Trần Tầm trở về ký túc xá tắm rửa xong, chiếc khăn vắt hờ trên vai, nước từ tóc vẫn tí tách rơi xuống. Anh ngồi trước máy tính kiểm tra email, nhưng tâm trí lại trôi dạt về nơi nào.
Nghĩ ngợi một lúc, tay anh khẽ chạm lên môi, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng, nụ cười phảng phất nơi khóe miệng.
Cô bạn gái ngốc nghếch của anh, hóa ra năng lực học hỏi cũng khá đấy chứ.
Diêu Đạt vừa đẩy cửa bước vào đã bắt gặp cảnh tượng này. Cậu lầm bầm gì đó trong miệng, rồi bị nụ cười kỳ quặc của Trần Tầm làm cho kinh ngạc đến mức im bặt.
Cậu bước tới, sờ trán Trần Tầm: "Anh Tầm, mày không sao chứ."
Trần Tầm gạt tay Diêu Đạt ra với vẻ mặt ghét bỏ, hỏi ngược lại: "Mày vừa lẩm bẩm cái quái gì thế?"
Diêu Đạt than vãn: "Khỏi nói nữa, tâm tư con gái thật khó hiểu."
"Lam Thấm nằng nặc bắt tao đổi avatar đôi. Chuyện này cũng chẳng có gì to tát, tao đồng ý luôn. Nhưng ai dè cô ấy lại chọn cái hình một cô bé dắt một con chó. Cô ấy là cô bé, còn tao là chó!"
"Ai mà chịu nổi chứ! Tao bảo không đổi, thế là cô ấy bảo tao không muốn công khai, chắc chắn là chừa đường lui, bla bla... nói đến mòn cả tai tao rồi..."
"Avatar đôi à?" Trần Tầm hỏi.
"Ừ, mày xem này."
Diêu Đạt mở một bức ảnh ra cho anh xem. Trần Tầm khẽ cười nhạt, gật đầu nói: "Chẳng phải rất hợp với mày sao?"
"Mày chọc tao đấy à."
Diêu Đạt cười mắng một câu.
Cậu ta lầm bầm cầm quần áo vào phòng tắm. Trần Tầm thì mở điện thoại lên.
Avatar WeChat của Tô Tiện Âm vẫn luôn là Bò Sữa. Bức ảnh hơi mờ, có vẻ là ảnh cắt, lờ mờ thấy Bò Sữa đang được ai đó ôm vào lòng.
Và với xương quai xanh rõ nét cùng cánh tay thon thả kia, Trần Tầm gần như chắc chắn người trong ảnh chính là Tô Tiện Âm.
Đến việc nắm tay anh trước mặt mọi người cô còn chẳng dám, giờ mà bảo cô đổi avatar Bò Sữa sang avatar đôi với anh, anh hoàn toàn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt ngượng ngùng, lưỡng lự của cô.
Thôi bỏ đi.
Chậm lại một chút cũng chẳng sao.
Châu Khải Nhiên nhân dịp tham gia một cuộc thi nên ghé qua Xuyên Bắc.
Cậu ta oang oang đòi tụ tập hội cựu học
sinh trường Trực thuộc đang học ở Xuyên Bắc, đương nhiên Trần Tầm và Tô Tiện Âm cũng nằm trong danh sách.
Phải công nhận, Châu Khải Nhiên cực kỳ rành khoản tổ chức mấy buổi hẹn hò kiểu này.
Với danh xưng "trùm giao tiếp trường Trực thuộc", chỉ trong chốc lát, cậu ta đã gom đủ một nhóm đông đúc, hẹn nhau ở một nhà hàng Trung Hoa ngay trung tâm thành phố.
Vì mải nói chuyện với giáo sư hướng dẫn,
Tô Tiện Âm đến hơi trễ.
Cô đẩy cửa bước vào phòng bao riêng, mấy chặp mắt lập tức dồn về phía cô, khiến cô thấy hơi mất tự nhiên.
Cô cúi đầu, cất giọng xin lỗi vì đến muộn.
Bàn tròn có khoảng tám chín người. Tô Tiện Âm lướt mắt một vòng, đến nửa chừng thì bắt gặp Trần Tầm đang dựa lưng vào ghế, uể oải giơ tay lên: "Ở đây này."
Anh đã giữ chỗ sẵn cho cô.
Lúc Tô Tiện Âm bước đến lại suýt vấp phải chân Trần Tầm. Đôi chân dài của anh duỗi ra một cách lười biếng trong không gian chật hẹp, suýt chút nữa khiến cô đập cả răng cửa xuống bàn.
Trần Tầm bật cười. Đợi cô ngồi vững, anh khẽ choàng tay qua eo cô, nhún vai với vẻ mặt "xin lỗi" nhưng chẳng có chút chân thành nào.
Tô Tiện Âm lườm anh một cái, gạt tay anh ra khỏi lưng mình, rồi khẽ đá vào chân anh đang ngông nghênh duỗi ra dưới gầm bàn.
Anh vẫn dửng dưng như không.
Tô Tiện Âm hăm dọa: "Lát nữa em mà lỡ tay làm rớt dầu mỡ ra quần anh thì đừng hòng em đền."
Trần Tầm rất thích cái vẻ tính toán chi li, nhỏ nhen thỉnh thoảng mới bộc lộ này của cô từ khi hai người hẹn hò. Anh mân mê mu bàn tay cô, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều.
"Được thôi."
"Cứ rớt thoải mái."
Châu Khải Nhiên đã thu trọn cảnh tượng này vào mắt. Cậu ta cười ranh mãnh, đẩy một ly bia đến trước mặt Tô Tiện Âm: "Học bá đại nhân, đến muộn là phải phạt rượu đấy nhé."
"Ba ly bia phạt, đâu có quá đáng nhỉ?"
Trần Tầm chẳng cần suy nghĩ, đỡ luôn ly bia: "Để tôi uống thay cô ấy."
"Anh uống thay ai cơ?"
Tô Tiện Âm giằng lại ly bia, nhưng lại hạ giọng nhắc nhở như sợ anh mất mặt: "Với cái tửu lượng của anh, tí nữa say khướt thì em lại là người phải vác anh về đấy."
Cuối cùng, ba ly bia phạt được cả hai "hợp lực" giải quyết xong.
Châu Khải Nhiên chứng kiến từ đầu đến cuối, cười gian xảo, rồi bá vai Trần Tầm: "Anh Tầm, ngày mai cho tôi mượn xe lái vài vòng được không?"
Trần Tầm nhìn cậu ta với vẻ cảnh giác, chưa đồng ý vội, chỉ nhếch mép nhạt nhòa: "Cho một lý do chính đáng đi."
Châu Khải Nhiên dường như chỉ chờ có thế, quay sang Tô Tiện Âm tuôn luôn: "Tô Tiện Âm, cậu biết không? Đợt Quốc khánh đi thăm thầy cô ấy, đó là Trần..."
Trần Tầm lập tức bịt chặt miệng Châu Khải Nhiên, nở một nụ cười "hiền từ" vô cùng.
"Bạn bè gặp khó khăn sao có thể làm ngơ được chứ?"
Trần Tầm gần như nghiến răng: "Mượn chứ, tất nhiên là cho mượn."
Tô Tiện Âm lờ mờ hiểu ra chuyện gì đó, khóe môi cô lén lút cong lên.
Ăn xong, cả nhóm vẫn chưa muốn về, ai cũng nhăm nhe đi tăng hai. Tô Tiện Âm vốn không thích đi KTV, nhưng cũng không thể hiện sự phản đối quá rõ ràng.
Tuy nhiên, Trần Tầm vẫn nhận ra.
Anh nán lại phía sau cùng cô, kéo tay cô nhét vào túi áo mình, hỏi nhỏ: "Em không muốn đi à?"
"Ừm."
"Sao thế?"
"Cổ họng em không được khỏe lắm," Tô Tiện Âm ngập ngừng, "Em nhớ mấy lần đi hát với các em khóa dưới, đến cuối buổi em toàn bị rát họng."
Trần Tầm ngạc nhiên nhướng mày: "Nhìn không ra em lại là thánh cuồng hát đấy?"
"Chỉ là..." Tô Tiện Âm lựa lời, "... Em biết hát khá nhiều bài thôi."
Trần Tầm toét miệng cười, mạnh bạo kéo Tô Tiện Âm vào lòng, trêu chọc: "Lát nữa anh phải xem màn trình diễn của em mới được."
Tô Tiện Âm bực mình thụi một cùi chỏ vào mạn sườn anh.
Có Châu Khải Nhiên ở đó, không khí không bao giờ tẻ nhạt. Cậu ta giành lấy máy chọn bài, bấm lia lịa một tràng dài. Mấy bạn nữ đứng cạnh mắng mỏ: "Cái đồ điên này, cậu chọn một đống bài làm gì!"
Châu Khải Nhiên tỉnh bơ: "Dù sao thì bài của Châu Kiệt Luân kiểu gì cũng có người hát được, tôi chọn sẵn để mọi người hát đấy."
Đúng lúc Trần Tầm đứng dậy đi về phía Châu Khải Nhiên. Cậu ta liền giở giọng nịnh nọt: "Anh Tầm muốn bài gì, để đàn em bấm cho."
Trần Tầm bất ngờ quay đầu lại nhìn Tô Tiện Âm, hỏi: "Hát bài gì nào?"
Tô Tiện Âm nhận ra quá nửa ánh mắt trong phòng đang đổ dồn về phía mình. Toàn thân cô cứng đờ, khẽ "A" một tiếng rồi cười gượng: "Anh chọn đi."
"Anh muốn chọn bài cả hai cùng hát, anh chọn một mình sao được?"
Trần Tầm nghiêng đầu, thản nhiên hỏi lại cô.
Để lại cô một mình chịu đựng những ánh mắt tò mò, hưng phấn, hóng hớt của đám bạn học cũ.
Cô thở dài, dứt khoát đứng dậy đi tới bên cạnh Trần Tầm, ghé sát vào anh, dùng âm lượng chỉ hai người nghe được: "Hôm nay nhất định phải hát đôi à?"
Trần Tầm đầy ẩn ý, mang theo nụ cười nhìn cô: "Em nghĩ sao?"
Tô Tiện Âm không thể trốn tránh ánh mắt của anh, cũng chẳng thể né tránh sự bá đạo xuất phát từ tính chiếm hữu của anh.
Thế là cô đành mỉm cười nhìn Châu Khải Nhiên đang trưng ra vẻ mặt "có ẩn tình gì đây", nói: "Giúp tô chọn bài 'Lương Sơn Bá và Juliet' nhé, cảm ơn cậu."
Cô quay sang xác nhận với Trần Tầm: "Hát được chứ?"
Trần Tầm nhướng mày đắc ý: "Tất nhiên."
Châu Khải Nhiên huýt sáo: "Ái chà, hát tình ca đối đáp cơ đấy."
Nói xong, cậu ta kéo ngay bài đó lên ưu tiên số một.
Giai điệu mở đầu êm ái vang lên, Tô Tiện Âm và Trần Tầm sóng vai nhau trước màn hình lớn.
Giọng hát của Trần Tầm hay hơn những gì Tô Tiện Âm tưởng tượng. Không chỉ có chất giọng trời phú, anh dường như còn sở hữu cả kỹ năng thanh nhạc và cách truyền tải cảm xúc.
[Trái tim anh muốn hát tặng em một bài ca...]
Tay cầm micro, ánh mắt anh tự nhiên hướng về phía Tô Tiện Âm bên cạnh. Chỉ mới cất lên câu đầu tiên đã khiến cả phòng vỗ tay rần rần.
[Vì sao em vẫn cứ lặng im chẳng nói câu nào...]
Tô Tiện Âm vẫn còn khá run, giọng hát có chút run rẩy.
Trần Tầm nhanh chóng nhận ra điều đó, anh rất tự nhiên đưa tay ra, định nắm lấy tay cô.
Nhưng trước khi tay anh chạm tới, Tô Tiện Âm đã vội vàng đút hai tay vào túi quần.
Đến câu hát thứ hai, mọi thứ suôn sẻ hơn nhiều, Tô Tiện Âm dần dần thả lỏng.
Bên dưới, đội hoạt náo viên vẫn không ngừng reo hò cổ vũ.
Được khích lệ, Tô Tiện Âm càng thêm tự
tin, cùng Trần Tầm tung hứng nhịp nhàng, hoàn thành trọn vẹn ca khúc.
Hai người vừa hát xong, tiếng cười trêu chọc lập tức rộ lên.
Những ai tinh ý đều nhận ra bầu không khí
đáng ngờ giữa hai người. Cũng chẳng thiếu những kẻ tò mò, lân la đến hỏi dò, nhưng lần nào Tô Tiện Âm cũng nhanh miệng đáp trước Trần Tầm.
Nói vòng vo tam quốc nhưng nhất quyết không thừa nhận.
Thấy trong phòng ngột ngạt quá, cô ra ngoài rửa tay. Trần Tầm theo sát phía sau. Nhìn cô qua tấm gương lớn trên tường, anh lên tiếng: "Rốt cuộc đến khi nào em mới chịu cho anh một cái danh phận đây?"
"Danh phận?" Cô tròn mắt khó hiểu.
"Ra ngoài không dám nắm tay anh, gặp bạn cũ cũng không dám nhận anh là bạn trai, chẳng nhẽ..."
Trần Tầm khẽ cười cợt nhả, tiến lại gần, cúi xuống ghé sát tai cô: "Em đang tận hưởng cảm giác yêu đương vụng trộm đấy à?"
"Cái gì mà vụng...!"
Tô Tiện Âm xấu hổ đến không thốt nên lời, vội dùng khuỷu tay thụi anh một cái rõ đau.
Trần Tầm cũng chỉ định trêu cô, anh nhướng mày: "Thế thì anh đăng ảnh lên vòng bạn bè vậy. Cái ảnh chụp chung hôm nọ ở công viên chẳng phải rất được sao?"
Nhưng Tô Tiện Âm nhanh tay giật luôn điện thoại của anh.
"Không được!! Tấm đó xấu lắm!"
"Xấu chỗ nào?"
"Chỗ nào cũng xấu!"
Tóc rối bù, áo xộc xệch, nụ cười thì gượng gạo cứng đơ.
Trần Tầm lại bật cười, đưa tay vỗ về đầu cô.
"Được rồi, không đăng tấm đó nữa."
"Nhưng mà anh không thấy xấu chỗ nào cả, rõ ràng là rất xinh."
Đẹp chết đi được.
Tô Tiện Âm không thèm đôi co trò chữ nghĩa với anh nữa.
Lúc Tô Tiện Âm về đến phòng ký túc xá cũng đã hơn 10 giờ đêm. Vừa mở cửa, cô đã giật nảy mình khi thấy hai "vị thần giữ cửa" đứng chình ình hai bên. Một người quấn chăn nỉ xanh hoa trắng, một người đắp mặt nạ, lăm lăm cây sào phơi quần áo trong tay.
Khí thế cứ như chuẩn bị ra trận vậy.
Tô Tiện Âm hết hồn, khóe miệng giật giật: "Hai người đâu cần phải đón tiếp long trọng thế này."
Lam Thấm dậm mạnh cây sào xuống sàn nhà, nhưng vì đang đắp mặt nạ nên cô nàng nói câu gì cũng ú ớ, Tô Tiện Âm chẳng nghe ra từ nào.
"Hả?"
Lâm Vĩ Như lườm Lam Thấm đầy vẻ khinh bỉ, kéo cô nàng ra sau lưng mình. Cô nàng bước lên một bước, khoanh tay trước ngực, hất hàm: "Bọn tớ biết tòng tòng hết rồi. Cậu có quyền giữ im lặng, nhưng tớ khuyên cậu nên thành thật khai báo để được hưởng sự khoan hồng. Mau khai ra!"
"Cái gì cơ?"
Tô Tiện Âm bị hai cô nàng này làm cho hoang mang tột độ.
Lâm Vĩ Như cười nhạt: "Vẫn còn định giấu diếm à? Mau khai ra, quen Trần Tầm từ lúc nào! Lần trước tớ hỏi cậu cũng không nói, giờ cả thế giới đều biết rồi. Bây giờ cậu hết đường chối cãi rồi nhé, mau mau khai nhận đi!"
"Khoảng chừng hơn nửa tháng trước..."
Tô Tiện Âm chợt ngớ người, vội hỏi lại: "Cái gì mà cả thế giới đều biết?"
"Phiền cậu tự mở vòng bạn bè ra mà xem đi."
Tô Tiện Âm thót tim, tưởng tượng đến cảnh bức ảnh đầu tóc bù xù như người điên của mình bị tung hê lên mạng xã hội.
Nhưng khi mở điện thoại ra, người đăng bài không phải là Trần Tầm.
Bài đăng mới nhất là của Châu Khải Nhiên.
Châu Khải Nhiên: [So về độ phông bạt, bọn này xách dép chạy theo anh Tầm cũng không kịp. Từ lúc kết bạn WeChat tới giờ, có thấy anh đổi tên bao giờ đâu.]
Ngay bên dưới, cùng một bức ảnh, là bài đăng của Diêu Đạt.
Vũ trụ Đạt: [Tin vui tin vui! Cuối cùng thì hot boy phòng 617 kiêm nam thần khoa Cơ khí đã có chủ! Các bạn nữ xin đừng quá đau lòng, hãy hướng sự chú ý sang hai anh chàng độc thân hoàng kim còn lại của phòng 617 nhé.]
Phần bình luận dài dằng dặc, bên dưới hàng loạt icon [Chúc mừng/ Chúc mừng/ Chúc mừng] là vô số những bình luận [???], [!!!] và [Khóc/ Khóc/ Khóc].
Thẩm Tử Dật: [Thằng nhóc này cáo thật đấy.]
Bức ảnh đính kèm là ảnh chụp màn hình trang cá nhân WeChat của Trần Tầm.
Tuy các thông tin cá nhân đã bị che mờ, nhưng avatar vẫn là bức ảnh cô đã quá quen thuộc.
Chỉ có tên WeChat thì chẳng biết đã được đổi từ bao giờ. Cái tên "Trần" đã gắn bó với anh từ thời nào giờ không cánh mà bay.
Thay vào đó là:
[Trần của Tô.]