Không bao lâu sau, Sở Tử Ngọc lại nghe thấy Thẩm Hoài Dư gọi mình.
Cậu không mở mắt, khẽ đáp: "Tớ ngủ thêm một lát nữa thôi, chỉ một lát thôi..."
Đang định ngủ tiếp, đột nhiên Thẩm Hoài Dư nói: "Ba tôi gặp tai nạn giao thông vào năm tôi học lớp 9. Đó là do con người gây ra."
Thẩm Hoài Dư đang nói gì vậy?
Thẩm Hoài Dư chủ động tìm cậu tâm sự sao?
Sở Tử Ngọc lập tức lấy lại chút tinh thần. Cậu mở bừng mắt, hai tay lại nắm lấy áo sơ mi của Thẩm Hoài Dư, "Ai đâm ba cậu?"
"Bạn của ba tôi." Thẩm Hoài Dư chậm rãi kể.
Điều kiện gia đình Thẩm Hoài Dư vốn không tệ. Ở Bắc Kinh, nơi đất đai đắt đỏ, trước kia gia đình y còn sống trong biệt thự. Ba y tốt nghiệp tiến sĩ, là người phụ trách khu vực châu Á - Thái Bình Dương của một tập đoàn đa quốc gia.
Biến cố xảy ra vào ngày khai giảng năm lớp 9 của Thẩm Hoài Dư. Khi đó, giáo viên vừa gọi y lên văn phòng. Một giáo viên tuyển sinh của Trường Trung học Số 1 còn đặc biệt tìm đến, muốn y đăng ký vào Trường Trung học Số 1, thì cuộc điện thoại kia gọi tới.
Ba y gặp tai nạn giao thông. Người gây ra tai nạn chính là bạn thân của ông, một người bạn học cũ đã quen biết nhiều năm.
Thẩm Hoài Dư chạy tới bệnh viện, từ những lời vừa khóc vừa kể của mẹ mới biết được rằng nửa năm trước, ba y đã đứng ra bảo lãnh cho bạn thân vay tổng cộng 300 triệu. Sau đó người bạn kia ôm tiền bỏ trốn ra nước ngoài. Ba y tìm suốt nửa năm, cuối cùng cũng chặn được người đó khi đối phương lén trở về nước thăm người thân.
Người bạn kia khóc lóc nói rằng toàn bộ số tiền đã bị lừa mất, ông ta vì cùng đường nên mới phải bỏ trốn. Trong lúc tranh cãi, ba y nói sẽ báo cảnh sát bắt người. Kết quả, người đó lái xe đâm thẳng vào ba y. Kẻ gây tai nạn tử vong tại chỗ, còn ba y được đưa vào bệnh viện cấp cứu trong tình trạng hôn mê.
Kết quả cấp cứu thì Sở Tử Ngọc đã biết rồi. Cứu sống được, nhưng lại trở thành người thực vật.
Tim Sở Tử Ngọc đập thình thịch. Cậu dường như đã hiểu vì sao Thẩm Hoài Dư phải đi làm thêm khắp nơi.
Cậu khẽ hỏi: "Mẹ cậu vẫn phải gánh khoản nợ 300 triệu đó sao?"
Giọng Thẩm Hoài Dư rất bình tĩnh, "Ừm. Trong nhà người gây tai nạn chỉ còn một bà nội hơn 90 tuổi. Ba tôi là người bảo lãnh, nên số tiền đó phải do nhà tôi trả."
Tiền bảo hiểm của ba y, biệt thự, xe cộ, cùng căn nhà cũ do ông bà nội để lại đều đã bán hết, miễn cưỡng trả được hơn 100 triệu. Hơn 100 triệu còn lại phải thương lượng với mấy ngân hàng để trả góp theo từng kỳ.
Đó là một quãng thời gian không nhìn thấy ánh sáng.
Thẩm Hoài Dư vẫn nhớ lúc cùng mẹ dọn về con hẻm cũ nơi bà từng sống thời nhỏ. Người cậu trước đây luôn niềm nở đón tiếp hai mẹ con cũng bắt đầu đập bát đũa nổi nóng. Mẹ y chỉ trong một đêm đã có thêm rất nhiều tóc bạc.
Nhưng điều khiến y đau lòng nhất vẫn là ba mình.
Ông vẫn còn sống. Thế nhưng sẽ không bao giờ mở mắt nữa, mãi mãi nằm trên giường bệnh.
Thẩm Hoài Dư nói xong, Sở Tử Ngọc nhìn phần gáy thon dài của y. Đột nhiên, cậu dùng sức xoa hai lòng bàn tay vào nhau. Đợi đến khi lòng bàn tay có chút hơi ấm, cậu liền đồng thời áp hai tay lên cổ Thẩm Hoài Dư.
Vòng da dưới tay cậu lạnh buốt đúng như dự đoán, lạnh đến mức như không có chút nhiệt độ nào.
Hành động của cậu quá bất ngờ khiến Thẩm Hoài Dư cũng không kịp phản ứng. Y dừng lại, quay đầu nhìn cậu. Còn chưa kịp mở miệng, Sở Tử Ngọc đã nghiêng người tới gần. Hơi thở ấm áp phả lên chóp mũi Thẩm Hoài Dư. Giọng nói vì sốt mà hơi khàn, lại mềm mại lạ thường.
"Ấm hơn chút nào chưa?"
Trong lúc nói, hai tay cậu vẫn nhẹ nhàng xoa phần da lạnh buốt kia. Đôi mắt màu nhạt ánh lên tia sáng lấp lánh, còn sáng hơn cả ánh trăng trên đỉnh đầu.
"Mẹ tớ từng nói hồi nhỏ chân tớ lạnh như cục băng. Dù bật sưởi nóng đến đâu cũng vô dụng, ngâm nước nóng một lúc vẫn lạnh. Sau đó mẹ dùng tay xoa chân cho tớ, xoa một hồi là chân thật sự ấm lên luôn!"
Chóp mũi Thẩm Hoài Dư bị hơi thở của Sở Tử Ngọc hun đến nóng lên, còn hơi ngứa ngáy. Y khẽ nuốt, yết hầu lăn lên xuống hai lần rồi mới đáp: "Ừm, rất ấm."
"!"
Sở Tử Ngọc lập tức vui ra mặt, "Tớ biết ngay là có tác dụng mà!"
Cậu càng ra sức xoa cổ cho Thẩm Hoài Dư, thậm chí còn lùi đầu ra một chút, chăm chú quan sát như đang canh chừng nhiệt độ, "Nếu nóng quá thì nhớ nói với tớ đấy!"
Thẩm Hoài Dư khẽ cười. Hai tay y vẫn đỡ chắc Sở Tử Ngọc. Thấy cậu đã không còn buồn ngủ nữa, y cũng không nói thêm gì, chỉ tăng tốc độ xuống núi.
Y không nói cho Sở Tử Ngọc biết rằng mình đang sợ.
Sợ Sở Tử Ngọc ngủ rồi sẽ không bao giờ tỉnh lại.
Cảm giác đó giống hệt ngày ba y gặp tai nạn giao thông. Khi đó, y chỉ có thể đứng ngoài phòng cấp cứu chờ đợi, nhìn ngọn đèn đỏ nhấp nháy không ngừng.
Có lẽ lần này y còn sợ hãi hơn cả hôm đó.
Năm 14 tuổi, y đã hiểu thế nào là sinh ly tử biệt. Khoảnh khắc Sở Tử Ngọc rơi xuống nước, y sợ hãi hơn bất cứ lúc nào trước đây.
Nếu không cứu được Sở Tử Ngọc thì sao?
Trong giây phút đó, y chỉ có một ý nghĩ duy nhất.
Y sẽ ở bên Sở Tử Ngọc.
Sở Tử Ngọc sợ bóng tối, y không nỡ để cậu một mình.
Một lúc lâu sau, họ đi hết bậc thang cuối cùng. Thẩm Hoài Dư nghe thấy giọng Sở Tử Ngọc vang lên.
"Thẩm Hoài Dư, mau nhìn kìa! Mặt trời cuối cùng cũng mọc rồi!"
Thẩm Hoài Dư không nhìn.
Y lặng lẽ trả lời trong lòng.
Mặt trời của y, vẫn luôn ở đây.
-
Sở Tử Ngọc ngủ một giấc rất dài. Khi mở mắt ra, cậu cảm thấy cả người nhẹ nhõm, khoan khoái chưa từng có.
Nhìn trần nhà trắng tinh trước mắt, cậu nhanh chóng nhớ ra.
Mình đang ở bệnh viện!
Cậu lập tức bật dậy, nhưng ngay sau đó đã bị kéo vào một vòng tay quen thuộc. Hương thơm thân quen ùa tới. Sở Tử Ngọc chớp chớp mắt, "Mẹ?"
Sở Tiêu Âm mỉm cười, đưa tay vuốt lại phần tóc mái đang dựng lên của Sở Tử Ngọc, "Cuối cùng cũng tỉnh rồi. Muốn ăn gì không? Để anh trai con đi mua."
Lúc này Sở Tử Ngọc mới biết anh trai mình cũng ở đây. Cậu vẫn còn hơi ngơ ngác, "Đây là đâu vậy ạ?"
Sở Hoàn bưng một ly sữa nóng đi tới, cười đưa cho cậu, "Ngủ đến ngốc luôn rồi à?"
Anh nói ra tên một thành phố.
Sở Tử Ngọc lập tức đảo mắt nhìn khắp phòng bệnh để tìm người. Không sai, cậu vẫn đang ở thành phố trực thuộc khu vực núi Vũ Công, nhưng nhìn một vòng vẫn không thấy bóng dáng Thẩm Hoài Dư đâu.
Cậu đang định hỏi thì Sở Tiêu Âm đã lên tiếng trước: "Con tìm bạn học của mình à? Lúc mẹ tới, cậu ấy vừa mới đi. Y tá nói vậy."
Sở Tiêu Âm không giấu được vẻ cảm khái, "Lần này nhất định phải cảm ơn bạn học đó cho đàng hoàng. Con đột nhiên sốt cao trên núi, chính người ta cõng con xuống núi rồi đưa thẳng đến bệnh viện thành phố. Bác sĩ nói con bị nhiễm khuẩn nên phát sốt, lúc đến bệnh viện đã lên tới 40 độ. Muộn thêm chút nữa là nguy hiểm rồi."
Sở Tử Ngọc kéo lại bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình trên người, hàng mi chớp liên tục. Thẩm Hoài Dư đúng là quá tốt. Y không hề kể chuyện cậu ngốc nghếch rơi xuống nước giữa đêm hôm...
Cậu vội hỏi: "Thẩm... ý con là bạn học của con, khi nào mới quay lại ạ?"
Sở Tiêu Âm lắc đầu, "Y tá không nói, mẹ cũng không rõ."
Sở Tử Ngọc lập tức bắt đầu tìm điện thoại, "Vậy để con gọi hỏi cậu ấy."
Sở Hoàn chen vào: "Không thấy điện thoại của em đâu. Chắc để quên ở khu cắm trại rồi, không mang xuống đây."
Sở Tử Ngọc lập tức hất chăn xuống giường. Cậu chợt nhớ ra rồi. Tối qua là Thẩm Hoài Dư cõng cậu về khu cắm trại, còn thay quần áo cho cậu. Từ đầu đến cuối cậu không hề nhìn thấy điện thoại.
Vậy điện thoại không phải là rơi trên đường từ suối Nhân Duyên về khu cắm trại, mà là rơi thẳng ở suối Nhân Duyên!
Cậu phải nhanh chóng tìm lại mới được!
"Ê ê, em vừa mới tỉnh đấy, đừng có chạy lung tung nữa!"
Sở Hoàn nhanh tay lẹ mắt túm lấy cổ áo phía sau của Sở Tử Ngọc. Anh cao lớn hơn Sở Tử Ngọc không ít, chỉ nhẹ nhàng nhấc một cái đã kéo người trở lại giường bệnh, "Không nghe lời nữa là anh xử em đấy!"
Sở Tử Ngọc lập tức nảy ra một ý. Cậu xoay người ôm lấy cánh tay Sở Hoàn, đáng thương vô cùng mà làm nũng: "Anh ơi, em nhớ ra rồi, điện thoại của em bị rơi trên núi mất. Nhất định phải tìm lại được! Trong đó có rất nhiều ảnh quý giá của cả nhà mình, có ảnh của anh, của mọi người nữa!"
Lần này Sở Tử Ngọc thật sự sốt ruột. Trước khi về nhà, cậu còn chưa kịp sao lưu ảnh sang máy tính.
Ảnh cậu và Thẩm Hoài Dư cùng đi nhặt trứng, cả tấm ảnh chụp chung đầu tiên của hai người, tất cả đều chỉ có trong điện thoại!
Sở Tử Ngọc bèn bịa thêm một lý do: "Ban ngày bọn em có đến một nơi tên là suối Nhân Duyên chơi. Khả năng rất lớn là điện thoại bị rơi xuống đó!"
Sở Hoàn cạn lời. Ảnh gia đình trong điện thoại của Sở Tử Ngọc thì nhà ai cũng có bản gốc được chụp bằng máy ảnh. Mất một chiếc điện thoại thì cùng lắm mua chiếc mới là xong.
Anh vừa định mở miệng nói thì Sở Tiêu Âm đã ngắt lời trước: "Con cứ ngoan ngoãn nằm đây nghỉ ngơi đi. Điện thoại để anh con đi tìm về cho."
Nghe vậy, Sở Tử Ngọc lập tức buông Sở Hoàn ra, chuyển sang ôm lấy Sở Tiêu Âm, rồi hôn thật kêu lên má bà một cái, "Cảm ơn mẹ! Con yêu mẹ nhất luôn!"
Sở Hoàn bật cười, "Em làm rõ đi nhé, người phải bỏ công đi tìm là anh đây này."
Sở Tử Ngọc lập tức đáp: "Vậy em yêu anh đứng thứ hai!"
Sở Hoàn đưa tay vò mái tóc ngủ đến rối tung của cậu, "Cảm ơn nhé. Được xếp hạng hai đúng là vinh hạnh quá rồi!"
Thấy Sở Tử Ngọc lại tung tăng nhảy nhót như thường, Sở Tiêu Âm cuối cùng cũng yên tâm. Bà cười nói: "Đừng có đùa nữa. Em con ngủ suốt hai ngày rồi chưa ăn gì, con mau đi kiếm cho nó chút đồ ăn bổ dưỡng đi. Nhìn xem, gầy đến mức toàn xương với xẩu rồi."
Nói xong, Sở Tiêu Âm lại đau lòng ôm lấy Sở Tử Ngọc. Sở Tử Ngọc đứng đờ người. Cậu ngủ bao lâu cơ?
Hai ngày?!
Vốn dĩ cậu định mượn điện thoại của Sở Tiêu Âm để liên lạc với Thẩm Hoài Dư. Điện thoại đã cầm tới tay rồi, nhưng cậu lại đổi ý.
Không hiểu sao cậu không muốn người nhà biết về Thẩm Hoài Dư.
Bởi vậy lúc anh trai hỏi tên của Thẩm Hoài Dư, Sở Tử Ngọc cũng không nói. Ăn hết phần cơm dinh dưỡng với tốc độ nhanh nhất, cậu kiếm cớ xuống dưới đi dạo tiêu cơm rồi một mình rời khỏi phòng bệnh, chạy như bay xuống lầu.
Ra khỏi bệnh viện, tìm một lúc lâu cậu mới phát hiện một chiếc điện thoại công cộng ở quầy bán đồ ăn vặt.
Sở Tử Ngọc quen thuộc bấm dãy số của Thẩm Hoài Dư. Chuông reo cho đến khi tự ngắt mà vẫn không có ai bắt máy.
??
Tại sao không nghe điện thoại?
Bây giờ đang đi du lịch, cũng không phải lúc làm thêm. Không có lý do gì không thể nghe máy. Mà mới 6 giờ tối, càng không thể là đang ngủ.
Chẳng lẽ Thẩm Hoài Dư đã quay về Bắc Kinh đi làm rồi?
Sở Tử Ngọc âm thầm suy đoán. Đáng tiếc cậu không nhớ số điện thoại của Hàn Kỳ, Phùng Xã Lâm và những người khác, nên không có cách nào xác nhận Thẩm Hoài Dư còn ở trên núi hay không.
Cậu đặt ống nghe xuống. Lúc tới thì hớn hở bao nhiêu, bây giờ lại ủ rũ bấy nhiêu. Cuộc gọi không kết nối cũng không mất tiền, Sở Tử Ngọc ngại ngùng nên tiện tay mua một gói kẹo dẻo vị quýt. Thanh toán xong, cậu vừa đi về phía bệnh viện vừa xé bao bì, lấy một viên bỏ vào miệng nhai.
Mới nhai được hai cái, phía sau đột nhiên vang lên tiếng gọi gấp gáp: "Này, này, cô bé kia! Mau quay lại! Điện thoại của cháu này!"
Sở Tử Ngọc tiếp tục nhai kẹo. Chẳng mấy chốc, giọng nói phía sau lại lớn hơn: "Cô bé tóc màu quýt kia! Điện thoại gọi lại rồi này!"
Tóc màu quýt?
Không phải đang gọi cậu đấy chứ?
Sở Tử Ngọc dừng lại. Cậu đen mặt quay đầu, quả nhiên thấy ông chủ quầy tạp hóa đang ra sức vẫy tay về phía mình.
"....."
Đúng là gọi cậu thật.
Sở Tử Ngọc quay lại. Trước khi nhận lấy ống nghe, cậu còn vô cùng nghiêm túc sửa đúng lại: "Ông ơi, cháu là con trai chính hiệu đấy."
Nói xong mới áp ống nghe vào tai, "A lô, Thẩm—"
Cậu còn chưa nói hết câu, giọng nói trầm thấp của Thẩm Hoài Dư đã vang lên bên tai, như thể y đang đứng ngay cạnh cậu, "Cô bé tóc màu quýt."
Gương mặt vốn còn hơi tái nhợt của Sở Tử Ngọc lập tức đỏ bừng lên vì tức, "Cậu mới là cô bé ấy! Tớ nam tính cực kỳ luôn nhé!"
Thẩm Hoài Dư khẽ cười, "Ừ, cậu nam tính lắm. Ăn cơm chưa?"
Thế là Sở Tử Ngọc bắt đầu kể lể từ đầu đến cuối về bữa cơm dinh dưỡng của mình, "Dở kinh khủng luôn, chẳng có tí mùi vị nào cả. Anh tớ còn phiền nữa chứ, cái này không cho ăn, cái kia cũng không cho ăn, còn bảo một thời gian tới đều phải như vậy... Cậu có hiểu cảm giác bây giờ tớ ăn một viên kẹo dẻo thôi mà đã thấy như đang dự tiệc lớn không? Tớ muốn ăn lẩu ở quán bọn mình hay đi ấy. Đợi về rồi chúng ta..."
Nói đến đây, cậu chợt nhớ ra điều quan trọng, "À đúng rồi, cậu vẫn còn ở trên núi hay đã về Bắc Kinh rồi?"
"Ừm, tôi có việc nên về Bắc Kinh trước."
Bên phía Thẩm Hoài Dư đột nhiên vang lên một tiếng thét chói tai: "Hoài Hoài, mau quay lại đây!"
Sở Tử Ngọc nheo mắt. Cậu vừa định hỏi thì Thẩm Hoài Dư đã nói: "Tôi có việc, cúp máy trước đây."
Nói xong liền cúp điện thoại.
Bệnh viện Số 2 Kinh Thị. Tiếng khóc gào xé lòng vọng ra từ phòng bệnh, cả hành lang đều nghe rõ.
"Đừng ngăn tôi lại! Tôi không muốn sống nữa! Cứu tôi làm gì chứ! Tôi chết rồi nó mới vừa lòng!"
Thẩm Hoài Dư cất điện thoại đi, bước nhanh trở lại phòng bệnh.