Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 48: Hai Đứa Con Trai Ngủ Cùng Nhau Là Chuyện Rất Bình Thường

Thẩm Hoài Dư im lặng hai giây, nói: "Nơi này không hợp với cậu."

Sở Tử Ngọc cụp mắt xuống, vừa định mở miệng phản bác thì Thẩm Hoài Dư đã rút tay ra, "Đợi ở đây một lát. Tôi vào thu dọn đồ."

"?" Sở Tử Ngọc còn chưa kịp hiểu, "Cái gì cơ?"

Thẩm Hoài Dư quay người đi về phía nhà mình, "Đến trường ở."

Sở Tử Ngọc vẫn còn cảm nhận được hơi lạnh còn sót lại trong lòng bàn tay. Cậu xoa xoa tay mình, còn chưa kịp vui mừng thì đã nhìn thấy giỏ trái cây dưới đất.

Suýt quên mất trái cây!

Sở Tử Ngọc lập tức xách giỏ trái cây đuổi theo. Lúc này Thẩm Hoài Dư đã bước vào sân.

Cánh cổng vẫn mở rộng. Sở Tử Ngọc do dự một giây, cuối cùng chỉ đi tới cửa, đặt giỏ trái cây lên chiếc bàn chất đầy đồ lặt vặt bên cạnh rồi định đi ra ngoài. Đúng lúc này, từ gian nhà chính vọng ra từng tràng cười.

Sở Tử Ngọc khẽ cau mày. Không cần nghĩ cũng biết, chắc là cậu ruột của Thẩm Hoài Dư đã dỗ được bà ngoại vui vẻ rồi.

Cậu thấy rất khó chịu.

Năm ngoái lúc ông ta bắt nạt Thẩm Hoài Dư, chẳng lẽ cũng chỉ cần giả vờ đáng thương, khóc lóc xin lỗi vài câu là mọi chuyện đều được bỏ qua sao?

Dù mới gặp có hai lần, ấn tượng của Sở Tử Ngọc đối với người cậu này của Thẩm Hoài Dư đã tệ đến cực điểm.

Lại một tràng cười nữa vang lên, Sở Tử Ngọc quay người đi ra ngoài.

Cậu không đứng trước cửa nhà Thẩm Hoài Dư nữa, mà đi thêm một đoạn rồi dựa vào tường chờ Thẩm Hoài Dư.

Người đến trước Thẩm Hoài Dư lại là điện thoại của mẹ cậu.

"Đêm nay con không về nhà được không ạ?"

Sở Tử Ngọc mở miệng liền bịa lý do, "A Lẫm với A Kiệt tổ chức bù sinh nhật cho con, bảo tối nay chơi thâu đêm luôn."

Sở Tiêu Âm không mấy đồng tình, "Chơi thêm một lát thì được, có về muộn cũng không sao, nhưng thức trắng đêm làm gì chứ? Các con vẫn còn là học sinh mà."

"Mẹ ơi, xin mẹ đấy. Lâu lắm rồi con mới gặp A Kiệt với A Lẫm, chỉ muốn tụ tập thêm một chút thôi mà."

Sở Tử Ngọc thành thạo làm nũng, "Người mẹ xinh đẹp, rộng lượng nhất thế giới, mẹ tốt nhất luôn!"

Sở Tiêu Âm vẫn chưa yên tâm, "Nhưng con mới khỏi bệnh..."

"Mẹ cứ yên tâm đi ạ, con tuyệt đối không ăn uống linh tinh đâu!"

Đúng lúc nghe thấy tiếng bước chân, Sở Tử Ngọc lập tức kéo dài giọng, mềm mềm gọi thêm một tiếng: "Mẹ ơi—"

Cuối cùng Sở Tiêu Âm cũng miễn cưỡng đồng ý, "Không có lần sau đâu đấy!"

"Yêu mẹ nhất!" Sở Tử Ngọc cười hì hì cúp máy. Vừa quay đầu lại, người xuất hiện không phải Thẩm Hoài Dư mà là một người đàn ông đang xách ghế đi ngang qua.

