Nửa giờ sau, Thẩm Hoài Dư mang về một ngàn tệ kia.
Sủi cảo cũng vừa ra khỏi nồi.
Những chiếc sủi cảo căng tròn được xếp đầy đĩa. Tiền đã đưa cho Trang Ngải Liên, Thẩm Hoài Dư ngồi xuống, cúi đầu ăn sủi cảo.
Thẩm Hoài Dư ăn gì cũng yên lặng mà nhanh, chẳng mấy chốc đã ăn xong. Trương Phượng Anh tuổi đã lớn, lại mang trong người nhiều bệnh, nên ngủ sớm. Chờ Thẩm Hoài Dư ăn xong sủi cảo, bà liền trở về phòng nghỉ ngơi, trước khi đi còn cố ý dặn dò Trang Ngải Liên:
"Hoài Hoài ngày thường vất vả quá rồi, về nhà một chuyến cũng không dễ dàng, đừng để nó phải rửa bát nữa, để nó ngủ một giấc cho tử tế."
Trang Ngải Liên liên tục đáp lời. Đợi bà đưa Trương Phượng Anh về phòng ngủ rồi quay lại, phòng bếp vẫn đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Thẩm Hoài Dư quay lưng về phía cửa, đang sửa bếp gas.
Chiếc bếp gas này đã quá cũ, lúc nào cũng khó bắt lửa. Vì tiếc tiền nên không nỡ thay cái mới, ngày thường Trang Ngải Liên nấu cơm đều phải dùng bật lửa để nhóm bếp. Hai ngày trước còn suýt bỏng tay, nên bà thuận miệng nhắc chuyện này với Thẩm Hoài Dư.
Phòng bếp khá tối, chỉ có bóng đèn kiểu cũ chiếu xuống khoảng không chật hẹp. Thẩm Hoài Dư đứng dưới ánh đèn, đỉnh đầu gần như chạm vào ống đèn. Y vốn rất gầy, giữa mùa hè chỉ mặc một chiếc áo thun đen rộng thùng thình, khiến hai bên xương bả vai sau lưng hằn lên rõ rệt, gồ cao dưới lớp vải mỏng.
Trang Ngải Liên thấy sống mũi cay cay, vội quay đầu lau mắt. Đến khi xoay lại, bà gượng cười bước vào nhà, lấy 1000 tệ kia ra rồi nhét vào cạp quần sau của Thẩm Hoài Dư, cố giữ giọng thật nhẹ:
"Tiền này là lần trước con đưa, mẹ chưa dùng tới. Chẳng phải nghỉ hè các con định đi du học sao? Lần này con cũng đi đi, nhân lúc nghỉ ngơi thì thả lỏng một chút, cùng bạn bè ra ngoài chơi cho đàng hoàng. Chút tiền này chắc cũng không đủ đâu, còn thiếu bao nhiêu thì hỏi giáo viên xem. Dạo này việc làm ăn trong tiệm cũng tạm được, thiếu thì chờ thêm vài hôm mẹ đưa cho con."
"Vâng." Thẩm Hoài Dư đáp một tiếng, rồi thu tay lại, vặn bếp gas. "Tách" một tiếng, ngọn lửa bùng lên.
Thẩm Hoài Dư tắt bếp, sang bồn nước rửa tay rồi nói: "Một lát nữa con có việc phải đi, mẹ nghỉ sớm đi."
Ngừng một giây, Thẩm Hoài Dư nói thêm: "Lần sau Trang Kiến Minh còn gây chuyện, lập tức gọi điện cho con."
Trang Ngải Liên đồng ý. Đợi Thẩm Hoài Dư rời đi, bà mới phát hiện trên bệ bếp đặt ngay ngắn 1000 tệ kia. Trang Ngải Liên không kìm được nữa, che miệng nức nở thành tiếng.
Thẩm Hoài Dư đi ra khỏi con hẻm nhỏ, rẽ trái đến cuối đường rồi đi thêm gần 10 phút nữa, cuối cùng tới một tiệm net đen nằm sâu trong ngõ.
Nơi này hoàn toàn khác với quán net sạch sẽ mà y từng đưa Sở Tử Ngọc đến. Trần nhà thấp, máy tính cũ kỹ đặt san sát nhau. Mùi khói thuốc, mì gói và đồ nướng BBQ trộn lẫn thành một thứ mùi kỳ quái khó tả. Đã gần nửa đêm nhưng quán vẫn kín người, đa số là nam sinh với đủ kiểu tóc nhuộm sặc sỡ.
Thẩm Hoài Dư đến quầy lễ tân mở máy. Ở đây không cần xuất trình giấy tờ tùy thân để lên mạng. Quản lý quán có vẻ rất quen với Thẩm Hoài Dư, vừa mở máy vừa nhắc: "Cẩn thận chút, cái thằng tóc vàng lần trước tìm cậu lại tới nữa."
"Thằng tóc vàng" là Trần A Minh. Hơn hai tháng trước, hắn từng đến quán net tìm Thẩm Hoài Dư, vừa khóc vừa làm loạn, còn đập hỏng một máy tính.
Quản lý quán cứ tưởng Trần A Minh bất mãn với Thẩm Hoài Dư nên đến gây sự đánh nhau.
Thẩm Hoài Dư chẳng có phản ứng gì, cầm chai nước đi tìm máy. Y mở phòng đơn, nhưng điều kiện ở quán net này có hạn, chỉ là ba tấm ván ngăn tạm, một phía còn để trống, ghế ngồi khá hơn một chút đã được tính là phòng đơn rồi.
Thẩm Hoài Dư vừa ngồi xuống, mới khởi động máy thì một túi đồ ăn vặt rơi xuống mặt bàn.
"Ăn đi, Thẩm Hoài Dư."
Trần A Minh từ ô ngăn bên cạnh thò nửa cái đầu sang, nhỏ giọng nói: "Không phải cướp tiền mua đâu, là tôi tự kiếm."
Lần trước bị Thẩm Hoài Dư đánh quá nặng, Trần A Minh phải nằm viện mấy ngày mới hồi phục. Từ đó về sau, mỗi lần nhìn thấy Thẩm Hoài Dư hắn đều có phần dè dặt, nhưng lại không sao ngăn được ý muốn gặp Thẩm Hoài Dư.
Hắn biết Thẩm Hoài Dư thường đến quán net đen này, đã tới ngồi chờ rất nhiều lần. Đêm nay cuối cùng cũng đợi được, hắn lập tức chạy đi mua một túi đồ ăn vặt.
Giây sau, cả túi đồ ăn bị ném thẳng ra lối đi. Thẩm Hoài Dư từ đầu đến cuối không buồn nhấc mí mắt lấy một lần, chỉ nhìn màn hình máy tính.
Y keo lời đến mức chẳng buồn nói với hắn dù chỉ một chữ.
Trần A Minh sững người, bỗng bật thốt: "Nếu là Sở Tử Ngọc, cậu sẽ không ném đi đâu."
Ngón tay đang rê chuột của Thẩm Hoài Dư ngừng lại. Y lạnh lùng nhấc mắt nhìn sang Trần A Minh.
Mắt Trần A Minh lập tức đỏ hoe. Hắn nghiến răng, giọng gằn từng chữ: "Được lắm, Thẩm Hoài Dư, thừa nhận đi. Mẹ kiếp, cậu đúng là đồng tính, lại còn chỉ thích — Sở Tử Ngọc!"
Ba chữ cuối cùng, Trần A Minh gần như nghiến ra từ kẽ răng. Trong lòng hắn vẫn ôm chút hy vọng cuối cùng, chờ Thẩm Hoài Dư phủ nhận.
Phủ nhận y thích Sở Tử Ngọc.
Thẩm Hoài Dư thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt buông một chữ: "Cút."
Hy vọng cuối cùng tan biến. Trần A Minh giơ tay quệt mạnh mắt, cúi đầu nhìn đống đồ ăn vặt vương vãi khắp lối đi, rồi nhấc chân đạp mạnh làm vỡ một gói khoai lát, sau đó quay người chạy đi.
Thẩm Hoài Dư lấy tai nghe từ trong túi ra, c*m v** máy tính rồi đeo lên. Y đăng nhập một tài khoản Q — tài khoản làm việc chuyên dùng để nhận các đơn kiếm tiền trên mạng.
Lần này y nhận một đơn thử nghiệm công khai cho ứng dụng trò chơi, tính tiền dựa theo số lỗ hổng tìm được.
Tay bị bỏng khiến động tác của y chậm hơn bình thường. Y phải tốn nhiều thời gian hơn mới hoàn thành công việc. Hơn 3 giờ sáng, quán net cuối cùng cũng yên tĩnh đôi chút. Thẩm Hoài Dư tháo tai nghe, định xuống máy rồi lại khựng lại.
Y nhìn biểu tượng chim cánh cụt đang nhấp nháy ở góc phải màn hình.
Tài khoản này của y chỉ kết bạn với phía thuê việc. Y mở thông báo tin nhắn, ghi chú hiện lên là một đơn mới. Thẩm Hoài Dư không vội xem, một tay vặn nắp chai nước uống mấy ngụm, để cổ họng khô rát dịu đi đôi chút, rồi mới mở mục thêm bạn bè.
Số Q của Sở Tử Ngọc rất dễ nhớ. Y chỉ nhìn qua một lần đã ghi nhớ.
Y nhập dãy số kia vào ô tìm kiếm, lập tức hiện ra một tài khoản có ảnh đại diện là cương thi trong game Plants vs. Zombies, tên hiển thị là "Sở Bá Vương".
Khóe môi Thẩm Hoài Dư khẽ cong lên, cuối cùng cũng gửi lời mời kết bạn.
Y không lừa Sở Tử Ngọc. Sau khi chuyện trong nhà xảy ra, tài khoản Q cũ của y đã bị xóa. Tài khoản công việc hiện tại là do một bên thuê việc trước đây đưa cho, tiện để liên lạc và thanh toán tiền công.
Ở phần ghi chú, y điền: Thẩm Hoài Dư.
Gửi lời mời xong, y định xuống máy, nhưng giây tiếp theo biểu tượng chim cánh cụt bỗng nhấp nháy liên tục. Thẩm Hoài Dư nheo mắt, lập tức mở cửa sổ trò chuyện.
[Sở Bá Vương đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn, bắt đầu trò chuyện thôi!]
Gần như cùng lúc, tin nhắn của Sở Bá Vương bật ra: [??? Thẩm Hoài Dư nào vậy???]
Sở Tử Ngọc mất ngủ.
Không phải vì chơi game, cậu đã có một khoảng thời gian không động tới trò chơi. Tối nay, cậu đang làm bài tập.
Chỉ cần điểm cuối kỳ nâng lên được 450, không còn đứng đội sổ nữa thì đã là tiến bộ vượt bậc rồi!
Nghĩ vậy nên Sở Tử Ngọc thật sự lôi đề toán ra làm.
Ban đầu cậu còn hăng hái đầy khí thế, nhưng làm được một lúc đã rơi vào trạng thái tự bế.
Đề không làm được, người lại càng mất ngủ.
Toán đúng là quá khó...
Sở Tử Ngọc xuống tầng dưới lấy một lon soda, uống hai ngụm. Điện thoại đột nhiên bật lên một thông báo. Cậu lười biếng móc điện thoại ra nhìn qua, những dòng khác còn chưa thấy rõ, chỉ nhìn thấy ba chữ: "Thẩm Hoài Dư".
Vừa chấp nhận kết bạn, tay Sở Tử Ngọc đã lướt nhanh trên bàn phím: [??? Thẩm Hoài Dư nào vậy???]
Cái tên này cũng đâu dễ trùng đến thế!
Đặc biệt là ảnh đại diện vẫn là hình chim cánh cụt mặc định, tên tài khoản chỉ có đúng một dấu chấm, nhìn kiểu gì cũng rất giống phong cách của Thẩm Hoài Dư.
Sở Tử Ngọc một tay cầm chai nước, một tay cầm điện thoại, đứng trên cầu thang chăm chú nhìn khung trò chuyện.
Rất nhanh, tài khoản [.] trả lời: [Thẩm Hoài Dư ngồi sau cậu. Sao còn chưa ngủ?]
Sở Tử Ngọc suýt bóp bẹp chai nước trong tay. Nhưng chưa vui được hai giây, cậu đã phát hiện ra một vấn đề lớn. Cậu mở lại tài khoản Q của Thẩm Hoài Dư — số tài khoản năm chữ số, tuyệt đối không thể là tài khoản mới đăng ký!
Cậu đặt chai nước xuống, dứt khoát ngồi xổm trên bậc thang, hăng hái gõ chữ: [Cậu chẳng phải nói mình không có Q sao?]
[.]: [Lừa cậu.]
"Quả nhiên rất biết lừa người."
Sở Tử Ngọc nhìn chằm chằm hai chữ đó, lẩm bẩm một câu, nhưng khóe miệng lại cong lên. Cậu gửi tiếp: [Tớ tha thứ cho cậu, nhưng sau này đừng lừa tớ nữa!]
Thẩm Hoài Dư nhìn tin nhắn vừa gửi tới, gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của Sở Tử Ngọc lúc này. Sự lạnh nhạt nơi đáy mắt y dần tan đi, y khẽ gõ chữ: [Sao còn chưa ngủ? Ba giờ rồi.]
Sở Bá Vương: [Cậu cũng có ngủ đâu!]
Gửi đi xong, Sở Tử Ngọc mới chợt nhận ra, lại gõ thêm một câu: [Cậu mới tan làm à?]
[.]: [Không tính là đi làm. Tôi vừa xong việc ở quán net.]
Sở Bá Vương: [Quán net nào? Tớ tới tìm cậu! Tớ thức đêm làm đề toán, làm không ra, tâm trạng nổ tung rồi! Cần ra ngoài quậy một trận!]
Thẩm Hoài Dư nghĩ đã quá muộn, Sở Tử Ngọc lẽ ra nên ngủ rồi. Nhưng cuối cùng y vẫn không nhịn được, gõ xuống một địa chỉ.
Điểm hẹn cách nhà Sở Tử Ngọc rất gần, nhưng lại cách quán net khá xa. Gửi xong, Thẩm Hoài Dư lập tức xuống máy, xách balo chạy ra ngoài.
Gió lúc 3 giờ sáng mát lạnh, thổi tung mái tóc trước trán của Sở Tử Ngọc. Trong tay cậu xách hai chai sữa tươi, theo nhịp chạy mà va vào nhau phát ra tiếng lách cách. Có điều Sở Tử Ngọc hơi kém phương hướng, phải nhìn chỉ đường mấy lần mới tìm được nơi Thẩm Hoài Dư gửi.
Đến nơi, cậu mới phát hiện chỗ này thật ra rất gần nhà mình. Không thấy Thẩm Hoài Dư đâu, cậu lấy điện thoại ra định gọi, thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân chạy.
Sở Tử Ngọc quay đầu lại.
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt phía xa, một bóng người đang chạy đến gần. Tiếng chân vọng rõ trên con phố yên tĩnh.
Thẩm Hoài Dư cũng chạy đến tìm cậu.
Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, tim Sở Tử Ngọc đã đập thình thịch. Cậu nhìn bóng dáng kia dần rõ ràng hơn, cho tới khi Thẩm Hoài Dư dừng lại trước mặt, khẽ th* d*c.
Gió cũng thổi rối phần tóc trước trán của Thẩm Hoài Dư. Có lẽ vì chạy quá gấp, trên trán Thẩm Hoài Dư còn lấp lánh một tầng mồ hôi mỏng.
Mặt Sở Tử Ngọc chẳng hiểu sao bắt đầu nóng lên. Gần bốn giờ sáng, trời đã lờ mờ sáng. Cậu như muốn che giấu điều gì, vội lấy một chai sữa tươi đưa cho Thẩm Hoài Dư, chai còn lại thì giả vờ hết sức tự nhiên áp lên mặt để hạ nhiệt, ngẩng đầu nhìn trời rồi nói năng linh tinh: "Hôm nay mặt trời rực rỡ thật đấy!"
Thẩm Hoài Dư nhìn khuôn mặt Sở Tử Ngọc, đáp một tiếng: "Ừm."
"Giống một cái bánh rán thật to."
Sở Tử Ngọc bắt đầu thấy đói. Cậu cầm chai sữa quay đầu lại, khuôn mặt đỏ bừng bị thân chai ép thành một vệt hằn nhàn nhạt: "Tớ muốn ăn bánh rán. Chúng ta đi ăn bánh rán nhé."
Thẩm Hoài Dư gật đầu. Sở Tử Ngọc liền dẫn Thẩm Hoài Dư đi qua mấy con phố, cuối cùng cũng tìm được một quầy bánh rán giò cháo quẩy trước cổng một trường trung học.
Sở Tử Ngọc khẽ thở phào. Bình thường muốn ăn bánh rán, cậu chỉ cần nói với dì Trương một tiếng là có ngay, hoàn toàn không biết nơi nào bán món này. May mà hôm nay vận may không tệ, thật sự tìm được rồi!
Cậu kéo Thẩm Hoài Dư định băng qua vạch dành cho người đi bộ. Nhưng vừa chạm vào cánh tay Thẩm Hoài Dư, Thẩm Hoài Dư đã theo phản xạ khẽ hít một hơi.
Sở Tử Ngọc lập tức dừng bước. Cậu quay phắt lại, nhanh tay kéo tay trái của Thẩm Hoài Dư lên xem.
Trời đã sáng, ánh sáng hòa cùng đèn đường chưa tắt hắt lên mặt trong khuỷu tay trái của Thẩm Hoài Dư, để lộ mấy mảng bầm tím xanh tím rất rõ.
Sở Tử Ngọc quá quen với loại dấu vết này, nhìn một cái đã biết là do người gây ra. Cậu ngẩng đầu lên, giọng đầy tức giận: "Ai lại đánh cậu nữa?"
"Cậu tôi."
"...?" Sở Tử Ngọc vừa kinh ngạc vì Thẩm Hoài Dư thật sự trả lời mình, vừa kinh ngạc hơn nữa—
Lại là tên sâu rượu đó!
Chuyện đêm Giáng Sinh năm ngoái, Sở Tử Ngọc vẫn còn nhớ rõ. Là cậu của Thẩm Hoài Dư thì sao chứ? Đã đánh người thì phải chuẩn bị tinh thần bị đánh lại!
Cậu chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến chuyện ăn uống nữa, lập tức định nắm tay còn lại của Thẩm Hoài Dư đi tìm người tính sổ.
Đúng lúc này, Thẩm Hoài Dư bỗng lên tiếng: "Sở Tử Ngọc, giúp tôi bôi thuốc đi."
Sở Tử Ngọc còn chưa kịp phản ứng, hơi thở thoang thoảng mùi bạc hà đã lướt tới bên chóp mũi. Thẩm Hoài Dư cúi đầu tiến lại gần, đưa tay trái ra, nhỏ giọng nói:
"Đau lắm."