Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 44: Hô Hấp Nhân Tạo Không Tính Là Hôn

Làn nước lạnh thấu tim trong nháy mắt tràn vào ngũ quan của Sở Tử Ngọc.

Nước lạnh buốt đến tận xương bao bọc lấy cậu, thân thể lao xuống dưới với tốc độ cực nhanh. Cậu biết rất rõ mình đã rơi xuống nước, rơi vào suối nhân duyên. Cậu cũng biết mình phải mau chóng bơi lên mặt nước.

Nhưng cái lạnh dữ dội đang xâm chiếm làn da, như thể hàng ngàn hàng vạn cây kim băng giá đồng thời đâm xuyên vào cơ thể. Tay chân cậu dần trở nên cứng đờ. Càng giãy giụa, thân thể lại càng chìm xuống nhanh hơn.

Sắp chạm tới đáy suối, đầu ngón tay đã quệt phải đám rong nước. Sở Tử Ngọc ngửa đầu nhìn lên, nước suối trong vắt đến lạ thường.

Mặt nước vừa bị cậu khuấy động trong thoáng chốc, những gợn sóng làm ánh trăng vỡ tan thành vô số mảnh huỳnh quang lấp lánh. Chúng lay động trên mặt nước, rồi ngày một xa hơn, ngày một mờ nhạt hơn.

Thế giới đột nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.

Cậu không còn nghe thấy gì nữa. Rồi những mảnh ánh trăng vỡ vụn lại dần tụ thành một dải sáng bạc, bạc trắng, mênh mang. Ngay sau đó, một bóng đen lại khuấy động tất cả.

Mặt nước bị xé ra thành một khe hở. Ánh trăng từ nơi cao rơi thẳng xuống phía cậu. Trong khoảnh khắc không đúng lúc ấy, Sở Tử Ngọc chợt nhớ tới câu thơ duy nhất mình còn nhớ rõ:

"Nghi là Ngân Hà rơi khỏi chín tầng mây."

Bóng đen xé toạc dải Ngân Hà ấy nhanh chóng chiếm trọn tầm mắt của Sở Tử Ngọc. Trước mắt cậu chỉ còn một màu đen đặc.

Trong cơn mơ hồ, tay cậu bị một thứ gì đó ấm áp nắm lấy. Cả người bỗng trở nên nhẹ bẫng, như thể đang bay lên.

Sở Tử Ngọc chợt nhớ tới lần thả diều khi còn nhỏ.

Không nhớ đó là năm lớp 1 hay lớp 2, cũng không nhớ tên Kamen Rider mà mình từng mê mẩn là gì. Chỉ nhớ khi ấy cậu cực kỳ thích Kamen Rider. Đến mùa xuân, anh hai đã tự tay làm cho cậu một con diều hình Kamen Rider rất lớn.

Cậu kéo con diều chạy khắp bãi cỏ sau vườn. Ánh mặt trời ấm áp, gió thổi vù vù bên tai. Cậu nắm dây diều, cảm giác như mình cũng sắp bay lên theo.

Bây giờ cũng vậy, cậu lại được gió nâng lên.

Chỉ là không có ánh mặt trời, xung quanh tối đen, vừa lạnh vừa buốt. Trong cơn mê man, cậu nghe thấy có người đang điên cuồng gọi tên mình.

Âm thanh ấy ngày càng rõ hơn. Ngày càng gấp gáp hơn.

Là.....

Thẩm Hoài Dư.

Sở Tử Ngọc cố gắng động đậy mí mắt. Đến khi cuối cùng cũng mở được mắt ra, một cảm giác mềm mại, ẩm ướt và ấm nóng bất ngờ phủ xuống môi cậu. Môi cậu lạnh đến mức đáng sợ. Càng khiến đôi môi của Thẩm Hoài Dư trở nên nóng bỏng. Đối phương đang ghì môi lên môi cậu, dùng sức truyền từng ngụm không khí vào trong.

Thẩm Hoài Dư.....

Đang hôn cậu.

Đồng tử Sở Tử Ngọc như xảy ra động đất, lông mi điên cuồng run lên. Những giọt nước lạnh li ti văng ra theo động tác ấy. Cổ họng dâng lên cơn ho dữ dội.

Ngay khoảnh khắc đôi môi nóng kia rời đi, cậu không thể khống chế mà ho sặc sụa mấy tiếng, khóe môi tràn ra một vệt nước nhạt.

Cơn ho vừa dịu xuống, Thẩm Hoài Dư đã quỳ một gối trên mặt đất, đỡ nửa người trên của Sở Tử Ngọc tựa vào lòng mình. Một tay y nhẹ nhàng vuốt dọc lồng ngực Sở Tử Ngọc, thấp giọng nói bên tai: "Đừng sợ, không sao rồi..."

Sở Tử Ngọc nhìn những dải lụa đỏ đang lay động trong gió cách đó không xa, ý thức cuối cùng cũng hoàn toàn trở lại.

Vừa rồi không phải hôn, là hô hấp nhân tạo.

Sở Tử Ngọc mím đôi môi dưới vẫn còn run lên vì lạnh. Trong miệng vẫn còn vương vị nước suối nhàn nhạt cùng một mùi bạc hà thoang thoảng. Đó là mùi kem đánh răng của Thẩm Hoài Dư. Tối nay khi Thẩm Hoài Dư đánh răng, cậu đã ngửi thấy rồi.

Cậu nghĩ.

Hô hấp nhân tạo không phải hôn.

Cậu không quay đầu nhìn Thẩm Hoài Dư, chỉ cúi xuống nhìn những ngón tay tái nhợt, ướt đẫm của mình, "Cảm... Khụ khụ khụ khụ khụ....."

Vừa mở miệng đã lại ho dữ dội. Sở Tử Ngọc gập người xuống, đầu gần như đập vào mặt đất, ho đến mức như muốn khạc cả ngũ tạng lục phủ ra ngoài.

Thẩm Hoài Dư chạy nhanh tới, đặt tay lên lưng cậu, chậm rãi vuốt thuận hơi thở cho cậu. Lòng bàn tay vốn luôn lạnh lẽo, lúc này lại nóng đến kinh người. Sở Tử Ngọc cảm thấy ngay cả trán mình cũng nóng theo. Ho khan một lúc mới dừng lại, cậu quay đầu, đôi mắt ươn ướt đỏ hoe, chóp mũi khịt khịt hơi mạnh, nói: "Lạ quá, Thẩm Hoài Dư, tớ nóng quá, nhưng chân lại lạnh lắm..."

Cậu nói năng có phần lộn xộn. Ánh mắt Thẩm Hoài Dư chợt trầm xuống, tay còn lại lập tức đưa lên trán Sở Tử Ngọc. Đầu ngón tay gạt mấy sợi tóc ướt dính trên da, lòng bàn tay áp lên trán cậu để đo nhiệt độ.

Sở Tử Ngọc rất ngoan, nghiêng mặt nhìn Thẩm Hoài Dư không chớp mắt. Thẩm Hoài Dư chạm vào vầng trán nóng bỏng của cậu, sắc mặt càng thêm trầm xuống. Y nhìn về phía Sở Tử Ngọc.

Ánh trăng xuyên qua những kẽ lá, rơi xuống gương mặt cậu. Hàng mi dài rậm bị nước làm ướt, rối tung dính trên mí mắt. Hai cánh môi mỏng tái xanh khẽ run lên, làn da trắng như tuyết lại ửng lên sắc đỏ diễm lệ, ngay cả đôi đồng tử màu nhạt cũng đỏ hồng.

Thẩm Hoài Dư lập tức rút tay lại, luồn qua dưới nách Sở Tử Ngọc rồi xoay người kéo cậu lên lưng. Sở Tử Ngọc vốn đang nhìn Thẩm Hoài Dư, bất ngờ bị cõng lên nên theo phản xạ muốn xuống, vội nói: "Tớ tự đi được mà —"

Lời còn chưa dứt đã nghẹn lại. Bàn tay ấm áp nâng lấy cậu, khiến Sở Tử Ngọc cảm thấy mặt mình càng nóng hơn. Cậu không dám động đậy nữa, để mặc Thẩm Hoài Dư cõng mình bước đi.

"Cậu sốt rồi."

Thẩm Hoài Dư sải bước nhanh về phía khu cắm trại, "Thay quần áo xong, chúng ta lập tức xuống núi."

"Không cần đâu..."

Sở Tử Ngọc lắc lắc cái đầu nặng trĩu, "Tớ uống một viên thuốc là khỏi ngay. Cơ thể tớ khỏe lắm!"

Cậu bắt đầu nói mê sảng: "Tớ đánh khắp Trường Trung học Số 1 không có đối thủ đấy, cậu biết không, Thẩm Hoài Dư?"

"Ừ."

Sở Tử Ngọc lập tức tựa cằm lên vai Thẩm Hoài Dư, nghiêng đầu nhìn chằm chằm đôi môi của y. Từ miếu Nguyệt Lão xuyên qua cánh rừng bạc trắng, rồi lại đi vào đường hầm, cậu đột nhiên hỏi: "Thẩm Hoài Dư, cậu biết không?"

"Biết gì?"

"Hô hấp nhân tạo không tính là hôn."

"Ừ."

Trong hang động tối đen, tiếng nước nhỏ tí tách vang lên như thúc người ta vào giấc ngủ. Mí mắt Sở Tử Ngọc dần nặng trĩu, cậu rụt đầu lại, nhắm mắt tựa lên lưng Thẩm Hoài Dư.

Quần áo của y cũng đã ướt, nhưng cậu vẫn dán sát vào người y. Trong cơn mơ màng, cậu lại khẽ thì thầm một câu: "Hô hấp nhân tạo không tính là hôn."

Có lẽ vì nói quá nhỏ, lần này Thẩm Hoài Dư không đáp lại.

Sở Tử Ngọc đã ngủ rồi, nhưng ý thức vẫn rất tỉnh táo. Cậu không mở mắt được, nhưng biết Thẩm Hoài Dư đã cõng mình về lều, còn lau người và thay quần áo cho cậu.

Theo bản năng, Sở Tử Ngọc muốn phản kháng. Từ ngày đầu tiên đi nhà trẻ, cậu đã không cho mẹ mặc quần áo giúp mình, chứ đừng nói đến chuyện lau người. Cái này gọi là gì nhỉ...

À đúng rồi.

Chứng ưa c* th* s*ch s*!

Nhưng dường như cậu nghe thấy giọng Thẩm Hoài Dư: "Ngoan, sắp xong rồi."

Ngoan.....

Sở Tử Ngọc cảm thấy chắc mình nghe nhầm. Một nam sinh sao lại bảo một nam sinh khác ngoan được chứ?

Thế nhưng cậu thật sự không giãy giụa nữa, ngoan ngoãn để mặc Thẩm Hoài Dư lau người rồi thay quần áo sạch cho mình. Cuối cùng, trong miệng còn bị nhét vào một viên thuốc cực kỳ đắng.

Cậu không thích, định nhổ ra, nhưng lại nghe thấy giọng Thẩm Hoài Dư: "Nếu nhổ ra, tôi sẽ đút cậu bằng miệng."

Sở Tử Ngọc: "???"

Sở Tử Ngọc nghe mà thấy kỳ quái, nhưng vẫn tủi thân nuốt viên thuốc xuống.

Sau đó, cậu nghe thấy Thẩm Hoài Dư đang nói chuyện với một nam sinh khác.

"Xuống núi ngay bây giờ á?! Không được đâu! Con đường gần nhất chỉ có đường trời thôi. Vừa mới mưa xong, thang gỗ trơn lắm, lại còn không có đèn, nguy hiểm vô cùng!"

Giọng nói này nghe khá quen. Sở Tử Ngọc suy nghĩ một lúc rồi nhớ ra. À, là Phùng Xã Lâm.

Thẩm Hoài Dư lại nói gì đó, sau đó Phùng Xã Lâm đáp: "Vậy được rồi, để tôi thu dọn một chút rồi xuống núi cùng hai người!"

Thẩm Hoài Dư nói: "Tôi cõng cậu ấy là đủ rồi."

Sở Tử Ngọc lại trở về trên bờ vai quen thuộc ấy. Lần này, cậu đã thay bộ quần áo vải bông sạch sẽ, thoang thoảng mùi bồ kết.

Lúc thì cậu cảm thấy như đang được lò sưởi bao bọc, lúc lại lạnh đến run người. Chẳng bao lâu sau, Sở Tử Ngọc khó chịu mở bừng mắt.

Điều đầu tiên cậu nhìn thấy là vầng trăng sáng nhất mà mình từng gặp.

Trên bầu trời đêm chỉ có một mặt trăng to lớn và sáng tỏ, không hề có lấy một vì sao, ánh bạc phủ khắp đất trời.

Con đường thang gỗ ngoằn ngoèo xuống núi cũng như được phủ lên một lớp sương bạc mỏng.

Đầu óc Sở Tử Ngọc lúc này phản ứng rất chậm. Phải mất một lúc lâu, cậu mới nhận ra rằng Thẩm Hoài Dư đang cõng mình đi xuống con đường tình nhân.

Con đường trong truyền thuyết mà các cặp tình nhân chỉ cần cùng đi một lần là sẽ kết hôn.

Dưới ánh trăng đơn độc soi đường, mỗi bậc thang gỗ Thẩm Hoài Dư bước xuống đều rất chậm và vững vàng. Trong đêm khuya lạnh giá, Thẩm Hoài Dư chỉ mặc một chiếc áo sơ mi vải bông, vậy mà trên thái dương vẫn lấp lánh mồ hôi dưới ánh trăng.

Người đang sốt luôn dễ mềm lòng hơn bình thường. Chóp mũi Sở Tử Ngọc hơi cay cay, cậu khẽ hỏi: "Thẩm Hoài Dư, tớ có phải sắp chết rồi không?"

Hồi nhỏ, nhà cậu từng có một người làm vườn qua đời vì cảm lạnh. Từ khi còn bé, cậu đã biết cảm mạo cũng có thể khiến người ta mất mạng.

Thẩm Hoài Dư dừng lại, quay đầu nhìn Sở Tử Ngọc một cái. Dưới ánh trăng, Sở Tử Ngọc vẫn nhìn y bằng đôi mắt ướt át. Chỉ là những tia máu đỏ trong đồng tử đã nhạt đi không ít, thuốc hạ sốt bắt đầu phát huy tác dụng.

Giọng y rất dịu dàng, "Sẽ không đâu."

Sở Tử Ngọc ngẩn người một lúc, rồi lại nói: "Tất cả tài khoản game của tớ đều dùng mật khẩu XXXX..."

Cậu buồn bã nói: "Nếu tớ chết rồi thì để lại hết cho cậu thừa kế. Cậu chỉ cần giúp tớ một việc thôi."

Thẩm Hoài Dư vẫn đáp: "Cậu sẽ không chết."

"Cậu cứ đồng ý trước đi!" Sở Tử Ngọc sốt ruột.

"Được, cậu nói đi."

Sở Tử Ngọc thở phào một hơi, bắt đầu đếm: "Nếu tớ chết rồi, cậu nhất định phải gọi điện cho mẹ tớ, nói với mẹ tớ rằng tớ yêu mẹ nhất. Sau đó là ba tớ, anh cả, chị dâu, Tiểu Hồi Hồi..."

Kể hết mọi người xong, Sở Tử Ngọc mới hài lòng, "Nói với họ rằng tớ cực kỳ thích tất cả bọn họ!"

Thẩm Hoài Dư im lặng nghe hết, rồi chỉ đáp một câu: "Tôi không làm được. Nếu muốn nói thì về nhà tự mình nói với họ."

"!"

Sở Tử Ngọc lập tức lên án: "Thẩm Hoài Dư, cậu lạnh lùng quá đấy!"

Thẩm Hoài Dư nhấc nhẹ chân Sở Tử Ngọc lên một chút, dường như còn vỗ một cái, "Ngủ đi, lát nữa là tới bệnh viện rồi."

Nói xong, y quay người lại, tiếp tục cõng Sở Tử Ngọc đi xuống núi.

Chẳng bao lâu sau, Sở Tử Ngọc lại bất ngờ thốt lên:"Thẩm Hoài Dư, xin lỗi cậu!"

Thẩm Hoài Dư đáp: "Được, không sao đâu."

Sở Tử Ngọc càng không vui hơn. Hai tay cậu đặt trên vai y, rầu rĩ nói: "Cậu còn chẳng biết tớ đang xin lỗi chuyện gì nữa!"

Trong gió dường như vang lên một tiếng cười khẽ, "Được rồi, cậu nói đi."

Sở Tử Ngọc thành thật khai báo: "Tớ đã lừa cậu!"

Ngón tay cậu vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi bên dưới, "Tớ không phải vì thấy cậu tốt nên mới nhất quyết muốn làm bạn với cậu."

Thẩm Hoài Dư rất phối hợp hỏi: "Vậy lý do thật sự là gì?"

Sở Tử Ngọc ủ rũ. Giọng cậu càng lúc càng nhỏ: "Bạn gái cũ của tớ bỏ tớ vì cậu. Tớ thấy mất mặt nên mới muốn trả thù cậu!"

Sở Tử Ngọc chờ Thẩm Hoài Dư nổi giận.

Nhưng Thẩm Hoài Dư chỉ khẽ đáp một tiếng: "Ừ."

Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Ngũ quan Sở Tử Ngọc gần như nhăn hết lại. Cậu cao giọng: "Tớ lừa cậu đấy, cậu không giận sao?"

Thẩm Hoài Dư vẫn cõng Sở Tử Ngọc vững vàng bước xuống Thiên Lộ, bình thản đáp: "Không giận."

"Cậu biết từ trước rồi à?!"

"Không, vừa mới biết."

Sở Tử Ngọc: "....."

Cậu chậm rãi buông vạt áo sơ mi đã bị mình vò đến nhăn nhúm, rồi lại vùi mặt vào tấm lưng của Thẩm Hoài Dư. Đầu nóng như bị lửa đốt, khó chịu vô cùng.

Cậu nhắm mắt, lẩm bẩm: "Cậu sao lại tốt đến thế hả, Thẩm Hoài Dư....."

Thẩm Hoài Dư vẫn nghe thấy, "Tôi không tốt."

Trước khi Sở Tử Ngọc hoàn toàn chìm vào bóng tối, cậu nghe thấy một câu nói dường như rất xa, lại cũng rất gần —

"Là cậu tốt."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn