Sở Tử Ngọc tắm nước lạnh.
Cậu rất sợ lạnh, vậy mà vẫn đứng dưới vòi nước lạnh gần mười phút mới bình tĩnh lại được.
Là một thiếu niên đang tuổi lớn khỏe mạnh bình thường, Sở Tử Ngọc không phải chưa từng có phản ứng sinh lý.
Nhưng xem phim... cũng có phản ứng muộn sao?
Sở Tử Ngọc lau nước trên hàng mi, cảm thấy hình như không hẳn là vì bộ phim. Nhưng nếu không phải vì phim thì còn vì điều gì nữa?? Chẳng lẽ là do cúp điện...
"Hắt xì —"
Đột nhiên hắt hơi một cái, Sở Tử Ngọc xoa gương mặt lạnh buốt. Cậu chẳng kịp lau khô người hẳn hoi, chỉ vội mặc áo ngủ rồi nhanh chân trở về phòng, còn ho thêm hai tiếng.
Trong phòng, bọn Hàn Kỳ đều đã quay lại. Sở Tử Ngọc liếc sang giường của Thẩm Hoài Dư, chiếc đèn học nhỏ quả nhiên vẫn sáng.
Sắp tới kỳ thi tháng, đèn học của Phùng Xã Lâm cũng còn bật, chỉ có bọn Hàn Kỳ vẫn còn bàn tán dư âm ban nãy.
"Anh!"
Hàn Kỳ ở giường trên phía đối diện nhỏ giọng gọi cậu, "Bộ phim đó đủ k*ch th*ch chứ?"
Rồi hắn còn nói thêm một câu: "Anh không phải vừa đi tắm nước lạnh đấy chứ? Ho suốt thế kia mà."
Sở Tử Ngọc theo bản năng liếc lên giường trên, hừ cười một tiếng.
"Cậu tưởng tớ giống cậu à? Loại phim này..."
Cậu khịt mũi, "Trình độ đó còn chẳng đủ làm món khai vị!"
Sở Tử Ngọc thật sự thấy lạnh, vội chui lên giường rồi quấn chặt chăn quanh người.
Hàn Kỳ lại hứng thú hẳn lên, tiếp tục hỏi tới: "Thế mà còn là món khai vị á? Anh bình thường xem tiệc lớn cỡ nào vậy, chia tụi em xem với!"
Sở Tử Ngọc nào biết phải chia cái gì, giờ trong đầu cậu chỉ còn một chữ — lạnh!
Tóc ướt dính lên má, lạnh đến mức răng cậu cũng hơi run, "Hàng riêng, khụ... không chia sẻ!"
"Xin anh đó —"
Thẩm Hoài Dư đột nhiên lên tiếng: "Sau khi cắt điện thì đừng nói chuyện lớn."
Ký túc xá lập tức im bặt.
Sở Tử Ngọc nhìn khe sáng hắt lên vách tường trong bóng tối, đầu óc có phần mơ màng.
Hôm nay Thẩm Hoài Dư ngủ sớm vậy sao?
Cổ họng cậu lại dâng lên cảm giác nóng rát đau đớn. Những thứ khác cậu có thể không hiểu, nhưng dấu hiệu này thì cậu biết — cậu cảm rồi.
Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên rung lên.
Sở Tử Ngọc mò lấy điện thoại, đồng tử lập tức mở to.
Thẩm Hoài Dư gửi tin nhắn —
"Xuống lầu với tôi."
Sở Tử Ngọc còn đang xác nhận lại tin nhắn thì trên giường vang lên tiếng vải vóc sột soạt. Chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng Thẩm Hoài Dư xuống giường rồi đi ra ngoài.
Sở Tử Ngọc lập tức hất chăn, xuống giường theo ngay.
Đến cửa, Hàn Kỳ còn hạ giọng hỏi một câu: "Anh, anh đi đâu thế?"
Sở Tử Ngọc đáp: "Học tập."
Hàn Kỳ: "......"
Sở Tử Ngọc khép cửa ký túc xá lại.
Hành lang tối đen như mực, Thẩm Hoài Dư đang đứng đợi cậu ở bên ngoài.
Sở Tử Ngọc vừa bước ra, Thẩm Hoài Dư đã đi về phía cầu thang. Cậu vội đuổi theo, nhỏ giọng hỏi: "Đi đâu vậy?"
Thẩm Hoài Dư đáp ngắn gọn: "Xuống tầng một."
Sở Tử Ngọc không hỏi thêm nữa, ngoan ngoãn đi theo Thẩm Hoài Dư xuống lầu... rồi dừng trước phòng quản lý ký túc xá.
Quản lý ký túc xá là một ông lão ngoài 60 tuổi. Có vẻ Thẩm Hoài Dư khá quen với ông, chỉ nói vài câu thì ông đã cho Sở Tử Ngọc vào, còn lục tìm một chiếc máy sấy cũ đưa cho cậu.
"Cậu ở đây sấy khô tóc đi."
Thẩm Hoài Dư nói, "Lát nữa tôi quay lại gọi cậu."
Sở Tử Ngọc vội gọi Thẩm Hoài Dư lại: "Cậu cứ thế này mà đi ra ngoài à?"
Thẩm Hoài Dư chỉ mặc áo thun ngắn tay và quần ngủ. Ban đêm nhiệt độ ngoài trời còn chưa tới mười độ, lạnh biết bao nhiêu.
Thẩm Hoài Dư đáp: "Rất nhanh thôi."
Rồi đi mất.
Sở Tử Ngọc vẫn đứng ngẩn ra, ông lão liền giục: "Rốt cuộc cháu có sấy không đấy?"
"Sấy chứ ạ!"
Sở Tử Ngọc lập tức cong mắt cười: "Cháu cảm ơn ông!"
Ông lão cười đến híp cả mắt, "Nhóc con miệng ngọt ghê."
Rồi ông hỏi: "Quan hệ giữa cháu với tiểu Thẩm tốt lắm hả?"
Sở Tử Ngọc bật máy sấy. Chiếc máy cũ này có hơi nóng nhưng không nhiều, tiếng cũng không lớn. Cậu vừa vò tóc vừa đáp: "Cũng bình thường thôi ạ."
Cậu cười hỏi lại: "Ông nhìn ra ạ?"
"Nó lúc nào cũng một mình."
Ông lão nói, "Giờ còn dẫn theo cháu, chẳng phải quá rõ rồi sao."
Sở Tử Ngọc tò mò hỏi: "Ông quen cậu ấy lắm ạ?"
"Quen chứ sao không."
Ông lão nói, "Học kỳ một ông còn làm bảo vệ cổng trường. Nó thường xuyên đi muộn về sớm, cả trường này chắc ông nhớ mặt nó nhất."
Sở Tử Ngọc tắt máy sấy, hỏi tiếp: "Cậu ấy thường xuyên đi muộn về sớm ạ?"
"Đúng vậy."
Ông lão thở dài, "Nhưng thành tích nó tốt, nghe đâu nhà trường cũng ngầm chấp nhận nên không ghi lỗi."
Sở Tử Ngọc không lên tiếng.
Chẳng bao lâu sau, Thẩm Hoài Dư quay lại, trên tay cầm một túi thuốc nhỏ, một gói thuốc cảm và một cốc giấy đựng nước ấm.
"Uống một gói đi."
Thẩm Hoài Dư xé thuốc cảm, pha xong rồi đưa cho Sở Tử Ngọc.
"Nếu không hết thì mai lại uống thuốc."
Hóa ra Thẩm Hoài Dư đi mua thuốc cảm cho cậu!
Tim Sở Tử Ngọc lập tức đập loạn nhịp. Cậu nhận lấy cốc thuốc, uống một hơi rồi theo Thẩm Hoài Dư lên lầu.
Cầu thang đặc biệt yên tĩnh, chỉ có ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ soi lối.
Sở Tử Ngọc bước lên thêm ba bậc rồi dừng lại.
Cậu ngẩng đầu nhìn. Dưới ánh trăng, bóng lưng Thẩm Hoài Dư càng trở nên mảnh khảnh hơn thường ngày.
Sở Tử Ngọc hít sâu một hơi rồi lên tiếng: "Thẩm Hoài Dư, sao cậu lại tốt với tớ như vậy?"
Thẩm Hoài Dư cũng dừng bước.
Y quay đầu lại, gương mặt lạnh nhạt dưới ánh trăng lại thấp thoáng một ý cười rất khẽ.
"Tôi tốt với cậu lắm à?"
"Tốt chứ!"
Sở Tử Ngọc bắt đầu đếm từng chuyện: "Cậu giúp tớ đun nước ấm, giúp tớ đuổi Giang Ngang, dẫn tớ đi sấy tóc, còn mua thuốc cho tớ nữa..."
Sở Tử Ngọc hơi ngẩng mặt lên. Ánh trăng phủ đầy gương mặt cậu, đôi mắt cong cong, khóe môi cũng cong theo.
"Thẩm Hoài Dư, cậu xem tớ là bạn đúng không? Đừng có chối."
Hàng mi dài của Thẩm Hoài Dư khẽ rung lên.
Một giây. Hai giây. Rồi vài giây trôi qua.
Y hạ giọng:
"Ừm."
"Chúng ta là bạn."
-
Giang Ngang đã thật sự rời đi, Sở Tử Ngọc cũng không còn nhận được tin tức quấy rầy nào nữa. Sau khi Thẩm Hoài Dư thừa nhận bọn họ là bạn bè, Sở Tử Ngọc kiêu ngạo suốt nửa tháng.
Cho đến kỳ kiểm tra cuối tháng.
Đối với chuyện thi cử, Sở Tử Ngọc từ trước đến nay luôn rất thành thạo. Gặp câu trắc nghiệm thì ném cục tẩy chọn đáp án, còn câu điền vào chỗ trống thì tìm con số hoặc chữ nào nhìn thuận mắt trong đề mà điền vào.
Về phần bài tự luận và viết văn.
Không.
Nhưng sau khi thi xong môn cuối cùng và được nghỉ, Sở Tử Ngọc rốt cuộc phát hiện ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Chỗ ngồi được xếp theo thành tích kỳ kiểm tra cuối tháng. Thẩm Hoài Dư chắc chắn đứng nhất, còn cậu chắc chắn đội sổ.
Vậy bọn họ còn có thể ngồi cùng nhau sao???
Sở Tiêu Âm tới đón Sở Tử Ngọc về nhà. Trên đường về, cậu đập đầu vào cửa kính xe một cái 'cốp' nặng nề. Sở Tiêu Âm đang gọi điện thoại, nghiêng đầu hỏi: "Con làm gì vậy?"
"Con đang u sầu." Sở Tử Ngọc nhắm mắt lại, cảm thấy cả thế giới tối sầm.
Sở Tiêu Âm thấy Sở Tử Ngọc không bị đập đau nên cũng mặc kệ.
"Nghỉ học chẳng phải là thiên đường của con sao?"
Sở Tử Ngọc lắc đầu, không nói gì.
Rời khỏi trường mới mười phút thôi, vậy mà phải mất một ngày rưỡi không được nhìn thấy Thẩm Hoài Dư. Cảm giác ấy có hơi... cô đơn.
"Oai BigBabol!"
Điện thoại reo lên. Dù sao cũng không thể là Thẩm Hoài Dư gọi, Sở Tử Ngọc lười nghe máy.
Trong xe vẫn không ngừng vang lên tiếng "Oai BigBabol". Sở Tiêu Âm nghe đến phát phiền, đưa tay vỗ nhẹ vào sau đầu Sở Tử Ngọc một cái.
"Hoàng tử u sầu, nghe điện thoại đi!"
