Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 32: Có Thể Dành Cho Tớ Bảy Ngày Được Không?

"Học kỳ một chuyến sang Anh, Pháp em ấy cũng không đi sao?"

"Không đi."

"Lần này là Bắc Cực đấy, cơ hội hiếm lắm."

"Nhưng lần này trường không hỗ trợ chi phí, một người phải hơn 10 mấy vạn....."

.....

Đoạn trò chuyện nhỏ ấy nhanh chóng qua đi, trong văn phòng lại chuyển sang đề tài khác.

Sở Tử Ngọc vẫn đứng ngoài cửa, chưa bước vào. Cậu hơi thất thần.

Từ hồi học cấp hai, trường cậu đã có các chương trình du học ngắn ngày vào kỳ nghỉ. Trường Trung học Số 1 cũng có. Học kỳ một hình như là đi Australia hay đâu đó, nhưng cậu, Lục Lẫm và Tạ Quân Kiệt đều không tham gia.

Lục Lẫm vốn chẳng hứng thú với những hoạt động như vậy. Mỗi kỳ nghỉ, gia đình Lục Lẫm đều đưa cậu ấy ra nước ngoài chơi. Còn Tạ Quân Kiệt thì nói: "Hai cậu không đi, tớ đi làm gì? Lười lắm."

Sở Tử Ngọc bỗng thấy khó chịu.

Không muốn đi là một chuyện. Nhưng không có tiền để đi lại là chuyện khác.

Cậu hít sâu một hơi, bước lên gõ cửa: "Thưa cô!"

Tống Phất đang trò chuyện, nghe tiếng liền quay đầu gọi cậu vào. Không có chuyện gì lớn, Tống Phất chỉ muốn khen Sở Tử Ngọc.

"Tiến bộ nhiều đấy, nhìn là biết lần này em đã nghiêm túc làm bài."

Tống Phất cười nói, "Tuy tỷ lệ đúng còn chưa cao, nhưng chỉ cần có thái độ học tập nghiêm túc thì mọi chuyện đều có thể. Cô rất mong chờ kết quả lần sau của em."

Sở Tử Ngọc hơi ngượng ngùng. Thật ra cậu đâu có thái độ học tập nghiêm túc như vậy. Cậu chỉ là muốn...

Thành tích tốt hơn một chút, rồi lại tốt hơn một chút nữa.

Rời khỏi văn phòng, điện thoại trong ngăn bàn của Sở Tử Ngọc liên tục hiện thông báo.

Chuyện kỳ nghỉ hè đi Bắc Cực du học đã lan truyền trong nhóm chat.

[Đờ mờ! Lão chủ nhiệm nói kỳ nghỉ hè lần này là đi Bắc Cực, bố đây muốn đi! ]

[??? Bắc Cực thì có gì chơi, đi xem chim cánh cụt à?]

[Dốt vừa thôi! Bắc Cực là gấu Bắc Cực!]

.....

Chẳng mấy ai nhắc đến chi phí. Có thể vào Trường Trung học Số 2, phần lớn điều kiện gia đình đều không tệ.

Hàn Kỳ thì chen vào một câu: [Không đi, chẳng hứng thú.]

Tiết Trạch và Đường Văn Hiểu cũng lần lượt xuất hiện.

[Đi Bắc Cực thì thôi bỏ đi, tớ thà ở nhà chơi game!]

[?? +10086!]

Chủ đề này kéo dài đến tận buổi tối, thành đề tài tán gẫu trong ký túc xá.

Tối nay Hàn Kỳ lại sang ngủ ké, lần này chiếm giường của Đường Văn Hiểu, nằm ở tầng dưới giường Phùng Xã Lâm.

Phùng Xã Lâm vẫn đang cặm cụi giải đề, bật đèn ngủ nhỏ. Đường Văn Hiểu và mấy người kia đều không kéo rèm giường. Tháng sáu nóng bức vô cùng, chiếc điều hòa trong ký túc đã quá cũ, bật lên cũng chẳng ăn thua.

Hàn Kỳ mặc áo ba lỗ, thoải mái nằm sấp, phe phẩy chiếc quạt nhỏ trước trán rồi nhìn về phía giường Sở Tử Ngọc mà tán gẫu:

"Anh Sở, nghỉ hè cậu định đi đâu chơi?"

Vừa rồi Sở Tử Ngọc đã nói rõ mình cũng không tham gia chương trình du học của trường. Trong phòng nóng đến bực bội vì điều hòa không mát, cậu cũng không kéo rèm giường, đang cầm điện thoại trả lời tin nhắn trong nhóm Tiểu Tần.

Nghe hỏi, cậu thuận miệng đáp: "Chưa nghĩ ra."

Sinh nhật Sở Tử Ngọc rơi vào kỳ nghỉ hè. Mấy hôm trước, mẹ cậu và chị Diệp Khánh còn bàn xem cả nhà có nên đi Tahiti nghỉ dưỡng hay không.

Trong nhóm nhỏ, Tạ Quân Kiệt cũng đang nói đến chuyện sinh nhật của Sở Tử Ngọc: "Ba đứa mình lâu rồi chưa đi chơi cùng nhau. Hay sinh nhật cậu ra biển câu cá đi? Ba tớ mới mua một chiếc du thuyền."

Mùa hè vốn là thời điểm đẹp nhất để ngắm biển.

Sở Tử Ngọc cũng trả lời trong nhóm: "Chưa nghĩ ra."

Cậu liếc nhìn về phía cửa. Hôm nay đã cắt điện gần nửa tiếng, vậy mà Thẩm Hoài Dư vẫn chưa về.

Chẳng lẽ ba Thẩm Hoài Dư lại xảy ra tình huống khẩn cấp, Thẩm Hoài Dư phải trèo tường đến bệnh viện nữa sao?

Sở Tử Ngọc đột ngột ngồi bật dậy, vén chăn định xuống giường thì cửa phòng mở ra. Trong bóng tối đen kịt, cậu vẫn nhận ra ngay đó là Thẩm Hoài Dư.

Về rồi!

Thẩm Hoài Dư đóng cửa cẩn thận, xoay người theo bản năng nhìn về phía giường Sở Tử Ngọc trước. Cậu đang mặc bộ đồ ngủ tơ lụa tay ngắn quần ngắn, làn da trắng đến mức trong bóng tối cũng như phản sáng.

Bốn mắt chạm nhau. Sở Tử Ngọc đột nhiên lên tiếng: "Sinh nhật tớ là ngày 7 tháng 7. Hay là cả ký túc mình tới quê Phùng Xã Lâm cắm trại trên núi, chơi vài ngày rồi về nhé? Các cậu đi không? Tớ bao hết."

Hàn Kỳ và mấy người kia lập tức phấn khích: "Trời đất, sinh nhật anh Sở thì nhất định phải đi!"

Phùng Xã Lâm cũng ló đầu ra khỏi rèm giường nói: "Được chứ! Nếu cậu tới, mẹ tớ chắc chắn vui lắm!"

Nhưng người duy nhất Sở Tử Ngọc muốn hỏi lại không trả lời.

Ánh mắt hai người chỉ vừa chạm nhau trong thoáng chốc, Thẩm Hoài Dư đã dời mắt, đi tới tủ quần áo lấy đồ rồi chuẩn bị đi tắm.

Bên kia, Hàn Kỳ, Tiết Trạch và những người khác đã bắt đầu hỏi quê Phùng Xã Lâm ở đâu, còn lên mạng tìm luôn cẩm nang du lịch.

Lúc Thẩm Hoài Dư đi ngang qua giường Sở Tử Ngọc, quần áo y đột nhiên bị một bàn tay trắng đến phản sáng nhẹ nhàng kéo lại.

Thẩm Hoài Dư cúi đầu. Sở Tử Ngọc đang ngồi xếp bằng trên giường, hơi ngẩng đầu nhìn y, chớp chớp mắt rồi mấp máy môi không tiếng động: "Còn cậu?"

Sở Tử Ngọc nghĩ, nếu Thẩm Hoài Dư dám nói không đi...

Được rồi, cậu biết nghỉ hè Thẩm Hoài Dư chắc chắn còn phải làm thêm nhiều hơn, cũng phải giúp mẹ chăm sóc ba. Nhưng chẳng lẽ không thể chia cho cậu bảy ngày sao?

Chỉ bảy ngày thôi.

Nếu thật sự không thể chia cho cậu...

Sở Tử Ngọc nghiêm túc nghĩ ngợi, vậy thì cậu sẽ tuyệt giao với Thẩm Hoài Dư đúng bảy ngày!

"Ừ."

Một tiếng đáp khẽ rơi xuống, Sở Tử Ngọc lập tức ngẩn người. Thẩm Hoài Dư cầm chậu đi tắm mất.

Đầu óc Sở Tử Ngọc ong ong, Thẩm Hoài Dư đồng ý rồi? Cậu thấy chuyện này cứ như không thật vậy!

Bên kia vẫn náo nhiệt vô cùng. Phùng Xã Lâm cũng chẳng làm bài nữa, ngồi ở mép giường ngẩng đầu bàn bạc lịch trình với bọn Hàn Kỳ.

Bọn họ thỉnh thoảng lại hỏi ý Sở Tử Ngọc, cậu đáp vài câu cho có lệ, nhưng ánh mắt cứ liên tục liếc về phía ban công, vẫn cảm thấy tiếng "ừ" ban nãy như thể chỉ là ảo giác của mình.

Thật ra lúc nãy cậu chỉ nói bừa thôi. Đương nhiên cậu sẽ không tuyệt giao với Thẩm Hoài Dư bảy ngày. Bởi vì cậu nhất định sẽ dùng hết mọi cách, trói cũng phải kéo được Thẩm Hoài Dư đi cắm trại cùng!

Chưa đến 10 phút, Thẩm Hoài Dư đã tắm xong quay lại. Y đặt đồ tắm xuống, mang theo hơi nước nhàn nhạt, trong không khí thoảng mùi bạc hà. Thẩm Hoài Dư vừa đặt chân lên thang giường, cái đầu tóc mềm xù kia đã thò ra. Đôi mắt và khóe môi Sở Tử Ngọc đều cong lên rất đẹp.

"Lúc nãy cậu nói 'ừ', tớ không nghe nhầm chứ?"

Thẩm Hoài Dư hơi khom người. Y ghé lại gần đôi mắt sáng lấp lánh ấy, hơi thở cũng thoảng mùi bạc hà: "Muốn quà sinh nhật gì?"

Sở Tử Ngọc vẫn luôn biết Thẩm Hoài Dư rất đẹp trai. Nếu không, y cũng chẳng thể cướp mất bạn gái cũ của cậu. Nhưng gạt bỏ thân phận tình địch sang một bên, đứng trên lập trường khách quan của một nam sinh mà nói, cậu vẫn phải thừa nhận Thẩm Hoài Dư rất đẹp trai.

Đặc biệt là sống mũi ấy. Ở khoảng cách gần thế này, không những không lộ khuyết điểm mà còn thấy nổi bật hơn.

Mặt Sở Tử Ngọc nóng bừng lên. Hơn nữa mùi bạc hà trên người Thẩm Hoài Dư quá rõ, mà cậu lại hơi chóng mặt vì bạc hà. Cậu liền lùi đầu về sau một chút, buột miệng càm ràm: "Nào có ai hỏi trước như vậy chứ, đến lúc mở quà thì còn gì là bất ngờ nữa!"

Thẩm Hoài Dư khẽ cười, nói: "Tôi biết rồi."

Y thu lại ánh mắt, thẳng người lên rồi mấy bước đã trèo lên giường.

Sở Tử Ngọc nghe tiếng động từ giường tầng trên vọng xuống. Thật ra ngày thường Thẩm Hoài Dư hành động nhẹ như mèo, gần như chẳng phát ra tiếng động nào. Hơn nữa bọn Hàn Kỳ vẫn đang trò chuyện sôi nổi như được tiêm máu gà, theo lý mà nói thì cậu không nên nghe thấy động tĩnh trên đó.

Nhưng có những chuyện chẳng có lý do gì cả. Sở Tử Ngọc vẫn nghe thấy, nghe rất rõ ràng.

Thẩm Hoài Dư lau tóc thêm vài cái rồi kéo chăn nằm xuống.

Trời nóng thế, vậy mà Thẩm Hoài Dư vẫn đắp chăn. Có khi chính y là một cục băng, tự mình cũng có thể làm mát...

Sở Tử Ngọc nằm ngửa lại trên gối. Tiếng trò chuyện rôm rả của bọn Hàn Kỳ dần chẳng còn lọt vào tai nữa. Cậu nhìn chằm chằm tấm ván giường tầng trên mờ mờ trong bóng tối, giơ tay rất khẽ chạm vào khóe môi bên phải của mình.

Thật ra Thẩm Hoài Dư cũng đâu phải toàn thân đều lạnh. Ít nhất... môi Thẩm Hoài Dư vẫn rất ấm.

Cậu đang nghĩ linh tinh cái gì vậy chứ!

Sở Tử Ngọc như bị bỏng mà rụt tay về, vội vàng lục dưới gối lấy con gấu bông nhỏ của mình, xoay người vùi cả mặt vào đó thật lâu, rồi mới dần chìm vào giấc ngủ.

-

Cuối tuần về nhà, nhân lúc cả nhà đều có mặt trong bữa tối, Sở Tử Ngọc tuyên bố kế hoạch nghỉ hè của mình.

Người phản đối đầu tiên là Sở Tiêu Âm. Nhưng bà còn chưa kịp lên tiếng, Sở Tử Ngọc đã khoác lấy cánh tay bà mà làm nũng:

"Mẹ ơi, con 16 tuổi rồi, cũng muốn có một sinh nhật với bạn bè thôi mà. Mẹ có thể tổ chức sớm cho con, hoặc đợi con về rồi bù sau cũng được. Con đã nói với bọn A Lẫm rồi! Đừng để con thất hứa mà mẹ."

Sở Tiêu Âm vốn không yên tâm. Nghe nói Lục Lẫm cũng đi, bà mới hơi dịu lại: "Nhưng mấy đứa trẻ các con tự đi với nhau vẫn không ổn đâu, hay là mẹ đi cùng nhé?"

Sở Tử Ngọc vội giải thích: "Có người lớn mà! Mẹ của bạn học con mở khu cắm trại đó, còn là thắng cảnh nổi tiếng nữa, ngày nào cũng đông khách du lịch, đâu phải nơi hoang vu gì."

Diệp Khánh liền cười: "Mẹ, mẹ đừng lo quá. Ngọc Bảo sắp 16 rồi, cũng phải trở thành một chàng trai trưởng thành chứ."

Sở Tử Ngọc lập tức reo lên: "Chị Khánh đúng là thần của em!"

Ba Sở cũng bị chọc cười. Ông lật tờ báo, nói: "Nhìn chút tiền đồ của con kìa. Thay vì nịnh chị con, chi bằng lấy lòng ba đi, người bỏ tiền là ba đấy."

Sở Tử Ngọc lập tức bước nhanh tới phía sau ghế, ra vẻ nghiêm túc bóp vai cho ông: "Tới đây, phụ hoàng!"

Cậu lại nghiêng đầu, giọng ngọt ngào: "Ba, con yêu ba nhất luôn!"

Dỗ đến mức ba Sở cười không khép miệng được, lập tức đồng ý bao toàn bộ chi phí.

Cùng lúc ấy, trong căn tứ hợp viện tối tăm lại vang đầy tiếng chửi bới.

"Tiền của tao! Đó đều là tiền của tao! Mau trả tiền cho tao!"

Trang Kiến Minh đập phá ngay giữa bữa tối, vừa khóc vừa gào: "Tao không có bản lĩnh, nhưng cháu tao có bản lĩnh! Tiền của nó cũng là tiền của tao..."

Cơm tối vừa nấu xong đã bị hất tung đầy đất. Trương Phượng Anh, mẹ của Trang Ngải Liên, cũng là bà ngoại của Thẩm Hoài Dư, tức đến tái mặt, cả người run lên: "Câm miệng! Lại uống rượu nữa rồi..."

Trang Kiến Minh cười khẩy: "Hừ, mẹ nói bậy gì thế. Tôi không uống say, chỉ uống một cốc bia nhỏ thôi."

Trương Phượng Anh ôm ngực, run giọng mắng: "Mày còn bảo không say? Đến cháu ngoại với cháu nội cũng lẫn lộn rồi! Cút đi cho tao! Mau cút khỏi nhà tao!"

Trang Ngải Liên vội đỡ lấy bà: "Mẹ mới xuất viện về, không thể tức giận được..."

Trang Kiến Minh dậm chân, đập phá càng dữ hơn: "Mẹ kiếp! Từng người các người đều lừa tao! Đã nói căn nhà này cho tao, đây là nhà của tao! Chính các người mới phải cút!!"

Trương Phượng Anh nước mắt không ngừng rơi: "Tôi tạo nghiệp gì mới nuôi ra thứ súc sinh như mày..."

Trang Kiến Minh càng chửi càng dữ. Trang Ngải Liên thật sự hết cách, bà lục túi lấy hết tiền trên người rồi bước tới đưa cho Trang Kiến Minh: "Cho anh hết đó, cầm đi, đừng làm mẹ tức giận nữa!"

"Một, hai..."

Trang Kiến Minh giật lấy tiền rồi đếm. Đếm tới tờ thứ 10, ông lập tức chửi um lên: "Bố thí ăn mày à? Có mỗi một nghìn...."

Ông ta nhét tiền vào túi quần, lại chửi thêm một lúc rồi mới lảo đảo rời đi.

"Được rồi mẹ, hắn đi rồi."

Trang Ngải Liên đỡ Trương Phượng Anh ngồi xuống ghế sofa, cố gượng cười, "Mẹ ngồi nghỉ chút đi, con vào xào lại thức ăn."

Trương Phượng Anh lau nước mắt, lắc đầu thở dài: "Đừng xào nữa, còn tâm trạng đâu mà ăn uống."

Rồi bà chợt nhớ ra: "Ôi không được, vẫn phải nấu! Hôm nay Hoài Hoài nghỉ, sẽ về ăn cơm mà."

Bà sốt ruột đứng dậy: "Đã bảy giờ rồi, sao còn chưa về? Con có nói với nó hôm nay mẹ xuất viện không?"

"Có nói, nó—"

Cửa bỗng mở ra.

Thẩm Hoài Dư xách theo một túi ngỗng quay và một thùng hồ mè đen bước vào.

Trương Phượng Anh lập tức vui hẳn: "Hoài Hoài, cuối cùng con cũng về rồi!"

Thẩm Hoài Dư liếc nhìn mặt đất một cái rồi thu ánh mắt lại, xách đồ đến ghế sofa đặt lên bàn trà, sau đó nói với bà: "Bà ngoại, con muốn ăn sủi cảo."

Trương Phượng Anh lập tức xắn tay áo đi về phía bếp: "Chờ nhé, bà gói ngay đây, gói nhân tam tiên cho con!"

Thẩm Hoài Dư trở về, Trang Ngải Liên mới để lộ chút ý cười. Bà đi lấy chổi định dọn dẹp thì Thẩm Hoài Dư hỏi: "Mẹ đưa cho ông ta bao nhiêu tiền?"

Ánh mắt Trang Ngải Liên né tránh, miễn cưỡng cười: "Không đưa..."

Thẩm Hoài Dư vẫn hỏi lại: "Đưa bao nhiêu?"

"....." Trang Ngải Liên hạ giọng: "Một nghìn."

Thẩm Hoài Dư xoay người đi ra ngoài.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn