới kia, trên người mặc chiếc váy liền màu vàng nhạt, cánh tay dè dặt khoác lấy anh.

“Trùng hợp thật.” Trần Tự cười, “Quán hết bàn rồi, ghép chung một bàn nhé?”

Miệng thì hỏi, nhưng còn chưa chờ ai đồng ý, anh đã kéo ghế cho cô gái ngồi xuống rồi tự nhiên ngồi ngay bên cạnh cô ấy.

Hứa Minh Kiều đành đứng lên, bê bát đĩa chuyển sang chỗ ngồi bên cạnh tôi.

Chân ghế kéo trên sàn phát ra một tiếng ma sát ch.ói tai ngắn ngủi.

Trần Tự nhướng mày, dáng vẻ như thể đến lúc này mới thật sự chú ý tới anh.

“Úc Kiều, không định giới thiệu một chút à?”

Tôi chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ tiếp tục bóc nốt con tôm đang cầm.

“Hứa Minh Kiều.” Hứa Minh Kiều chủ động lên tiếng trước, giọng nói vẫn bình thản, “Bạn trai của Úc Kiều.”

Anh dừng lại một nhịp rồi mới ngẩng mắt nhìn thẳng Trần Tự.

“Tôi từng nghe nhắc đến anh, Trần Tự.”

Không khí quanh bàn lập tức im xuống trong chớp mắt.

Khóe môi Trần Tự từ từ cong lên, nhưng ý cười hoàn toàn không lan tới đáy mắt.

“Trùng hợp thật.” Anh thuận tay ôm lấy vai cô gái bên cạnh, “Bạn gái tôi, Tô Vãn.”

Trong lúc giới thiệu, ánh mắt anh vẫn không hề rời khỏi tôi.

Cứ như thể đang kiên nhẫn đợi một phản ứng nào đó.

Đợi tôi sững người, đợi tôi ngẩng lên, hoặc ít nhất cũng để lộ một thoáng mất tự nhiên.

Nhưng tôi chỉ lau tay thật sạch rồi lịch sự gật đầu với Tô Vãn.