Sở Tử Ngọc chậm rì rì ngồi thẳng dậy, lại chậm rì rì lấy điện thoại ra. Người gọi đến là Tạ Quân Kiệt, khiến cậu càng chậm chạp hơn khi bắt máy.
"Anh Sở, ra ngoài chơi game đi!"
"Không đi." Sở Tử Ngọc đáp, giọng đầy uể oải.
"Ồ? Cái giọng xui xẻo này là sao đây —"
Tạ Quân Kiệt cười hả hê, "Bị tình địch của cậu đánh à?"
Sở Tử Ngọc phản ứng một lúc lâu mới nhớ ra.
À, tình địch là Thẩm Hoài Dư.
Cậu lập tức giương nanh múa vuốt, "Tớ đánh cậu ấy thì còn nghe được hơn!"
"Vậy cậu đánh được người ta chưa?" Tạ Quân Kiệt thuận miệng hỏi.
"Sắp rồi!"
"Sắp cái gì mà sắp! Một tháng trôi qua rồi, đến đầu ngón tay của tình địch cậu còn chưa chạm được nữa là!"
"Xì!" Sở Tử Ngọc phản bác, "Sớm chạm rồi, miệng cậu ấy —"
Xúc cảm ngắn ngủi trong rạp chiếu phim lại lần nữa ùa về, khiến mặt cậu hơi nóng lên.
Thế mà Tạ Quân Kiệt vẫn còn ở đầu dây bên kia nói năng linh tinh: "Cậu thật sự đánh vào miệng người ta à? Trời đất, Sở Tử Ngọc, cậu ác thế! Tát mặt thì còn được, chứ đánh vào miệng thì người ta ăn uống kiểu gì? Với lại miệng có gì đáng để đánh —"
"Cúp đây!"
Bên tai Sở Tử Ngọc toàn là chữ "miệng", cậu dứt khoát ngắt điện thoại. Nhưng còn chưa kịp bình tâm lấy một giây, giọng Sở Tiêu Âm đã vang lên: "Con đánh ai cơ? Sở Tử Ngọc, mẹ nói cho con biết, phải hòa thuận với bạn học, không được dùng bạo lực!"
Sở Tử Ngọc đáp: "Vâng, con nhất định sẽ hòa thuận yêu thương với bạn bè!"
Về đến nhà, việc đầu tiên Sở Tử Ngọc làm là ngủ một giấc. Cậu ngủ quên cả bữa tối, đến rạng sáng tỉnh dậy mới xuống lầu kiếm gì đó ăn khuya.
Dì Trương đã về phòng nghỉ. Sở Tử Ngọc không gọi dì ấy dậy nấu đồ ăn mới. Phần cơm tối để lại cho cậu, cậu cũng chẳng có hứng ăn, chỉ lấy một chai sữa tươi uống hai ngụm rồi lại móc điện thoại ra.
Thẩm Hoài Dư không liên lạc với cậu.
Cậu cầm thêm một lát bánh mì nướng, cắn trong miệng rồi mở mục [Bạn bè] để gõ tin nhắn.
Từ sau khi Thẩm Hoài Dư nói bọn họ là bạn bè, cậu đã đổi ghi chú của y thành [Bạn bè].
[Bạn bè, cậu ngủ chưa?]
Bây giờ nói chuyện với Thẩm Hoài Dư, cậu nhất định phải thêm hai chữ "bạn bè".
Định gửi đi, nhưng liếc thấy thời gian, cậu lại thôi.
Muộn quá rồi.
Sở Tử Ngọc cất điện thoại, nhanh chóng lấp đầy bụng rồi trở về phòng.
Ngủ suốt cả buổi chiều khiến Sở Tử Ngọc hoàn toàn tỉnh táo. Vừa về phòng, cậu lập tức vào phòng chơi game, mở máy tính chuẩn bị chơi Plants vs. Zombies.
Vừa mới lên mạng, Hàn Kỳ đã gửi tin nhắn Q.
[Anh, anh dậy chưa?]
Sở bá vương: [.]
Hàn Kỳ lập tức nhắn đầy nịnh nọt: [Anh, anh ruột của em! Em yêu anh!]
Sở bá vương: [Có rắm thì mau thả.]
Hàn Kỳ cười hề hề.
[Anh, lần trước anh nói có bữa tiệc lớn ấy, gửi em xem với. Em tìm toàn món nhạt nhẽo, chán chết đi được.]
Ban đầu Sở Tử Ngọc không hiểu, bữa tiệc lớn với món nhạt là cái gì... Nhưng vừa đặt một quân hạch đào xuống sân chơi, cậu chợt nhớ ra.
Bữa tiệc lớn là — phim.
Lỡ mạnh miệng rồi, Sở Tử Ngọc đáp lại: [Chờ!]
Tạm dừng trò chơi, cậu mở một trang web. Cậu không nhớ ai đã gửi địa chỉ này cho mình, chỉ biết trong đó có đủ loại phim trong và ngoài nước, thể loại gì cũng có.
Sở Tử Ngọc gõ vào ô tìm kiếm: [phim người lớn].
Dừng một chút, cậu lại thêm hai chữ: Siêu H.
Nhấn tìm kiếm, cả trang lập tức hiện ra vô số áp phích sặc sỡ. Sở Tử Ngọc định tiện tay chọn đại một bộ, nhưng ánh mắt bỗng dừng lại ở giữa hàng cuối cùng.
Đó là —
Cậu nhìn chằm chằm hai người đàn ông ăn mặc hở hang đang ôm nhau, đồng tử khẽ mở lớn.
Đàn ông với đàn ông!
Bàn tay nắm chuột của Sở Tử Ngọc hơi rịn mồ hôi, trong đầu diễn ra một trận giằng co dữ dội.
Một phút sau, cậu đeo tai nghe rồi bấm mở.
Tạm thời... xem thử một chút thôi.
Nửa giờ sau, Sở Tử Ngọc chăm chú nhìn màn hình.
Thì ra đàn ông là từ...
Là như vậy để hoàn thành chuyện thân mật nhất.
Chỉ là...
Người đàn ông ở phía trên thật sự xấu đến mức ảnh hưởng cảm giác xem, vóc dáng lại béo nhẫy, nhìn đầy mùi dầu mỡ.
Nếu đổi thành Thẩm Hoài Dư thì đúng là đẹp mắt hơn nhiều —
Dừng lại!
Sở Tử Ngọc đột ngột bật người ngồi dậy. Động tác quá mạnh khiến tai nghe rơi xuống, tiếng r*n r* của người đàn ông lập tức vang khắp căn phòng, như bao trùm lấy không gian theo mọi hướng.
Sở Tử Ngọc giật nảy mình, cũng không rõ là bị ý nghĩ vừa rồi của bản thân dọa hay bị tiếng rên kia làm cho hoảng hốt. Tóm lại, cậu vội vàng cưỡng ép tắt máy tính, trái tim trong lồng ngực đập loạn không ngừng.
Điện thoại lại rung thêm vài lần, là tin nhắn của Hàn Kỳ gửi tới.
[Anh còn đó không?]
[Anh ơi!]
[Ngủ rồi à?]
[Ngủ ngon nhé!]
Sở Tử Ngọc không trả lời. Trong lòng cậu rối như tơ vò, thậm chí còn có chút hối hận vì chưa kết bạn lại với Giang Ngang, nếu không giờ đã có thể thoải mái mắng cậu ta một trận.
Chắc chắn là tại Giang Ngang cứ bày trò linh tinh, khiến cậu bây giờ cảm thấy có gì đó không ổn!
Đàn ông với đàn ông —
Những hình ảnh táo bạo lúc trước lại lần nữa tràn vào đầu Sở Tử Ngọc. Cậu đột nhiên vỗ mạnh lên trán mình một cái, lẩm bẩm: "Coi như chưa từng thấy gì hết, ngủ thôi!"