Sở Tử Ngọc mất ba giây mới phản ứng lại, biểu cảm trên mặt lập tức trở nên vô cùng đặc sắc.
"......"
Bạn gái yêu qua mạng trước kia của cậu... là nam!
Thiệu Trình chú ý tới biểu cảm của Sở Tử Ngọc, trực tiếp lên tiếng: "Bới lông tìm vết à?"
Còn không bằng nói là tới kiếm chuyện...
Sở Tử Ngọc nói với Thiệu Trình: "Cậu về trước đi."
Thiệu Trình nhướng mày, cuối cùng không nói thêm gì nữa, liếc nhìn Giang Ngang một cái rồi rời đi.
Giang Ngang nhìn Sở Tử Ngọc, không dám tiến lên thêm, chỉ nói: "Tên thật của tớ là Giang Ngang."
Sở Tử Ngọc cười lạnh: "Tôi quản cậu tên gì à? Tôi hỏi cậu."
Cậu trực tiếp chất vấn: "Cậu lừa tôi mà còn dám xuất hiện trước mặt tôi, ai cho cậu cái gan đó?"
Giả gái để lừa lúc cậu còn ngây thơ, đánh một trận đã là quá hời cho hắn rồi. Đánh hai trận thì cậu chẳng rảnh đến thế.
Sở Tử Ngọc nghĩ, chi bằng đánh một trận thật đau để dứt điểm cho xong, rồi bắt đầu xoay cổ tay.
Giang Ngang nói: "Không còn cách nào khác, tớ yêu cậu, tớ không khống chế được."
"??"
Sở Tử Ngọc lập tức nổi cáu: "Cậu mở mắt nhìn cho rõ, ông đây là nam!"
"Tớ thích nam." Giang Ngang nói, "Tớ là người đồng tính."
Sở Tử Ngọc: "......"
Cậu không kỳ thị người đồng tính, nhưng đây là lần đầu tiên bị một người con trai tỏ tình, theo bản năng cả người cậu cứng đờ.
"Cậu..." Sở Tử Ngọc nghẹn lời vài giây, "Cậu thua trò nói thật hay thử thách à?"
Giang Ngang bật cười, "Là thật lòng. Sở Tử Ngọc, tớ thật sự thích cậu."
Ánh mắt hắn dần trở nên cô đơn, "Sau khi nhận ra mình thật sự thích cậu, tớ sợ cậu ghét bỏ nên mới đổi tài khoản rồi trốn tránh. Nhưng thời gian càng lâu, tớ càng nhớ cậu, càng nhớ lại càng thích cậu hơn."
Hắn hít sâu một hơi, "Cậu thấy tớ ghê tởm, thấy tớ b**n th** đúng không? Chính tớ cũng thấy bản thân mình rất ghê tởm. Ban đầu tớ kết bạn với cậu, cậu không để ý, cũng từ chối tớ. Lúc đó tớ chỉ nghĩ được đứng từ xa nhìn cậu một lần là đủ mãn nguyện rồi. Nhưng thật sự gặp được cậu, tớ lại muốn ngày nào cũng thấy cậu, muốn từng phút từng giây ở bên cậu. Sáng nay tớ còn nhờ ba giúp mình chuyển trường."
Sở Tử Ngọc: "......"
Mấy lời của Giang Ngang khiến cậu nổi hết da gà trên cả hai tay. Cậu hung hăng nói:
"Cậu dám chuyển tới xem, tôi đánh cậu mỗi ngày, tin không!"
"Không chuyển nữa."
Giang Ngang nhìn Sở Tử Ngọc bằng ánh mắt sâu thẳm, "Chiều nay bạn cậu đã cảnh cáo tớ..."
"Cậu ấy nói gì với cậu?"
Sở Tử Ngọc cắt ngang lời Giang Ngang. Chiều nay cậu đi xem phim với Thẩm Hoài Dư, vậy người bạn mà Giang Ngang nói chắc chắn là y. Thẩm Hoài Dư đã cảnh cáo điều gì?
Chỉ trong chớp mắt, Sở Tử Ngọc không còn nổi nóng như trước, ánh mắt sáng rực nhìn Giang Ngang.
Giang Ngang sửng sốt, môi mỏng khẽ run, "Cậu ấy bảo tớ biến đi, tránh xa cậu ra một chút."
Khóe môi Sở Tử Ngọc gần như muốn cong lên. Ý thức được Giang Ngang vẫn còn ở đây, Sở Tử Ngọc lại mím môi, hừ cười hai tiếng, "Thế mà cậu còn tới? Tới tìm đòn à?"
"Sáng mai tớ lên máy bay, sẽ rời đi rồi."
Giang Ngang hít sâu một hơi, "Tớ nghĩ đi nghĩ lại, vẫn muốn tới chào tạm biệt cậu. Cậu thấy tớ b**n th**, ghê tởm cũng được, như vậy ít nhất cậu sẽ nhớ rằng, từng có một kẻ b**n th** tên Giang Ngang rất rất thích cậu."
Sở Tử Ngọc nghiêm túc hỏi: "Chẳng lẽ cậu không thấy chuyện nên làm trước tiên là xin lỗi vì đã lừa tôi à?"
Giang Ngang ngẩn người.
Sở Tử Ngọc nói tiếp: "Bớt tới chỗ tôi tự làm mình cảm động đi. Biến đi, đừng để tôi phải gọi bảo vệ tống cổ cậu!"
Không phải cậu không muốn đánh Giang Ngang, mà Sở Tử Ngọc thật sự lo rằng đánh hắn lại thành ra thưởng cho hắn.
Sở Tử Ngọc xoay người bỏ đi.
Về tới ký túc xá, Tiết Trạch và mấy người kia đã sang phòng khác chơi, chỉ còn Phùng Xã Lâm ở lại.
Phùng Xã Lâm tắm xong từ lâu, mặc đồ ngủ, dựng bàn nhỏ trên giường để giải đề. Khi Sở Tử Ngọc bước vào, Phùng Xã Lâm đang cắn đầu bút, mặt đầy vẻ khổ sở.
Thấy Sở Tử Ngọc trở về, ánh mắt Phùng Xã Lâm theo bản năng nhìn ra phía sau cậu, nhưng không thấy Thẩm Hoài Dư đâu cả.
Phùng Xã Lâm hơi thất vọng, lại cúi đầu làm thêm một lúc nhưng vẫn không nghĩ ra. Hắn chần chừ hồi lâu, đợi tới khi Sở Tử Ngọc tắm xong bước ra mới xuống giường, lấy hết can đảm hỏi: "Sở Tử Ngọc, tối nay Thẩm Hoài Dư có về không?"
Sở Tử Ngọc vừa lau mái tóc còn ướt, còn chưa kịp trả lời thì Phùng Xã Lâm đã nói tiếp: "Tớ có một bài thật sự giải không ra..."
Phùng Xã Lâm rầu đến mức lông mày như sắp rụng xuống, "Đề khó quá."
Sở Tử Ngọc đáp qua loa: "Không biết, cậu ấy không nói."
Sở Tử Ngọc thật sự không chắc Thẩm Hoài Dư sau khi dạy kèm xong còn làm thêm công việc nào khác hay không.
Biết đâu Thẩm Hoài Dư còn tới quán bar làm phục vụ nữa?
Thật ra Sở Tử Ngọc từng đi quán bar vài lần, đều là do anh hai dẫn đi. Theo lời anh cậu thì dẫn cậu theo còn tiện trông chừng, đỡ để cậu lén đi rồi gây thêm phiền phức.
Ban đêm, ngoài cửa hàng tiện lợi mở 24 giờ thì cũng chỉ còn những nơi ăn chơi về đêm như quán bar mới có việc làm thêm thôi nhỉ?
Tâm trạng Sở Tử Ngọc bỗng chốc chùng xuống. Cậu kéo rèm giường lại, che kín giường tầng dưới rồi nằm ngửa, nhìn chằm chằm lên giường trên mà miên man suy nghĩ.
