Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 26: Trò tiểu nhân

Vừa nhìn thấy Trần Tầm, cả người Tô Tiện Âm liền cứng đờ. Nụ cười tươi rói dành cho hai chú mèo khi nãy cứ thế đóng băng lại, cô tựa như một đoạn phim quay chậm, từ từ thu lại nét cười.

Cô ôm chặt bé Sữa Bò, quay gót bước đi. Tiếng bước chân theo sau đều đều vang lên nhưng cô nhất quyết không ngoái đầu lại.

Chẳng biết Trần Tầm học thói cợt nhả từ đâu, có lẽ chơi với Diêu Đạt lâu ngày cũng nhiễm được chút "tài năng" mở miệng là chém gió của cậu ta.

"Người đẹp ơi, cậu cũng nuôi mèo à? Tôi cũng nuôi này, add Wechat giao lưu nhé?"

Tô Tiện Âm lờ tịt anh.

Trần Tầm cứ thế lẽo đẽo theo sau cô được một đoạn đường rải sỏi thì cô đột ngột dừng lại. Cơn gió thổi tung tà váy cô, cọ vào ống quần anh hệt như một nụ hôn chào hỏi.

Tô Tiện Âm gắt: "Cậu cứ đi theo tôi làm gì?"

Trần Tầm cười bất lực, ánh mắt hướng xuống đất, lý lẽ thì lại vô cùng thuyết phục: "Hay là cậu hỏi Cola nhà tôi xem, tại sao nó cứ đi theo cậu? Muốn đổi chủ rồi chăng?"

Tô Tiện Âm nhìn theo ánh mắt anh, lúc này mới phát hiện chú mèo Ragdoll mà cô vừa đùa giỡn nãy giờ đang ngoan ngoãn nằm rạp dưới chân cô, mắt chớp chớp nhìn cô đầy mong chờ.

"Mèo của cậu à? Tên Cola?"

"Ừ."

Tô Tiện Âm không nhịn được phì cười, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Mèo trắng bóc mà đặt tên là Cola, cậu cũng nghĩ ra được."

"Thế con mèo trong lòng cậu là của cậu à? Tên gì thế?"

"Sữa Bò."

Trần Tầm nhún vai nhìn cô, giọng điệu trêu chọc: "Mèo đen xì mà gọi là Sữa Bò, cậu cũng nghĩ ra được."

Tai Tô Tiện Âm bất giác nóng bừng.

Trước đây cô không để ý, hóa ra việc anh dùng đúng những lời cô vừa nói, chung một cấu trúc câu, cùng một ý nghĩa để đáp trả lại mang đến một cảm giác gần gũi đến lạ. Như thể đang ngầm tuyên bố với cả thế giới rằng: Bọn họ rất thân nhau.

Trần Tầm gật gù đúc kết: "Nói thế thì tụi mình cũng tâm linh tương thông phết, không add Wechat thật à?"

Tô Tiện Âm: "..."

Cô khom người bế bổng Cola lên, dúi thẳng vào tay Trần Tầm.

"Trả mèo cho cậu, trông cho kỹ, đừng có bám theo tôi nữa."

Nhưng có vẻ ai kia coi lời cô như gió thoảng bên tai. Tô Tiện Âm tức điên lên, nghiến răng quay lại, chưa kịp mở lời thì Trần Tầm đã chỉ tay về phía sau, nơi chiếc balo đựng mèo mà anh vừa nhét Cola vào.

"Là nó đòi đi theo cậu đấy chứ, phận con sen sao dám cãi lời boss."

Tô Tiện Âm nghiến răng: "Tôi có nghe nó kêu tiếng nào đâu."

"Ừm..." Trần Tầm mặt tỉnh bơ không hề chớp mắt, "Tôi hiểu tiếng mèo mà."

Cứ xạo đi.

Tô Tiện Âm lườm anh một cái cháy máy, lần này là đi thật. Nhưng chưa đi được mấy bước đã bị Trần Tầm tóm lấy cổ tay.

"Dù sao chân tôi cũng đang bị thương, cậu đi chậm lại chút, thông cảm cho thương binh được không? Tôi theo không kịp rồi."

Tô Tiện Âm chần chừ quay lại, nhìn xuống đầu gối anh. Tranh đấu nội tâm một hồi, cô vẫn nhỏ giọng hỏi: "Vết thương sao rồi?"

Trần Tầm, người vừa mới dẫn hai đứa trẻ đi phăm phăm, giờ lại diễn nét đi đứng khó khăn, đầu gối cứng đơ không gập nổi, giọng nói còn vô cùng chân thành: "Nổi bọng nước hết cả rồi, giờ vừa đau vừa rát, khó chịu lắm."

Quả nhiên Tô Tiện Âm nhíu mày. Trần Tầm bất ngờ vì thoáng lo lắng lóe lên trong mắt cô, thậm chí anh còn khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Thế thì cậu đi theo tôi làm gì, không có việc gì thì về nhà nghỉ ngơi sớm đi."

Trần Tầm lại bỗng dưng thở dài: "Ây da, khổ nhục kế không có tác dụng rồi..."

Anh hất mí mắt lên, nụ cười đọng trên môi, ánh sáng trong mắt chợt tối lại, trầm giọng hỏi: "Thế mỹ nam kế có hiệu quả không?"

Tô Tiện Âm: "..."

Lại bắt đầu ăn nói xằng bậy. Có vẻ như cô đánh giá anh quá sai lầm rồi thì phải.

"Tôi phí thời gian với cậu làm gì cơ chứ..."

Cô lầm bầm.

Cô vừa dứt lời định giằng tay ra thì vẳng lại tiếng trẻ con cười đùa ầm ĩ. Trần Tầm khẽ kêu lên: "Cẩn thận."

Thế giới của cô bỗng xoay mòng mòng.

Một motip cũ rích đến không thể cũ hơn: Để tránh việc cô bị một đám nhóc tì từ cuối đường đột ngột lao ra tông trúng, Trần Tầm đã ôm lấy vai cô, ấn cô vào cây cột đá của công viên.

Anh cao hơn cô rất nhiều, lúc này lại đứng quá gần, đến mức anh phải hơi cúi xuống mới nhìn rõ cô. Còn cô thì nhìn thấy mồn một nốt ruồi mà cô từng khen "đẹp", thấy cả yết hầu đang chuyển động và lồng ngực đang phập phồng của anh.

Sự chênh lệch thể lực quá rõ ràng.

Bị giam trong vòng tay anh với tư thế này, Tô Tiện Âm bỗng cảm thấy một sức ép vô hình.

Trần Tầm rũ mi nhìn cô, cố gắng điều hòa nhịp thở, giọng nói cũng trở nên khó nhọc.

"Tô Tiện Âm, xin lỗi cậu."

Tô Tiện Âm cảm thấy hốc mắt nóng ran, tự hận mình quá vô dụng, cô vội vàng né tránh ánh mắt anh.

Hai người vẫn giữ nguyên cái tư thế dễ gây hiểu lầm ấy, nhưng cuộc đối thoại lại chẳng hề lãng mạn chút nào.

Trần Tầm không dám nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm thấp: "Tôi... không muốn tìm cớ, chỉ là tôi nhất thời hồ đồ. Tôi không nên thất hứa, càng không nên... lừa dối cậu."

"Tôi có thể biết lý do không?"

"Hay nói đúng hơn là cái cớ?"

Tô Tiện Âm ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu.

"Cậu có thể đột nhiên không muốn đi nữa."

Nhưng tại sao lại lừa cô?

Trần Tầm vốn dĩ không định kể cho Tô Tiện Âm nghe những lý do gượng gạo, chẳng ra đâu vào đâu mà anh đã kể cho Diêu Đạt, đặc biệt là sau khi bị Diêu Đạt chửi cho một trận thức tỉnh.

Nhưng chỉ cần hơi cúi đầu là anh lại nhìn thấy đôi mắt ngấn nước của cô. Anh có cảm giác như trái tim mình cũng đang đổ cơn mưa rào đầu hạ, hơi ẩm nóng bức làm nhòa đi mọi ranh giới, anh chẳng muốn giữ sự tỉnh táo nữa.

Trần Tầm mím môi thành một đường thẳng, nhíu mày hỏi cô: "Nếu cậu thực sự muốn nghe, tôi muốn hỏi cậu trước, cậu nghĩ gì về Bách Cốc?"

Tô Tiện Âm không hề ngập ngừng, sự thẳng thắn và bộc trực của cô khiến Trần Tầm kinh ngạc nhướng mày.

"Theo quy trình thì tôi phải nói 'Nghĩ gì là nghĩ gì, cậu ấy rất tốt, nhưng chỉ đến vậy thôi'. Nhưng tôi lại muốn biết cậu định nói gì hơn, nên..."

Cô thở hắt ra một hơi ngắn, như để tiếp thêm can đảm cho bản thân.

"Tôi không thích cậu ấy, và cũng sẽ không bao giờ thích cậu ấy."

Trần Tầm như không chống đỡ nổi sự thẳng thắn này, không nén được ý cười đành phải ho khan mấy tiếng để che giấu.

Tô Tiện Âm: "?"

Cô nghiêng đầu nhìn anh, có lẽ bị nụ cười của anh lây nhiễm nên lại có tâm trí đưa tay lên sờ trán anh, rồi lạnh lùng phán: "Đầu óc đâu có bị úng nước đâu, tôi kể chuyện cười à?"

"Kệ tớ."

"Nói chung là, xin lỗi cậu."

Trần Tầm thu lại nụ cười, đặt tay lên vai cô, cuối cùng cũng nghiêm túc trở lại: "Bất kể sau này chúng ta là quan hệ gì, nhưng ngay lúc đó, với tư cách là bạn cậu, khi chưa rõ cậu có tình cảm với người ta hay không mà tôi đã tự ý đẩy cậu cho người khác, thậm chí còn tạo cơ hội cho người ta, tôi nghĩ tôi đúng là bị chập cheng rồi."

Nghe anh nói xong, Tô Tiện Âm vẫn lơ ngơ chưa hiểu gì. Đáng lý ra cô phải nghe ra vấn đề, và phải lập tức mắng anh vài câu mới đúng. Thế nhưng sự chú ý của cô lại dồn hết vào nửa câu đầu.

Bất kể sau này là quan hệ gì?

Trần Tầm cúi đầu, muộn màng nhận ra tai mình đã đỏ lựng. Hình như giải thích đến đây là anh đã dốc hết sức bình sinh rồi, thế nhưng phản ứng của Tô Tiện Âm lại khiến anh có cảm giác lời giải thích này vẫn chưa qua ải, cô vẫn chưa muốn để ý đến anh.

"Thật ra... ừm, tôi nói cho cậu biết thì cậu không được cười, cũng không được giận đâu nhé?"

Trần Tầm mấp máy môi, hồi lâu vẫn chưa thốt nên lời.

Cuối cùng chỉ nặn ra được một câu: "Nhưng mà, con Sữa Bò nhà cậu có vẻ hơi lạ lẫm với người mới thì phải, móng vuốt của nó cào tôi đau thật đấy..."

Tô Tiện Âm cúi xuống nhìn, quả nhiên thấy Sữa Bò đang trong trạng thái cảnh giác cao độ, móng vuốt bấu chặt vào ngực Trần Tầm. Thậm chí khi anh vừa dứt câu, nó còn gầm gừ "Meo! Meo!" mấy tiếng như cảnh cáo.

Tô Tiện Âm không nhịn được bật cười, giọng điệu rất nhẹ: "Thế thì cậu buông tôi ra đi."

"Thế thì không được." Trần Tầm lúc này trông chẳng khác gì đứa trẻ mẫu giáo, "Tôi thả ra lỡ cậu chạy mất thì sao, khó khăn lắm tôi mới có cơ hội nói mấy câu..."

Tô Tiện Âm khẽ cong khóe môi, bảo: "Tôi không chạy đâu, cậu nói cho hết đi."

Trần Tầm 3 tuổi rốt cuộc cũng yên tâm. Anh thở phào nhẹ nhõm, buông Tô Tiện Âm ra, rồi lúng búng, ngập ngừng kể lại cho cô nghe đầu đuôi sự việc hoang đường kia.

Anh kể rất rối rắm, lộn xộn, hoàn toàn khác với hình ảnh một Trần Tầm phong thái đĩnh đạc đứng trên bục kéo cờ hay tỏa sáng giữa sân khấu hội trường mà cô từng thấy.

Nghe xong, Tô Tiện Âm thẫn thờ mất một lúc.

Rồi nhìn anh căng thẳng đến mức vò cả mép áo, cô ném cho anh ánh mắt "Cậu bị ấm đầu à", rồi bình thản đáp: "Tôi không biết phải đánh giá chuyện này thế nào nữa."

"Nói chung là... tôi sai rồi, cậu tha thứ cho tôi được không?"

"Mấy ngày bị cậu xóa bạn bè, tôi nhận ra một điều vô cùng rõ ràng..."

Tim Tô Tiện Âm bất giác đập thình thịch, chờ đợi vế sau của câu nói sẽ đánh gục trái tim cô.

"Tôi thực sự, không muốn mất đi một người bạn như cậu."

Như một cú gõ không nặng không nhẹ.

Tô Tiện Âm thầm thở dài trong lòng, nhưng bản năng lại cảm thấy mãn nguyện. Dù sao anh cũng đã khẳng định vị trí của cô trong lòng anh rồi, không phải sao?

Cô gật đầu. Cuối cùng Trần Tầm cũng nở nụ cười nhẹ nhõm đầu tiên trong ngày hôm nay: "Thế tôi kết bạn lại với cậu được chưa?"

Tô Tiện Âm lại xua tay, vừa quay người bước đi vừa nói: "Thôi bỏ đi, dù sao cậu cũng đâu thiếu bạn. Dạo gần đây do hoạt động của Hội Sinh viên nên chúng ta tiếp xúc nhiều, nhưng có thể sau này ít gặp nhau, cậu cũng sẽ dần quên mất người bạn này thôi. Bạn bè là vậy mà, rồi sẽ dần xa cách nhau. Tai nạn lần này có khi lại hay, đỡ phải buồn bã vì tình bạn nhạt phai. Add lại WeChat làm gì, để đó làm cảnh à?"

"Tôi không muốn vòng vo với cậu, nhưng rõ ràng cậu không hề chân thành với tôi. Lúc vui vẻ thì coi tôi là bạn, lúc chẳng rõ lý do gì lại đẩy tôi ra xa, tôi không muốn trải nghiệm một tình bạn như thế."

Anh suýt nữa thì bị logic của cô cuốn theo, nhưng lại phì cười vì một câu nói: "Đẩy ra xa cái gì... Sao cậu tả tôi giống ông vua độc tài sáng nắng chiều mưa thế..."

Tô Tiện Âm điềm nhiên nhìn lại anh, ánh mắt như muốn nói "Cậu không phải thế sao?".

Trần Tầm: "..."

Diêu Đạt đã từng khuyên anh đừng trốn tránh nữa, hãy nghĩ cho kỹ xem anh thực sự có cảm giác gì với Tô Tiện Âm.

Anh không biết mình đã nghĩ thông suốt chưa, nhưng buộc phải thừa nhận rằng anh đã trải qua cảm giác cảm xúc của mình hoàn toàn bị một người khác chi phối. Đó là một cảm giác mất kiểm soát nhẹ mà trước đây anh chưa từng trải qua.

"Sao cậu chắc tôi không thiếu bạn?"

Giọng Trần Tầm bỗng run rẩy. Anh khó nhọc nói tiếp: "Nếu tôi nói cậu có ý nghĩa rất đặc biệt với tôi thì sao? Cho tôi thêm một cơ hội nữa được không?"

Anh vẫn không muốn đưa ra một định nghĩa rõ ràng, nhưng thừa nhận rằng, cảm giác bị cô làm cho xao xuyến, dù có chút bất lực, nhưng hình như cũng không tệ lắm.

Tô Tiện Âm siết chặt tay thành nắm đấm.

Thật ra thế là đủ rồi. Đến mức này, Tô Tiện Âm đã bị bao trùm bởi một niềm vui sướng ngỡ ngàng. Cô không muốn tìm hiểu thêm "rất đặc biệt" của anh là "đặc biệt ở chỗ nào" nữa.

Cứ để cô tận hưởng niềm hạnh phúc mơ hồ này, rồi thừa nhận rằng bản thân quả thực không có sức đề kháng với anh.

Nhưng cô vẫn đáp: "Để tôi suy nghĩ đã."

Tuy không phải là một lời đồng ý, nhưng Trần Tầm đã nhìn thấy hy vọng. Anh gật đầu: "Được, nhưng cậu định suy nghĩ bao lâu? Ít nhất cũng phải cho tôi biết thời hạn thi hành án chứ?"

"Não tôi bé lắm, tôi không tính được tôi cần bao nhiêu thời gian đâu."

Trần Tầm cũng không cố chấp nữa: "Được thôi, vậy cậu cứ từ từ suy nghĩ đi."

"Nhưng trước khi chúng ta quay lại làm bạn, với tư cách là một 'người quen', tôi có thể nhờ cậu một việc được không?"

"Cứ nói."

"Điện thoại tôi hết pin rồi, tôi cần gọi về báo người nhà tối nay không ăn cơm ở nhà. Cho tôi mượn điện thoại cậu gọi một cuộc nhé?"

Trần Tầm huơ huơ chiếc điện thoại đã sập nguồn đen thui trên tay.

"Được thôi."

Tô Tiện Âm mở khóa màn hình, vào giao diện gọi điện rồi đưa cho Trần Tầm.

Vừa nãy anh còn than thở chân đau đi lại khó khăn, thế mà vừa cầm được điện thoại đã chạy tót ra xa mấy mét, giơ điện thoại lên cao như đang thao tác gì đó.

Tô Tiện Âm lập tức hiểu ra vấn đề. Cô vừa đuổi theo định giật lại điện thoại vừa mắng: "Trần Tầm! Đồ tiểu nhân!"

Trần Tầm đã nhanh chóng gỡ số của mình khỏi danh sách chặn, cười đắc ý. Cậy ưu thế chiều cao, anh giơ điện thoại lên quá đầu khiến Tô Tiện Âm dù có nhảy chồm chồm cũng không với tới.

Nụ cười của anh phảng phất nét du côn. Anh cúi xuống nhìn cô: "Tôi là vua độc tài rồi, làm trò tiểu nhân thì..."

Anh kéo dài giọng, nhấn mạnh từng chữ: "Có sao đâu?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn