Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 47: Tức muốn hộc máu

"Ý con là sao?" Tạ Dĩnh Nhiên nhíu mày.

Bà đâu phải không nhìn ra cả ngày hôm qua Tô Tiện Âm có chút suy sụp.

Tô Tiện Âm thường ngày vẫn luôn ngoan ngoãn tĩnh lặng, khí chất trên người rất trầm ổn, nhưng không phải kiểu trầm uất "chết chìm", mà là sự tĩnh lặng của "nước sâu phẳng lặng".

Thế nhưng suốt cả ngày hôm qua, ánh mắt con bé trống rỗng, dù vẫn cười, vẫn làm việc chăm chỉ, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy là đang cố gượng cười.

Tạ Dĩnh Nhiên không thể nào không đoán ra chuyện này có liên quan đến Trần Tầm,

nhưng gặng hỏi mãi cũng chẳng có kết quả.

Cô bé hình như đã hơi nguội lạnh cõi lòng, không còn mang theo chút hy vọng nào để tâm sự với bà nữa, mà giấu nhẹm mọi thứ vào trong.

Tạ Dĩnh Nhiên cũng ngại không tiện truy vấn mãi.

Xưa nay bà luôn giữ thái độ không can thiệp, không ngăn cấm chuyện tình cảm của con cái. Hơn nữa, nhờ chút tình cờ mà bà biết được tâm tư thiếu nữ của Tô Tiện Âm, bà không muốn làm con bé khó xử, lại càng không thể vạch trần.

Vì vậy, bà đành chỉ đóng vai người ngoài cuộc.

"Có phải hôm sinh nhật hai đứa cãi nhau không? Đã xảy ra chuyện gì?"

Không thể hỏi Tô Tiện Âm, nhưng hỏi Trần Tầm thì đương nhiên chẳng có vấn đề gì.

Trần Tầm vốn không có thói quen tâm sự chuyện tình cảm với mẹ, nhưng lúc này có bệnh thì vái tứ phương, anh đành muối mặt kể lại từ đầu, hy vọng Tạ Dĩnh Nhiên có thể chỉ điểm cho mình vài đường.

Trần Tầm mới kể được một nửa, thậm chí còn chưa nhắc đến chuyện ở căn biệt thự, đã bị Tạ Dĩnh Nhiên cắt ngang.

"Khoan khoan khoan!"

"Viện Viện đến tìm con?"

"Vâng."

Tạ Dĩnh Nhiên chìm vào suy tư, vẻ mặt bà có phần nghiêm trọng, làm Trần Tầm thấy hoang mang.

Bà đã hiểu mấu chốt vấn đề nằm ở đâu, nhưng lại không thể nói toạc móng heo để thức tỉnh Trần Tầm, bảo anh biết rằng Âm Âm đã thích anh từ rất nhiều năm rồi, nên sự xuất hiện của Viện Viện mới là khúc mắc lớn nhất trong lòng con bé.

Bà có nghĩa vụ bảo vệ bí mật của cô.

Trần Tầm: "Sao vậy mẹ?"

"Không có gì, con nói tiếp đi, sao Viện Viện tự dưng lại đến, chỉ để tổ chức sinh nhật cho con thôi à?"

"Đương nhiên là không rồi, con chỉ là tấm bình phong của cậu ấy thôi."

Trần Tầm giải thích nguyên do, Tạ Dĩnh Nhiên lại hỏi: "Thế mấy chuyện này, mục đích Viện Viện tới đây, Âm Âm có biết không?"

"Chắc là không ạ." Trần Tầm mờ mịt. "Hai người họ mới gặp nhau lần đầu, cũng không quen biết gì."

Tạ Dĩnh Nhiên đưa tay đỡ trán, tức đến mức muốn véo đứt tai Trần Tầm, nhưng lý trí đã kéo căng sợi dây thần kinh cuối cùng lại, thôi thì "không biết không có tội".

"Được rồi, con kể tiếp đi." Tạ Dĩnh Nhiên day day thái dương.

Khả năng diễn đạt của Trần Tầm lúc này tệ hại cứ như bị ai nhập, dăm ba bận bị Tạ Dĩnh Nhiên ngắt lời chê bôi, cuối cùng cũng ấp úng kể xong ngọn nguồn câu chuyện.

Tạ Dĩnh Nhiên trông rất tức giận, nhưng lại chẳng biết xả đi đâu. Bà nắm chặt tay mấy lần, cuối cùng đành huơ huơ trong không

khí rồi bỏ qua.

Bà cố gắng dùng một "phương pháp giảng dạy" hoàn toàn mới để thức tỉnh Trần Tầm.

"Con thử nghĩ xem, tại sao ở khu vui chơi con bé vẫn vui vẻ bình thường, mà đến tiệc sinh nhật lại đâm ra buồn bã?"

