"Anh sao thế?"
Tô Tiện Âm dần nhận ra có điều gì đó khác lạ. Trái tim cô đập thình thịch, quả thật mấy lời của anh làm tâm trí cô có chút rối bời.
Trần Tầm nhanh chóng kìm nén cảm xúc đang trào dâng, sợ cô phát hiện ra sự bất thường. Anh buông cô ra, nhẹ nhàng véo má cô, trên mặt lại hiện lên nụ cười lười biếng thường thấy.
"Anh đang tỏ tình đấy——"
"Em không thích nghe à?"
Lại trêu chọc cô nữa rồi.
Tô Tiện Âm lập tức gạt bỏ những suy nghĩ miên man, đẩy ngực anh ra, hậm hực nói: "Ăn cơm thôi!"
Bữa cơm diễn ra khá vui vẻ đầm ấm, người duy nhất không mấy mặn mà với Trần Tầm chắc chỉ có Tô Thành Kiều với vẻ mặt nghiêm nghị từ đầu đến cuối.
Trần Tầm từng nghe Tô Tiện Âm kể qua đôi chút về chuyện gia đình, nên ấn tượng của anh về ông bố có phần vô tâm này cũng chỉ dừng ở mức bình thường. Sau khi hai người quen nhau, anh đã cất công hỏi thăm Tạ Dĩnh Nhiên kỹ hơn về hoàn cảnh hiện tại của nhà cô.
Anh nhớ lại ngày đầu tiên họ gặp nhau được nhắc đến trong lá thư, có lẽ hôm đó cô cũng vì chuyện gia đình mà khóc nức nở đến thế. Rồi cả cái đêm giao thừa vừa qua, anh vẫn không thể quên hình ảnh yếu đuối, rơi nước mắt của cô.
Dường như lần nào anh cũng xuất hiện đúng lúc cô đang bị gia đình làm tổn thương.
Cũng coi như là sự trùng hợp.
Thái độ của Tô Thành Kiều đối với Trần Tầm khá lạnh nhạt, hoàn toàn mang tâm lý của một người cha già: cứ có cảm giác cái thằng nhóc lạ hoắc đột nhiên xuất hiện trong nhà này, sớm muộn gì cũng sẽ cướp mất viên ngọc quý duy nhất của mình, vui vẻ được mới là chuyện lạ.
Nhưng sức ép từ hai bà mẹ đang rôm rả trò chuyện, dường như rất đắc ý với mối "thân càng thêm thân" này là không thể chối cãi.
Ăn xong, Trần Tầm vô cùng "đảm đang" xung phong phụ Mạnh Phàm Tuyền dọn dẹp, tất nhiên dì Mạnh từ chối.
Tạ Dĩnh Nhiên ngồi ngoài phòng khách bóc chery, vừa chuyển kênh TV vừa nói giọng lúng búng: "Cứ để nó rửa đi, cậu nghỉ ngơi chút đi."
Tô Thành Kiều ngồi cạnh cũng gật gù tán thành: "Thời đại này, con trai cũng phải học cách làm việc nhà mới được."
Hai vị phụ huynh hiếm khi ăn ý đến thế, nhìn nhau mỉm cười.
Tạ Dĩnh Nhiên kéo luôn Mạnh Phàm Tuyền ra khỏi bếp: "Thôi, để nó tự dọn, tụi mình ra ngoài tâm sự đi."
Cuối cùng trong bếp chỉ còn lại m*nh tr*n Tầm.
Tô Tiện Âm quả thực có giận anh chuyện giấu giếm thân phận, nhưng lòng cô đâu phải sắt đá. Nhìn cặp đôi nam nữ chính trên TV đang cãi nhau ấu trĩ vì chuyện cỏn con sau bao gian nan mới đến được với nhau, tâm trí cô lại bay đi đâu mất. Cô lén lút chuồn vào bếp, nhét một quả cherry vào miệng Trần Tầm.
Trần Tầm rửa bát khá gọn gàng, bếp núc không bị lênh láng nước, bát đĩa xếp ngay ngắn trên chạn chờ tráng lại.