Sở Tử Ngọc đưa tay vỗ ngực, làm cậu giật cả mình. Cậu kiễng chân nhìn về phía cổng nhà Thẩm Hoài Dư. Khoảng 2, 3 phút sau, Thẩm Hoài Dư cuối cùng cũng bước ra.

Trong tay y xách một chiếc túi lớn.

Đợi Thẩm Hoài Dư đến gần hơn, Sở Tử Ngọc mới phát hiện ngoài chiếc túi đó, Thẩm Hoài Dư còn đeo một chiếc balo căng phồng sau lưng. Số đồ mang theo còn nhiều hơn cả ngày đầu tiên cậu chuyển vào ký túc xá.

Sở Tử Ngọc bước tới bên cạnh Thẩm Hoài Dư rồi hỏi: "Cậu ăn tối chưa?"

Vừa rồi trong tình huống đó, Sở Tử Ngọc nghi ngờ Thẩm Hoài Dư căn bản chưa ăn tối.

Thẩm Hoài Dư gật đầu, "Ăn rồi."

"Ồ." Sở Tử Ngọc đáp một tiếng.

Hai người sóng vai đi ra ngoài. Thẩm Hoài Dư chủ động hỏi: "Cậu đến tìm tôi có chuyện gì?"

Lúc này Sở Tử Ngọc mới nhớ ra. Cậu đến để tỏ tình...

Nhưng với tình hình hiện tại, hình như không thích hợp để tỏ tình thì phải?

Hơn nữa, Sở Tử Ngọc chợt nhớ tới một vấn đề còn quan trọng hơn. Một vấn đề mà cậu đã hoàn toàn bỏ sót.

Thẩm Hoài Dư từng nói—

"Tôi không phải đồng tính."

!!!

Sở Tử Ngọc đột ngột dừng bước. Hai người vừa đi đến đầu ngõ. Ánh đèn đường sáng hơn một chút, chiếu lên khóe môi Thẩm Hoài Dư, lạnh nhạt và mỏng manh.

Cảm giác như bị một chậu nước đá dội thẳng từ đầu xuống. Toàn thân Sở Tử Ngọc lạnh buốt.

Cậu thích Thẩm Hoài Dư. Cậu là người đồng tính, nhưng Thẩm Hoài Dư thì không phải!

Trong đầu Sở Tử Ngọc hiện lên cảnh tượng lần đầu tiên gặp Thẩm Hoài Dư.

Khi đó Trần A Minh dẫn người chặn đường Thẩm Hoài Dư. Sau đó Thẩm Hoài Dư chỉ đáp lại một câu: "Không có hứng thú."

"......"

Sở Tử Ngọc hoàn toàn ngây người.

Lần này cậu thật sự ngớ ra luôn.

31 lần yêu đương cộng thêm lần bị Giang Ngang lừa yêu qua mạng, tuy kết cục đều là cậu bị bỏ rơi, nhưng ít nhất cũng đều là người khác theo đuổi cậu trước.

Còn chuyện tỏ tình...

Đây mới là lần đầu tiên hàng thật giá thật. Cho nên từ trước đến nay, Sở Tử Ngọc chưa từng nghĩ tới một khả năng.

Đó là—

Lời tỏ tình của cậu sẽ thất bại.

Cho dù đối tượng là Thẩm Hoài Dư.

Nhưng giờ phút này, khi đột nhiên ý thức được mình có thể sẽ bị Thẩm Hoài Dư từ chối...

Không.

Phải nói là gần như chắc chắn sẽ bị từ chối. Sở Tử Ngọc hoàn toàn ngẩn ngơ.

Thẩm Hoài Dư đi được vài bước mà không nghe thấy động tĩnh gì, bèn quay đầu nhìn lại. Sở Tử Ngọc đứng phía sau không nhúc nhích, còn mang vẻ mặt tủi thân. Thẩm Hoài Dư liền quay lại hỏi: "Làm sao vậy?"

Sở Tử Ngọc hé miệng định nói rồi lại lắc đầu, "Không có gì!"

Cậu có chút bực bội, vừa giận bản thân suýt nữa đã tỏ tình rồi làm căng với Thẩm Hoài Dư, vừa giận Thẩm Hoài Dư không phải người đồng tính.

Dĩ nhiên trách Thẩm Hoài Dư không phải người đồng tính thì chẳng có lý lẽ gì cả, nhưng lúc này Sở Tử Ngọc không muốn nói lý. Cậu lập tức bước đi.

Thẩm Hoài Dư đuổi theo, "Cậu đang giận."

Là câu khẳng định.

Sở Tử Ngọc đi rất nhanh, "Không có."

Thẩm Hoài Dư nhìn nghiêng gương mặt đang giận dỗi của Sở Tử Ngọc, đột nhiên hỏi: "Cậu biết đường tới trường không?"

Sở Tử Ngọc lập tức dừng lại. Thẩm Hoài Dư cũng dừng chân theo.

Đèn đường trên lối đi bộ sáng hơn nhiều, hắt ánh sáng lên gương mặt Sở Tử Ngọc, có thể nhìn rõ sắc đỏ từ nhạt đến đậm đang lan dần trên mặt cậu.

Hai ba giây sau, Sở Tử Ngọc quay đầu đi, khô khốc đáp: "Không biết, cậu dẫn đường đi!"

Thẩm Hoài Dư xoay người tiếp tục đi. Chút khí thế của Sở Tử Ngọc cũng tan biến sạch sẽ, cậu ngoan ngoãn đi theo sau lưng Thẩm Hoài Dư.

Đi được một đoạn, Sở Tử Ngọc đột nhiên nói: "Nhường một chút."

Bọn họ đang đi trên lối đi bộ, hai bên đỗ kín xe đạp. Cậu nghiêng người vòng qua Thẩm Hoài Dư, còn cố ý kéo chặt vạt áo, như thể sợ đụng phải Thẩm Hoài Dư vậy.

Thẩm Hoài Dư nhận ra điều đó, nhưng không nói gì.

Phía trước có một chiếc xe đạp chắn ngang lối dành cho người khiếm thị. Sở Tử Ngọc bước nhanh tới dời nó sang một bên. Ngẩng đầu nhìn tiếp, cậu phát hiện không chỉ có một chiếc, mà cả khu vực đỗ xe phía trước đều chật kín. Mấy chiếc không còn chỗ dựng còn ngang nhiên chắn ngay trên lối đi dành cho người khiếm thị.

Sở Tử Ngọc đi dọc đường, tiện tay dời hết những chiếc xe chắn lối sang bên.

Đi thêm một đoạn nữa, cậu mới dừng lại đợi Thẩm Hoài Dư.

Khi Thẩm Hoài Dư đến gần, cậu cười gượng một tiếng: "Người thiếu ý thức nhiều thật đấy!"

Thẩm Hoài Dư gật đầu, vẫn không lên tiếng.

Sở Tử Ngọc bỗng thấy chẳng còn hứng thú gì nữa. Nếu biết sẽ thành thế này thì tối nay cậu đã về nhà rồi. Giờ đây, chính cậu cũng không biết phải đối mặt với Thẩm Hoài Dư thế nào.

Hai người nhanh chóng đi hết con ngõ nhỏ, ra tới đường lớn. Trên mặt đường lác đác vài chiếc xe qua lại.

Thẩm Hoài Dư đứng bên đường gọi xe. Một lúc sau mới có một chiếc taxi dừng lại. Sở Tử Ngọc liếc nhìn Thẩm Hoài Dư, đứng yên không nhúc nhích.

Thẩm Hoài Dư mở cửa sau xe, nói với cậu: "Đồ của tôi để ở ghế sau rồi, cậu ngồi ghế trước đi."

Sở Tử Ngọc không nói một lời, lập tức kéo cửa ghế phụ rồi lên xe.

Sau khi lên xe, cậu vẫn giữ một bụng hờn dỗi, không chủ động nói chuyện với Thẩm Hoài Dư. Cậu lấy điện thoại ra, cúi đầu tải QQ. Đây là điện thoại dự phòng của anh trai nên chưa cài ứng dụng này.

Tải xong, Sở Tử Ngọc loay hoay một lúc mới đăng nhập được tài khoản. Cậu mở danh sách liên lạc, chẳng mấy chốc đã tìm được nam minh tinh kia trong giới giải trí.

Ngôi sao kia không online, cũng không rõ có phải đang để chế độ ẩn hay không. Sở Tử Ngọc gửi trước một tin nhắn.

[Anh Đường Diệu có đó không?]

Bên kia lập tức hiện dòng chữ đang nhập, rồi trả lời ngay: [Ôi chao, hiếm lắm mới thấy thái tử nhỏ nhà chúng ta tìm anh, đương nhiên phải có mặt rồi!]

Đây là một nhóm nhạc nam trực thuộc công ty của anh trai cậu, khá nổi tiếng. Đường Diệu là gương mặt đại diện kiêm giọng ca chính của nhóm, năm nay mới 19 tuổi, vẫn đang học đại học.

Trước đây khi tới công ty chơi, Sở Tử Ngọc từng gặp và chơi cùng bọn họ vài lần. Hợp tính nên cậu đã kết bạn QQ với Đường Diệu.

Ngoài đời, Đường Diệu chưa từng giấu giếm xu hướng tính dục của mình, công khai là người đồng tính nam.

Khóe mắt Sở Tử Ngọc liếc về ghế sau. Trong xe không bật đèn, cậu chỉ biết phía sau có một người ngồi đó, hoàn toàn không nhìn rõ gương mặt Thẩm Hoài Dư. Dù biết từ góc độ ấy Thẩm Hoài Dư không thể nhìn thấy màn hình điện thoại của mình, nhưng cậu vẫn chột dạ dịch sát về phía cửa xe, rồi nhanh chóng gõ chữ.

Sở Bá Vương: [Em có một người bạn, là nam. Gần đây cậu ấy phát hiện mình thích một người bạn khác, cũng là nam. Em muốn hỏi anh một chút, có nên tỏ tình không?]

Y Diệu: [Người bạn kia là cong hay thẳng?]

Sở Tử Ngọc không hiểu, [Cong hay thẳng là sao ạ?]

Y Diệu: [Cách gọi trong giới bọn anh thôi. 'Cong' là thích người cùng giới, còn 'thẳng' là trai thẳng chính hiệu, chỉ thích con gái ấy.]

Sở Tử Ngọc suy nghĩ hai giây rồi gõ: [Cậu ấy là trai thẳng!]

Y Diệu: [Ôi trời ơi, ngoan ngoãn của anh, ngàn vạn lần đừng động vào trai thẳng! Kết cục chỉ có tan nát cõi lòng, nhặt cũng không nhặt nổi đâu. Nhắn với bạn em, tuyệt đối đừng tỏ tình, coi chừng còn bị đánh nữa!]

Sở Tử Ngọc: "......"

Trần A Minh đúng là từng bị Thẩm Hoài Dư đánh thật...

Cậu lại gõ một dòng: [Là bạn thân thì cũng không được sao ạ?]

Y Diệu: [Càng là bạn thân càng không nên! Nói ra rồi ngay cả bạn bè cũng chẳng làm được nữa, người ta còn thấy ghê tởm nưca.]

Sở Tử Ngọc sững người.

Nếu cậu tỏ tình... Thẩm Hoài Dư sẽ cảm thấy cậu... ghê tởm sao?

Rất lâu sau cậu vẫn không trả lời. Đường Diệu lại gửi thêm một tin nhắn:

[Sở bảo à, bạn em là 1, 0 hay 0,5 vậy? Giới này loạn lắm đó. Thấy là bạn em nên anh mới nhắc vài câu. Tuổi còn nhỏ, đừng để bị lừa. Nếu thật sự muốn tìm bạn trai thì đợi đủ tuổi trưởng thành đi, anh giới thiệu cho người sạch sẽ, đáng tin cậy!]

Sở Tử Ngọc hoàn hồn, trong lòng có chút khó chịu. [1, 0, 0,5 là gì ạ?]

Y Diệu: [Ôi trời, em trai này thuần khiết quá rồi đấy, thật sự chẳng biết gì luôn à. 1 là bên chủ động, 0 là bên bị động, còn 0,5 là bên nào cũng được. Anh đây là 0 thuần chủng.]

Sở Tử Ngọc hiểu rồi.

Cậu từng xem bộ phim đó, người ở trên là 1, người ở dưới là 0...

