5 Năm Không Cưới

Chương 12

Gió đêm mùa hè lập tức ập tới, mang theo mùi khói và dầu mỡ của hàng quán ven đường.

Anh gần như vừa nhìn đã thấy cô.

Úc Kiều đang ngồi trên mép bồn cây cạnh lề đường, hai tay ôm đầu gối, đầu cúi thật thấp.

Cả người cô co lại thành một khối nhỏ.

Trông giống một cây nấm vừa bị cơn mưa làm ướt, sau đó lặng lẽ trốn vào góc chẳng ai để ý.

Hứa Minh Kiều đi tới rồi dừng lại bên cạnh cô.

Bóng anh dưới ánh đèn đường bị kéo dài, vừa vặn phủ lên người cô.

Úc Kiều vẫn không hề nhúc nhích.

“Uống nhiều quá rồi?” Anh hỏi.

Bờ vai cô khẽ run, sau đó mới chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt đã đỏ bừng, cả gương mặt ướt nhòe, nhất thời khó phân biệt đó là mồ hôi hay nước mắt.

Lớp trang điểm cũng hơi lem đi, để lộ vẻ kiệt sức phía dưới.

Cô nhìn anh bằng ánh mắt có phần trống rỗng, mất mấy giây mới dường như nhận ra người trước mặt là ai.

Cuối cùng cô lắc đầu, rồi lại cúi xuống vùi mặt vào đầu gối, giọng nói buồn buồn:

“…Không có.”

Hứa Minh Kiều vẫn không rời đi.

Nhưng anh cũng chẳng tiếp tục hỏi những câu khiến cô khó xử.

Anh chỉ lấy gói khăn giấy trong túi, mở ra rồi rút một tờ đưa tới trước mặt cô.

Cô không đưa tay nhận.

Vậy nên anh cứ giữ nguyên tư thế ấy, yên lặng chờ.

Qua một lúc, Úc Kiều bỗng chủ động gọi tên anh, giọng khàn rõ rệt:

“Hứa Minh Kiều.”

“Ừ.”

“Anh… đã từng cãi nhau với bạn gái chưa?”

Hứa Minh Kiều im lặng trong chốc lát.

“Tôi không có bạn gái.”

Nhưng dường như Úc Kiều chẳng nghe câu trả lời ấy, chỉ tiếp tục lẩm bẩm theo suy nghĩ của mình:

“Có phải… tôi đã làm sai ở đâu không?”

Cô nói rất lộn xộn, câu trước câu sau chẳng ăn nhập hoàn toàn.

Hứa Minh Kiều đứng nghe một lúc lâu, cuối cùng mới từ những mảnh câu chuyện rời rạc ghép ra được đại khái.

Một “người bạn trai” mơ hồ, chưa từng thật sự thừa nhận mối quan hệ với cô.

Một mối quan hệ kéo dài suốt năm năm, nơi cô không ngừng cho đi nhưng cũng liên tục bị đặt sang một bên.

Và một sự mỏi mệt quá sâu, khiến cô vừa muốn thoát ra lại vừa do dự không biết mình có đủ can đảm hay không.

“Cô muốn rời khỏi anh ta?” Hứa Minh Kiều hỏi.

Úc Kiều lập tức ngẩng phắt đầu lên, nước mắt vốn vừa ngừng lại lập tức trào ra lần nữa.

“Tôi muốn… nhưng đó là năm năm…”

Giống như cuối cùng cô cũng tìm thấy một nơi đủ an toàn để mở chiếc van đã khóa quá lâu.

Những lời bị nghẹn trong lòng suốt bao năm hòa cùng men rượu và tiếng nức nở, cứ thế đứt quãng tuôn ra.

Cô kể những lần mình chờ đợi nhưng không nhận được hồi đáp, kể những sự đòi hỏi mà người kia luôn coi là điều hiển nhiên, kể cả câu “chờ thêm một thời gian nữa” nhẹ bẫng đã lặp đi lặp lại không biết bao lần.

Cô nói mình cảm thấy như bị mắc kẹt giữa một con đường.

Nếu tiếp tục đi về phía trước, cô không nỡ để năm năm đã bỏ ra chìm xuống vô nghĩa.

Nhưng nếu quay đầu, cô lại chán ghét đến tận cùng phiên bản từng hèn mọn lấy lòng người khác của chính mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Tôi không muốn ép anh ấy phải kết hôn…” Cô khóc đến mức bắt đầu nấc lên, “Tôi chỉ muốn… cho bản thân một kết thúc thôi. Tốt cũng được, xấu cũng được.”

Hứa Minh Kiều từ đầu đến cuối đều không xen vào, chỉ yên tĩnh lắng nghe.

Mãi đến khi tiếng khóc của cô dần biến thành những tiếng thút thít nhỏ, anh mới đưa tờ khăn giấy vẫn cầm trong tay sang lần nữa.

“Lau đi.” Anh nói, “Trang điểm lem hết rồi.”

Úc Kiều ngơ ngác nhìn anh rồi mới nhận lấy, nhẹ nhàng áp tờ giấy lên mắt.

Chỉ trong vài giây, tờ khăn giấy đã ướt đẫm.

Cơn gió đêm lướt qua, mang theo chút mùi rượu nhàn nhạt trên người cô cùng vị mặn của nước mắt.

Hứa Minh Kiều nhìn những ánh đèn xe lúc ẩn lúc hiện ở phía xa rồi chậm rãi lên tiếng:

“Năm năm đúng là một khoảng thời gian rất dài.”

Động tác của Úc Kiều lập tức dừng lại.

“Nhưng nếu vì tiếc năm năm đã qua mà tiếp tục chịu đựng, vậy mấy chục năm sau này sẽ còn khó chịu hơn nhiều.”

Úc Kiều siết tờ khăn giấy đã ướt trong tay, rất lâu vẫn ngồi bất động.

Qua một khoảng thời gian dài, cô mới hạ tay xuống, để lộ đôi mắt đã sưng đỏ rồi ngẩng lên nhìn anh.

Những vòng xoáy hỗn loạn và đau đớn trong ánh mắt dần lắng xuống, cuối cùng để lộ một sự tỉnh táo có phần hoang lạnh.

“Anh nói đúng.” Giọng cô rất khẽ, nhưng nghe như một quyết định cuối cùng đã được đặt xuống.

Cô chống tay lên đầu gối rồi chậm rãi đứng dậy, cơ thể hơi chao đảo một chút.

Hứa Minh Kiều không lập tức đỡ lấy, chỉ chờ đến lúc cô tự đứng vững mới hỏi:

“Cô có thể tự về không?”

Úc Kiều ban đầu gật đầu, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu.

“Tôi gọi xe.” Cô nói rồi lấy điện thoại ra.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Hứa Minh Kiều nhìn cô cúi đầu thao tác trên màn hình, những ngón tay vẫn còn run rất nhẹ.

Không lâu sau, chiếc xe cô gọi đã tới.

Trước khi mở cửa ngồi vào trong, cô bất chợt quay đầu nhìn anh.

“Hứa Minh Kiều.”

“Ừ.”

“Cảm ơn anh.”

“Ừ.”

Hứa Minh Kiều giơ điện thoại lên, lặng lẽ chụp lại chiếc xe.

Sau đó anh vẫn đứng nguyên tại chỗ thêm một lúc lâu, đến khi ánh đèn đỏ phía sau chiếc xe hoàn toàn biến khỏi tầm mắt mới thôi.

Úc Kiều xin nghỉ phép ba ngày.

Đến chiều ngày thứ tư, Hứa Minh Kiều mới nhận được tin nhắn của cô.

Tin nhắn rất ngắn, chỉ nói muốn mời anh ăn một bữa để cảm ơn vì tối hôm ấy anh đã chịu ngồi nghe cô nói hết những chuyện kia.

Hứa Minh Kiều chỉ trả lời một chữ: “Được.”

Nhà hàng do Úc Kiều chọn là một quán món Quảng Đông khá yên tĩnh.

Khi Hứa Minh Kiều bước vào, anh nhìn thấy cô đang ngồi cạnh cửa sổ, một mình ngẩn người nhìn ra bên ngoài.

Chỉ ba ngày không gặp, cô dường như đã gầy đi một chút.

Đường cằm sắc hơn, nhưng đôi mắt lại sáng hơn trước.

Lớp sương xám từng phủ lên ánh nhìn dường như đã âm thầm tan đi.

Nhìn thấy anh, cô cong môi cười rồi giơ tay ra hiệu.

Hứa Minh Kiều đi tới ngồi xuống đối diện.

Nhân viên phục vụ mang trà ra, anh tự nhiên nhận lấy ấm rồi rót cho cô trước.