5 Năm Không Cưới

Chương 1: 1

Sau
Đã bước sang năm thứ năm dây dưa cùng Trần Tự, vậy mà vị trí của tôi trong lòng anh vẫn chỉ là một lựa chọn dự phòng.

Chỉ những lúc mỏi mệt hay chán chường, anh mới nhớ tới tôi, vừa khen tôi dịu dàng hiểu chuyện, vừa nói rằng người đàn ông nào cưới được tôi chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.

Thế nhưng người đàn ông ấy, từ đầu đến cuối, anh chưa từng muốn trở thành.

Hôm đó, sau chuyến du lịch cùng cô em khóa dưới, vừa trở về anh đã gọi điện bảo tôi đến sân bay đón.

Tôi nhìn người đàn ông đang ngồi yên lặng phía đối diện chờ mình, rồi nhẹ giọng trả lời:

“Tôi đang đi hẹn hò, không đến được.”

Anh sững ra trong giây lát, còn tôi lại là người chủ động cúp máy trước, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm.

Khi tôi trở về nhà, ánh đèn trong phòng vẫn còn sáng.

Trần Tự đang ngồi trên sofa nói chuyện điện thoại, hàng mày nhíu c.h.ặ.t, giọng nói nghe rõ vẻ mất kiên nhẫn.

Từ đầu dây bên kia thấp thoáng vọng tới tiếng nức nở của một cô gái.

Vừa trông thấy tôi bước vào, anh thoáng khựng lại.

Anh vội nói với người bên kia một câu “Để hôm khác nói tiếp”, rồi nhanh ch.óng ngắt cuộc gọi.

Sau đó anh đứng dậy đi về phía tôi, thuận tay đưa ra định nhận lấy chiếc túi tôi đang cầm.

“Hôm nay đi chơi với cô bạn nào thế? Đến tôi mà cũng chẳng chịu ra sân bay đón nữa à?” Trong giọng anh lẫn chút trách móc, “Điện thoại cũng hết pin sao? Tôi gọi cho em mấy cuộc chẳng thấy nghe.”

Tôi nghiêng người tránh bàn tay anh, tự đặt túi lên chiếc tủ cạnh cửa.

“Không phải đi chơi với bạn, là đi hẹn hò.” Tôi bình thản sửa lại.

Động tác của Trần Tự lập tức khựng giữa chừng, ánh mắt cũng chuyển hẳn về phía tôi.

Tôi không nhìn anh, chỉ xoay người đi vào bếp rót cho mình một cốc nước.

Chiếc cốc thủy tinh lạnh nằm trong lòng bàn tay, hơi mát chậm rãi men theo đầu ngón tay lan lên.

Tôi uống hai ngụm, để cảm giác lành lạnh ấy xoa dịu chút khô rát đang nghẹn nơi cổ họng.

Đến lúc đó tôi mới quay người lại, bình tĩnh đối diện với anh.

Trần Tự vẫn đứng nguyên chỗ cũ, nụ cười tùy ý ban đầu trên gương mặt còn chưa kịp tan hết.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Tôi nhìn thẳng vào anh, giọng nói không chút d.a.o động, từng chữ đều rõ ràng đến mức không thể nghe nhầm:

“Trần Tự, tôi chuẩn bị kết hôn rồi.”

Biểu cảm trên gương mặt anh đông cứng ngay trong khoảnh khắc ấy.

Ba tháng trước, cũng tại chính căn phòng khách này.

Hôm đó Trần Tự uống chút rượu, nằm dài trên ghế sofa, đầu thoải mái gối lên đùi tôi.

Những khoảnh khắc tương tự như vậy, thật ra giữa chúng tôi đã xảy ra không biết bao nhiêu lần.

Mỗi khi anh mệt mỏi, hoặc đã vui chơi bên ngoài đủ rồi, nơi anh tìm đến luôn là chỗ của tôi.

Tôi luồn những ngón tay vào mái tóc dày của anh, chậm rãi vuốt từng lọn cho ngay ngắn.

Anh thoải mái thở ra một hơi dài rồi nói:

“Vẫn là em tốt nhất, Úc Kiều, chỉ có ở bên em tôi mới thấy yên lòng.”

Tôi không đáp lại.

Qua một lúc lâu, tôi mới lên tiếng nói rằng mình muốn kết hôn.

Cơ thể đang thả lỏng của Trần Tự bỗng cứng lại trong thoáng chốc.

Ngay sau đó anh lập tức xoay người ngồi dậy, đôi mày nhíu c.h.ặ.t khi nhìn tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Chút dịu dàng lười biếng còn sót lại ban nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ bực bội của một người vừa bị làm phiền.

Trong ánh mắt ấy còn có cả sự khó hiểu, giống như người đang vô lý gây chuyện chính là tôi.

Anh đưa tay vò tóc, cố tình tránh ánh mắt của tôi, rồi bắt đầu lôi ra từng lý do đã dùng để qua loa với tôi hàng trăm hàng nghìn lần trước đó.

Nào là vẫn còn trẻ, nào là trách nhiệm của hôn nhân quá nặng nề, nào là anh còn muốn tự do thêm vài năm.

Cuối cùng, có lẽ nhận ra giọng điệu của mình hơi quá cứng rắn, anh lại quay sang nắm lấy tay tôi.

Trong đôi mắt ấy xuất hiện vẻ gần như cầu xin mà tôi đã quá quen thuộc.

“Úc Kiều.” Giọng anh mềm xuống, nghe như đang dịu dàng dỗ dành, “Em cũng biết bây giờ tôi chưa thể cho em một lời hứa.”

“Em sẽ hiểu cho tôi mà, đúng không? Chờ thêm một chút nữa thôi.”

Tôi không rút tay khỏi tay anh, nhưng cũng chẳng lên tiếng.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn vào mắt anh, nhìn hình bóng nhỏ bé của chính mình phản chiếu sâu trong đôi mắt ấy.

Cuối cùng, tôi chọn im lặng.

Mà trong mắt Trần Tự, sự im lặng của tôi có lẽ từ lâu đã đồng nghĩa với việc ngoan ngoãn chấp nhận.

Ngày hôm sau, anh thản nhiên nhắn tin báo rằng mình sẽ cùng cô em khóa dưới ra đảo nghỉ ngơi vài ngày cho khuây khỏa.

Trên bảng tin của anh là biển xanh, trời trong, cùng hình ảnh anh khoác vai cô gái kia, nụ cười rạng rỡ đến ch.ói mắt.

Ngón tay tôi không dừng lại lấy một giây, bình thản lướt qua bức ảnh đó.

Bởi câu “tôi muốn kết hôn” mà tôi nói hôm ấy vốn không phải lời cầu xin anh cho mình một danh phận.

Ý tôi là, tôi muốn chấm dứt mọi thứ giữa hai chúng tôi.

Trần Tự đứng bất động mấy giây rồi mới miễn cưỡng kéo khóe môi thành một nụ cười.

“Đang giận nên nói linh tinh gì vậy?”

Anh bước lại gần, một lần nữa định đưa tay kéo tôi.

“Không phải lời nói lúc tức giận.” Tôi trực tiếp ngắt lời anh, “Đồ đạc của anh, ba tháng trước tôi đã đóng gói rồi gửi hết về căn hộ của anh.”

Lần này anh thật sự ngây người.

“…Lúc nào?”

“Ngày anh đi ra đảo.”

Tôi đặt cốc nước trở lại mặt bàn, đáy thủy tinh chạm vào lớp đá cẩm thạch, vang lên một tiếng giòn khô khốc.

“Tôi cứ nghĩ lúc nhận được chúng, anh sẽ tự hiểu.”

Nhưng bây giờ xem ra trong ba tháng ấy anh căn bản chưa từng quay về căn hộ, hoặc có quay lại thì cũng chẳng buồn để ý.

Không khí trong phòng tựa như đột ngột đông cứng.

“Úc Kiều.” Giọng Trần Tự dần trầm xuống, “Em đang làm loạn cái gì vậy?”

Làm loạn.

Hai chữ ấy nhẹ tênh, nhưng rơi vào tai tôi lại giống một cây kim mảnh đ.â.m thẳng vào màng nhĩ.

Đến lúc này, sự kiệt sức sau cả ngày làm việc mới dày đặc bò lên cơ thể, len vào tận từng khớp xương.

Tôi nhìn gương mặt viết đầy vẻ thiếu kiên nhẫn của người trước mặt, bỗng thấy mệt đến mức ngay cả sức lực để tranh cãi cũng chẳng còn bao nhiêu.

“Tôi không làm loạn.”

 
Sau