Anh đang xắn dở tay áo bên này thì bên kia lại tuột xuống. Anh hơi cúi đầu, cắn vỡ quả cherry, vị chua ngọt lan tỏa trong miệng, anh hất cằm ra hiệu cho Tô Tiện Âm: "Giúp anh một tay."
Tô Tiện Âm ngoan ngoãn bắt chước cách anh làm, xắn từng lớp tay áo lên, xếp gọn gàng ở khuỷu tay.
Trần Tầm nhả hạt chery rơi tõm vào thùng rác, lên tiếng nhận xét: "Cũng không đến nỗi quá vô tâm."
Vẫn biết xót người yêu.
Tô Tiện Âm tặng anh một cái lườm sắc lẹm rồi quay ngoắt đi.
Tạ Dĩnh Nhiên và Mạnh Phàm Tuyền rủ nhau đi dạo phố buổi chiều. Cả hai đứa con đều lắc đầu từ chối đi cùng, nhưng Trần Tầm cũng chẳng có vẻ gì là định về nhà.
Tô Thành Kiều thấy ở nhà một mình với hai đứa trẻ thì hơi ngại, nhưng cũng không yên tâm để chúng nó riêng tư, cuối cùng đành lóng ngóng bảo: "Bố vào phòng nghỉ một lát."
Thế là Trần Tầm dạy Tô Tiện Âm chơi máy game Switch. Cái máy này là của chú út để quên từ Tết năm ngoái, sau đó cô nhắc chú lấy thì chú bảo đã mua cái mới, cứ giữ lấy mà chơi, nhưng cô cũng chẳng đụng đến mấy.
Trần Tầm vẫn nhớ dáng vẻ lúc cô chơi game, nên hôm nay anh cố tình nhường, cách anh nhường cũng ngày càng điêu luyện và khó bị phát hiện hơn.
Nhưng chẳng hiểu do ăn no quá hay sao mà lúc Trần Tầm đứng dậy đi vệ sinh quay lại, đã thấy cô ngủ gục trên bàn trà.
Dáng ngủ hoàn toàn không phòng bị, như một đứa trẻ say giấc nồng, toát lên vẻ đáng yêu ngây ngô.
Trần Tầm đứng lặng ngắm nhìn cô hồi lâu, rồi nhớ đến bức thư ấy, nhớ đến những bí mật thuở thiếu nữ cất giấu trong tủ sách, nhớ đến khoảng thời gian cấp ba của mình hoàn toàn vắng bóng cô, anh khẽ thở dài.
Rồi anh nhẹ nhàng bước tới, bế bổng Tô Tiện Âm lên, đưa cô về giường. Vừa chạm lưng xuống chiếc giường quen thuộc, cô vô thức cuộn người lại, rúc vào chăn và quay lưng lại với anh.
Trần Tầm chỉ có thể nhìn thấy gáy cô.
Anh nán lại nhìn cô một lát, rồi nhẹ nhàng bước ra, khép cửa lại.
Trên đường về, Trần Tầm cứ suy nghĩ mãi. Vừa bước chân vào nhà, anh đã gọi ngay cuộc điện thoại đầu tiên.
Châu Khải Nhiên dù hơi ngơ ngác nhưng cuối cùng cũng đồng ý, giọng nói bên kia đầu dây nghe rất phấn khích: "Tổ chức một trận bóng rổ thì dễ thôi, đấu với đội mấy em khóa dưới thì sao?"
"Tùy mày."
"Nhưng mà mặc đồng phục cấp ba là sao? Anh Tầm, mày nghiêm túc đấy chứ?"
Trần Tầm gãi mũi, đáp: "Cũng không cần đồng phục cả đội đâu, vài ba người mặc là được rồi."
Châu Khải Nhiên vẫn nhận lời.
Người cuối cùng Trần Tầm thông báo chính là nữ chính của câu chuyện.
Kế hoạch lớn nhất của Tô Tiện Âm trong kỳ nghỉ là nghỉ ngơi. Nghe Trần Tầm rủ đi xem bóng rổ, cô vô cùng khó hiểu: "Em có biết luật đâu, đi xem làm gì?"
Trần Tầm rất kiên nhẫn: "Lúc khởi động anh sẽ giải thích cho em. Em thông minh thế, nghe là hiểu ngay."