"Phương pháp kiểm soát biến số chắc con phải biết chứ?"

Trần Tầm vẫn ngơ ngác: "Bởi vì... ở khu vui chơi thì chỉ có hai người, còn bữa tiệc thì đông người..."

Mắt anh đột nhiên sáng lên, như bừng tỉnh đại ngộ: "Cậu ấy muốn đón sinh nhật riêng với con?"

Tạ Dĩnh Nhiên: "..."

Trông cậy con trai mình tự khai mở đầu óc trong chuyện tình cảm đúng là ảo tưởng sức mạnh.

"Thôi được, cứ coi như đang rèn luyện tư duy mở rộng đi, mẹ không phủ nhận suy nghĩ đó của con là đúng."

"Thế con nghĩ kỹ lại xem, còn điểm gì khác biệt nữa? Điểm gì đặc biệt ấy?"

Trần Tầm nhìn ra Tạ Dĩnh Nhiên không mấy hài lòng với câu trả lời vừa rồi. Anh c*n m** d***, đầu óc hơi trống rỗng.

Một lúc lâu sau, anh mới ngây ngốc, rụt rè cất tiếng: "Là vì... Tống Viện?"

Tạ Dĩnh Nhiên phóng cho anh một ánh mắt tán thưởng.

"Ý mẹ là, cậu ấy ghen?"

Nhưng sao ánh mắt cô lúc đó lại bi thương đến vậy, không giống hờn giận, cũng chẳng giống ghen tuông càn rỡ, mà là một nỗi bi ai vô cùng sâu thẳm.

Tạ Dĩnh Nhiên chỉ có thể gợi ý đến đây, bà vỗ vỗ vai Trần Tầm như đúc kết vấn đề.

"Con chưa tỏ tình, con bé cũng không muốn nghe, nên chắc chắn không chỉ đơn giản là ghen đâu. Nhưng nhìn chung thì cũng không sai lệch mấy, tìm đúng gốc rễ rồi đấy."

"Đúng rồi." Ánh mắt Tạ Dĩnh Nhiên nhìn Trần Tầm bỗng dưng ánh lên chút đồng tình và thương xót. "Đừng nói là mẹ không giúp con nhé."

"Con có từng nghĩ, Âm Âm học cùng trường cấp ba với con."

"Con hồi đó cũng coi như là nhân vật phong vân của trường Trực thuộc, cụ thể ra sao thì tự trong lòng con rõ. Chuyện con và Viện Viện thân thiết thì ai cũng biết. Thế con có bao giờ nghĩ, trong mắt Âm Âm, mối quan hệ giữa con và Viện Viện là..."

Trần Tầm chợt ngước phắt lên, như bị sét đánh trúng, lập tức tỉnh ngộ.

Anh thế mà lại quên béng mất chuyện này.

Hồi cấp ba, chuyện anh và Tống Viện là thanh mai trúc mã ai ở trường Trực thuộc cũng biết.

Lúc đầu cũng có người đồn thổi hai người đang quen nhau. Trần Tầm chẳng bận tâm, một phần vì khi ấy anh chưa biết yêu là gì, phần khác là vì có đính chính thì cũng chẳng ai tin.

Hơn nữa, sự hiểu lầm này ít ra cũng giúp Tống Viện đỡ cho anh một mớ rắc rối không đáng có, ví dụ như những bóng hồng cố chấp bám đuôi.

Anh chưa từng nghĩ đến việc phải trịnh

trọng thông báo cho cả thiên hạ biết rằng anh và Tống Viện chỉ là chiến hữu chí cốt, tuyệt nhiên không có chút tư tình nam nữ nào.

Chưa kể, đến năm lớp 11, Tống Viện còn

nhờ vả anh chuyện này.

Hồi đó Tống Viện thích một nam sinh tên Lục Trì học trường nghề bên cạnh. Trần Tầm từng gặp cậu ta hai lần, cũng từng khuyên Tống Viện đừng có cứng đầu, nên biết đường quay đầu lại.

Nhưng có lẽ vì cuộc đời mười mấy năm của Tống Viện luôn quá thuận buồm xuôi gió, nên khi bị cậu nam sinh kia phớt lờ lời tỏ tình, ngọn lửa hiếu thắng trong cô nàng lập tức bùng cháy.

Ban đầu, Tống Viện bảo với Trần Tầm rằng cô nàng chỉ muốn chứng minh sức hấp dẫn của mình, phải khiến cái tên mắt để trên đỉnh đầu kia tâm phục khẩu phục.

Ai ngờ sau đó cô nàng lại lún sâu, dâng trọn cả con tim mình.

Thời điểm ấy, Tống Viện vẫn còn ít tuổi, không tránh khỏi sự bốc đồng trẻ con.

Cô nàng bắt đầu cố tình dùng Trần Tầm để chọc tức Lục Trì: đi học cùng nhau thân thiết, không bao giờ đính chính tin đồn, thậm chí còn lấy cớ đi gặp Trần Tầm để qua mặt bố mẹ lén đi gặp cậu nam sinh kia.

Trần Tầm trở thành tấm bình phong, thành công cụ hoàn hảo của cô nàng.

Thậm chí vào cái ngày quay lại trường tra điểm thi đại học, Tống Viện còn có tổ chức, có kế hoạch sắp xếp hẳn một màn trêu ghẹo ầm ĩ.

Và vì là quyết định bốc đồng phút chót nên cô nàng còn chẳng thèm báo trước cho nam chính.

Giữa tiếng hò reo "Bên nhau đi! Bên nhau đi!" vang dội, Trần Tầm cười cực kỳ gượng gạo, mãi không nói câu nào, chỉ mím chặt môi, hạ giọng nghiến răng nghiến lợi hỏi Tống Viện: "Cậu, lại, giở, trò, gì, đấy?"

Tống Viện cười giả lả, khoác chặt lấy tay Trần Tầm, quay sang đám đông cười rạng rỡ.

Cô nàng đùa: "Thôi được rồi, mọi người giải tán đi, cậu ấy cũng có lúc biết ngại mà."

Câu nói đó suýt nữa thì tiễn Trần Tầm thăng thiên tại chỗ.

Thế là tin đồn "Trần Tầm và Tống Viện chính thức hẹn hò" cứ thế lan truyền.

Mãi đến tối hôm đó, trong bữa tiệc liên hoan lớp, khi Trần Tầm ra ngoài hóng gió, thấy Tống Viện đứng trước bồn rửa tay bị một nam sinh cao gầy mặc đồ đen tóm cổ tay kéo đi, anh mới vỡ lẽ.

Trần Tầm: "..."

Cái con nhóc Tống Viện này chơi lớn thật.

......

Vậy nên Tô Tiện Âm luôn hiểu lầm anh và Tống Viện là người yêu?

Anh cuống cuồng gọi ngay cho Tống Viện.

"Ngày mai, cậu, lập tức bay đến Xuyên Bắc, tôi bao vé máy bay."

"À đúng rồi, tốt nhất là kéo theo cả cục cưng nhà cậu đến đây."

Tống Viện: "..."

Cô nàng sững sờ mất một giây, rồi làu bàu: "Trần Tầm, cậu bị hỏng não rồi à."

"Tôi không đùa với cậu."

Hồi cấp ba cô nàng coi anh như tấm bình phong, giờ anh bắt cô nàng làm vệ sĩ canh gác bảo vệ tình yêu một lần thì cũng đâu có quá đáng đúng không?

Nghe những lời dõng dạc và quyết đoán của Trần Tầm, cuối cùng Tạ Dĩnh Nhiên cũng nở một nụ cười hài lòng.

Rời khỏi chỗ Tạ Dĩnh Nhiên, Trần Tầm cố gọi điện cho Tô Tiện Âm, nhưng cô nhất quyết không nghe máy.

WeChat thì vẫn trả lời chậm chạp, tựu chung lại chỉ có một ý.

Trả lời tin nhắn là phép lịch sự, còn gặp mặt thì mơ đi. Cô luôn có đủ mọi lý do vô cùng chính đáng.

Trần Tầm chuyển hướng gọi cho Lam Thấm.

Vừa mở miệng, giọng anh đã khàn đặc như ngậm một nắm cát, làm Lam Thấm sợ hết hồn.

"Cậu bị sao thế?"

Trần Tầm mặc kệ, thản nhiên giải thích: "Viêm amidan, tớ nói chuyện hơi khó, tóm tắt thế này nhé."

Anh yêu cầu Lam Thấm bằng mọi giá phải đảm bảo Tô Tiện Âm sẽ đến dự buổi vũ hội đón năm mới vào ngày mai.

Lam Thấm: "Nhưng Tô Tô bảo ngày mai định bế quan học thuộc lòng mà."

Trần Tầm: "Tôi không có đang thương lượng với cậu..."

Lam Thấm: "..."

"Nghe câu này của cậu y như ác quỷ thì thầm ấy."

"Được rồi, nhưng ít nhất cậu cũng phải tiết lộ cho tôi biết cậu định làm gì chứ?"

Nếu không sao cô nàng dám yên tâm mang Tô Tô giao nộp.

Trần Tầm thở dài: "Tôi chỉ muốn giải thích cho rõ ràng thôi."

Ít ra cũng phải cho anh một cơ hội, từ án chung thân chuyển sang có thời hạn cũng được.

Thấy Trần Tầm nói đến mức họng bốc khói, Lam Thấm đành gật đầu đồng ý một cách hồ đồ.

Nhưng quả thực, Lam Thấm đã phải vừa dỗ dành vừa lừa gạt mới kéo được Tô Tiện Âm đến hiện trường.

Cô nàng túm chặt lấy Tô Tiện Âm làm nũng suốt 5 phút đồng hồ, bịa chuyện rằng Diêu Đạt tối nay có chuyện muốn nói, cô nàng rất căng thẳng nên nhất định phải có Tô Tiện Âm đi cùng.

Tô Tiện Âm xưa nay luôn mềm lòng, cuối cùng đành phải gật đầu.

Buổi tiệc này là vũ hội theo chủ đề. Chẳng

biết tên thiên tài nào lại nghĩ ra cái trò tổ chức chủ đề ma cà rồng giữa mùa đông giá rét này. Tô Tiện Âm vừa để Lam Thấm kẻ mắt đỏ cho mình, vừa thầm nghĩ: Có vẻ mình nhận lời hơi vội vàng rồi.

Vũ hội diễn ra ở tầng 3 trung tâm hoạt động sinh viên, không gian khá rộng rãi. Trước khi vào cửa, người tham gia còn được phát vòng tay tết bằng nhựa và đóng dấu đỏ họa tiết vũ hội lên mu bàn tay.

Đóng dấu mới được vào, nghi thức cũng hoành tráng phết.

Ai nấy trước khi bước vào đều ăn mặc kín như bưng như đòn bánh tét, nhưng vừa lọt qua cửa là thi nhau cởi bỏ những lớp áo phao cồng kềnh.

Cũng có người cosplay ma cà rồng cực kỳ bài bản, lại có những cô gái diện váy đen phong cách dark gothic khá ấn tượng.

So với họ, Tô Tiện Âm ăn mặc có phần chìm nghỉm. Cô diện một chiếc váy liền lụa bóng màu đen, tóc xõa tự nhiên, lớp trang điểm do Lam Thấm một tay lo liệu cũng chẳng có gì đặc biệt ngoài đường eyeliner đỏ.

Hoạt động này do Hội sinh viên của vài khoa hợp tác tổ chức, mang tiếng là vũ hội đón năm mới nhưng thực chất là buổi giao lưu làm quen khoác lớp áo "vũ hội" mà thôi.

Dù chỉ đứng nép ở vòng ngoài, hai cô gái vẫn thu hút không ít ánh nhìn.

Mấy cậu trai mặc vest đen, mặt vẽ vết xước rỉ máu bằng son đỏ, trông y hệt đám ma cà rồng vừa bước vào bãi săn. Ánh mắt họ lướt khắp nơi, chực chờ thời cơ để tiếp cận những "con mồi" ngọt ngào phù hợp.

Lam Thấm được ăn diện rất kỹ, chẳng mấy chốc đã được một cậu nam sinh khá điển trai mời ra giữa sàn nhảy.

Trước khi đi, cô nàng còn liếc nhìn Tô Tiện Âm thăm dò. Tô Tiện Âm nâng ly rượu vang, mỉm cười gật đầu, nhép miệng: "Cứ tận hưởng đi."

Sau đó, Tô Tiện Âm lùi sâu vào một góc, bắt đầu săm soi các món ăn mang phong cách hắc ám trên chiếc bàn dài trải khăn đen.

Rõ ràng là đồ ăn ngon nhưng vẻ ngoài lại làm người ta nghẹn họng: tương cà được đựng trong túi mô phỏng bịch máu, bánh kem tạo hình những vết thương đỏ loét.

Lượn một vòng, Tô Tiện Âm thấy cơn đói bay sạch, chỉ tiện tay cầm lấy một ly nước màu đỏ sẫm đặc sệt rồi quay về chỗ cũ.

Họ đến khá sớm, giữa sàn nhảy chưa đông người, nhạc nền vẫn êm dịu, có vẻ chỉ mới là phần khởi động.

Lúc MC bước lên sân khấu và tiếng nhạc đột ngột tắt lịm, Tô Tiện Âm đang nhấp ngụm chất lỏng đặc sệt nọ, suýt nữa thì bị sặc.

Trần Tầm mặc vest đen, khoác hờ chiếc áo choàng cũng màu đen. Bên má trái được vẽ một vết thương bằng son môi, tóc vuốt ngược lên hết để lộ nét vương giả. Trong bộ dạng này, những đường nét cực phẩm trên gương mặt anh càng nổi bật đến mức không ai có thể ngó lơ.

Tuy nhiên, khi anh cất giọng, chất giọng khàn đặc, trầm đục khiến Tô Tiện Âm cứ tưởng anh đang cố tình bóp giọng tạo nét.

Chiếc áo vest đen của anh không cài cúc, để lộ chiếc áo sơ mi bên trong cùng chiếc kẹp cà vạt mà Tô Tiện Âm đã tặng. Dưới ánh đèn sân khấu, chiếc kẹp lóa lên những tia sáng khiến cô phải nheo mắt.

Cô vô thức lùi lại một bước, suýt chút nữa va phải người phía sau.

Thẩm Tử Dật đỡ lấy cô, hỏi: "Em núp ở đây làm gì?"

Tô Tiện Âm mặt không đổi sắc: "Săn, lùng, con, mồi."

Thẩm Tử Dật thế mà lại giơ tay gõ nhẹ lên đầu cô: "Bị thần kinh à."

Tô Tiện Âm ôm đầu cười khúc khích.

Người đứng trên bục đã thu trọn cảnh tượng ấy vào mắt, bàn tay cầm micro siết chặt lại.

Mãi đến khi có người đứng cạnh nhỏ giọng nhắc nhở, anh mới thu ánh nhìn về, tiếp tục bám theo kịch bản chương trình.

Màn dạo đầu chỉ gồm vài câu chào hỏi.

Tiếng nhạc dần lớn lên, đám đông lại ùa ra giữa sàn khiêu vũ. Nhờ vậy, Trần Tầm mới có cơ hội bãi công sớm.

Anh len lỏi qua đám đông một cách khéo léo, ánh mắt khóa chặt vào một hướng.

Nhìn thấy Thẩm Tử Dật vừa rời đi thì lại có một thằng ranh con lạ hoắc xán lại gần bắt chuyện với cô.

"Nước này ngon không cậu? Uống có vị lạ không?"

Cậu nam sinh thu hết can đảm đến bắt chuyện.

Tô Tiện Âm mỉm cười nhẹ, lắc lắc ly nước: "Ừm... cũng tạm, chủ yếu là vị cà chua, nhưng thú thực là không ngon lắm."

Nam sinh: "Cậu học khoa nào..."

"Tô Tiện Âm."

Cuối cùng Trần Tầm cũng lách được đến bên cạnh cô, sau lưng thậm chí còn rịn một

lớp mồ hôi mỏng.

Tô Tiện Âm lạnh lùng liếc anh một cái, khẽ gật đầu coi như chào hỏi, rồi lại quay sang hỏi cậu nam sinh kia: "Vừa nãy cậu nói gì cơ?"

"À, tớ định hỏi cậu học khoa nào. Để tớ đoán nhé, khoa Hóa đúng không?"

Tô Tiện Âm lắc đầu.

...

Trần Tầm đứng im lặng nhìn cái gã nam sinh không biết chui từ xó nào ra đang thân thiết hỏi đáp qua lại với Tô Tiện Âm.

Cô cười thật thoải mái, dễ gần, khiến anh không thể dứt mắt.

Câu chuyện của hai người đã chuyển từ việc giữ chỗ ở thư viện tuần thi khó khăn cỡ nào sang việc có thể add WeChat không.

Nam sinh lấy điện thoại ra, nụ cười hơi e

thẹn: "Add WeChat được không cậu?"

Trần Tầm: "..."

Sức chịu đựng của anh chỉ đến giới hạn này thôi.

Tô Tiện Âm chưa kịp quét mã QR thì đã có người chặn ngang cánh tay đang cầm điện thoại của cô.

Hơi thở của anh phả nhẹ l*n đ*nh đầu cô, giọng điệu ung dung nhưng lại mang theo một tia bá đạo không cho phép chối từ.

"Chẳng phải cậu kêu trong này ngột ngạt sao, ra ngoài hóng gió một lát nhé?"

Tô Tiện Âm bình thản ngước cổ nhìn anh, ném cho anh một ánh mắt "Cậu muốn giở trò gì?".

Cậu nam sinh kia trông bề ngoài có vẻ nhút nhát, nhưng thực chất lại khá lì lợm.

"Cái đó... WeChat..."

"À, ừ."

Tô Tiện Âm dùng cùi chỏ huých mạnh vào người Trần Tầm, cố tình lùi ra xa một chút.

Trần Tầm khẽ nghiến răng, hơi cúi người xuống, rít lên từng chữ bên tai cô: "Khá đắt show nhỉ?"

"Chào bạn, tớ có thể mời bạn nhảy một điệu không?"

Một cô gái diện chiếc váy đen nhỏ nhắn, trang điểm theo phong cách dark gothic cá tính, dạn dĩ đứng chắn trước mặt Trần Tầm và cất lời mời.

Tô Tiện Âm khẽ cười nhạt, phóng cho Trần Tầm một ánh mắt "Kẻ tám lạng người nửa cân, sức hút của cậu cũng đâu có kém", điện thoại đã mở khóa, cô vừa gạt sang màn hình WeChat định ấn quét mã thì...

"Á."

Tô Tiện Âm khẽ thốt lên một tiếng kinh hô.

Cả người cô bỗng nhiên nhẹ bẫng, bị Trần Tầm vác bổng lên vai.

Đúng vậy, không phải lôi, không phải bế, mà là vác thẳng lên vai.

Nhân lúc cô chưa kịp phản ứng, anh ngoảnh lại nói với cô gái kia: "Xin lỗi, tôi không thích khiêu vũ với người lạ."

Rồi lại nhướng mày, ném cho cậu nam sinh

kia một ánh nhìn đầy khiêu khích: "Cũng xin lỗi cậu, tôi xin phép chen ngang."

Gương mặt ngông cuồng, ngang ngược, chẳng có lấy nửa điểm áy náy.

Anh sải những bước dài tiến thẳng ra ngoài. Gần ra đến cửa, anh vẫn dư sức nhặt chính

xác chiếc áo khoác phao màu vàng nhạt của Tô Tiện Âm trong đống áo quần chất đống trên dãy bàn đen, vắt gọn vào khuỷu tay.

Gió lạnh bên ngoài rít gào. Trần Tầm vừa bước khỏi sảnh vài bước đã nhẹ nhàng đặt Tô Tiện Âm nãy giờ vẫn đang giãy giụa loạn xạ xuống đất. Khi cô vừa giơ tay định giáng cho anh một bạt tai, anh liền tóm chặt lấy, một tay khóa tay cô, tay kia khoác áo phao lên người cô.

Tóc tai cô rối bù, đôi mắt trừng lên giận dữ, môi mím chặt thành một đường thẳng tắp, chẳng còn chút ý cười nào.

Trần Tầm lại bật cười. Thà rằng cứ thế này, ít ra cô vẫn đang ở bên cạnh anh.

Còn hơn là nhìn anh bằng ánh mắt bi lương, xa cách như thể hai người cách nhau ngàn trùng núi non.

Anh kiên nhẫn gạt từng lọn tóc lòa xòa của cô vào nếp. Mỗi lần cất tiếng, hơi thở lại hóa thành từng làn khói trắng xóa giữa không trung.

"Cho tôi chút thời gian, lát nữa cậu muốn giận dỗi thế nào tôi cũng chiều."

Tô Tiện Âm cười lạnh: "Đằng nào thì tôi cũng làm gì có quyền từ chối."

Trần Tầm xưa nay luôn mang tiếng là khiêm tốn nhã nhặn, thế mà cũng có lúc hành xử như cường đạo thế này.

Trần Tầm lại cứ làm như cô đang khen anh vậy. Anh chống cằm, nụ cười pha chút lưu manh khó phát hiện.

Một tay anh nắm chặt cả hai tay Tô Tiện Âm, tay kia rút điện thoại ra bấm số.

"Người đâu rồi?"

Giọng nói đồng thời phát ra từ loa điện thoại và ngay khoảng sân ngoài trời.

Tô Tiện Âm quay đầu lại, nhìn thấy Tống Viện đang dẫn theo một nam sinh cao gầy bước về phía họ.

"Ăn ở thế đấy Trần Tầm, để tớ chết rét ở đây luôn đi, lề mề quá."

Một tia kinh ngạc xẹt qua mắt Tô Tiện Âm. Ngay khi nhìn rõ khuôn mặt nam sinh đi cạnh Tống Viện, lục phủ ngũ tạng cô như rung lên bần bật, không thốt nên lời.

Tống Viện bỏ qua luôn màn chào hỏi, nắm tay nam sinh bên cạnh, đi thẳng vào vấn đề.

"Thằng cha này nằng nặc bắt tớ bay đến Xuyên Bắc một chuyến nữa, chỉ để nói với cậu điều này."

"Đây là bạn trai tớ..."

"Lục... Lục Trì?"

"Tô Tiện Âm?"

Cả bốn người chìm vào một khoảng lặng kỳ quặc.

Một lát sau, giọng Tống Viện bỗng vút cao

quãng tám: "Hai người quen nhau à!!"

Tô Tiện Âm lập tức nhận ra, so với việc tổ chức vũ hội chủ đề ma cà rồng vào giữa mùa đông, thì tất cả những gì đang diễn ra đêm nay còn quỷ dị hơn gấp bội.

Từng việc, từng việc một.

Tô Tiện Âm cố gắng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, nhưng cú sốc liên hoàn này khiến lưỡi cô líu lại, chẳng thể phát ra chút âm thanh nào.

Tống Viện: "Thế thì dễ nói chuyện rồi. Chỉ muốn nói với cậu là, Lục Trì là bạn trai tớ, bọn tớ quen nhau từ hồi cấp ba rồi. À không, nói chính xác hơn là, hồi cấp ba anh ấy theo đuổi tớ dai dẳng không ngừng, rồi tớ mềm lòng nên đồng ý."

So với vẻ khôi ngô của Trần Tầm, đường nét khuôn mặt Lục Trì có phần góc cạnh, cứng cỏi và sắc bén hơn.

Nghe Tống Viện bốc phét, Lục Trì cười khẩy. Anh ấy nhìn Tống Viện bằng ánh mắt kẻ bề trên kiểu "Em cứ bịa tiếp đi", hạ giọng: "Em có cơ hội rút lại lời nói đấy."

Tống Viện chẳng mảy may sợ hãi, ôm chặt lấy cánh tay Lục Trì, cọ cọ mặt vào vai anh ấy, cười rạng rỡ: "Em không rút lại lời, việc gì em phải rút lại lời chứ."

Dù chẳng lạ gì với mấy cảnh sến súa này, Trần Tầm vẫn nhíu mày tỏ vẻ nổi da gà.

Tô Tiện Âm chớp chớp mắt hoảng loạn, não bộ tạm thời đình công.

Tống Viện nói gì cơ?

Học cấp ba đã yêu Lục Trì? Nghĩa là sao?

Trần Tầm nãy giờ vẫn quan sát từng nét mặt của cô. Anh hất cằm về phía Tống Viện, giọng đầy vẻ trách móc: "Cậu giải thích cho tử tế vào."

Thế là Tống Viện bắt đầu kể lể ngọn ngành. Rằng cô nàng đã trúng tiếng sét ái tình với Lục Trì ra sao, rồi vì sợ người nhà phát hiện, sợ người trong trường dòm ngó Lục Trì bằng ánh mắt kỳ thị, sợ mọi chuyện rùm beng lên đến tai bố mẹ rồi bị chia rẽ uyên ương, nên cô nàng đã lôi Trần Tầm ra làm bình phong như thế nào. Mọi thứ được cô nàng tường thuật lại rõ ràng, rành mạch.

Rõ như vân trên chiếc lá.

Tô Tiện Âm hóa đá hoàn toàn. Cô chẳng hiểu sao hai vành tai mình lại nóng bừng lên. Cô cúi gầm mặt, ánh mắt bối rối, hàng mi chớp liên hồi với tốc độ bất thường.

Tống Viện chốt lại bằng lời tuyên bố hùng hồn: "Cho nên tóm lại là, tớ với Trần Tầm không có một chút xíu, một tẹo teo tư tình nam nữ nào sất. Nói thẳng ra là tớ chưa bao giờ thấy thằng này có điểm gì tốt, cũng chưa từng coi nó là đàn ông."

Trần Tầm ném sang một ánh nhìn sắc như dao cạo.

Tống Viện vội vã chữa cháy: "Tất nhiên, Trần Tầm cũng chưa bao giờ coi tớ là con gái. Nói đúng hơn là, số lần nó coi tớ là con người cũng đếm trên đầu ngón tay..."

Đầu Tô Tiện Âm lúc này giống như một chiếc nồi áp suất đang bị đun cháy khét, chuông báo động réo ầm ĩ.

Thấy cô mãi không phản ứng, Tống Viện

biết cô cần thời gian để tiêu hóa mớ thông tin này, bèn khéo léo chuyển chủ đề: "Mà sao cậu lại biết Lục Trì thế?"

"Trường bên cạnh."

"Hàng xóm."

Cả hai đồng thanh.

Đâu chỉ có vậy. Năm xưa, việc Tô Tiện Âm bị dính tin đồn mối tình ngang trái giữa nữ học sinh giỏi và nam sinh cá biệt cũng bắt nguồn từ việc Lục Trì mặc áo khoác đồng phục của trường Trực thuộc để trà trộn vào trường tìm cô.

Mượn tiền.

Hóa ra đúng là chuyện tình giữa nữ học sinh xuất sắc và nam sinh cá biệt, chỉ có điều, nữ học sinh xuất sắc đó không phải là cô.

Nghĩ đến đây, Tô Tiện Âm không nhịn được bèn hỏi: "Vậy cái lần cậu đến tìm tôi mượn tiền, thực ra chỉ là cái cớ để đến gặp Tống Viện thôi đúng không?"

Lục Trì: "..."

Sắc mặt anh ấy lúc này trông khá đặc sắc.

Tống Viện lại hưng phấn tột độ, chẳng màng hình tượng nhéo mạnh vào tai anh bạn trai đang lạnh mặt, gặng hỏi: "Có phải không? Có phải không hả? Em đã bảo mà, ngay từ lúc đó anh đã..."

Lục Trì vòng tay từ phía sau ôm chặt lấy cô nàng, nhân tiện bịt luôn cái miệng đang liến thoắng lại.

"Chê cười rồi."

Khóe môi anh ấy nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa: "Hai người cứ thong thả nói chuyện, bọn này xin phép chuồn trước."

Lục Trì gần như nửa kéo nửa lôi Tống Viện đi. Từ xa vẫn còn văng vẳng tiếng Tống Viện sau khi đã thoát được bàn tay bịt miệng: "Anh không thừa nhận cũng vô ích, em biết tòng tòng rồi!"

Một mớ cảm xúc phức tạp đến muộn đang quấn chặt lấy Tô Tiện Âm. Cô chẳng dám ngước lên nhìn người đối diện, chỉ đăm đăm nhìn vào đôi giày của anh, mũi giày vô thức vẽ những vòng tròn trên mặt đất.

Cô không chịu mở lời, Trần Tầm đành thở dài một tiếng.

Anh cúi người xuống, nghiêng đầu cố tìm ánh mắt cô.

Giọng anh dịu dàng: "Có cần tôi phải giải thích lại chi tiết thêm một lần nữa không?"

Khựng lại một giây, anh nói tiếp: "Bao nhiêu lần cũng được."

"Và tôi xin thề, tôi tuyệt đối không lừa dối cậu."

"Tôi biết rồi." Tô Tiện Âm lí nhí đáp.

Sau mớ cảm xúc hỗn độn khó gọi tên, niềm vui sướng dần leo lên chiếm lấy trái tim nhỏ bé của cô. Sự ngọt ngào đến muộn màng từng chút một thấm đẫm tâm hồn, khiến cô không kìm được mà khẽ mím khóe môi.

Trần Tầm dĩ nhiên bắt được nụ cười ấy.

Tảng đá đè nặng trong lòng anh cuối cùng cũng rơi xuống.

Anh đứng thẳng người, hai tay giữ chặt vai cô, nâng cằm cô lên ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau, rồi vô cùng ăn ý cùng nở một nụ cười.

Dưới ánh đèn, đôi mắt Tô Tiện Âm lấp lánh như hai vì sao sáng nhất trên bầu trời đêm.

Trần Tầm: "Vui chưa?"

Tô Tiện Âm nheo mắt.

"Tôi có gì mà phải vui?"

Cô quyết định giả ngơ.

Trần Tầm khẽ cười khẩy, buông chiếc cằm

mềm mại của cô ra, nhưng lại thong thả nhả từng chữ: "Cô gái vừa nãy tôi cũng không quen."

"Và cũng không có ý định làm quen."

Đến chuyện này mà anh cũng phải giải thích với cô cơ đấy.

Tô Tiện Âm lại ném cho anh một ánh mắt mờ mịt: "Cậu kể chuyện này với tôi làm gì?"

"Cậu không biết?" Trần Tầm nhíu mày, có chút bực dọc.

"Không biết nha." Tô Tiện Âm nhẹ nhàng đáp.

"Được." Trần Tầm c*n m** d***, dường như bị chọc cho tức đến bật cười, gật đầu liên tục. "Thế thì cậu đừng biết nữa!"

Thẹn quá hóa giận, giọng điệu của anh nghe ra rõ là đang tức muốn hộc máu.

Tô Tiện Âm cuối cùng cũng phá lên cười vô

tư lự.

Trần Tầm vò rối những lọn tóc lòa xòa trước trán: "Tôi cũng chẳng hiểu mình tốn bao nhiêu công sức đứng đây giải thích với cậu để làm cái gì nữa, lạnh chết đi được..."

Nụ cười trên môi Tô Tiện Âm vụt tắt.

Lúc này cô mới sực nhớ ra giọng Trần Tầm

khàn đến mức đáng báo động. Hơn nữa, anh đã nhường áo phao cho cô mặc, còn bản thân chỉ mặc chiếc áo vest mỏng manh đứng giữa trời gió rét nãy giờ.

Thấy xót xa quá.

Cô mấp máy môi: "Vậy chúng ta về..."

"Suỵt."

Trước mắt cô bỗng tối sầm, đôi bàn tay lạnh ngắt của anh phủ lên che kín mắt cô.

Nhưng hơi thở ấm nóng của anh lại phả vào sát bên tai cô.

Tô Tiện Âm: "Tay cậu lạnh quá, mình về thôi."

Trần Tầm không trả lời, nhưng ngay lập tức rút tay lại, trả lại ánh sáng cho thế giới của cô.

Những bông tuyết to như lông ngỗng từ màn đêm sâu thẳm thi nhau trút xuống.

Hơi thở của Trần Tầm vương vấn bên sườn cổ cô.

"Nhìn kìa."

"Chẳng phải cậu thích tuyết sao?"

Tuyết rơi rồi.

Tô Tiện Âm.

Mau nhìn xem.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn