Chạy được vài bước, Sở Tử Ngọc lại dừng lại.
Cậu còn chưa biết Thẩm Hoài Dư đang ở đâu!
Chẳng còn tâm trí nghĩ đây là điện thoại của anh trai nữa, cậu vội vàng lấy máy ra, nhanh chóng bấm số của Thẩm Hoài Dư.
Cuộc gọi được kết nối.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau..."
Sở Tử Ngọc cất điện thoại. Phía xa, hoàng hôn vẫn đẹp đến nao lòng. Cậu lại cất bước, chạy thẳng ra ven đường, vẫy một chiếc taxi.
"Hẻm Sừng Hươu!"
Cậu phải tìm được Thẩm Hoài Dư!
Sở Tử Ngọc đè lên lồng ngực đang đập dữ dội. Hôm nay, nhất định cậu phải nói cho Thẩm Hoài Dư biết.
Cậu là người đồng tính. Cậu thích Thẩm Hoài Dư!
Bên ngoài cửa kính xe, cảnh phố dần chìm trong ánh đèn neon rực rỡ. Xe dừng ở đầu hẻm Sừng Hươu, Sở Tử Ngọc vừa xuống xe đã chạy thẳng đến cửa hàng tiện lợi.
Thẩm Hoài Dư không có ở đó.
Đứng sau quầy thu ngân là một cô gái trẻ. Nghe tiếng mèo chiêu tài vang lên câu "Xin chào quý khách", cô theo phản xạ ngẩng đầu. Chỉ thấy một nam sinh gương mặt ửng đỏ, hơi thở gấp gáp, đôi môi khẽ hé vì chạy quá nhanh lao tới trước quầy.
Mặt cô cũng bất giác đỏ theo, "Xin chào quý khách!"
Sở Tử Ngọc lập tức hỏi: "Xin chào, hôm nay Thẩm Hoài Dư có đến làm không?"
Cô gái ngẩn ra, "A?"
Trong mắt cô hiện lên vẻ mờ mịt, "Thẩm Hoài Dư là ai vậy? Tôi không quen người nào tên đó cả."
Sở Tử Ngọc lập tức hiểu ra. Thẩm Hoài Dư không quay lại làm thêm ở cửa hàng tiện lợi nữa, nên nhân viên mới vào làm không quen biết y.
Khóe môi cậu khẽ cong lên, thuận tay lấy một gói kẹo dẻo vị quýt, cậu nói: "Xin lỗi, tôi nhận nhầm người rồi. Tính tiền giúp tôi nhé!"
Cầm gói kẹo rời khỏi cửa hàng tiện lợi, Sở Tử Ngọc không đi đến hiệu sách.
Cậu nghĩ, nếu Thẩm Hoài Dư không đến cửa hàng tiện lợi thì khả năng cao cũng sẽ không tới hiệu sách. Nơi duy nhất chắc chắn có thể tìm được Thẩm Hoài Dư chỉ còn lại—
Bệnh viện thành phố.
Khi Sở Tử Ngọc đến nơi thì trời đã tối hẳn. Đợi được thang máy, cậu vừa bước vào, xoay người lại thì bắt gặp một gương mặt quen thuộc đang đi tới.
Lần trước nửa đêm đuổi theo Thẩm Hoài Dư đến bệnh viện, đứng ngoài phòng cấp cứu, cậu đã nhớ gương mặt này.
Mẹ của Thẩm Hoài Dư!
Theo phản xạ, Sở Tử Ngọc đưa tay vuốt lại mấy lọn tóc mái bị gió làm rối. Cậu chưa vội tiến lên, trong thang máy quá đông người. Đến tầng cần tới, mẹ Thẩm Hoài Dư bước ra trước, Sở Tử Ngọc mới lặng lẽ đi theo phía sau.
Cậu quyết định án binh bất động trước đã. Có lẽ Thẩm Hoài Dư đang ở trong phòng bệnh.
Nghĩ vậy, Sở Tử Ngọc thấy người phụ nữ bước vào phòng bệnh số 607. Cậu giả vờ đi ngang qua, nhanh chóng liếc vào trong một cái.
Không thấy Thẩm Hoài Dư.
Sở Tử Ngọc đi qua cửa phòng rồi lại quay ngược trở lại. Cậu còn chưa nghĩ ra nên bắt chuyện thế nào thì đã thấy người phụ nữ đang một mình giúp Thẩm Dịch Đồng trở mình.
Rõ ràng bà quá gầy yếu. Dù Thẩm Dịch Đồng đã sút cân rất nhiều, việc xoay người cho ông vẫn vô cùng vất vả. Sở Tử Ngọc gần như không cần suy nghĩ, lập tức bước tới.
"Để cháu giúp cô ạ!"
Cậu nhanh chóng bước tới đỡ lấy Thẩm Dịch Đồng, giúp ông trở mình.
Trang Ngải Liên khẽ thở phào nhẹ nhõm, thu tay lại. Nhìn thiếu niên đột nhiên xuất hiện trước mặt, trên gương mặt tiều tụy của bà hiện lên một nụ cười ngượng ngùng, "Cảm ơn cháu. Cháu là...?"
Sở Tử Ngọc lập tức đứng thẳng người, lễ phép cong mắt cười, "Cháu chào cô. Cháu là bạn cùng phòng của Thẩm Hoài Dư, Sở Tử Ngọc ạ!"
Trang Ngải Liên buột miệng: "Cháu chính là Sở Tử Ngọc à?"
Sở Tử Ngọc sửng sốt, "Cô biết cháu sao?"
"Ừ, Hoài Hoài từng nhắc đến cháu rồi."
Trang Ngải Liên gật đầu, thần sắc bà rõ ràng vui vẻ hơn đôi chút. Bà kéo một chiếc ghế lại, "Mau ngồi xuống đi cháu."
Sở Tử Ngọc càng sửng sốt hơn. Ngồi xuống ghế, cậu tò mò hỏi: "Thẩm Hoài Dư nói gì về cháu vậy ạ?"
Trang Ngải Liên không trả lời ngay. Bà bước nhanh đi rót một cốc nước, đưa cho Sở Tử Ngọc rồi có chút ngượng ngùng nói: "Ba của Hoài Hoài không uống được sữa bò nên trong phòng không có sữa."
"Cháu thích uống nước hơn!" Sở Tử Ngọc lập tức lắc đầu, nhận lấy cốc giấy rồi uống cạn một hơi.
Đặt chiếc cốc xuống, thấy vẻ mặt có phần áy náy của Trang Ngải Liên, cậu đoán bà nghĩ mình đang khách sáo nên lại giải thích: "Thật đấy cô ạ. Mãi đến năm ngoái cháu mới bắt đầu uống sữa bò. Trước kia chỉ cần ngửi thấy mùi sữa thôi là đã thấy khó chịu rồi."
Trang Ngải Liên khẽ bật cười, "Quả nhiên giống như Hoài Hoài nói, là một đứa trẻ đặc biệt tốt."
Đôi mắt Sở Tử Ngọc lập tức sáng lên, "Là lần này bọn cháu đi chơi cùng nhau, cậu ấy kể với cô sao ạ?"
Trang Ngải Liên lắc đầu. Trên gương mặt tiều tụy của bà cuối cùng cũng hiện lên chút sức sống. Bà cong khóe mắt, mỉm cười nói: "Không phải. Ngay từ đầu học kỳ một, Hoài Hoài đã kể với cô rồi. Hôm đó Hoài Hoài nói với cô rằng người nằm giường dưới là cháu, là một đứa trẻ đặc biệt tốt. Hoài Hoài ở chung với cháu rất vui vẻ, bảo cô không cần lo lắng."
!!!
Sở Tử Ngọc hoàn toàn không ngờ tới. Tim cậu lập tức đập loạn xạ. Thẩm Hoài Dư đúng là ngoài lạnh trong nóng. Rõ ràng đã sớm xem cậu là bạn, vậy mà ngoài miệng cứ nhất quyết không chịu thừa nhận.
Khóe môi Sở Tử Ngọc gần như muốn cong lên tận trời. Đúng lúc này, cậu nghe Trang Ngải Liên hỏi: "Hôm nay cháu đến bệnh viện là vì chuyện gì vậy?"
Sở Tử Ngọc do dự một giây, cuối cùng vẫn quyết định nói thật, "Cháu đến tìm Thẩm Hoài Dư ạ."
Ngừng một chút, cậu chắp hai tay trước ngực như cầu xin rồi nghiêm túc nói: "Cô ơi, cháu muốn thú thật với cô một chuyện."
Thấy vẻ mặt cậu nghiêm túc như vậy, Trang Ngải Liên cũng ngồi thẳng người hơn, "Ừm, cháu nói đi."
Sở Tử Ngọc liền kể ngắn gọn chuyện lần trước nửa đêm lén đi theo Thẩm Hoài Dư đến bệnh viện. Kể xong, cậu thành khẩn xin lỗi: "Cô đừng giận cháu nhé. Lúc đó cháu thật sự chỉ thấy trạng thái của Thẩm Hoài Dư không ổn nên mới đi theo thôi, không phải cố ý dò xét chuyện riêng của cậu ấy đâu ạ."
Vốn dĩ vì Sở Tử Ngọc là bạn của Thẩm Hoài Dư nên Trang Ngải Liên đã có thiện cảm với cậu. Bây giờ nghe Sở Tử Ngọc nói vậy, bà lại càng thêm yêu mến. Bà vội vàng lắc đầu: "Cô hiểu mà. Cháu chỉ là đang lo cho Hoài Hoài thôi."
Trang Ngải Liên lập tức hiểu ra, "Có phải cháu gọi cho Hoài Hoài không được nên mới tìm đến bệnh viện không?"
Sở Tử Ngọc gật đầu liên tục, "Vâng ạ! Cô thông minh quá đi!"
Trang Ngải Liên giải thích: "Điện thoại của Hoài Hoài hết pin rồi. Hai ngày nay bà ngoại của Hoài Hoài bị ngã phải nằm viện, nó cứ luôn tay luôn chân chăm sóc. Hôm nay lại còn đón bà xuất viện về nhà nên càng không có thời gian sạc điện thoại. Chắc một lát nữa là mở máy thôi."
Sở Tử Ngọc lúc này mới hiểu ra. Thì ra Thẩm Hoài Dư đột nhiên trở về Bắc Kinh là vì chuyện của bà ngoại. Cậu lập tức hỏi: "Bà ngoại bị ngã ở đâu vậy ạ? Có nghiêm trọng không cô? Bà cũng nằm ở bệnh viện thành phố sao ạ?"
"Không, ở Bệnh viện Số 2. Gần nhà cô hơn một chút."
Trang Ngải Liên ngập ngừng rồi nói tiếp: "Bị gãy xương, về nhà vẫn phải tĩnh dưỡng một thời gian nữa."
Sở Tử Ngọc lập tức đưa ra quyết định, "Cô ơi, lát nữa cháu về cùng cô nhé. Cháu có việc muốn tìm Thẩm Hoài Dư, tiện thể cũng muốn qua thăm bà ngoại ạ."
Trang Ngải Liên rõ ràng rất vui. Bà thậm chí còn nắm lấy tay Sở Tử Ngọc, cảm kích nói: "Thế thì tốt quá! Cháu tới, Hoài Hoài nhất định sẽ rất vui."
Từ sau biến cố trong gia đình, Thẩm Hoài Dư gần như cắt đứt liên lạc với tất cả bạn học và bạn bè.
Nhưng cũng không hoàn toàn vì chuyện gia đình. Từ nhỏ Thẩm Hoài Dư đã quen một mình, luôn độc lai độc vãng. Thẩm Hoài Dư chưa từng đưa bạn học hay bạn bè nào về nhà chơi.
Ngay cả khi gia đình còn sống trong khu biệt thự năm xưa, nhà bên cạnh có một cậu bé cùng tuổi với Thẩm Hoài Dư, thỉnh thoảng theo mẹ sang chơi, nhưng cũng chưa từng thấy Thẩm Hoài Dư chủ động thân thiết với ai.
Trang Ngải Liên lại có chút do dự, "Nhưng mà bây giờ cô và Hoài Hoài đang ở nhà bà ngoại Hoài Hoài, điều kiện không được tốt lắm..."
"Không sao đâu cô!"
Sở Tử Ngọc lập tức đáp, "Cháu ăn tối rồi, hơn nữa lượng ăn cũng không nhiều. Chỉ cần cho cháu nửa bát cơm là đủ! Cháu dễ nuôi lắm!"
Trang Ngải Liên ngẩn người. Bà không phân biệt được Sở Tử Ngọc đang cố ý an ủi mình hay thật sự không hiểu ý bà muốn nói. Nhưng điều đó cũng không quan trọng. Trang Ngải Liên khẽ thở ra một hơi. Bà nghĩ Thẩm Hoài Dư quả thật không nói sai.
Sở Tử Ngọc đúng là một đứa trẻ rất tốt, rất ấm áp.
Trang Ngải Liên mỉm cười dịu dàng, "Được, đợi cô thay túi nước tiểu xong rồi chúng ta về."
Trang Ngải Liên đứng dậy định đi làm việc, nhưng Sở Tử Ngọc đã nhanh chân hơn,
"Để cháu làm cho cô!"
Vừa định giúp, cậu chợt nhớ ra mình không biết làm, liền chớp chớp đôi mắt đầy vẻ vô tội, "Cô chỉ huy là được ạ!"
Đương nhiên Trang Ngải Liên không đồng ý. Sở Tử Ngọc đành đi theo phía sau, chăm chú quan sát từng động tác, không rời mắt.
Học trước đã. Như vậy lần sau cậu có thể giúp được rồi!
-
Rời khỏi bệnh viện thì đã gần 9 giờ tối. Ngay trước cổng bệnh viện có một cửa hàng trái cây. Sở Tử Ngọc kiếm cớ đi đâu đó một lát. Khi quay lại, trong tay cậu đã xách một giỏ trái cây thật lớn.
Mỗi loại trái cây đúng mùa đều mua ba phần.
Không đợi Trang Ngải Liên từ chối, Sở Tử Ngọc đã vội vàng làm nũng trước: "Cháu biết cháu vẫn là học sinh mà! Nhưng lần này bà ngoại bị bệnh, nên chỉ ngoại lệ một lần thôi. Cháu đảm bảo không có lần sau đâu! Cô không được từ chối đâu ạ!"
Trang Ngải Liên nhìn qua một lượt. May mà đều là những loại trái cây bình thường, không quá đắt. Thế nên bà cũng không từ chối nữa.
Nhìn cách ăn mặc và khí chất của Sở Tử Ngọc, bà biết gia cảnh nhà cậu rất khá giả, nhưng vẫn nhẹ nhàng dạy bảo: "Đứa nhỏ ngốc này. Cháu không biết đấy thôi, lần sau đừng mua hoa quả hay hoa tươi ở gần bệnh viện nữa. Đi thêm vài bước thôi, cùng một chất lượng như vậy nhưng giá sẽ rẻ hơn rất nhiều."
Sở Tử Ngọc nghe vậy liền liên tục gật đầu. Suốt quãng đường đi, cậu vừa trò chuyện vừa cười nói với Trang Ngải Liên, nên đoạn đường vốn không ngắn cũng nhanh chóng trôi qua.
Đó là một căn tứ hợp viện cũ ở Bắc Kinh. Nhà Sở Tử Ngọc cũng có một căn như vậy, nhưng là mẹ cậu mua để đầu tư, chưa từng có ai đến ở.
Theo Trang Ngải Liên bước vào sân, ban đầu hai người vẫn đang nói chuyện vui vẻ. Thế nhưng đột nhiên, một tiếng tát tai vang dội từ trong nhà truyền ra, cắt ngang cuộc trò chuyện.
Sắc mặt Trang Ngải Liên lập tức thay đổi. Bà vội vàng chạy vào trong. Sở Tử Ngọc không hiểu chuyện gì xảy ra, cũng lập tức chạy theo.
Hai người nhanh chóng đến trước một căn phòng còn sáng đèn. Cửa phòng mở rộng, Sở Tử Ngọc vừa nhìn đã thấy Thẩm Hoài Dư.
Nhưng người bị đánh không phải Thẩm Hoài Dư, mà là người đang quỳ dưới đất...
Bóng đèn trong phòng quá tối, Sở Tử Ngọc phải nheo mắt nhìn kỹ mới nhận ra. Là người đàn ông từng đến cửa hàng tiện lợi gây chuyện với Thẩm Hoài Dư vào đêm Giáng sinh năm ngoái.
Cũng chính là cậu ruột của Thẩm Hoài Dư.
Thật ra cũng không phải bị người khác đánh. Ông ta đang tự tát mình. Người đàn ông quỳ trước mặt một bà lão ngồi trên ghế sô pha. Khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, ông ta lại giơ tay tát mạnh vào mặt mình thêm một cái, rồi chụp lấy bàn tay run rẩy của bà lão.
"Mẹ, mẹ đánh chết con đi! Con không phải người! Con là đồ súc sinh!Nhưng con thật sự say rượu mà! Con không cố ý làm mẹ ngã đâu! Con thề từ nay về sau không uống rượu nữa! Lần này mẹ tha thứ cho con đi! Con bảo đảm sẽ không bao giờ uống nữa!"
Sở Tử Ngọc nghe mà huyệt thái dương giật liên hồi.
Thì ra bà ngoại của Thẩm Hoài Dư bị gãy xương là do chính cậu ruột của y làm ngã!
Đúng là một kẻ cặn bã!
Bên cạnh, Trang Ngải Liên khẽ thở phào nhẹ nhõm. Hiển nhiên bà đã quá quen với cảnh tượng này. Không biết Sở Tử Ngọc cũng đang đứng phía sau, bà hướng vào trong phòng gọi: "Hoài Hoài, bạn của con—"
Thẩm Hoài Dư ngẩng đầu nhìn sang.
Những khớp ngón tay đang buông thõng bên người lập tức siết chặt đến trắng bệch.
Sở Tử Ngọc còn chưa kịp lên tiếng chào hỏi thì Thẩm Hoài Dư đã sải vài bước tới trước mặt, nắm lấy cánh tay cậu rồi kéo thẳng ra ngoài, đồng thời tiện tay đóng sầm cửa lại.
Ngoài phòng khách còn có đèn sáng, những chỗ khác đều tối om. Dù trong bóng tối, vẫn có thể nhìn ra đường nét quai hàm của Thẩm Hoài Dư đang căng cứng.
Thẩm Hoài Dư đang tức giận.
Sở Tử Ngọc nhìn nghiêng gương mặt Thẩm Hoài Dư, thầm nghĩ: lực kéo trên cánh tay mạnh đến đáng sợ. Cậu chỉ có thể bị Thẩm Hoài Dư lôi qua sân nhỏ, rồi tiếp tục kéo ra khỏi cổng.
Mãi đến khi gần ra khỏi con ngõ, dường như y mới có ý định buông tay. Sở Tử Ngọc hừ một tiếng, "Thẩm Hoài Dư, cậu làm tớ đau đấy."
Lực tay trên cánh tay cậu lập tức nới lỏng. Chờ đúng cơ hội này, Sở Tử Ngọc nhanh chóng rút tay về, đứng lại rồi bất mãn nói: "Cậu làm cái gì thế, Thẩm Hoài Dư? Tớ—"
"Lập tức về nhà." Thẩm Hoài Dư cũng dừng bước.
Trong ngõ chỉ có một ngọn đèn đường. Ánh đèn màu cam nhạt từ đầu ngõ hắt vào, khiến hơn nửa gương mặt y chìm trong bóng tối, càng khó nhìn rõ biểu cảm.
"Không."
Sở Tử Ngọc từ chối vô cùng dứt khoát. Rồi ngay giây tiếp theo, cậu đặt giỏ trái cây xuống đất, đưa tay nắm lấy tay Thẩm Hoài Dư.
Tay Thẩm Hoài Dư lạnh đến mức như một khối băng. Sở Tử Ngọc hít sâu một hơi rồi lập tức siết chặt lấy. Cậu dùng cả hai tay bao kín bàn tay của Thẩm Hoài Dư, nắm thật chặt, còn nhẹ nhàng lắc lắc.
Đôi mắt to xinh đẹp thoáng chốc phủ một tầng hơi nước. Cậu đáng thương nhìn Thẩm Hoài Dư.
"Đêm nay cho tớ ở nhờ đi, Thẩm Hoài Dư. Tớ cãi nhau với anh trai rồi. Anh ấy bảo tớ cút xa một chút, còn nói tối nay mà nhìn thấy tớ thì sẽ đánh chết tớ!"