Tô Tiện Âm: "Anh không sợ mấy em khóa dưới có đội cổ vũ riêng, còn anh không có ai cổ vũ thì mất mặt à?"
Trần Tầm bật cười, nhưng cũng nương theo lời cô: "Vậy rốt cuộc em có đến cổ vũ anh không?"
"Đến chứ, sao có thể để hot boy khóa 12 của chúng ta mất mặt được?"
Nhưng Tô Tiện Âm phải công nhận, Trần Tầm mặc đồng phục cấp ba đứng giữa đám học sinh lớp 11 mà chẳng có chút gì lạc lõng. Mỗi cú bật nhảy, mỗi cú ném rổ, từng lọn tóc bay bay trong gió, thanh xuân rực rỡ như tràn ra khỏi khung hình.
Mắt Tô Tiện Âm bỗng cay cay.
Trước kia, cô chưa từng dám đường hoàng đứng xem anh chơi bóng, chỉ dám ngắm nhìn hình bóng anh qua những bức ảnh chụp lén, những khoảnh khắc bị đóng băng.
Hóa ra khi thực sự hiểu luật chơi, ánh mắt dõi theo từng đường bóng của anh trên sân, cảm xúc thực sự sẽ thăng trầm cùng anh.
Trong tiếng hò reo vang dội khi anh ghi cú 3 điểm, lồng ngực Trần Tầm vẫn phập phồng, ánh mắt anh xuyên qua đám đông tìm kiếm cô, và bắt gặp gương mặt cũng đang rạng rỡ niềm tự hào giống hệt mình.
Tô Tiện Âm phải thừa nhận sức hút của những trận bóng rổ trực tiếp thực sự rất lớn.
Đến giờ nghỉ giải lao, Trần Tầm đi thẳng về phía cô. Anh vừa là trụ cột của đội, thể lực tiêu hao rất nhiều, cả người ướt sũng mồ hôi. Tô Tiện Âm đưa nước cho anh, anh nhận lấy chiếc khăn từ tay cô, lau vội mồ hôi trên mặt.
"Anh đẹp trai không?"
Anh hỏi cô, mở miệng ra là lại cái giọng điệu kiêu ngạo.
Tô Tiện Âm thấy buồn cười, nhưng cũng rất nể mặt: "Anh nhìn xem có bao nhiêu đàn em đang lén nhìn anh là biết có đẹp trai hay không rồi."
Cái người này, đâu cần đội cổ vũ gì chứ. Chỉ cần đứng trên sân, đội cổ vũ của đối phương cũng lập tức đổ gục.
Trần Tầm khẽ cười, véo má cô: "Anh chơi cho em xem mà."
Tô Tiện Âm đã để ý thấy ánh mắt lấp lánh của mấy cô đàn em vụt tắt, cô lại còn biết đồng cảm, gạt tay anh ra, đáp bừa: "Đang xem, đang xem đây."
Trọng tài thổi còi, Trần Tầm bóp dẹp chai nước rỗng kêu "răng rắc", dúi vào tay Tô Tiện Âm, rồi bất ngờ cúi xuống, hôn chụt một cái lên má cô.
"Wow~"
Có cậu nam sinh hú lên một tiếng quái gở, rồi nháy mắt cười đầy ẩn ý.
Tô Tiện Âm lúng túng trừng mắt nhìn bóng lưng anh đang chạy về phía sân bóng, nhưng lại chẳng làm gì được.
Khoảnh khắc bóng lưng anh hòa cùng ánh hoàng hôn buông xuống, cảnh tượng có chút chói lóa, như thể ngay lập tức đưa cô trở về những ngày tháng cấp ba.
Nhưng Tô Tiện Âm của những ngày cấp ba sẽ không ngồi ở hàng ghế VIP xem Trần Tầm chơi bóng. Càng không vì có đủ tự tin mà biết đồng cảm với những cô em khóa dưới đang ngưỡng mộ anh. Chứ đừng nói đến chuyện phản đối hành động đánh dấu chủ quyền, khoe ân ái công khai của anh.
Không còn những lo được lo mất, cũng chẳng còn những cảm xúc nhỏ nhặt, phức tạp, khó diễn tả.
Cô thực sự đã thay đổi rồi.
......
Dưới sự dẫn dắt của Trần Tầm, đội anh giành chiến thắng là điều hiển nhiên. Anh bị các đồng đội và đàn em xúm lại tung hô lên không trung, Tô Tiện Âm đứng nhìn, khóe môi luôn giữ nụ cười.
Lẽ ra theo kế hoạch tiếp theo sẽ là tiệc mừng công, nhưng Trần Tầm từ chối. Anh khoác vai Tô Tiện Âm, nói: "Tao có việc bận rồi, mọi người cứ đi đi, lần sau tao mời bù nhé."
Đám con trai huýt sáo ầm ĩ, Châu Khải Nhiên còn hét lớn: "Anh Tầm, yêu vào sến súa quá rồi đấy, mất chất quá!"
Trần Tầm tặng ngay cho cậu ta một cú đá vào mông.
Thực ra Tô Tiện Âm cũng không biết anh định đi đâu, chớp mắt hỏi: "Chúng ta đi đâu thế?"
Trần Tầm đẩy vai cô đi về phía trước, vừa đi vừa nói: "Đưa em đến một nơi."
Tô Tiện Âm làm sao không nhận ra đây là hướng đi đến khu giảng đường, cô tò mò hỏi: "Trường chưa nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 sao?"
"Học kỳ này trường đưa tòa nhà giảng đường mới vào sử dụng rồi. Tòa nhà cũ mà hồi lớp 12 bọn mình học, giờ tạm thời không có lớp nào học cả."
Bỏ trống mấy tháng nay rồi.
Tô Tiện Âm nghi hoặc theo anh lên lầu. Những bậc cầu thang, hành lang, tay vịn góc rẽ quen thuộc... Ký ức về anh lại ùa về trong cô.
Cô thừa nhận bản thân cũng là người coi trọng kết quả. Nếu không, sao cô có thể ung dung đến thế khi cảm nhận được ánh mắt cháy bỏng của những cô em khóa dưới đổ dồn về phía anh.
Đó là tư thế thoải mái của kẻ chiến thắng.
Số nữ sinh thích Trần Tầm hồi cấp ba chắc chắn không ít, nhưng chỉ có cô là bước cùng anh trên một con đường. Cảm giác này thực sự rất kỳ diệu.
Cô thừa nhận bản thân đang có chút đắc ý không mấy "đạo đức".
Tuy nhiên, những ký ức xót xa vẫn chưa hoàn toàn mất đi sức mạnh tổn thương cô. Cô theo chân anh đến tầng của các lớp học cũ. Cuối hành lang bên trái là lớp Thực nghiệm 1, bên phải là lớp Xuất sắc, thế nhưng cô lại chẳng thể cất bước tiến thêm.
Tô Tiện Âm: "Không phải anh nói không có lớp nào học sao? Lớp học trống thì có gì mà xem? Chúng ta về thôi."
Nhưng Trần Tầm lại rất kiên quyết. Kéo không được, anh đành đứng ra sau lưng cô, gần như ôm trọn cô vào lòng, đẩy cô đi về phía trước.
Hướng đi hình như không đúng lắm. Vậy mà anh lại đẩy cô đến trước cửa lớp Thực nghiệm 1.
Bàn ghế trong lớp vẫn còn đó, xếp ngay ngắn nhưng trống rỗng. Chiếc bảng đen từng chi chít đồ thị hàm số và đường sức từ giờ đã được lau sạch bong.
Có một cảm giác lạ lẫm, cảnh còn người mất.
Tô Tiện Âm tưởng chuyến "thăm lại trường xưa" chỉ đến đây thôi, không ngờ Trần Tầm lại đẩy cô vào hẳn trong lớp.
Cô bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai, liên tục quay sang nhìn anh: "Anh không định giở trò gì đấy chứ..."
"Để anh đoán xem nào."
Trần Tầm ngắt lời cô, ánh mắt lướt qua các dãy bàn ghế, tỏ vẻ đang suy nghĩ.
"Trước kia em ngồi chỗ này đúng không?"
Tổ hai, bàn ba, phía ngoài lối đi.
Trái tim Tô Tiện Âm bắt đầu đập chệch nhịp từ giây phút này.
Khi Trần Tầm giữ vai cô, ấn cô ngồi xuống, dường như có một luồng điện chạy dọc từ lòng bàn tay anh truyền thẳng xuống cổ vai cô.
Ngửi thấy mùi hương gỗ quen thuộc của chiếc bàn học, cô khẽ hỏi: "Sao anh biết em ngồi đây?"
"Anh biết nhiều thứ lắm."
Trần Tầm đứng ngay cạnh cô, ngược sáng. Anh mặc bộ đồng phục xanh trắng trong ký ức, đường nét khuôn mặt vẫn thế, chỉ khác là trong đôi mắt anh giờ đây chỉ có hình bóng cô.
Trần Tầm xoa đầu cô: "Em sờ thử ngăn bàn xem?"
Tô Tiện Âm chạm phải một chiếc phong bì. Tim cô đập liên hồi. Dù vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm giác hồi hộp đã xâm chiếm toàn bộ tâm trí.
Nụ cười của cô có chút gượng gạo: "Cái gì đây?"
"Mở ra xem rồi biết?"
Trần Tầm nhướng mày, ngang nhiên ngồi xuống chiếc ghế ngay phía trước Tô Tiện Âm. Hệt như một nam sinh ngỗ nghịch thời cấp ba, anh quay người lại, ngồi ngược trên ghế, hai tay khoanh lại tựa lên lưng ghế. Anh ngả đầu lên tay, chăm chú nhìn cô.
Tô Tiện Âm luống cuống đến mức xé phong bì cũng khó khăn, đôi tay cô khẽ run rẩy.
Trần Tầm cố nhịn cười, nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói: "Đừng căng thẳng."
Thật ra chính anh cũng đang căng thẳng không kém.
Bên trong chiếc phong bì màu xanh dương là những dòng chữ bay bướm quen thuộc của Trần Tầm.
[Gửi Tô Tiện Âm lớp Thực nghiệm 1:
Chào cậu! Tớ là Trần Tầm lớp Xuất sắc 1. Mặc dù tớ biết cậu đã nhận ra tớ, nhưng tớ vẫn muốn chính thức chào cậu một tiếng. Như thế mới trọn vẹn.
Chắc cậu cũng đoán được, tớ không nhớ ra cậu là cô bé trong con hẻm nhỏ ấy. Lúc đó tớ hoàn toàn không để ý đến gương mặt cậu. Nhưng tớ nhớ sự việc đó, nhớ chiều hôm ấy. Thật may vì gói giấy ăn đó đã có ích cho cậu lúc ấy.
Và chắc cậu cũng biết, tớ không hề nhớ cậu. Tớ không nhớ Tô Tiện Âm là cô lớp phó Văn tĩnh lặng thu vở luyện chữ của tớ ở lớp bồi dưỡng Hóa. Tớ không nhớ Tô Tiện Âm là bạn nữ đã cùng tớ giành giải Nhất cuộc thi hùng biện. Tớ càng không nhớ Tô Tiện Âm là cô bé ngốc nghếch lướt qua tớ trước bảng tin đầu năm học, lời chào đã đến cửa miệng nhưng lại không dám nói ra.
Đúng vậy, cậu biết đấy, tớ thời cấp ba giống như một khúc gỗ. Cuộc sống của tớ tuy đa sắc màu, nhưng lại thiếu mất ánh cầu vồng là cậu.
Nhưng có lẽ cậu không biết.
Sau này khi lên đại học, cậu và Trần Tầm của lớp Xuất sắc đã gặp lại nhau giữa khuôn viên trường. Ngày đầu tiên gặp lại, cậu ấy suýt bị cánh cửa cậu đóng sập làm vỡ mũi, nhưng sau đó, cậu ấy lại khiến cậu phải lao đao một phen, và rồi thuận lợi thêm được WeChat của cậu.
Điều cậu không biết là, tại lễ hội văn hóa, cậu ấy đã thực sự bị hút hồn bởi vẻ đẹp của cậu trong bộ trang phục dân tộc Mèo. Lúc bị cậu chặn liên lạc, đó là khoảnh khắc cậu ấy hoảng loạn và hối hận nhất. Khi cõng cậu bước đi từng bước trên tuyết, cậu ấy đã thật tâm mong con đường đó kéo dài mãi mãi, không có điểm dừng.
Đúng vậy, tớ là Trần Tầm đến từ tương lai. Tớ vô tình đọc được một bức thư gửi từ quá khứ, và đây là bức thư hồi đáp của tớ.
Thực ra, điều tớ muốn nói nhất là.
Cậu không hề biết rằng.
Cậu từng vì Trần Tầm của lớp Xuất sắc mà vui sướng, đau buồn, thẹn thùng. Sau này, chính nhờ có cậu, cậu ấy mới cảm nhận được những cung bậc cảm xúc phong phú nhất của con người.
Cậu từng ôm nỗi sầu muộn vì nghĩ cậu ấy đã thuộc về người khác, nhưng thực chất, từ đầu đến cuối, trong mắt cậu ấy chỉ có duy nhất một mình cậu.
Khi vô tình khám phá ra bí mật tuổi thiếu nữ bị phủ bụi của cậu, điều cậu ấy tiếc nuối nhất là thời gian không thể quay ngược. Cậu ấy không thể trở về quá khứ để làm quen với cô gái ấy, và ôm cô ấy một cái thật chặt.
Đúng vậy, điều cậu cần biết là.
Cậu ấy không phải một người hoàn hảo, nhưng vài năm sau, cậu ấy sẽ yêu cậu say đắm, không lối thoát, và luôn khát khao trở thành người yêu hoàn hảo của cậu.
Tất cả những điều này rồi sẽ xảy ra.
Cậu đã bước đến trước mặt cậu ấy, và khi nhìn thấy cậu, cậu ấy nhất định sẽ nắm chặt lấy tay cậu.
Vì vậy, những thất vọng và hụt hẫng chỉ là tạm thời thôi. Cậu chỉ cần là chính mình, và bình thản chờ đón tương lai.
Cậu nghe thấy không, tương lai đã đến rồi.
Lớp Xuất sắc 1 - Trần Tầm
Ngày 3 tháng 5 năm 2016]
Nước mắt Tô Tiện Âm rơi trên trang giấy, làm nhòe đi những con số nơi chữ ký.
Cô gần như đứng bật dậy, nhào vào lòng Trần Tầm.
Trần Tầm nhướng mày, chậm rãi giơ hai tay lên đầu hàng, khẽ nói: "Anh nhắc trước nhé, anh vừa mới đá bóng xong đấy."
Nước mắt Tô Tiện Âm thấm ướt cổ áo xanh của anh. Cô không đáp, chỉ siết chặt vòng tay thay cho câu trả lời.
Trần Tầm cuối cùng cũng ôm chặt lấy cô.
Giọng anh dịu dàng, anh v**t v* mái tóc cô: "Sau này, nếu có dịp, kể anh nghe nhiều hơn về những chuyện hồi cấp ba của em nhé, được không?"
Tô Tiện Âm nghèn nghẹn đáp "Ưm".
Trần Tầm khẽ bóp nhẹ gáy cô, cười phì một tiếng: "Anh viết thư cho em đâu phải để làm em khóc..."
"Thôi nào, thôi nào, nín đi."
Tô Tiện Âm cuối cùng cũng ngừng khóc. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn anh.
Anh dịu dàng dùng ngón tay lau đi những giọt nước mắt trên má cô.
Vạt nắng chiều cuối cùng hoàn toàn khuất lấp sau đường chân trời. Tô Tiện Âm nghiêng đầu, bầu trời ráng chiều tím đỏ lúc này giống hệt như khung cảnh cô từng vội vã lướt qua sau khi làm xong bài tập Hóa trong tiết tự học buổi tối mùa hè năm 16 tuổi.
Cô bỗng có cảm giác như mình vừa xuyên không qua thời gian.
Trần Tầm nắm lấy bàn tay cô, mân mê.
"Về nhà thôi?"
"Ừm."
Cùng nhau về nhà, bước trên con đường tan học quen thuộc.
Tô Tiện Âm chưa bao giờ dám mơ tới điều này.
Bức thư năm 15 tuổi chưa từng được gửi đi.
Cuối cùng cũng nhận được hồi âm ở tuổi 21.
- HOÀN CHÍNH VĂN -