Trần Tầm chẳng hề hay biết Tô Tiện Âm đang ngượng đến chín người, anh vẫn ghé sát tai cô, cười khẽ: "Nhưng mà em cũng tin tưởng bạn trai em quá nhỉ?"
Lần này, Tô Tiện Âm chỉ mất đúng một giây để định thần, sau đó lập tức đẩy mạnh anh ra.
Mặt đỏ bừng bừng, cô khẽ mắng: "Đồ lưu manh."
Quả nhiên, xét về khoản gần gũi với bạn gái, thiên phú của con trai đúng là bỏ xa con gái.
Cả hai đều là tình đầu, những cử chỉ thân mật của Trần Tầm ban đầu cũng mang tính chất thăm dò. Thế nhưng anh luôn nhập cuộc rất nhanh và dễ dàng nắm thế chủ động, trong khi cô lần nào cũng phải chật vật với nhịp tim đập loạn xạ.
Bị đẩy ra bất ngờ, Trần Tầm hơi ngớ người. Nhìn khuôn mặt trắng trẻo của cô lúc này đã đỏ lựng như sắp rỉ máu, anh lại nở một nụ cười ranh mãnh. Anh bước tới một bước, ngón tay cố ý chạm nhẹ vào khóe môi cô.
Nhướng mày, anh hạ giọng: "Thế này mà đã là lưu manh rồi á?"
"Vừa nãy sao em không gọi lưu manh đi..."
Tô Tiện Âm thẹn quá hóa giận, đá khẽ vào ống chân anh, đồng thời đưa tay bịt miệng anh lại.
Cô trừng mắt: "Không được nói nữa!"
Ý cười lan tỏa từ tận đáy mắt Trần Tầm.
Cô ấy đáng yêu quá.
Anh nắm lấy bàn tay đang bịt miệng mình, ấp gọn trong lòng bàn tay, rồi xoa nhẹ đầu cô.
"Được rồi, lên phòng đi, kẻo lạnh."
Trần Tầm thử rủ Tô Tiện Âm đến phòng thí nghiệm học cùng, nhưng tình hình giờ đã khác xưa. Phòng thí nghiệm bây giờ ngày nào cũng có bảy, tám anh chị nghiên cứu sinh ra vào. Tô Tiện Âm vốn hay ngại nên cứ viện cớ từ chối khéo.
Tuy nhiên, cô cũng biết anh không vui vì chuyện này.
Cô cũng chẳng biết phải diễn tả trạng thái của mình lúc này ra sao.
Trước đây, việc thích anh là chuyện của riêng cô, cô có cả một không gian rộng lớn để thỏa sức tưởng tượng ra đủ trò lãng mạn sến súa khi hai người yêu nhau. Chính vì nó là giả, là ảo tưởng nên cô mới cảm thấy thoải mái đến vậy.
Nhưng giờ đây, anh đã thực sự trở thành bạn trai cô, cô lại đâm ra rụt rè, e dè.
Đoạn đường hai người đến với nhau cũng chẳng bằng phẳng gì. Cô từng có những lúc thể hiện quá đà trước mặt anh, và anh cũng từng đẩy cô ra vì những lý do kỳ quặc.
Họ đã thấy được nhiều khía cạnh của nhau, dù không dám chắc là đã hiểu tường tận mọi ngóc ngách, nhưng ít nhất cũng có thể coi là hiểu rõ về đối phương. Nền tảng tình cảm này thực chất rất vững chắc, nhưng cô vẫn có cảm giác mong manh, hư ảo.
Cứ ngỡ mình vẫn đang mắc kẹt trong một giấc mộng đẹp do chính mình thêu dệt nên.
Chính trạng thái này khiến Tô Tiện Âm trở nên vô cùng bị động trong việc thể hiện tình cảm hay gần gũi anh. Cô hệt như một chú rùa rụt cổ, anh cứ phải huých một cái cô mới chịu nhích lên một chút.
Bố của Trần Tầm cuối cùng cũng từ Bắc Kinh trở về Xuyên Bắc. Ca phẫu thuật thành công tốt đẹp, quá trình hồi phục cũng rất khả quan, hiện tại bác trai đang tĩnh dưỡng tại nhà.
Những chuyện này đều do Trần Tầm kể cho cô nghe.
Giọng anh qua điện thoại đầy vẻ thân mật, nhưng lại phảng phất chút hờn dỗi của một cậu trai to xác, như thể đang dỗi vì cô không chịu đến phòng thí nghiệm.
Tô Tiện Âm cũng biết ý, dịu giọng nhận sai: "Để một thời gian nữa nhé."
"Một thời gian nữa" là đến bao giờ?
Liệu đến lúc đó, cô có thể mạnh dạn và cuồng nhiệt bày tỏ tình cảm của mình không?
Chính cô cũng không có câu trả lời chắc chắn.
Vì thế, việc Trần Tầm cho rằng cô đang lấy cớ cũng là điều dễ hiểu.
Cô không biết làm nũng.
Ngay cả một cặp đôi oan gia ngõ hẹp như
Lam Thấm và Diêu Đạt, sau khi thành đôi, cô thi thoảng vẫn nghe thấy Lam Thấm trốn trong nhà vệ sinh, ép giọng nũng nịu qua điện thoại. Hay như Lâm Vĩ Như, người luôn tự nhận mình và bạn trai là "vợ chồng già hết thời trăng mật", thỉnh thoảng vẫn hờn dỗi làm nũng một cách rất tự nhiên.
Vậy mà cô vẫn không biết cách.
Cứ nghĩ đến việc phải hạ giọng, tỏ vẻ yếu đuối như thế, cô lại líu cả lưỡi, da đầu tê rần.
Nhưng cô cũng muốn thử một lần.
Đầu dây bên kia, Trần Tầm im bặt, chỉ còn tiếng gõ phím lách cách, nhưng anh cũng không cúp máy.
Tiếng rè rè của sóng điện thoại xen lẫn sự im lặng khiến tim Tô Tiện Âm đập liên hồi như đánh trống.
Cô nhắm mắt lại, đánh liều làm tới. Cố gắng nhớ lại những cảnh làm nũng của các cô gái khác, cô lắp bắp: "Anh... anh đừng giận nữa mà... Em sai rồi."
Giọng cô trong trẻo, mềm mỏng. Thực chất đó chỉ là một câu nói hết sức bình thường, nhưng nghe kỹ thì lại thấy rõ sự gượng gạo, kiểu "bắt chước vụng về".
Thế mà Trần Tầm lại có vẻ rất tận hưởng. Anh cười khẽ qua điện thoại: "Học ai cách làm nũng đấy?"
Tô Tiện Âm bị cảm giác xấu hổ ập đến muộn màng tấn công tơi tả, hận không thể ném ngay chiếc điện thoại đi.
Trần Tầm lại rất biết cách dỗ dành cô, anh thong thả nói: "Nhưng anh đâu có chê."
"Nghe lọt tai lắm."
Anh bật cười: "Sau này cứ làm nũng nhiều vào nhé."
Chiều nay Tô Tiện Âm có ca làm thêm ở tiệm hoa, không ngờ lại gặp Tạ Dĩnh Nhiên ở đó.
Từ lúc khai giảng đến giờ, mọi việc trong tiệm đều do cô bé nhân viên kia lo liệu.
Tạ Dĩnh Nhiên từng báo với Tô Tiện Âm rằng bà phải về quê chăm sóc người nhà bị bệnh nên tạm thời chưa quay lại Xuyên Bắc được.
Vì vậy, đã khá lâu rồi cô không gặp bà.
Vừa thấy cô, Tạ Dĩnh Nhiên đã ôm chầm lấy, hai tay nhéo nhéo má cô không ngừng.
Bị nhéo má nên giọng cô hơi ngọng nghịu, trông lại càng thêm vẻ đáng yêu.
Tô Tiện Âm: "Thế là người nhà dì đã khỏe lại rồi đúng không ạ?"
"Ừ, đỡ nhiều rồi cháu ạ, đang tĩnh dưỡng ở nhà."
"Mà này..." Tạ Dĩnh Nhiên luyến tiếc buông cô ra, lùi lại vài bước, giữ lấy vai cô ngắm nghía cẩn thận, ra chiều đăm chiêu suy nghĩ.
Bị nhìn chằm chằm, Tô Tiện Âm có chút ngại ngùng, ngập ngừng hỏi: "Dạ, có chuyện gì vậy dì?"
"Sao dì cứ thấy Âm Âm dạo này khác khác thế nào ấy nhỉ."
Khác ở điểm nào ư?
Thực ra trong lòng Tô Tiện Âm đã có câu trả lời.
Tình yêu có khả năng nuôi dưỡng con người ta, tạo nên những thay đổi âm thầm mà sâu sắc.
Tô Tiện Âm tinh nghịch chớp mắt, nhún vai cười: "Cháu cũng không biết nữa ạ."
Tạ Dĩnh Nhiên nheo mắt, khoác vai cô, ghé tai thì thầm: "Tối nay hẹn hò à?"
"Dạ vâng."
Câu trả lời dứt khoát, trong đôi mắt cô cũng vô tình ánh lên vài tia mong đợi.
Tạ Dĩnh Nhiên hơi nhíu mày, dè dặt hỏi dò: "Vẫn là cái cậu sinh viên hôm trước à?"
"Đúng rồi ạ."
Nụ cười trên môi Tô Tiện Âm đã nói lên tất cả sự ngọt ngào trong lòng cô.
Tạ Dĩnh Nhiên: "Hai đứa... thành đôi rồi à?"
"Dạ đúng ạ."
Tạ Dĩnh Nhiên: "..."
Thế là thằng oắt con đó vớ bở rồi.
Giấu kỹ gớm.
Tạ Dĩnh Nhiên thầm mắng trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cười tươi rói.
"Đừng bảo nó vừa tỏ tình là cháu đồng ý luôn nhé?"
Tô Tiện Âm hơi bối rối gật đầu.
"Cháu ngốc quá," Tạ Dĩnh Nhiên thở dài vẻ trách móc, "Ít ra cũng phải làm giá một tí, để cho nó sốt ruột chứ."
Cái thằng nhãi kiêu ngạo tự luyến đó, phải có người trị cho bớt vênh váo mới được.
Tô Tiện Âm gãi mũi, bẽn lẽn cười: "Thực ra... cháu cũng từng nghĩ thế. Thấy cậu ấy cuống lên, cháu cũng thấy vui vui..."
Giọng cô nhỏ dần, trong đôi mắt như có một dòng suối nhỏ dịu dàng tuôn chảy.
"Rõ ràng ban đầu là tự cháu quyết định âm thầm thích cậu ấy, cậu ấy đâu có nợ nần gì cháu. Nhưng hóa ra... nhìn thấy cậu ấy cũng có lúc bực bội, bất an vì cháu, ở đây này..."
Cô đưa tay lên đặt lên ngực trái.
"Cháu vẫn thấy vui vui. Cảm giác hơi đắc ý, kiểu như 'Cậu cũng có ngày hôm nay à'."
"Thế nhưng, khi cậu ấy chính thức tỏ tình, ánh mắt kiên định nói rằng cậu ấy rất thích cháu... Cháu lại không nỡ làm cậu ấy thất vọng."
Cô cũng từng muốn chùn bước, nhưng chính anh đã từng bước đuổi theo, chưa từng có ý định từ bỏ.
Một tấm chân tình xứng đáng được đền đáp bằng một tấm chân tình.
Nói xong, Tô Tiện Âm mới nhận ra những lời mình vừa nói thật sến súa. Vành tai cô đỏ bừng, ánh mắt lảng tránh, bỗng nhiên Tạ Dĩnh Nhiên ôm chầm lấy cô.
"Đứa trẻ ngoan, đúng là thằng nhóc đó vớ được vàng rồi."
Tình yêu không bao giờ nên coi là quân bài để mặc cả, cũng không phải món đồ đem lên bàn cân đong đếm. Tình cảm của Tô Tiện Âm, trước sau như một, luôn rất đỗi chân thành.
Lời khen bất ngờ khiến Tô Tiện Âm càng thêm đỏ mặt. Cô vô thức lên tiếng bênh vực Trần Tầm: "Thực ra cậu ấy cũng không tệ như dì nghĩ đâu ạ..."
"Thôi đi cô nương."
Tạ Dĩnh Nhiên đảo mắt.
Đại thiếu gia nhà bà sinh ra ra sao, bà còn lạ gì?
Tóm lại, hẹn hò với Tô Tiện Âm, thằng nhóc đó đúng là trèo cao rồi.
......
Bình thường 5h30 chiều là Tô Tiện Âm tan làm. Cô đã hẹn gặp Trần Tầm ở cổng Tây lúc 6h15, nhưng lúc cô đang dọn đồ chuẩn bị về thì bị Tạ Dĩnh Nhiên cản lại.
Lúc thì kéo cô lại nói chuyện, lúc thì nhờ cô bó hoa, tóm lại là nhất quyết không cho về.
Cuối cùng, cô đành phải nhỏ giọng xin phép về trước vì có việc gấp.
Tạ Dĩnh Nhiên: "Dì biết mà, đi hẹn hò chứ gì."
"Bắt nó đợi một lát thì chết ai? Nếu nó dám nổi cáu, cháu cứ đá cho nó một phát."
Tô Tiện Âm: "..."
Xem ra những lần trước cô kể chuyện về Trần Tầm trước mặt Tạ Dĩnh Nhiên, có vẻ hơi "sai lệch" so với bản chất thật của anh rồi.
Cuối cùng, 6h40 cô mới hớt hải chạy đến cổng Tây, th* d*c. Từ xa cô đã nhận ra dáng người cao ráo của Trần Tầm, anh mặc một chiếc áo măng tô đen, nhìn từ đằng sau thôi cũng đã đẹp đến mức phạm quy.
Tô Tiện Âm chạy vòng ra sau lưng anh, ôm chầm lấy rồi vùi đầu vào lưng anh th* d*c.
Trần Tầm nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, khẽ cười: "Em đi từ từ thôi, vội thế làm gì, anh có chạy mất đâu."
Tô Tiện Âm nói đứt quãng: "Em... em sợ anh... đợi lâu."
Trần Tầm xoay người lại, một tay nắm lấy tay cô, tay kia dùng ngón cái nhẹ nhàng v**t v* má cô.
Ban đầu anh cũng chẳng bận tâm chuyện đứng đợi Tô Tiện Âm giữa trời gió lạnh, nhưng trong đầu anh đột nhiên lóe lên một suy nghĩ. Anh hỏi cô: "Hôm nay thứ Tư, em đi làm thêm à?"
"Ừ, có chút việc đột xuất nên em về muộn."
Trần Tầm: "..."
Nhắm mắt anh cũng đoán được đây chắc chắn là tác phẩm của Tạ Dĩnh Nhiên.
Anh bật cười cay đắng, khẽ cắn chặt hàm răng.
Thấy anh có vẻ kỳ lạ, Tô Tiện Âm khó hiểu nhìn anh, vô thức giật giật áo anh hỏi: "Sao vậy?"
Lẽ ra anh nên công khai mối quan hệ từ sớm, để Tô Tiện Âm biết rằng bà chủ tiệm hoa nơi cô làm thêm chính là mẹ anh.
Nhưng anh bỗng nảy ra một ý tưởng tinh quái. Đôi môi mỏng hơi mím lại, anh hờ hững bỏ qua chuyện này.
"Không có gì đâu, đi thôi."
Tay Tô Tiện Âm rất lạnh. Khi hai người sóng bước bên nhau, cô rất tự nhiên luồn tay vào túi áo khoác của anh.
Trước đây cô chưa bao giờ có thói quen này. Ngay cả mỗi khi Trần Tầm nắm tay cô, cô luôn cứng đờ người ra một lúc rồi mới dần thư giãn.
Thế mà bây giờ cô lại có thể hồn nhiên đút tay vào túi áo anh một cách thành thạo đến thế.
Khóe môi Trần Tầm khẽ nhếch lên đầy vẻ thích thú.
Bàn tay lớn của anh cũng cho vào túi áo khoác, nhẹ nhàng bao bọc lấy bàn tay bé nhỏ của cô.
Tô Tiện Âm cũng bất giác mỉm cười.
......
Sau khi ăn tối, hai người cùng nhau đi dạo trở về, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ thì bất chợt chạm mặt Thẩm Tử Dật cùng vài thành viên khác của Hội sinh viên viện.
Trần Tầm vừa gật đầu chào hỏi mọi người.
Đột nhiên anh cảm nhận được bàn tay nhỏ bé trong tay mình lẩn đi nhanh như một con cá chạch.
Vừa thấy người quen, Tô Tiện Âm đã vội vàng rút tay ra theo phản xạ, giấu biệt vào túi áo của mình.
Trần Tầm nheo mắt: "...?"
Thẩm Tử Dật dường như đã thu trọn khoảnh khắc thú vị này vào tầm mắt. Anh ấy khẽ cười một cách ý nhị. Lúc đi ngang qua Trần Tầm, anh còn vỗ vai bạn, đầy ẩn ý nói: "Cố lên người anh em."
Trần Tầm: "..."
Anh lại càng thấy bực mình hơn.
Đợi đám người kia đi khuất, Trần Tầm nhướng mày, nhìn chằm chằm Tô Tiện Âm từ trên xuống dưới. Cô lúc này trông như một chú chuột hamster đang sợ hãi, rối rít giải thích: "Em... em không cố ý đâu, em chỉ là theo phản xạ..."
Trần Tầm đút tay vào túi quần, hơi cúi người xuống để ngang tầm mắt với cô. Đáy mắt anh xẹt qua một tia sắc lạnh khó nhận ra.
"Chê bạn trai em không ra gì à?"
"Không phải, không phải thế, em chỉ... em chỉ không muốn phải giải thích dông dài..."
"Tô Tiện Âm."
Anh cười nhạt: "Yêu nhau gần nửa tháng rồi, em định giấu giếm đến bao giờ?"
"Anh muốn em làm bạn gái anh, chứ không phải làm người tình bí mật của em."
Tô Tiện Âm cuống đến mức sắp phát khóc.
Cô thực sự không biết giải thích thế nào về hành động vô thức lúc nãy của mình. Càng giải thích lại càng lúng túng, nói năng lộn xộn, cuối cùng chính cô cũng bật cười vì sự ngớ ngẩn của bản thân.
Trần Tầm: "Còn cười vui vẻ thế à?"
Anh đưa tay nhéo má cô.
Tô Tiện Âm nắm lấy tay anh, dở khóc dở cười: "Em biết sai rồi mà. Lần sau, em hứa sẽ không thế nữa."
"Cho em thêm một cơ hội nữa nhé, một lần này thôi..."
Trần Tầm vẫn không dao động.
Mãi một lúc sau, anh mới chậm rãi nói: "Anh hiểu em chưa từng yêu ai, con gái lại hay ngại ngùng. Em nói không thích chuyện tình cảm của mình bị mang ra bàn tán như tin tức, anh cũng chưa từng ép buộc em. Nhưng điều đó không có nghĩa là em có thể..."
"Trắng trợn qua mặt anh như thế."
Tô Tiện Âm cẩn thận quan sát nét mặt anh. Thực ra ngay cả lúc này, mặt anh cũng không quá tối sầm, lời lẽ cũng rất bình thường, có vẻ như anh vẫn đang cố gắng kiềm chế.
Cô nắm lấy tay anh lắc lắc, cười nịnh nọt: "Anh giận thật à?"
Cô không hề muốn anh phải không vui vì mình.
Trần Tầm hừ lạnh một tiếng, không đáp.
Tô Tiện Âm lại mềm mỏng nói thêm vài câu, nhưng phản ứng của Trần Tầm vẫn rất nhạt nhẽo.
Cô vốn là một kẻ lóng ngóng trong tình yêu, lại chẳng có kinh nghiệm thực tế. Lúc này đang sốt ruột, cô chẳng biết phải ứng phó ra sao.
Như người bệnh vái tứ phương, cô đột nhiên túm lấy anh, tay phải vòng qua vai anh, lấy hết can đảm nhón chân lên, đặt một nụ hôn phớt nhẹ lên môi anh.
Sau đó, cô tỳ trán mình lên trán anh, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ lí nhí: "Em thực sự sai rồi mà."
Trong ánh mắt Trần Tầm bỗng cuộn trào sóng dữ. Tô Tiện Âm bất ngờ bị nhấc bổng lên, đặt ngồi lên bệ gạch ốp khá cao cạnh khu vườn Tây Sơn.
Anh giữ lấy gáy cô, biến nụ hôn phớt lướt vừa rồi thành một nụ hôn sâu.
Tô Tiện Âm bị bủa vây bởi cảm giác thiếu dưỡng khí dồn dập, gần như quên cả cách thở. Cô chỉ cảm nhận được hơi thở đan xen, anh cuồng nhiệt và bá đạo hơn hẳn trước đây, mang theo sự chiếm đoạt không thể chối từ, mãnh liệt tấn công đôi môi cô.
Cô bị hôn đến váng vất, như một chú mèo sắp chết đuối, gắng sức bám chặt lấy vạt áo anh. Vì quá vụng về, cô còn vô tình cắn phải môi anh, khiến cô phải bật cười.
Trần Tầm buông cô ra, ánh mắt sâu thẳm khó đoán, cứ thế nhìn chằm chằm vào cô.
Ngón tay cái của anh khẽ v**t v* má cô, anh cất giọng khàn khàn: "Muốn dỗ anh à?"
"Học hỏi thêm đi."
Có lẽ là do di chứng của việc thiếu oxy chăng.
Đầu óc Tô Tiện Âm quay cuồng, nhưng cô bỗng nhiên vòng tay ôm lấy cổ Trần Tầm, kéo anh lại gần.
Lần này, khi chủ động hôn anh, cô đã thuần thục hơn hẳn. Cô nhắm mắt lại, tái hiện lại những hình ảnh vừa nãy, nhẹ nhàng c*n m*t môi dưới của anh.
Mặt cô đã nóng rực lên như sắp bốc cháy.
Cô khẽ th* d*c, buông anh ra, nhưng ánh mắt lại rất bướng bỉnh, giống như một đứa trẻ vừa làm bài kiểm tra được điểm tuyệt đối đang chờ đợi lời khen từ giáo viên.
Cô nhướng mày đắc ý: "Không phải chỉ là hôn thôi sao..."
"Có gì khó đâu chứ?"