5 Năm Không Cưới

Chương 10

Sau đó hai chúng tôi đã cùng nhau đi xem bảy tám dự án nhà mới khác nhau.

Hứa Minh Kiều làm việc vốn kỹ tính, trước khi đi còn chuẩn bị sẵn một bảng so sánh đầy đủ.

Từ ánh sáng, trường học xung quanh, giao thông cho đến phí quản lý, từng mục một đều được anh ghi lại rồi đối chiếu cẩn thận.

Cuối cùng chúng tôi chọn một căn hộ cũ nằm trong tòa chung cư thấp tầng ở phía tây thành phố.

Căn nhà có bố cục vuông vắn, phòng khách còn nối với một ban công khá rộng.

Sau khi quyết định mua, Hứa Minh Kiều hỏi tôi: “Có muốn báo với gia đình một tiếng không?”

Chuyện này thật ra tôi đã trì hoãn rất lâu.

Bố mẹ anh mất từ sớm, anh được một người lớn tuổi trong nhà nuôi dưỡng, nhưng vài năm trước người thân duy nhất ấy cũng đã qua đời.

Nếu phải tìm người còn có thể gọi là “phụ huynh”, vậy thì chỉ còn bố mẹ tôi.

Tôi suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn gửi cho hai bên một tin nhắn.

Không lâu sau, hai khoản tiền lần lượt được chuyển tới, số tiền đều không lớn, phần lời nhắn kèm theo giống nhau đến lạ, chỉ có hai chữ “chúc mừng”.

Điện thoại sau đó cũng lần lượt reo lên, cách nói của cả hai bên gần như chẳng khác nhau: công việc quá bận, không sắp xếp được thời gian, người cũng không thể tới.

Tôi chỉ nói một câu “được”, sau đó cúp máy.

Hứa Minh Kiều từ phía sau vòng tay ôm lấy tôi, đặt cằm lên vai, hoàn toàn không nói gì.

Khi bắt đầu bận rộn với chuyện sửa sang nhà cửa, thời gian dường như trôi nhanh hơn hẳn.

Tường xám phủ bụi, mùi vật liệu xây dựng vương khắp nơi, gần như ngày nào tan làm tôi và Hứa Minh Kiều cũng lập tức chạy qua căn nhà mới.

Căn nhà vừa sửa xong đúng lúc trước Tết.

Chúng tôi để nhà thông thoáng thêm một tháng cho bay hết mùi, sau đó mới chính thức chuyển vào ở.

Chuyện kết hôn cũng tự nhiên được đưa vào lịch trình.

Chúng tôi không định tổ chức quá rình rang, chỉ đơn giản đặt vài bàn tiệc rồi mời một số bạn bè thân thiết.

Người bạn cùng phòng thời đại học của tôi cũng đến, đến lúc tiệc gần tan cô ấy mới kéo tôi sang một bên.

“Xin lỗi nhé, trước đây tôi không biết chuyện giữa cậu và Trần Tự…” Cô ấy hơi ngập ngừng rồi nói tiếp, “Dạo trước anh ta có tìm tôi để hỏi thăm tin tức về cậu.”

Tôi không đáp.

“Tôi nói cậu sắp kết hôn rồi, đầu dây bên đó im lặng rất lâu.”

Cô ấy khẽ thở dài, “Sau đó tôi nghe người khác kể công việc của anh ta gặp vấn đề, để mất một hợp đồng lớn nên bị giáng chức, tình trạng gần đây cũng chẳng tốt lắm.”

Tôi chỉ gật đầu: “Tôi biết rồi.”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Cô ấy nhìn sắc mặt tôi một lúc, cuối cùng cũng không nói thêm chuyện ấy nữa.

“À đúng rồi.” Cô ấy lập tức đổi sang nụ cười, “Chúc cậu tân hôn vui vẻ.”

Cả tôi và Hứa Minh Kiều đều đã rất lâu chưa dùng đến ngày phép năm.

Vậy nên chúng tôi quyết định nhân cơ hội này ra ngoài nghỉ ngơi một chuyến.

Không đi quá xa, chỉ chọn một thành phố nhỏ ven biển ở phía Nam.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Máy bay vừa hạ cánh, tôi đã cảm nhận được không khí ẩm ướt mang theo chút vị mặn đặc trưng của biển.

Chủ nhà nghỉ chúng tôi thuê là một bà cụ, mỗi câu nói đều chậm rãi, thong thả.

Phòng nằm trên tầng hai, chỉ cần mở cửa sổ là có thể nhìn thấy con phố nhỏ hẹp phía dưới cùng đường chân trời ngoài biển xa.

Những ngày ở đó, sáng nào hai chúng tôi cũng ngủ đến lúc tự tỉnh.

Sau đó ra ngoài đi dạo không mục đích, ăn những món bán ven đường, hoặc đơn giản ngồi bên bờ biển suốt cả một buổi chiều.

Hứa Minh Kiều còn mua một chiếc máy ảnh phim dùng một lần, ngày nào cũng cầm theo chụp rất nghiêm túc.

Anh chụp lúc tôi ăn kem vô tình dính lên ch.óp mũi, chụp khi tôi tháo giày đi chân trần trên cát, còn chụp cả cảnh tôi tựa vào chiếc ghế mây cũ ở nhà nghỉ rồi ngủ quên.

“Rửa ra rồi đem về đặt trong nhà.” Anh nói.

Ngày cuối cùng, chúng tôi thức dậy từ rất sớm để ra biển ngắm mặt trời mọc.

Khi ấy trời vẫn còn tối, mặt biển phủ một màu xanh thẫm sâu hun hút.

Hai chúng tôi ngồi cạnh nhau, yên lặng chờ đợi.

Đường chân trời từng chút sáng lên, sắc cam đỏ rồi vàng óng chồng lên nhau, từng tầng màu chậm rãi lan rộng.

Ngay khoảnh khắc mặt trời nhô khỏi đường biển, Hứa Minh Kiều đột nhiên đưa tay nắm lấy tay tôi.

Gió biển thổi tới, mang theo hơi thở sạch sẽ và trong trẻo chỉ thuộc về buổi sáng sớm.

Tôi nhẹ nhàng tựa đầu lên vai anh rồi nhắm mắt lại.

Trong lòng chưa bao giờ yên tĩnh đến thế.

Giống như một con thuyền đã trôi dạt quá lâu, cuối cùng cũng tìm thấy bến để cập vào.

Từ nay không cần lang thang nữa.

Ngoại truyện: Góc nhìn của Hứa Minh Kiều

Lần thứ hai Hứa Minh Kiều gặp Úc Kiều là trong buổi họp bàn giao dự án giữa hai công ty.

Anh đến phòng họp sớm mười phút như thói quen, tranh thủ kiểm tra lại máy chiếu trước khi mọi người có mặt đầy đủ.

Lúc cánh cửa phòng họp được đẩy ra, anh chỉ thuận mắt ngẩng lên nhìn.

Nhưng ngay giây sau, những ngón tay đang đặt trên bàn phím lập tức dừng lại.

Là cô.

Cô gái đã từng ngồi xổm bên lề đường khóc một mình trong đêm mưa ấy.

Hôm nay cô mặc một bộ váy vest màu xám nhạt, mái tóc được buộc thành đuôi ngựa thấp phía sau, để lộ vầng trán sáng sủa.

Cô ôm máy tính xách tay bước vào phòng, ban đầu không hề nhìn về phía anh.

Mãi đến khi ngồi xuống rồi ngẩng mắt nhìn qua danh sách những người tham gia,

Hứa Minh Kiều mới phát hiện ánh mắt cô dừng lại trên tấm bảng tên trước mặt mình.

Sau đó cô lập tức ngẩng đầu nhìn sang.

Đôi mắt vốn bình tĩnh hơi mở lớn, rõ ràng đã nhận ra anh.