5 Năm Không Cưới

Chương 11

Hứa Minh Kiều chủ động dời mắt trước, bình thản mở bài trình chiếu.

Cuộc họp chính thức bắt đầu.

Khi đến lượt cô phát biểu, giọng nói vẫn ổn định, cách trình bày rõ ràng, cho dù thỉnh thoảng bị đồng nghiệp bên kia đặt câu hỏi chất vấn, cô vẫn có thể thong thả trả lời từng vấn đề.

Cuộc họp kéo dài suốt một tiếng rưỡi.

Đến lúc tan họp, mọi người lần lượt đứng dậy rồi nhanh ch.óng rời khỏi phòng.

Hứa Minh Kiều cố tình thu dọn hơi chậm, đợi đến khi những người khác đi gần hết mới đóng máy tính lại.

Vừa ngẩng đầu lên, anh đã nhìn thấy cô vẫn còn đứng ở cửa.

Trong tay cô là một cốc sữa chua.

Thấy anh nhìn sang, cô lập tức bước về phía anh.

Bước chân ban đầu hơi nhanh, nhưng đến trước mặt lại đột ngột chậm xuống.

“Kỹ sư Hứa.” Giọng cô lúc này thấp hơn khi phát biểu trong cuộc họp, “Cái này cho anh.”

Nói rồi cô đưa cốc sữa chua tới.

Trên thành cốc nhựa trong suốt đọng đầy những giọt nước nhỏ li ti.

“Cảm ơn.” Hứa Minh Kiều đưa tay nhận lấy, “Thật ra không cần khách sáo vậy đâu.”

“Phải cảm ơn chứ.” Cô nghiêm túc đáp, “Tối hôm đó… cảm ơn anh.”

Khi nói câu ấy, cô không hề cúi đầu né tránh mà vẫn nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ có hàng mi khẽ run lên một chút.

“Chỉ là chuyện tiện tay thôi.” Anh nói.

Cô gật đầu, không tiếp tục khách sáo nữa rồi xoay người rời đi.

Bóng lưng dưới ánh đèn hành lang trông mảnh mai đến mức gần như hòa vào khoảng sáng.

Hứa Minh Kiều đứng tại chỗ, tay vẫn cầm cốc sữa chua, một lúc lâu không động đậy.

Những giọt nước trên thành cốc thấm vào đầu ngón tay anh.

Mang theo cảm giác lành lạnh.

Trong hai tuần tiếp theo, vì cùng phụ trách một dự án nên hai bên công ty thường xuyên phải làm việc chung.

Tiếp xúc càng nhiều, Hứa Minh Kiều càng nhận ra anh và Úc Kiều có rất nhiều điểm giống nhau.

Quan niệm sống tương đồng, cách đối nhân xử thế tương đồng, ngay cả những thói quen nhỏ cũng có nhiều chỗ giống nhau đến bất ngờ.

Sau khi dần quen thuộc, hai người vẫn chẳng trở thành kiểu nói chuyện rôm rả.

Thi thoảng vô tình gặp nhau trong công ty thì sẽ thuận đường đi xuống lầu cùng nhau.

Một hôm cô nói bánh há cảo tôm của quán cháo đầu đường rất ngon, hôm sau anh tiện đường liền mua hai phần mang tới.

Cô cũng rất tự nhiên nhận lấy, sau đó đưa sang cho anh một cốc cà phê nóng không sữa.

“Đổi lại cho anh.” Cô nói.

Hai người giống như hai cái cây vốn âm thầm sinh trưởng ở hai góc khác nhau, một mình chịu đựng những mùa mưa kéo dài.

Đến khi tình cờ gặp nhau, mới phát hiện ngay cả hướng mà bộ rễ vươn tới cũng vô tình giống nhau.

Bởi vậy, việc dần dần bước cạnh nhau dường như trở thành điều hết sức tự nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hứa Minh Kiều vốn có thói quen ở lại công ty khá muộn, hôm ấy sau khi kiểm tra xong toàn bộ số liệu cuối cùng thì bên ngoài đã là đêm khuya.

Khu vực làm việc rộng lớn chỉ còn vài ngọn đèn sáng lẻ loi.

Khi anh chuẩn bị tắt máy tính, ở góc xa bỗng vọng đến một tiếng ho rất khẽ.

Nhìn sang, anh phát hiện người vẫn còn ngồi đó là Úc Kiều.

Cô thu mình trong chiếc ghế ở bàn làm việc, mắt dán vào màn hình, những ngón tay vẫn liên tục gõ bàn phím với tốc độ rất nhanh.

Ánh sáng lạnh từ màn hình khiến gương mặt cô trông hơi tái, đôi môi cũng mím c.h.ặ.t vì tập trung.

Trong chiếc thùng rác bên cạnh đã có hai cốc cà phê uống hết.

Hứa Minh Kiều đứng dậy đi về phía cô.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Lúc ngang qua bàn, bước chân anh vô thức chậm lại một chút.

Ở góc bàn có dán một tờ giấy ghi chú, phía trên viết mấy mốc thời gian bằng nét chữ ngay ngắn.

Bên cạnh là một chậu trầu bà nhỏ, mấy chiếc lá đã rũ xuống, đất trong chậu cũng khô đến nứt ra.

Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đi vào phòng nước rót một cốc nước ấm.

Sau đó anh tìm chiếc bình phun ở ngăn tủ phía dưới rồi đổ đầy nước.

Khi quay lại bàn làm việc, anh nhẹ nhàng đặt cốc nước ngay bên tay cô.

Tiếp đó anh cầm bình phun lên, kiên nhẫn phun một lớp sương nước mỏng lên chậu trầu bà nhỏ.

Những giọt nước li ti đọng trên mặt lá, dưới ánh đèn trông sáng long lanh.

Những ngón tay đang gõ bàn phím của Úc Kiều cuối cùng cũng dừng lại.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt hơi đỏ vì phải nhìn màn hình trong thời gian dài.

“…Cảm ơn.” Giọng cô khô khàn vì lâu chưa uống nước.

“Ừ.” Hứa Minh Kiều đặt bình phun xuống, “Trầu bà dễ sống lắm, chỉ cần nhớ tưới chút nước là ổn.”

Cô nhìn chậu cây vừa được phủ một lớp nước bóng nhẹ, sau đó lại nhìn sang anh.

Cuối cùng cô khẽ “ừ” một tiếng, khóe môi cũng cong lên thành một đường rất mỏng.

Nụ cười ấy giống một tia nắng bất ngờ lọt qua khe mây giữa ngày âm u.

Chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc, nhưng Hứa Minh Kiều vẫn nhìn thấy rất rõ.

Anh gật đầu, sau đó xoay người rời đi.

Đến lúc bước tới cửa, anh vẫn không nhịn được quay đầu nhìn lại một lần.

Úc Kiều đang hai tay cầm cốc nước anh vừa mang tới, uống từng ngụm nhỏ, ánh mắt đã quay trở lại màn hình, bóng nghiêng im lặng mà bình yên.

Tối ngày dự án chính thức kết thúc, hai vị lãnh đạo đứng ra mời mọi người ăn mừng tại một quán nướng lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt.

Úc Kiều vẫn chọn ngồi ở một góc ít người chú ý.

Cô không nói nhiều, người khác nâng ly thì cô cũng nâng theo, người khác cười cô cũng chỉ cong khóe môi phụ họa.

Đến lúc bầu không khí trong bàn trở nên náo nhiệt nhất, cô đột nhiên đứng dậy rồi một mình đi ra ngoài.

Thế nhưng hai mươi phút trôi qua vẫn chẳng thấy cô quay lại.

Hứa Minh Kiều tìm đại một lý do để rời bàn rồi đẩy cửa quán bước ra.