Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 60: Ngoại truyện 1: Bảo bối của anh

Vượt qua giai đoạn đầu bỡ ngỡ, Tô Tiện Âm giờ đây cảm thấy việc hẹn hò với Trần Tầm tự nhiên và thiết yếu như hơi thở.

Còn Trần Tầm, trong chuyện tình cảm với cô, anh cũng thể hiện sự tự tin, làm chủ mọi thứ như cách anh vẫn làm những việc khác.

Học kỳ này lịch trình của anh dày đặc. Vừa thi chung kết xong hồi tháng 5, đầu tháng 6 anh lại cùng giáo sư và các bạn đến tỉnh lân cận.

Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, Tô Tiện Âm cũng bận rộn với hàng tá việc. Cô dự định kỳ sau sẽ đi thực tập, rồi còn định thử sức tranh cử vị trí Chủ tịch Hội sinh viên viện.

Vì thế, khi Trần Tầm vài lần lân la đề cập chuyến đi sắp tới khá thoải mái, chủ yếu là tham quan, giao lưu học hỏi, lại còn được giáo sư "bật đèn xanh" cho mang theo "người nhà", cô đã thẳng thừng từ chối, vạch trần tâm tư của anh.

"Em làm gì có thời gian."

Trần Tầm: "..."

Bạn gái anh đúng là sắt đá.

Ngày Trần Tầm lên đường, Tô Tiện Âm bận rộn đến mức không thể ra sân bay tiễn anh.

Ngồi ở sảnh chờ cùng mấy cậu bạn cùng khóa và đàn em, Trần Tầm mệt mỏi nghe họ tán gẫu, mí mắt nặng trĩu vì đêm qua ngủ không ngon giấc.

Lúc này, WeChat báo có tin nhắn từ Tô Tiện Âm.

yin: [Đến sân bay chưa?]

Trần của Tô: [Rồi.]

Trần của Tô: [/Hình ảnh]

Trần của Tô: [Bạn gái không đi tiễn, đành mang theo quà của cô ấy vậy.]

Bức ảnh đính kèm chụp chiếc kẹp cà vạt mà Tô Tiện Âm tặng anh vào dịp sinh nhật năm ngoái.

Tô Tiện Âm nhìn điện thoại bật cười, ngẫm nghĩ một lát rồi quyết định "thả bom".

yin: [Anh có nhớ... hồi cấp ba anh cũng từng nhận được một chiếc kẹp cà vạt không?]

Trần của Tô: [?]

Ngay lập tức, Trần Tầm gọi điện đến. Giọng anh có vẻ sốt ruột và hoang mang. Tô Tiện Âm nín cười, nghe anh hỏi dồn dập: "Cái kẹp cà vạt hồi cấp ba... cũng là em tặng sao?"

Từ khi biết cô đã thích thầm mình từ hồi cấp ba, anh như phát cuồng, khao khát được biết mọi thứ về khoảng thời gian ba năm ấy của cô. Anh liên tục gặng hỏi cô đã trải qua những gì, có phải luôn giấu giếm tình cảm trong lòng không, và liệu anh có vô tình làm gì khiến cô thất vọng không.

Anh tò mò về tất cả, chỉ hận không thể chế tạo cỗ máy thời gian để quay về quá khứ, tự mình chứng kiến ba năm thanh xuân của hai người.

Nhưng Tô Tiện Âm luôn né tránh. Những lời nguyện cầu vì anh, những khoảnh khắc rơi nước mắt vì anh, những nỗ lực gom nhặt từng kỷ niệm chung... cô không muốn kể cho anh nghe.

Một phần vì sợ anh tự dằn vặt bản thân. Chẳng ai hiểu rõ hơn cô tình cảm hiện tại anh dành cho cô lớn lao đến nhường nào.

Phần khác, cô e sợ việc gợi lại những ký ức chua xót ấy sẽ làm tổn thương chính mình, chi bằng cứ để chúng mãi ngủ yên.

Lần này, cô chỉ muốn trêu anh một chút, nên đủng đỉnh đáp: "Đúng rồi, em phải dậy thật sớm, lén lút trèo qua cửa sổ lớp anh mới giấu được món quà đó. Vậy mà anh..."

Vậy mà cậu lại cứ đinh ninh đó là quà của Tống Viện.

Nửa câu sau cô không nói ra, nhưng Trần Tầm thừa hiểu.

Anh im lặng một lúc lâu. Khi lên tiếng, giọng anh trầm khàn: "Âm Âm, anh thực sự đã bỏ lỡ quá nhiều."

"Anh xin lỗi."

Đến tận bây giờ, anh mới thấu hiểu sự tổn thương và tuyệt vọng tột cùng của cô trong ngày sinh nhật năm đó.

Đúng vậy, anh cũng bắt đầu gọi cô là "Âm Âm", giống như mẹ và chú cô.

Ban đầu, cô cũng chưa quen. Lần đầu tiên anh gọi cô như vậy, tai cô nóng ran, ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Anh lại cười nhạo, véo má cô, như một đứa trẻ hư hỏng ghé sát tai cô, phả hơi thở ấm nóng vào cổ cô, dùng chất giọng trầm ấm gọi đi gọi lại hai chữ "Âm Âm".

Anh còn nhướng mày, tuyên bố đây là phương pháp trị liệu bằng cách "chai lì".

"Âm Âm nhà ta da mặt mỏng quá, nghe nhiều khắc quen."

Câu "Âm Âm nhà ta" của anh lại khiến cô tê dại cả người.

Yêu một người mình thích, hóa ra lại mang đến cảm giác rung động mãnh liệt trong từng khoảnh khắc như vậy.

Tô Tiện Âm đang hối hận vì lỡ trêu anh, định nói thêm vài câu chữa ngượng thì nghe thấy tiếng sư đệ giục anh chuẩn bị lên máy bay.

Tô Tiện Âm: "Anh đi đi, đến nơi nhớ báo bình an nhé."

Trần Tầm: "Được."

Đoàn đến khách sạn lúc 5 giờ chiều.

Chuyến đi này, Trần Tầm may mắn được ở riêng một phòng đôi.

Vốn dĩ viện sắp xếp phòng đôi, nhưng cậu bạn cùng phòng đột nhiên có việc nhà phải xin phép về quê.

Suốt chuyến bay, Trần Tầm bị mấy cậu sư đệ vây quanh hỏi han đủ thứ, trao đổi kinh nghiệm thi ACM, khiến anh mệt nhoài.

Nên sau khi cùng các bạn ăn vội bữa tối ở nhà hàng tầng ba, anh trở về phòng tắm rửa.

Tắm xong, tinh thần cũng khá khẩm hơn một chút. Anh lấy điện thoại ra, phát hiện tin nhắn báo bình an gửi cho Tô Tiện Âm mấy tiếng trước vẫn chưa thấy hồi âm.

Anh cau mày, chiếc khăn vắt trên vai hứng những giọt nước nhỏ xuống từ mái tóc ướt sũng.

Anh gọi điện, nhưng máy cô đã tắt.

Anh lại gọi cho Lam Thấm. Lúc này cô nàng chắc đang hẹn hò với Diêu Đạt, nên người nghe máy là Diêu Đạt.

Trần Tầm: "Hỏi Lam Thấm giúp tao xem Tô Tiện Âm đi đâu rồi, sao điện thoại tắt máy?"

Diêu Đạt: "Đợi chút."

Một phút sau.

"Cô ấy bảo không biết, từ chiều đến giờ cô ấy đi với tao, làm sao tao phân thân ra theo dõi em gái Tô cho mày được."

Trần Tầm: "..."

Cái bộ mặt đáng ghét của cậu ta đúng là không bao giờ thay đổi.

Cúp điện thoại, Trần Tầm bắt đầu lo lắng, cầm điện thoại đi đi lại lại trong phòng.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa. Tưởng lại là mấy đàn em tăng động sang tán gẫu, anh nói vọng ra: "Giờ anh bận rồi, chuẩn bị đi ngủ đây."

Lại nghe một giọng nữ quen thuộc, kìm nén: "Là em."

Tốc độ phi ra mở cửa của Trần Tầm còn nhanh hơn cả vận động viên chạy nước rút 100m. Cánh cửa bật mở, tay Tô Tiện Âm vẫn còn đang giơ lên gõ. Cô đội mũ tai bèo, đeo kính râm, trông rất "kín đáo".

Trần Tầm nhìn cô chằm chằm, nụ cười ẩn hiện trên môi.

Anh vẫn đứng chặn ở cửa, tựa vai vào khung cửa, tay trái nắm hờ tay nắm cửa, trêu chọc: "Chẳng phải bảo bận lắm, không đến được sao?"

Tô Tiện Âm đẩy anh nhưng không được, cắn môi hờn dỗi: "Anh cho em vào đã."

Trần Tầm bất ngờ nhích người, Tô Tiện Âm mất đà suýt ngã nhào về phía trước. Anh nhanh nhẹn đỡ lấy eo cô, tiện chân khép luôn cánh cửa lại sau lưng.

Một chuỗi động tác mượt mà đến mức khiến Tô Tiện Âm ngỡ ngàng.

Cửa vừa đóng, anh vòng tay ôm gọn cô vào lòng từ phía sau.

Vì chênh lệch chiều cao, cằm anh tựa vừa vặn l*n đ*nh đầu cô, khẽ cọ cọ. Hơi ấm từ cơ thể vừa tắm xong của anh tỏa ra khiến Tô Tiện Âm thấy nóng, cố gắng cựa quậy.

Nhưng anh ôm cô rất chặt, chậm rãi đẩy cô đi sâu vào trong phòng.

"Nên lúc nãy em đang ở trên máy bay à? Thảo nào gọi không được."

"Đúng thế."

"Sao lại đổi ý thế?" Trần Tầm cúi xuống hôn nhẹ lên má cô.

Tô Tiện Âm vùng ra khỏi vòng tay anh, xoay người lại, nâng hai má anh lên, nghiêm túc nói: "Tự nhiên thích thế thôi, không chào đón à?"

Cô cũng bắt chước anh, nhướng mày khiêu khích.

Trần Tầm nở nụ cười cưng chiều.

Anh chào đón cô nhiệt liệt là đằng khác.

Cô ngồi xuống mép giường, anh chống tay hai bên người cô, áp sát khuôn mặt mình vào sát cô. Lúc này anh mới nhịn cười hỏi: "Em không sợ trong phòng anh có người khác à?"

Nửa đêm nửa hôm lén lút đến tìm anh, lại còn gõ cửa xông thẳng vào phòng, cô đúng là mất cảnh giác thật.

Tô Tiện Âm: "?"

Cô ngơ ngác nhìn anh, đẩy vai anh ra, nhăn nhó trách: "Trần Tầm, dạo này anh học mấy cái thói xấu ở đâu ra thế?"

Lúc này anh mới nhận ra câu nói của mình dễ gây hiểu lầm. Anh ngồi xuống cạnh cô, ôm bụng cười ngặt nghẽo, giải thích: "Không, ý anh là, phòng này là phòng đôi, em không sợ bạn cùng phòng của anh bắt gặp sao?"

Nhìn cái dáng vẻ bịt bùng kín bưng của cô là đủ hiểu.

Tô Tiện Âm nghiêng người, nắm chặt hai vai anh, đẩy mạnh anh xuống giường: "Có khó gì đâu."

"Em sẽ bảo bạn anh nhường giường cho em."

Cô áp ngực vào ngực anh, cảm nhận được nhịp tim đang tăng nhanh vì mình, khóe môi khẽ nhếch lên.

Trần Tầm vô thức v**t v* mái tóc cô, rồi lại nựng nhẹ đôi má mềm mại, lầm bầm: "Em có gan đó à?"

Như không phục, Tô Tiện Âm chống tay lên ngực anh, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.

Chỉ một ánh mắt ấy thôi, ánh nhìn của Trần Tầm đã đổi khác.

Ánh mắt anh lướt xuống đôi môi cô, yết hầu chuyển động. Không chút do dự, anh giữ lấy gáy cô và kéo cô vào nụ hôn nồng cháy.

Một nụ hôn vấn vương đầy luyến ái.

Anh thật dịu dàng, chầm chậm thăm dò, từng chút một cạy mở khuôn miệng cô, nhịp thở dần trở nên dồn dập.

Tô Tiện Âm túm chặt lấy vạt áo anh, vò nó thành một mớ bòng bong vì cô cảm thấy thật sự thiếu dưỡng khí.

Và cũng rất nóng.

Hơi thở của cô và anh quyện vào nhau, nóng bỏng.

Khi tay anh vừa chạm tới sự mềm mại ấy, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Trần Tầm nhắm mắt lại, thở dài. Khi đỡ Tô Tiện Âm ngồi dậy, anh còn cẩn thận vuốt lại vạt áo cho cô, giấu đầu hở đuôi. Mặt cô lúc này đỏ bừng.

"Đàn anh ơi~ Mở cửa cho em vào chơi chút, thăm hỏi người già neo đơn nào."

Người già neo đơn?

Trần Tầm cười khẩy, dùng mu bàn tay quệt ngang miệng. Hành động quyến rũ ấy lại khiến Tô Tiện Âm đỏ mặt, lý nhí: "Hay là em trốn đi nhé."

Trần Tầm vừa uể oải đáp lời người ngoài cửa: "Đợi chút, đang tắm," vừa giữ cô lại, hỏi nhỏ: "Em trốn làm gì?"

Có phải chuyện gì mờ ám đâu.

Khuôn mặt cô nàng đỏ lựng lên như cà chua chín. Cô trừng mắt nhìn anh, phồng má giận dỗi, chỉ tay vào xương quai xanh của mình, thì thầm gắt: "Anh nói xem em phải trốn vì cái gì!"

Trần Tầm bật cười. Anh quên béng mất chuyện đó.

Nhưng cái phòng tiêu chuẩn này diện tích cũng chỉ có vậy, đến phòng tắm cũng là cửa kính mờ, chẳng thể giấu người được.

Cuối cùng, Tô Tiện Âm đành nghiến răng chui tọt vào tủ quần áo.

Trần Tầm dựa lưng vào cửa tủ, vẫn còn tâm trạng đùa cợt: "Em định trốn trong này thật à? Hay anh đưa em cái khăn tắm quấn che lại tạm nhé?"

Tô Tiện Âm ném thẳng cái ruột gối vào mặt anh rồi sập cửa tủ lại.

Trần Tầm ra mở cửa. Ba cậu đàn em ùa vào. Trần Tầm giả vờ lấy khăn lau tóc để che giấu sự bối rối: "Buồn ngủ chết đi được, để mai tham quan được không? Anh ngủ đây."

Cậu đàn em vẫn chưa chịu từ bỏ: "Tóc anh đã khô đâu? Chơi một lát đi mà."

Trần Tầm thẳng tay đẩy bọn họ ra cửa, hạ lệnh đuổi khách: "Anh đây thích để tóc ướt đi ngủ đấy, ý kiến gì không?"

Có một đàn em nhất quyết không chịu về, đu người bám chặt lấy cửa tủ quần áo như một con gấu koala.

Trái tim Trần Tầm như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

Anh giả vờ thản nhiên bước đến trước tủ, gỡ tay đàn em ra, nghiến răng kèn kẹt: "Có về không thì bảo?"

"Được rồi, được rồi."

"Về thì về, đàn anh tuyệt tình quá."

Bọn họ đành hậm hực đi ra. Nhưng cậu sư đệ vừa bám cửa tủ kia dường như phát hiện ra điều gì, bất thình lình quay ngoắt lại, định nhân lúc Trần Tầm không để ý thì giật mở cửa tủ.

"Đàn anh, trong tủ này có gì mờ ám à."

"Bộp."

Bàn tay Trần Tầm đập mạnh, giữ chặt lấy cánh cửa tủ. Cậu đàn em kéo thế nào cũng không ra.

Trần Tầm nheo mắt cười đầy đe dọa: "Chu Tinh Kỳ, cậu chán sống rồi đúng không?"

Cậu đàn em thè lưỡi, rụt tay lại vẻ ngượng ngùng, lầm bầm: "Thôi bỏ đi, về đây, về đây."

Vừa đi cậu ta vừa ngoái lại nhìn, giọng đầy trêu chọc: "Chậc chậc, đàn anh à, trong tủ giấu bảo bối gì thế?"

Trần Tầm phóng cho cậu ta một ánh mắt "Không phận sự miễn tò mò", rồi đủng đỉnh đáp: "Đúng là bảo bối thật đấy."

Anh "mỉm cười" nhìn ba cậu đàn em khuất bóng khỏi phòng mình.

......

Đợi chừng một phút, khi thấy bên trong tủ không có động tĩnh gì, Trần Tầm thở phào mở cửa tủ ra.

Nụ cười lười biếng hiện lên trên khuôn mặt. Anh tì tay lên cửa tủ, hơi cúi người xuống nhìn Tô Tiện Âm.

"Nghe thấy chưa?"

"Còn chưa chịu ra à? ... của anh." Anh bật cười thành tiếng.

"Bảo bối."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn