Tô Tiện Âm như bị ai đó đổ keo vào miệng, cứng họng không thốt nên lời.
May mà Trần Tầm cũng chưa tỉnh ngủ hẳn, mắt nhắm tịt, hai tay ôm khư khư lấy mình rồi ngã vật ra phía bên kia ghế sofa, miệng còn lúng búng xin lỗi Tô Tiện Âm.
Cứ như thể hành động vừa rồi chỉ là mộng du vậy.
Sau đó Tô Tiện Âm cũng thiếp đi. Tám giờ sáng hôm sau, một cuộc điện thoại của Lam Thấm đã đánh thức cô.
"Alo? Cậu đi đâu thế hả? Đang yên đang lành tự nhiên mất tích."
Tô Tiện Âm thấy hơi ngượng, đưa tay gãi đầu: "Tớ đang ở quán cà phê sách."
"Hả? Chuyện gì thế?"
Tô Tiện Âm liếc nhìn Trần Tầm bên cạnh, thấy anh hơi cựa mình như sắp tỉnh, bèn vội vàng hạ giọng nói với Lam Thấm: "Lát nữa tớ kể sau nhé."
Cúp máy xong, cô cũng co giò bỏ chạy.
Bởi vì cho dù bây giờ cô có thể mặt dày mày dạn trêu đùa Trần Tầm mà tim không đập chân không run, thì cô vẫn không thể nào chấp nhận được việc mình phải đối mặt với anh bằng cái bộ dạng bơ phờ, đầu bù tóc rối sau một đêm gần như thức trắng ở bên ngoài.
Thực tế chứng minh quyết định của cô là hoàn toàn đúng đắn. Nhìn bản thân tiều tụy, quầng thâm đen xì, nhợt nhạt không còn chút sức sống trong gương phòng ký túc, Tô Tiện Âm cạn lời: "..."
May mà chạy nhanh.
Nhưng cứ nghĩ đến đêm qua đầy kỳ diệu ấy, cái "con ma tiều tụy" trong gương lại toét miệng cười toe toét.
......
Sáng nay Tô Tiện Âm được nghỉ học, vừa hay ở lỳ trong phòng ngủ bù.
Đến trưa, cô bị đánh thức bởi tiếng loảng xoảng của Đoàn Phù vừa mới đi học về. Tô Tiện Âm lơ mơ mở mắt, bước từ trên giường xuống.
Đoàn Phù rõ ràng nhìn thấy cô nhưng chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên, chỉ buông một câu khô khốc: "Cậu ở phòng à, tôi không biết, xin lỗi nhé."
Tô Tiện Âm xua tay cho qua, dù sao cái phòng này sớm muộn gì cũng phải đổi.
Đang mặc nguyên bộ đồ ngủ đứng trước bàn học thì Tô Thành Kiều gọi điện tới.
Giọng cô ngái ngủ: "Alo, bố ạ."
Tô Thành Kiều hỏi: "Mới ngủ dậy à con?"
"Vâng, đêm qua con ngủ không được ngon."
"Có chuyện gì sao?"
Tô Tiện Âm lười giải thích đầu đuôi, dứt khoát bịa bừa một lý do: "Dạ không có gì ạ, chỉ là con cứ nằm mơ rồi tỉnh giấc suốt, trằn trọc mãi."
Đầu dây bên kia bỗng im lặng một lúc lâu. Khi Tô Thành Kiều cất giọng trở lại, giọng điệu của ông có chút mất tự nhiên, mang theo ý thăm dò.
"Con... nhớ mẹ à?"
"Không ạ." Tô Tiện Âm gượng cười, nghe như đang an ủi bố, mà cũng như đang tự an ủi chính mình.
Lại là một khoảng lặng.
Tô Tiện Âm hỏi: "Bố gọi con có việc gì không ạ?"
"Không có gì đâu, bố chỉ định hỏi kế hoạch nghỉ lễ Quốc khánh của con thôi. Quốc khánh con được nghỉ đúng không? Bao giờ con về?"
"Con... để con xem tình hình đã ạ, việc học trên trường của con cũng đang hơi bận, nếu chắc chắn về được con sẽ báo bố sau."
"Được, nếu không có việc gì quá gấp thì cứ về nhà đi con."
"Vâng ạ."
Nhưng khả năng cao là cô sẽ không về. Hồi năm nhất, cô đã từ chối lời đề nghị về nhà dịp Quốc khánh với lý do vừa mới nhập học, còn quá nhiều việc phải lo.
Lần này có lẽ cô cũng sẽ tìm một cái cớ hợp lý khác để "từ chối".
Đường sá xa xôi đi lại vất vả, vả lại cô mới xa nhà chưa đầy một tháng, cảm giác nhớ nhà vẫn chưa kịp nhen nhóm.
Quan trọng nhất là, cô thừa biết nếu mình về nhà, Tô Thành Kiều sẽ lại "cố hết sức" quan tâm cô, hoặc dẫn cô và dì Mạnh đi chơi đây đó để tận hưởng cái cảm giác năm tháng tĩnh lặng, gia đình hạnh phúc.
Tô Tiện Âm không muốn diễn cùng ông.
Dường như cô vẫn đang cố chấp, không muốn "phản bội" người mẹ đã khuất.
Lễ hội văn hóa diễn ra vào chiều thứ Bảy tuần này. Tô Tiện Âm không trực tiếp phụ trách các công việc cụ thể tại gian hàng, nhưng cô vẫn đi chơi cùng Lam Thấm.
Hai người đi thẳng đến gian hàng dân tộc Miêu do Hội sinh viên Viện Báo chí Truyền thông phụ trách. Vừa tới nơi đã thấy mấy em khóa dưới đang đi đi lại lại, mặt mày ủ rũ, lo lắng không yên.
Tô Tiện Âm hỏi: "Có chuyện gì thế mấy đứa?"
"Nhà Ni Ni có việc gấp nên bạn ấy phải về quê rồi chị ạ. Bọn em đang thiếu một người làm người mẫu, giờ phải làm sao đây?"
Trong Hội sinh viên có một bé khóa dưới là người dân tộc Miêu. Bé đó đã đề xuất ý tưởng để hai người mặc trang phục truyền thống của dân tộc Miêu đứng trước gian hàng nhằm thu hút sự chú ý của mọi người, và đã được Hội sinh viên nhất trí thông qua.
Bé đó cũng đã nhờ người nhà gửi lên một bộ trang phục nam và một bộ nữ. Trước đó, tiết mục này luôn do bé đó phụ trách, giờ tự dưng vắng mất một người mẫu, đúng là tiếc thật.
Tô Tiện Âm chạm tay vào bộ trang phục dân tộc Miêu lộng lẫy và cầu kỳ đặt trên bàn, thở dài nói: "Đúng là hơi tiếc thật, thế Ni Ni có nói phải giải quyết thế nào không?"
"Bạn ấy bảo bọn em tìm người thay thế ạ," Em khóa dưới đỏ bừng mặt, vừa nói vừa tự bật cười, "Cũng không phải em không muốn mặc, nhưng mà em béo quá... Kích cỡ bộ này em chịu chết, không chui lọt."
Tô Tiện Âm mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc đuôi ngựa của cô bé.
Lam Thấm chợt lên tiếng: "Chuyện này dễ ợt, em cứ nài nỉ xin Trưởng ban Tô của các em làm người mẫu cho là xong. Trưởng ban Tô của các em gầy nhom à, Ni Ni mặc vừa thì cậu ấy cũng mặc vừa thôi."
Mắt đám khóa dưới lập tức sáng rực lên, đồng loạt nhìn chằm chằm Tô Tiện Âm.
Tô Tiện Âm cười bất lực, không nhận lời ngay mà cũng chẳng từ chối thẳng thừng.
Bản thân cô cũng từng là một "lính mới" nên cô rất hiểu cái cảm giác hừng hực khí thế, muốn làm mọi việc thật hoàn hảo khi vừa mới chân ướt chân ráo vào Hội. Hơn nữa, ngay khi vừa gia nhập đã được tham gia lên kế hoạch và dàn dựng một sự kiện hoành tráng của trường, chắc chắn đây sẽ là một trong những kỷ niệm đáng giá nhất thời sinh viên mà họ mang theo mãi cho đến tận lúc ra trường.
Tô Tiện Âm vốn luôn là người rất thấu hiểu và biết đồng cảm.
Thấy cô không lập tức từ chối, dưới sự ra hiệu bằng mắt của Lam Thấm, em khóa dưới liền chu môi, lắc lắc cánh tay cô làm nũng: "Chị Tiện Âm ơi, giúp bọn em đi mà~"
Tô Tiện Âm bật cười, cuối cùng cũng nhận lời giúp đỡ.
Cô cầm bộ quần áo lên, đang nghe em khóa dưới hướng dẫn cách mặc thì chợt nhớ ra điều gì, bèn hỏi: "Chẳng phải còn một bạn mẫu nam nữa sao?"
"Ni Ni dặn rồi, mẫu nam nhất định phải tìm một anh chàng thật đẹp trai ạ."
Cô bé khóa dưới cười bí hiểm, ngước mắt nhìn về phía xa, bĩu môi nói: "Kìa, mẫu nam đến rồi đấy chị."
Tuy bộ đồ dân tộc Miêu khoác lên người Thẩm Tử Dật cũng khá đẹp mắt, nhưng ánh mắt Tô Tiện Âm lại ngay lập tức va phải Trần Tầm đang đi ngay bên cạnh anh ta.
Trần Tầm cũng đang nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lười nhác, rồi giơ tay lên vẫy chào.
......
Tô Tiện Âm ôm bộ quần áo đi vào nhà vệ sinh của khu giảng đường gần nhất để thay, Lam Thấm đi theo hỗ trợ cô.
Lúc quay lại gian hàng, cô thấy Thẩm Tử Dật đang mặc một chiếc áo khoác trắng, ung dung ngồi trước quầy xem lại mớ thẻ thông tin mà đám đàn em chuẩn bị.
Tô Tiện Âm: ?
"Anh cởi bộ đồ kia ra làm gì?"
Nghe tiếng gọi, Thẩm Tử Dật ngẩng lên nhìn cô, gật gù bảo mấy em khóa dưới: "Mấy đứa nhờ Tiện Âm giúp là chuẩn bài rồi đấy, nhìn xinh hẳn ra."
Đám đàn em đồng loạt quay sang nhìn, biểu cảm còn khoa trương hơn cả Thẩm Tử Dật, mồm chữ O mắt chữ A không khép lại được.
"Aaaaaa chị Tiện Âm ơi, chị xinh quá đi mất! Hợp với chị dã man luôn!"
Tô Tiện Âm đỏ bừng mặt. Bộ đồ trang sức bạc trên người cô cứ khẽ cử động là lại phát ra những tiếng leng keng vui tai. Cô lấy chiếc quạt giấy chọc chọc vào vai Thẩm Tử Dật: "Em đang hỏi anh đấy, định để em diễn một mình chắc?"
"Làm gì mà vội thế," Thẩm Tử Dật đẩy gọng kính, ánh mắt bỗng phóng qua vai Tô Tiện Âm, bật cười thành tiếng, "Kìa, bạn diễn của em tới rồi."
Tô Tiện Âm quay người lại, cả cô và Trần Tầm đều sững sờ.
Da Tô Tiện Âm vốn đã trắng, khoác lên người bộ trang sức bạc càng làm tôn lên nước da ấy. Chiếc mũ bạc tinh xảo che kín toàn bộ mái tóc, chỉ để lộ vầng trán thanh tú. Những sợi tua rua bạc rủ xuống trước trán khẽ đung đưa trong gió, phát ra tiếng kêu leng keng. Khuôn mặt cô ửng hồng như say rượu, đôi mắt trong veo như dòng suối nhỏ, lấp lánh ánh nhìn.
Cô mặc trang phục dân tộc Miêu quả thực rất xinh đẹp.
"Người ta đồn bộ đồ này phải tìm người đẹp trai mới cân nổi, đẳng cấp của anh chưa tới nên anh tìm cho em một người mẫu mới xịn hơn rồi đấy, vừa ý không?"
Thẩm Tử Dật kéo dài giọng, nghe rõ mồn một mùi trêu chọc.
Đây cũng là lần đầu tiên Tô Tiện Âm nhìn thấy Trần Tầm vén hết tóc mái lên, giấu gọn gàng dưới chiếc khăn xếp.
Công bằng mà nói, bộ trang phục nam mà Ni Ni mang tới kém xa độ lộng lẫy của bộ nữ, cũng chẳng có những chi tiết bạc tinh xảo đính kèm. Thậm chí vì mang đậm màu sắc dân tộc nên thoạt nhìn còn hơi lạ mắt.
Thế nhưng, ngũ quan của Trần Tầm lại quá đỗi hoàn hảo, hệt như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tỉ mỉ, từng đường nét đều sắc sảo, không có góc chết nào.
Một Trần Tầm luôn tự tin ngời ngời, giờ đây cũng có lúc biết ngại ngùng. Anh cứ xoa xoa sau gáy, chầm chậm tiến lại gần.
Đám đàn em khóa dưới đã cạn lời, chỉ biết hét "Aaaaaa" suốt nửa phút đồng hồ.
Một cô em khóa dưới suýt bóp nát cả cổ tay Tô Tiện Âm vì phấn khích.
"Trời ơi em lạy luôn aaaaaa! Xứng đôi vừa lứa dã man, kỳ này gian hàng của tụi mình không hot rần rần mới lạ!!! Aaa!!!"
Trần Tầm đến gần, bắt gặp ánh mắt của Tô Tiện Âm, cả hai đều có chút lúng túng mất tự nhiên.
Nhưng anh vẫn là người chủ động lên tiếng trước. Ánh mắt anh sâu thẳm, giọng điệu nghiêm túc vô cùng: "Cậu mặc bộ này đẹp lắm."
Cậu cũng vậy.
Tô Tiện Âm chỉ dám thầm hùa theo trong lòng.
Chẳng biết Thẩm Tử Dật đã lẻn ra sau lưng hai người từ lúc nào, giang rộng hai cánh tay vỗ vai họ cái đét, điệu bộ cứ như ông chú trưởng xóm.
"Sự kiện lần này viện mình có giành được giải xuất sắc hay không là nhờ cậy hết vào hai đứa đấy."
Trần Tầm lúc này mới sực tỉnh, vặc lại: "Tôi có phải người viện ông đâu..."
Thẩm Tử Dật híp mắt cười, hệt như một con cáo già xảo quyệt: "Đã nhận lời rồi là cấm có nuốt lời đấy nhé, làm việc cho tốt vào."
Trần Tầm tung luôn một cước đá thẳng vào người anh ta.
Lúc đầu, Tô Tiện Âm chỉ đứng cạnh Trần Tầm, ngoan ngoãn làm một người mẫu "tĩnh", thi thoảng có bạn học nào đi ngang qua tò mò ngó nhìn, cô mới lên tiếng hỏi xem họ có muốn tham gia trò chơi nhỏ không.
Về sau, bị thu hút bởi hai người, sinh viên kéo đến mỗi lúc một đông, quây kín cả gian hàng.
Có mấy bạn nữ che miệng xì xào khen ngợi trang phục của họ. Trong số đó, không biết ai đã buột miệng hỏi nhỏ: "Đây là hỉ phục của người Miêu hả?"
Tô Tiện Âm đang uống nước, suýt sặc.
Em khóa dưới liếc nhìn hai người họ với tốc độ ánh sáng, cười tít mắt đáp: "Đúng rồi ạ, nhìn đẹp đôi đúng không mọi người?"
"Cái trò cắm ô mà các bạn đang chơi này bắt nguồn từ một phong tục cưới hỏi đó ạ, chính là nghi thức cắm ô đính hôn truyền thống của người dân địa phương. Ở đây có sẵn thẻ thông tin, mọi người có thể xem thêm để hiểu rõ hơn nha..."
Tô Tiện Âm: "..."
Sao không ai nói cho cô biết đây là hỉ phục? Thảo nào ngay cả trang phục của Trần Tầm cũng không phải màu xanh sẫm như cô từng hình dung, mà lại là màu đỏ rực rỡ.
Đợi đám sinh viên kia đi khỏi, em khóa dưới mới giải thích: "Ni Ni bảo đây là hỉ phục của anh chị bạn ấy. Người nhà bạn ấy tự tay may, tự tay thêu hết đấy ạ. Họ đặc biệt gửi bộ này lên vì đồ mặc trong dịp lễ hội thì phải lộng lẫy, đường nét thêu thùa cũng tinh xảo, cầu kỳ hơn."
Tô Tiện Âm đưa tay áp lên má. Thẩm Tử Dật - cái gã chuyên gia đổ thêm dầu vào lửa - uống một ngụm nước rồi thong thả buông một câu: "Trần Tầm, tân nương của chú em đỏ mặt rồi kìa."
"Ô~"
Tiếng huýt sáo, trêu chọc vang lên tứ phía.
Tô Tiện Âm cảm giác mình như quả bóng bay đang được bơm căng hết cỡ, não bắt đầu thiếu oxy, cứ bay lơ lửng trên mây.
Trần Tầm cười mắng: "Ông bớt trêu cậu ấy đi, lo làm việc của ông đi."
Thế nhưng lúc chạm phải ánh mắt Tô Tiện Âm, anh lại khả nghi lảng tránh, vành tai cũng ửng đỏ.
Tô Tiện Âm phì cười.
Gian hàng của họ không nghi ngờ gì nữa, đã trở thành một trong những điểm nóng nhất sự kiện. Kế bên là gian hàng dân tộc Duy Ngô Nhĩ do một cậu bạn cùng nhóm tiếng Anh của Tô Tiện Âm phụ trách.
Thấy bên này đông vui tấp nập, lợi dụng lúc tốp khách trước vừa đi, tốp khách sau chưa tới, cậu bạn kia cười hớn hở chạy sang mượn người.
"Chỉ mượn một lát thôi, thật đấy, mượn xong trả lại nguyên vẹn ngay."
Thẩm Tử Dật gật đầu đồng ý. Tô Tiện Âm bị kéo đi, ngơ ngác học cách vỗ trống lục lạc theo sự hướng dẫn của cậu bạn nọ.
Trần Tầm đứng từ xa quan sát. Cô có vẻ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, còn cậu bạn kia thì nói liên hồi, nhanh như súng liên thanh. Lại thêm việc cả hai đều đang mặc trang phục dân tộc nên chẳng mấy chốc đã thu hút một nhóm nhỏ khán giả bao quanh.
Tô Tiện Âm vụng về thử vỗ trống nhưng bị cậu bạn chỉnh dáng tay hết lần này đến lần khác. Mặt cô dần nhăn nhó, xen lẫn chút ngượng ngùng, nhỏ giọng bảo: "Thôi bỏ đi, tôi ngốc quá, học mãi không vào..."
Cậu bạn kia lại rất kiên trì, hoàn toàn không nhận ra sự lúng túng của cô.
"Không sao đâu! Thử thêm vài lần nữa là quen tay ngay, dễ ẹc à."
Cậu ta còn quay sang đám đông mời mọc: "Này, các bạn có ai muốn chơi thử không? Dễ lắm, mà lại thú vị cực kỳ."
Tô Tiện Âm bị bỏ rơi một bên trong chốc lát. Cô cầm chiếc trống lục lạc, bàn tay phải cứng đờ cố điều chỉnh theo tư thế cậu bạn kia vừa dạy, vẻ mặt tiến thoái lưỡng nan.
Tất cả sự bối rối và gượng gạo của cô đều lọt vào mắt Trần Tầm.
Anh bỗng lên tiếng: "Này bạn gì ơi..."
Anh khoanh tay trước ngực, nhìn cậu bạn kia, trên môi nở một nụ cười rất khẽ, cằm hơi hếch lên mang theo chút ngạo nghễ.
"Khi nào thì cậu mới chịu trả tân nương cho tôi đây?"
Anh cố tình kéo dài âm cuối, giọng điệu lười nhác.
"Gian hàng bên này đang đợi người ta về thuyết minh đây này."
Thế nhưng, chính mấy chữ đó lại làm Tô Tiện Âm đỏ mặt tía tai, chớp mắt liên hồi.
Tân nương của tôi.