Phục vụ quán bar còn hay bị khách quấy rầy nữa. Cậu chỉ mới đi vài lần mà lần nào cũng gặp.
Lỡ như đồng phục lại là áo sơ mi đen... Mà Thẩm Hoài Dư mặc áo sơ mi đen thì lại quá đỗi quyến rũ...
Phiền thật!
Phiền chết đi được!!
Chuyện Giang Ngang còn chẳng khiến Sở Tử Ngọc bực bội đến thế. Chỉ một suy đoán vô căn cứ, một chuyện còn chưa rõ ràng mà đã làm cậu phiền đến phát cáu.
Cậu mấy lần lấy điện thoại ra, muốn hỏi Thẩm Hoài Dư đang ở đâu, muốn hỏi vì sao y lại cảnh cáo Giang Ngang. Nhưng vừa mở khóa màn hình xong, cậu lại nhét điện thoại trở về dưới gối.
Cậu trở mình hết lần này tới lần khác. Tiết Trạch và mấy người kia lần lượt quay về. Thấy cả Sở Tử Ngọc lẫn Phùng Xã Lâm đều đã kéo rèm giường lại, bọn họ cũng hạ thấp giọng, nhanh chóng rửa mặt đánh răng rồi leo lên giường.
Chẳng bao lâu sau, tới 11 giờ, ký túc xá cắt điện.
Ký túc xá đã tối om. Ngay cả Phùng Xã Lâm cũng không bật chiếc đèn học đêm của cậu ta, chắc tối nay bài tập thật sự làm Phùng Xã Lâm tổn thương không nhẹ.
Vậy mà Thẩm Hoài Dư vẫn chưa về.
Đêm nay chắc y sẽ không về nữa.
Sở Tử Ngọc nghĩ vậy, mí mắt dần trĩu xuống, mang theo tâm trạng không vui mà chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ chẳng mấy yên ổn. Sở Tử Ngọc chập chờn mơ hết chuyện này tới chuyện khác, lúc thì là Giang Ngang thâm tình tỏ tình, nói thích cậu; lúc lại là cảnh cậu đánh nhau với Trần A Minh trong con hẻm nhỏ...
Sở Tử Ngọc tỉnh giấc.
Cậu còn ngái ngủ nhìn chút ánh sáng lờ mờ xuyên qua rèm giường, tưởng rằng Phùng Xã Lâm mất ngủ lại dậy giải đề nên cũng không để tâm, tiện tay lấy điện thoại xem giờ.
3:46 phút sáng.
Sắp sáng rồi.
Sở Tử Ngọc định chơi một ván game cho tỉnh ngủ, nhưng đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Cậu nhìn ánh sáng kia vài giây rồi bất ngờ ngồi bật dậy.
Ánh sáng ấy... là từ giường trên lọt xuống!
Tim Sở Tử Ngọc bỗng đập nhanh hơn. Cậu vén một góc rèm giường lên, quả nhiên phía đối diện vẫn tối đen, Phùng Xã Lâm hoàn toàn chưa tỉnh. Thế là cậu nhẹ tay nhẹ chân xuống giường.
Rèm giường của Thẩm Hoài Dư đã kéo kín, chiếc đèn học ban đêm được chỉnh xuống mức thấp nhất, nhưng trong căn phòng tối đen vẫn lộ ra ánh sáng mờ mờ như có như không.
Thẩm Hoài Dư đã về!
Sở Tử Ngọc giẫm lên mép giường, lặng lẽ vén rèm giường trên rồi thò nửa cái đầu vào.
Trong khoảng không chật hẹp ấy, chiếc bàn nhỏ được dựng lên, chất đầy bài thi. Thẩm Hoài Dư cúi đầu làm bài tập, đầu bút lướt nhanh trên giấy. Không biết y làm cách nào mà gần như chẳng phát ra lấy nửa tiếng động.
Làm thêm xong trở về còn phải làm bài tập nữa à...
Mặt Sở Tử Ngọc lập tức nóng bừng. Đó là bài tập phải nộp ngày mai, còn cậu thì chưa làm lấy một câu, vốn định sáng mai chép của Thiệu Trình...
Sở Tử Ngọc đang định rụt đầu lại thì Thẩm Hoài Dư bỗng ngẩng lên nhìn.
Đôi mắt đen dưới ánh đèn mờ lặng lẽ dừng trên người Sở Tử Ngọc, đôi môi khẽ động vài cái nhưng không phát ra tiếng.
Sở Tử Ngọc nhìn ra, Thẩm Hoài Dư đang hỏi cậu: "Đánh thức cậu à?"
Thấy Thẩm Hoài Dư định đậy nắp bút máy lại, Sở Tử Ngọc vội lắc đầu, dùng khẩu hình nói: "Tớ dậy đi vệ sinh thôi! Cậu cứ tiếp tục đi!"
Thẩm Hoài Dư vẫn đậy bút máy lại, thu xếp bài thi rồi nói: "Viết xong rồi, tôi ngủ một lát."
Lúc này Sở Tử Ngọc mới gật đầu, rụt về giường mình. Cậu nhìn chằm chằm vào bức tường, chưa đầy hai giây sau, ánh sáng hắt xuống từ giường trên đã biến mất.
Tầm mắt hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Trong lòng Sở Tử Ngọc bỗng dâng lên một luồng nhiệt huyết mãnh liệt. Cậu không thể thua Thẩm Hoài Dư được. Bắt đầu từ ngày mai, cậu cũng phải học hành tử tế, ngày ngày tiến bộ!
Không thể để người khác vượt mặt được nữa! Ngày mai cậu nhất định phải dậy sớm làm bài tập!
Hôm sau, Sở Tử Ngọc ngủ quên, giẫm đúng chuông vào lớp mà lao tới chỗ ngồi. Trước khi lớp trưởng môn Toán tới thu bài tập, cậu chộp lấy bài của Thiệu Trình, tranh thủ từng giây để chép.
Chép xong, Sở Tử Ngọc lại bắt đầu nghĩ tới chuyện muốn hỏi Thẩm Hoài Dư về tối hôm qua. Vì sao y lại giúp cậu cảnh cáo Giang Ngang?
Là vì xem cậu là bạn sao?
Nhưng vừa hết tiết tự học buổi sáng, Thẩm Hoài Dư đã bị giáo viên đội Olympic gọi đi, suốt cả ngày học cũng không quay lại lớp.
Sở Tử Ngọc chờ mãi tới tiết tự học thứ ba buổi tối, Thẩm Hoài Dư cuối cùng mới trở về.
Trong lòng cậu lặng lẽ diễn tập vô số lần, muốn hỏi Thẩm Hoài Dư vì sao giúp cậu cảnh cáo Giang Ngang, muốn hỏi y có đi làm thêm ở quán bar không, muốn hỏi y rằng —
Hiện giờ... bọn họ có thể xem là bạn bè chưa?
Chuông tan học vừa vang lên, Sở Tử Ngọc đang định quay đầu thì Hàn Kỳ cùng mấy nam sinh khác đột nhiên ùa tới. Hàn Kỳ cười đầy vẻ thần bí: "Anh Sở, tối nay em không về nhà, ngủ chen với Tiết Trạch một đêm! Có hoạt động tập thể đó! Đi thôi, về ký túc xá!"
Sở Tử Ngọc quay đầu nhìn lại, Thẩm Hoài Dư vẫn đang giải đề. Cậu vội hỏi: "Cậu có về ký túc xá không? Hàn Kỳ nói có hoạt động tập thể."
Thẩm Hoài Dư đáp: "Cậu cứ chơi đi, tôi tắt đèn rồi về."
Phòng học cũng cắt điện lúc 11 giờ. Sở Tử Ngọc vốn định nói vậy thì cậu cũng không về, giờ đã có máy nước nóng năng lượng mặt trời, cắt điện rồi về vẫn tắm nước ấm được.
Nhưng chưa kịp mở miệng, cậu đã bị Hàn Kỳ và mấy người kia kéo đi.
"Anh Sở, đi đi đi! Về ký túc xá!"
Sở Tử Ngọc cứ thế bị đẩy đi mất.
Vừa tới ký túc xá, Sở Tử Ngọc đã thấy có thêm mấy nam sinh từ phòng khác sang. Tiết Trạch trực tiếp khóa trái cửa.
Sở Tử Ngọc đặt balo xuống, nheo mắt hỏi: "Các cậu định làm chuyện mờ ám gì thế?"
Hàn Kỳ cười hề hề hai tiếng, kéo khóa cặp rồi lôi ra một chiếc notebook siêu mỏng.
"Chuyện tốt chứ sao!"
"Hả?" Sở Tử Ngọc khó hiểu. Notebook thì tính là chuyện tốt gì? Chẳng lẽ định chơi game mạng?
Nhưng trường có mạng đâu.
Hàn Kỳ làm vẻ thần bí, ghé sát tai Sở Tử Ngọc thì thầm: "Xem phim!"
......
Phùng Xã Lâm không tham gia. Hắn tắm rửa từ sớm, kéo kín rèm giường rồi lên nằm đọc sách.
Mấy nam sinh còn lại thì mỗi người chuyển một chiếc ghế, vây quanh chiếc bàn cạnh giường của Tiết Trạch, chăm chú nhìn màn hình đang chiếu cảnh nam nữ quấn quýt.
Sở Tử Ngọc bị chen ở chính giữa, mà đây cũng là lần đầu tiên cậu xem phim người lớn.
Phòng game nhà cậu vốn chẳng khác gì một rạp chiếu phim mini, muốn tìm phim gì cũng có. Nhưng trước tối nay, Sở Tử Ngọc thật sự chưa từng xem loại phim này.
Cậu chỉ xem mấy phim kỹ xảo kiểu Transformers thôi.
Lục tục có người đỏ mặt bỏ chạy đi vệ sinh. Nhà vệ sinh phòng 305 chẳng đủ dùng, mấy người kia đành mở cửa chạy sang phòng khác mượn.
Cuối cùng chỉ còn Sở Tử Ngọc và hai nam sinh khác vẫn ngồi xem.
Sở Tử Ngọc lại thấy chán ngắt.
Hình ảnh trên màn hình liên tục thay đổi, nhưng trong lòng cậu chẳng gợn chút cảm xúc nào.
Phim người lớn cũng chỉ đến thế thôi, chẳng qua là ít mặc vài món đồ.
Cậu mất hết hứng thú, "Ngủ đây, mấy cậu xem tiếp đi."
Cậu vừa xoay người định về giường thì cửa phòng bật mở, Thẩm Hoài Dư bước vào. Đúng lúc này, đèn hành lang và đèn ký túc xá đồng thời tắt phụt.
Căn phòng vừa rồi còn ồn ào lập tức rơi vào im lặng. Chỉ còn chiếc notebook đặt bên cạnh bàn, vọng ra tiếng th* d*c khẽ khàng.
Sở Tử Ngọc khựng lại trong chớp mắt.
Thẩm Hoài Dư liếc nhìn màn hình phía trước một cái rồi thu ánh mắt về, đóng cửa lại. Đi ngang qua Sở Tử Ngọc, y hạ giọng nói: "Quản lý ký túc xá đang kiểm tra phòng."
Hai người còn lại vừa nghe liền luống cuống tay chân tắt notebook rồi bỏ chạy. Ngay cả nam sinh đang chiếm nhà vệ sinh phòng 305 cũng vội vàng đi ra, mặt đỏ bừng, chạy về ký túc xá của mình.
Hàn Kỳ và Tiết Trạch vẫn chưa quay lại. Ký túc xá thoáng chốc yên tĩnh hẳn xuống.
Thẩm Hoài Dư đi vào phòng vệ sinh, chẳng bao lâu sau, tiếng nước tí tách đã lọt vào tai Sở Tử Ngọc.
Sở Tử Ngọc vẫn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.
Cậu không dám động.
Bởi vì cậu phát hiện —
Cơ thể mình có phản ứng sinh lý.