Cậu không biết mình thuộc kiểu nào.

Cậu chỉ biết một điều—

Cậu thích Thẩm Hoài Dư.

Sở Tử Ngọc cảm ơn Đường Diệu rồi cất điện thoại đi. Không bao lâu sau, xe đã tới con hẻm phía sau Trường Trung học Số 2. Từ trước tới nay cậu luôn được xe nhà đưa đón, theo thói quen liền mở cửa ghế phụ bước xuống trước.

Đồng hồ tính cước hiện 29 tệ. Thẩm Hoài Dư lấy tiền từ trong túi ra, Một tờ 10 tệ, ba tờ 1 tệ.

Y khựng lại một chút, rồi mở cặp sách, lục tìm được một phong bì.

Đó là số tiền lẻ còn lại sau khi thanh toán viện phí cho bà ngoại ở bệnh viện hôm nay.

Một xấp tiền một tệ còn mới tinh.

Dưới ánh mắt đã bắt đầu mất kiên nhẫn của tài xế, Thẩm Hoài Dư đưa ra một tờ 10 tệ và 19 tờ 1 tệ rồi xuống xe.

Sở Tử Ngọc lúc này mới nhớ ra còn chưa trả tiền xe. Đợi Thẩm Hoài Dư đi tới, cậu vẫn cúi đầu lấy điện thoại ra, "Tiền xe bao nhiêu? Tớ chuyển cho cậu!"

Thẩm Hoài Dư lập tức bước về phía con hẻm, "Không cần."

Hai người trèo qua bức tường phía sau khu tập kết rác để vào trường.

Quản lý ký túc xá đã về nhà từ lâu. Cả tòa ký túc xá chìm trong bóng tối. Sở Tử Ngọc bám sát sau lưng Thẩm Hoài Dư. Đến khi vào phòng, Thẩm Hoài Dư bật chiếc đèn ngủ nhỏ lên, cậu mới lặng lẽ thở phào một hơi.

Ngay sau đó lại ngẩn người.

Thì ra... Người đồng tính đi tỏ tình với trai thẳng là chuyện có thể bị đánh, có thể bị ghê tởm...

Sở Tử Ngọc thấy trong lòng khó chịu.

Cậu không muốn bị Thẩm Hoài Dư ghét bỏ...

Vậy thì... Cậu chỉ có thể âm thầm thích Thẩm Hoài Dư thôi sao?

Sở Tử Ngọc vừa thấy khó chịu, vừa lại cảm thấy bản thân mình tốt như vậy. Ngoại trừ thành tích hơi kém một chút, sợ tối sợ ma, không ăn cay giỏi lắm, thỉnh thoảng có hơi kiêu một chút, da lại mỏng một chút, thì những mặt khác gần như hoàn hảo không chê vào đâu được.

Từ nhỏ đến lớn, những người ở quanh cậu, những ai quen biết cậu thì đều thích cậu hết!

Biết đâu cậu tỏ tình với Thẩm Hoài Dư, cậu ấy sẽ không thấy ghê tởm mà còn đồng ý thì sao?

"Đang nghĩ gì mà nhập tâm vậy?" Đột nhiên Thẩm Hoài Dư nói, "Trải giường xong rồi."

Sở Tử Ngọc liếc nhìn giường mình, chăn vẫn cuộn thành một đống ở cuối giường. Tầm mắt lại dời lên trên, giường của Thẩm Hoài Dư đã được dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp, còn thoang thoảng mùi bồ kết.

Cậu còn chưa kịp lên tiếng, Thẩm Hoài Dư đã nói tiếp: "Tôi chỉ có một bộ chăn đệm, tối nay cậu ngủ giường tôi đi."

Sở Tử Ngọc theo phản xạ hỏi: "Thế còn cậu ngủ đâu?"

"Giường tôi."

"Giường cậu chẳng phải cho tớ..."

Sở Tử Ngọc đột nhiên nghẹn lời. Đồng tử cậu chấn động, giọng cũng cao vọt lên: "Chúng ta ngủ chung sao?!"

Thẩm Hoài Dư cởi áo khoác ngoài, đi về phía phòng vệ sinh, "Hai đứa con trai ngủ chung thì có gì đâu."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn