Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 46: Bặt vô âm tín

Trần Tầm trằn trọc suốt đêm, đến gần sáng mới chợp mắt được đôi chút. Tỉnh dậy từ rất sớm, trong đầu anh không ngừng lặp đi lặp lại những biểu cảm, thái độ của Tô Tiện Âm đêm qua.

Anh muốn hỏi cho ra nhẽ, cũng muốn giải thích cho rõ ràng mọi chuyện.

Nghĩ vậy, anh tung chăn, đi chân trần đến trước cửa căn phòng mà Tô Tiện Âm ngủ đêm qua.

Cô ở phòng đó một mình, đêm qua anh đã cố tình dặn dò mọi người đừng làm phiền cô.

Anh hồi hộp gõ cửa, nhưng chẳng có tiếng trả lời.

Đứng đợi một lúc, sự bồn chồn dần chuyển thành bực bội, anh vò rối mái tóc, đôi lông mày nhíu chặt lại.

Đúng lúc đó, cửa phòng bên cạnh mở ra. Lam Thấm thò đầu ra, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa ngái ngủ nói: "Cậu tìm Tô Tô à? Cậu ấy về trường rồi."

"Về rồi á?"

Chân mày Trần Tầm càng nhíu chặt hơn.

"Ừ, sáng ra thấy tin nhắn cậu ấy gửi lúc 6 giờ hơn bảo có việc nên về trước. Cậu ấy không báo cho cậu à?"

Trần Tầm bỗng chốc ngẩn người. Một cảm giác bất lực, không thể níu giữ bất cứ thứ gì siết chặt lấy anh. Anh gật đầu, từ từ ấn tay nắm cửa, đẩy cửa bước vào.

Chăn gối trên giường được xếp gọn gàng, vuông vức. Căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp như thể chưa từng có ai ở qua.

Trần Tầm đưa mắt nhìn quanh, chợt để ý thấy một mảnh giấy nhỏ bị đè dưới lọ hoa trên bàn.

[Tôi có việc phải về trước. Cảm ơn cậu vì bữa tiệc. —— Tô]

Lam Thấm lờ đờ đi theo vào, lẩm bẩm: "Có phải cậu lại chọc giận Tô Tô rồi không? Hai người giận nhau à?"

"Tôiôi cũng chẳng biết nữa."

Nếu biết vấn đề nằm ở đâu, anh đã có thể giải quyết nó gọn gàng như làm một bài toán rồi.

Trần Tầm khẽ buông tay, mảnh giấy từ từ rơi xuống, bị gió cuốn tọt vào góc gầm bàn.

Chiều hôm đó, Trần Tầm lái xe đưa Tống Viện vẫn còn đang vật vã với cơn say rượu ra sân bay.

Cô nàng ngồi hàng ghế sau, chốc chốc lại thở dài, lúc thì xoa thái dương, lúc lại nhăn nhó vì đau đầu.

Trần Tầm cứ mải suy nghĩ đâu đâu, mãi không thấy phản ứng gì.

Đến mức Tống Viện phải nhoài người bám lên lưng ghế trước, hậm hực trách: "Dù sao thì bổn tiểu thư cũng cất công bay đến dự sinh nhật cậu, đưa đi sân bay một chuyến mà thái độ khó chịu thế à?"

Lúc này Trần Tầm mới sực tỉnh, hờ hững đáp: "Tôi đang vui gần chết đây này, tiễn được bà cô nhà cậu đi là nhẹ cả người."

Tống Viện lườm anh cháy máy.

Trần Tầm: "Cậu cũng vừa phải thôi, hôm qua uống cho cố vào giờ kêu đau đầu cái gì. Đăng ảnh câu like trên WeChat xong rồi thì thôi đi, còn bày đặt uống say túy lúy nữa chứ."

Tống Viện như nhớ ra chuyện gì vui vẻ, chớp chớp mắt, cười tủm tỉm: "Cái này thì cậu không hiểu được đâu. Loại người đứt dây thần kinh tình cảm như cậu thì làm sao mà hiểu được cảm giác đó."

Trần Tầm cười khẩy: "Ai thèm."

Đến cổng sân bay, Tống Viện ngân nga hát, chuẩn bị xách đồ xuống xe thì sực nhớ ra chuyện gì, quay lại hỏi: "À này, cô bạn... Tô... đúng rồi, Tô Tiện Âm ấy, hôm qua cậu đã dỗ dành người ta chưa?"

Câu hỏi chạm đúng vết thương lòng, tay Trần Tầm bất giác nắm chặt vô lăng, giọng buồn bực: "Chưa."

Vấn đề là anh còn chẳng biết phải bắt đầu dỗ dành từ đâu.

Tống Viện: "Cứ nhận lỗi trước đi đã. Không biết mình sai ở đâu cũng mặc kệ, con gái thường dễ mủi lòng lắm. Cứ thành khẩn nhận lỗi là xong chuyện ngay."

Trần Tầm thừa biết tâm trí cô nàng giờ này đã bay đến chỗ Lục Trì rồi, chẳng còn lòng dạ nào lo chuyện của anh nữa.

Anh cười khổ: "Thôi cậu bớt đóng vai quân sư tình yêu đi, mau xéo đi cho tôi nhờ."

Trước khi đóng cửa xe, Tống Viện vẫn cố

ngoái lại nói nốt: "Lần này vội quá, lần sau, lần sau tớ sẽ giúp cậu phân tích tình hình và lên kế hoạch tác chiến cẩn thận. Có gì

cứ gọi tớ nhé, hehe."

Cô nàng đưa tay làm ký hiệu số sáu giơ lên tai, đi giật lùi vài bước rồi tung tăng xách túi chạy biến vào sân bay, trông bộ dạng hớn hở khỏi phải nói.

Quả nhiên, dù là bạn thanh mai trúc mã mười năm đi chăng nữa, thì niềm vui nỗi buồn cũng chẳng thể giống nhau được.

......

Trần Tầm đã thử liên lạc với Tô Tiện Âm. Tin nhắn WeChat thì mãi mới trả lời, điện thoại thì gần như không nghe máy. Cô chỉ lấy cớ đang bận ôn thi nước rút, bảo anh đừng rủ rê tham gia hoạt động nào nữa.

Lý do quá chính đáng, khiến anh chẳng thể bẻ lại được.

Sau đó, anh quyết định đăng bức ảnh chụp chung trên tàu lượn siêu tốc ở khu vui chơi lên vòng bạn bè trên WeChat.

Kèm theo dòng trạng thái: [Sinh nhật rất vui.]

Phần bình luận bên dưới lập tức bùng nổ những lời trêu chọc đầy ẩn ý.

Vũ trụ Đạt: [Ái chà, anh Tầm nay chuyển nghề đi giữ trẻ rồi à? Thế còn nửa khuôn mặt lấp ló góc trái kia là ai đấy? Mẹ thằng bé à? Trông quen quen nha.]

Nguyên Canh: [Té ra bao công sức tụi tao chuẩn bị bất ngờ cho mày mày chẳng thèm cảm động, mà lại đi xiêu lòng vì trò tàu lượn siêu tốc à.]

[Bác trên nói chuẩn phết, haha.]

......

Bức ảnh đó đúng là chụp anh và bé Dương Dương.

Nhưng ngay khoảnh khắc bấm máy, động tác bịt mặt nhắm tịt mắt đầy sợ hãi xen lẫn buồn cười của Tô Tiện Âm khiến anh không nhịn được mà bật cười.

Ống kính vô tình lệch đi một chút, bắt trọn luôn nửa khuôn mặt đáng yêu đang hoảng hốt của cô.

Lúc đó anh thực sự rất vui. Ngay khoảnh khắc con tàu từ đỉnh dốc lao vun vút xuống, anh quay sang nhìn cô gái bên cạnh, nhịp tim đập liên hồi như tiếng trống dội vào màng nhĩ.

Và dòng trạng thái này, anh cố tình đăng lên vòng bạn bè.

Vốn dĩ anh chẳng có thói quen khoe khoang tiệc sinh nhật lên mạng xã hội.

Mọi người bình luận đúng như anh dự đoán, chỉ riêng nữ chính là bặt vô âm tín.

Thế là anh gửi riêng bức ảnh đó cho Tô Tiện Âm.

yin: [Haha, hai người trông vui thật đấy.]

Trần: [Vậy còn cậu, cậu không vui à?]

Cô không trả lời.

Trần Tầm cũng không rủ cô đến phòng thí nghiệm nữa.

Không phải anh không muốn.

Gần đây, nhóm nghiên cứu có thêm một anh thạc sĩ khá "đáng ghét". Năng lực thì bình thường nhưng chẳng hiểu sao lại luôn coi Trần Tầm như cái gai trong mắt. Dù mang danh nghĩa cùng tham gia dự án và được giáo sư Giang giao nhiệm vụ hướng dẫn Trần Tầm, nhưng chính anh ta lại là nguyên nhân khiến Trần Tầm chẳng còn thiết tha gì với phòng thí nghiệm nữa.

Anh ta lúc nào cũng mỉa mai, xỉa xói, ám chỉ Trần Tầm cậy thế, dựa dẫm vào sự thiên vị của giáo sư để cướp tài nguyên của sinh viên cao học.

Nhưng cạnh tranh công bằng, mạnh ai nấy hưởng, sao gọi là cướp?

Nếu thực sự giỏi giang, thì cớ gì Trần Tầm mới vào đã chuẩn bị viết bài báo đăng tạp chí SCI, còn anh ta 3 năm trời vật lộn vẫn chẳng có thành tựu gì ra hồn.

Trần Tầm lười so đo với hạng người đó.

Rốt cuộc, anh bỏ luôn thói quen đến phòng thí nghiệm, chuyển sang lượn lờ ở tầng thư viện mà Tô Tiện Âm hay đến. Quần nát cả cái thư viện rộng lớn cũng chẳng thấy bóng dáng cô đâu.

Anh đành nhắn tin hỏi cô ôn thi ở đâu.

Mấy tiếng sau mới thấy hồi âm.

yin: [Mấy hôm nay trời lạnh quá, tôi lười ra khỏi phòng, ôn luôn trong ký túc xá thôi.]

Trần Tầm nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, im lặng tắt máy.

Một khoảng cách vô hình bỗng chốc dựng lên giữa hai người.

Anh nhận ra sự thông minh, nhạy bén của

cô không chỉ thể hiện ở một khía cạnh.

Ngay cả cách cô lảng tránh anh cũng hoàn hảo, không có lấy một kẽ hở.

Áp lực học tập của Trần Tầm cũng chẳng hề nhẹ nhàng.

Phương châm học tập của anh gói gọn trong hai chữ: "Tùy duyên".

Thường ngày bận rộn với thi đấu, nghiên cứu, hoạt động đoàn hội, thời gian anh lên lớp chẳng đáng là bao.

Mặc dù tự tin vào khả năng của bản thân, nhưng anh đâu thể phó mặc tất cả, hy vọng thầy cô sẽ cho điểm hào phóng mà không cần ôn tập gì.

Nên những ngày cuối cùng này, anh cũng phải cày cuốc để theo kịp tiến độ.

Có lẽ do hàng loạt chuyện xui xẻo ập đến cùng lúc, hoặc cũng có thể ông trời đang muốn thử thách xem anh có giữ được vị trí đứng đầu bảng điểm hay không.

Anh lăn ra ốm một trận thập tử nhất sinh, amidan sưng tấy kèm theo sốt cao. Nằm bẹp dí trên giường ký túc xá tròn 2 ngày, đến khi cố rặn ra được vài tiếng thều thào thì chỉ còn chưa đầy 24 giờ nữa là đến môn thi chuyên ngành đầu tiên.

Khi anh lảo đảo ngồi vào bàn, vừa ho khù khụ vừa lật sách...

Diêu Đạt lại lớn tiếng trêu chọc: "Kinh chưa kinh chưa, danh hiệu thủ khoa không thuộc về anh Tầm nhà ta thì còn ai vào đây nữa. Đau ốm vẫn không quên nhiệm vụ, thức đêm chong đèn ôn bài..."

Câu nói bị cắt đứt giữa chừng vì một chiếc gối ôm bay thẳng vào mặt.

Diêu Đạt: "Đậu xanh."

Trần Tầm thều thào bằng cái giọng khàn đặc: "Tao không có sức cãi nhau với mày đâu, im lặng chút đi."

Đến tận lúc thi xong môn thi vào ngày thứ Tư, anh vẫn chưa khỏi hẳn.

Lúc nộp bài, giáo sư gọi anh lại, ngỏ ý mời anh tham gia một dự án nghiên cứu mới.

Anh nói không thành câu, giọng khàn đặc đến mức nghe không rõ chữ.

Giáo sư vỗ vai anh an ủi: "Nghỉ ngơi cho khỏe nhé, sức khỏe là quan trọng nhất.

Thôi, để khi khác thầy trò mình bàn tiếp."

Vừa bước ra khỏi phòng thi, anh chợt nhìn thấy Tô Tiện Âm trong chiếc áo phao trắng sữa. Cô đang ôm hai cuốn sách, đi cùng một bạn nữ bước ra từ phòng thi khác, nụ cười nhẹ nhàng trên môi.

Cô vẫn giữ nguyên dáng vẻ như trước, nhưng sao anh lại cảm thấy lạ lẫm đến vậy.

Anh vội bước theo, cố gọi tên cô bằng giọng nói khàn đặc gần như mất tiếng: "Tô Tiện Âm."

Chẳng rõ có phải cô không nghe thấy thật không, bước chân không hề chậm lại, ngược lại còn nhanh hơn.

Anh đuổi theo, nhưng vừa đi ngang qua một phòng thi khác vừa kết thúc, dòng sinh viên ùa ra như ong vỡ tổ, lập tức chia rẽ hai người.

Đến khi Trần Tầm chớp mắt nhìn lại, bóng dáng cô đã biến mất dạng.

Tất cả như một ảo ảnh.

......

Biết con trai bị ốm, Tạ Dĩnh Nhiên nấu lê chưng đường phèn, dặn anh thi xong ghé qua lấy.

Trong tiệm hoa ngào ngạt hương thơm, Trần Tầm vừa bước vào vẫn chưa quen, khẽ đưa tay quẹt mũi.

Tạ Dĩnh Nhiên ló đầu ra từ quầy thu ngân, vẫy vẫy tay: "Sao rồi? Khỏe hơn chưa con?"

Trần Tầm: "Hết sốt rồi mẹ, nhưng vẫn còn hơi viêm, họng vẫn đau."

"Thôi bớt nói lại đi, để mẹ đi rót cho ly nước ấm."

Tạ Dĩnh Nhiên đi vào gian trong. Trần Tầm chống tay lên mặt quầy, lơ đễnh nhìn quanh.

Trên bàn là món đồ đan thủ công Tạ Dĩnh Nhiên đang làm dở. Anh liếc nhìn rồi dời mắt đi chỗ khác.

Nhưng ngay lập tức, như phát hiện ra điều gì đó, anh nhíu mày, cúi xuống nhìn kỹ lại.

Bên dưới đống đồ thủ công ấy, vậy mà lại là cuốn "Đại cương Truyền thông học". Anh vô thức v**t v* bìa sách, trong lòng bỗng dấy lên một tia hy vọng mỏng manh.

Mặc dù anh tự thấy tia hy vọng này thật nực cười.

Anh lật trang đầu tiên. Dòng chữ nắn nót bằng bút máy đập vào mắt: "Tô Tiện Âm".

Nụ cười của Trần Tầm pha lẫn chút chua xót.

Tạ Dĩnh Nhiên bưng ly nước từ phòng trong bước ra, chứng kiến cảnh tượng đó, bà khẽ mỉm cười, rồi nhanh chóng giấu đi, đưa ly nước cho anh.

Trần Tầm: "Mẹ, cuốn sách này ở đâu ra vậy?"

Tạ Dĩnh Nhiên: "À, của cô bé làm thêm ở tiệm mẹ hôm qua để quên đấy. Có chuyện gì sao con?"

"Cô bé nào? Có phải người mẹ kể, con gái của cô Mạnh, học ở trường Xuyên Bắc không?"

Tạ Dĩnh Nhiên cười thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình thản.

"Đúng rồi, sao thế?"

Trần Tầm im lặng.

Nhìn đủ loại cảm xúc từ hối hận, kinh ngạc đến vui sướng lướt qua trên gương mặt con trai, Tạ Dĩnh Nhiên quay mặt đi, lén lút mỉm cười.

Trần Tầm: "Con quen cậu ấy."

"Cậu ấy chính là..."

Anh từ từ tiêu hóa mớ cảm xúc hỗn độn, cuối cùng quay sang nhìn Tạ Dĩnh Nhiên với một ánh mắt bình thản đến lạ, nhưng sâu thẳm trong đó lại chất chứa một nỗi buồn vời vợi.

"Chính là cô gái con tặng hoa lần trước."

Tạ Dĩnh Nhiên không hề nhận ra biểu cảm của mình lúc này đang làm quá đến mức nào.

"Hả? Con thích Âm Âm sao?"

Trần Tầm cụp mắt xuống, khẽ đáp: "Vâng."

Đôi mắt anh như bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc.

"Nhưng hình như con làm hỏng bét cả rồi."

Cô giống như một con thuyền nhỏ dong buồm ra khơi, rời xa bến đỗ của anh, chẳng biết bao giờ mới quay trở lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn