Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!

Chương 5

Trước

[18]

Cố Phong dỗi thật rồi.

Cuối tuần anh chàng này đến nhà tôi giảng bài mà cứ trưng ra bộ mặt hình sự, suốt buổi chỉ chê tôi thiếu tư duy.

Đến khi thấy Liêu Viễn cũng vác mặt đến, mặt cậu ta càng đen như nhọ nồi.

Tôi vội giải thích rằng tôi không hề rủ Liêu Viễn, chẳng biết ông thần kia nghe ngóng địa chỉ nhà tôi ở đâu mà tự ý tìm đến.

Nhưng Cố Phong vẫn cực kỳ khó ở, cứ như thể chị Nguyệt đang gõ cửa ghé thăm vậy.

Lúc làm bài tập mà tôi ngu ngơ chỗ nào, cậu ta cứ vờ như không thấy.

​Tôi hạ mình khiêm nhường xin được chỉ giáo, người này lạnh lùng đáp:「 Tự nghĩ đi, đi thi làm gì có ai giúp được cậu. 」

Thấy tôi bị làm khó, Liêu Viễn kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi.

「 Chẳng phải chỉ là mấy bài toán thôi sao? Làm gì mà lên mặt thế? 」

「 ​Trình Lạp, để tôi nghĩ cùng cậu. 」

Vì sợ làm tổn thương lòng tự trọng của anh giai đây, nên tôi lén mấp máy môi ra hiệu:「 Học lực của cậu còn chẳng bằng tôi nữa là? 」

​Cố Phong đột nhiên đứng bật dậy, tiếng ghế ma sát dưới sàn kêu "két" một cái chói tai.

「 Hai người tự đi mà nghiên cứu với nhau, tôi về đây. 」

Tôi hoảng quá, vội túm chặt lấy tay áo cậu ta, thấp giọng xin lỗi rối rít.

Tôi tâng bốc trình độ Toán học của Cố Phong là siêu phàm thoát tục, cậu ta mà chịu về Đại học B thì đúng là vinh dự của ngôi trường đó.

Nhưng Cố Phong vẫn chẳng thèm đếm xỉa đến tôi.

Nhìn kỳ thi tháng tiếp theo sắp cận kề, tôi đem đủ mọi loại văn vở ra, bắt đầu than nghèo kể khổ điên cuồng:

「 Đại ca ơi, nể tình tôi từng cứu cậu một mạng, ít nhất cũng phải giúp tôi gánh qua cái kỳ thi tháng này đã chứ? 」

「 ​Chân tôi giờ đã để lại sẹo rồi, chẳng còn xinh đẹp nữa, nếu mà Toán cũng lẹt đẹt nữa thì sau này có mà ế chồng mất thôi... 」

Tôi cứ thế chém gió bừa bãi, tay thì níu lấy tay áo Cố Phong mà lắc lấy lắc để.

Tôi rút kinh nghiệm sâu sắc rồi, sau này có đánh chết cũng không dám mỉa mai chuyện tập gym của người này nữa.

Nào ngờ, Cố Phong và Liêu Viễn bỗng nhiên đồng thanh hét lên:「 KHÔNG Ế ĐÂU. 」

... ... ...

[19]

Đoạn video tôi chiến đấu với tên hung thủ đã gây ra một làn sóng thảo luận sôi nổi trong xã hội, thậm chí còn được các phương tiện truyền thông chính thống chia sẻ lại.

Ban tuyển sinh của Đại học B đã liên hệ với trường tôi, nói rằng họ sẵn sàng hạ 80 điểm để đặc cách tuyển tôi vào chuyên ngành Thể dục Thể thao mới thành lập của trường.

Kể từ khi được Cố Phong bổ túc, thành tích của tôi đã thăng tiến rất ổn định.

Được giảm hẳn 80 điểm, chắc là tôi sẽ thi đỗ thôi nhỉ?

Ba mẹ tôi vui đến phát điên. Ngôi trường Đại học B vốn dĩ xa tầm với, vậy mà vào năm lớp 12 này, đột nhiên lại có mối liên kết bất ngờ với tôi.

Cố Phong nghe xong tin này thì vô cùng phấn khích:

「 Sau này chúng ta sẽ học cùng trường rồi! Khai giảng tôi sẽ dẫn cậu đi ăn vịt quay! 」

Cậu ta bất ngờ đưa tay ra, hình như là... định xoa đầu tôi thì phải??

Tôi luyện võ từ nhỏ nên phản xạ cực kỳ nhanh, đối phương vừa đưa tay ra là tôi đã nghiêng đầu né tránh ngay lập tức.

「 Không được sờ đầu lung tung đâu nhé có biết không! Trên đầu con gái có ba ngọn lửa đấy! 」

Cậu ta nhìn vào mắt tôi, bỗng nhiên nói:

「 ​Cậu biết không? Lúc cậu cười đôi mắt cong cong, trông xinh đẹp lắm. 」

Tôi thuận miệng đáp:「 Tôi biết, mà kể cả lúc tôi không cười thì vẫn xinh đẹp nhé. 」

Bình thường tôi vốn là người đơn giản vô tư, nhưng khi ngẩng đầu nhìn thieu niên trước mặt, tôi chợt đọc thấy một chút tình ý dịu dàng trong ánh mắt ấy.

Tôi hơi căng thẳng, nghiêm túc nói với cậu ta:

「 ​Tôi biết có rất nhiều cư dân mạng bình luận bảo cậu phải lấy thân báo đáp này nọ, nhưng cậu đừng có tưởng thật. 」

「 ​Khi con người ta ở trong trạng thái cực kỳ nguy hiểm và căng thẳng, cơ thể sẽ tiết ra adrenaline và các loại hormone khác, dễ làm cho người ta nảy sinh ảo giác là mình đang thích đối phương..」

「 Đó chỉ là phản ứng hóa học thôi, cậu đừng nghĩ nhiều quá. 」

Cố Phong khẽ cười một tiếng, cậu ta không thừa nhận:

「 ​Nghĩ nhiều rồi, tôi mới không thích cậu đâu nhé. 」

「 Adrenaline của tôi cũng lý trí lắm đấy. 」

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Buổi chiều, Liêu Viễn lại chặn đường tôi ngay cửa phòng tự học, anh chàng này đang hờn dỗi:

「 ​Sao suốt ngày cậu cứ dính lấy Cố Phong thế? Cậu thích kiểu người học giỏi như nó chứ gì? 」

Tôi ngơ ngác nhìn cậu:「 Cậu bị làm sao vậy? 」

Dạo này mấy cậu bạn thân với tôi một chút, sao ai trông cũng kỳ kỳ thế nhỉ?

Liêu Viễn thấy tôi không trả lời thì càng sốt ruột:「 Chẳng qua tên đó chỉ là học giỏi thôi mà? Có gì ghê gớm đâu? 」

Tôi chậm chạp nhận ra vấn đề:

「​ Ồ, tôi không thích cậu ta đâu. 」

「​ Thứ tôi thích chính là việc học. 」

Liêu Viễn tức tối nhét vào tay tôi một ly trà sữa rồi quay lưng bỏ đi.

Sau giờ học buổi chiều có trận bóng, bạn học bảo Cố Phong và Liêu Viễn đang đánh nhau trên sân bóng.

Nhưng tôi bận làm bài tập nên chẳng buồn đi xem.

Con trai cấp ba sao mà ham đánh nhau thế không biết.

... ... ...

[20]

Buổi tối ba tôi trực tại trường, tận chín giờ tối mới được về nhà, nên tôi ở lại lớp làm bài tập để đợi ông.

Lúc đi ngang qua phòng lấy nước, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng ai đó đang khóc.

Tôi bật đèn rồi bước vào xem sao.

Liêu Viễn đang nằm sõng soài trên sàn phòng nước, tiếng khóc nức nở kìm nén.

Dưới đất có nửa chai bia dở và một đống giấy ăn lau mũi vứt vung vãi.

Sàn nhà rất lạnh, tôi định đỡ cậu ngồi dậy.

Nhưng người này lại giở trò ăn vạ nằm lì ra đó, bảo tôi đừng có quản, miệng còn lầm bầm điều gì đó không rõ chữ.

Tôi lẩm bẩm một mình:「 Sao mới uống có nửa chai bia mà đã say khướt thế này rồi? Phải chi có thêm vài hạt lạc nhắm cùng thì... 」

Liêu Viễn cãi là mình không say, bảo tôi đi chỗ khác đi.

Tôi nhìn thấy những vết máu rớm trên cánh tay và cái trán sưng bầm của cậu.

Sực nhớ đến lời bạn học nói chiều nay ông thần này và Cố Phong đánh nhau trên sân bóng, tôi bèn hỏi:

「 ​Cậu ta mới tập gym được vài ngày mà đã đánh cậu đến mức phát khóc thế này à? 」

「 ​Cậu còn đau không? 」

Liêu Viễn bất mãn lườm tôi, rồi cầm chai bia lên, tu ực ực hết sạch nửa chai còn lại.

Giọng cậu không còn tỉnh táo, ánh mắt cũng trở nên mơ màng.

「 ​Sau này cậu đi Đại học B rồi, có ai bắt nạt cậu nữa, tôi cũng chẳng giúp gì được cho cậu nữa. 」

「​ Các người đều đi Đại học B học cả, chỉ có mỗi tôi ở lại địa phương này thôi... 」

Tôi hỏi:「 Ở lại đây để ở bên cạnh bà nội sao? 」

Liêu Viễn gật đầu, bĩu môi đầy vẻ hờn dỗi:

「 Trình Lập, có phải cậu và tên đó ở bên nhau rồi không? 」

「 Hôm nay nó dùng tay xoa đầu cậu, tôi đều nhìn thấy hết cả rồi. 」

Đôi lông mày và ánh mắt ngày thường vốn sắc lẹm của Liêu Viễn, lúc này trông lại có phảng phất yếu đuối lạ thường.

「 Không có, phản xạ của tôi nhanh lắm, cậu ta chưa chạm vào được đâu. 」

Vẻ mặt anh chàng kia vẫn hiện rõ sự không vui.

「 Thật ra... tôi vẫn chưa quyết định có đi Đại học B hay không. 」tôi nói thật lòng,「 Đại học B chỉ giảm điểm cho tôi ở chuyên ngành Thể dục Thể thao thôi, nhưng tôi lại muốn học Ngôn ngữ văn học hơn. 」

Liêu Viễn lập tức ngồi bật dậy:「 Đại học M ở thành phố mình có chuyên ngành Ngôn ngữ cực kỳ tốt, lại còn là trường top đầu trong nhóm 985 nữa. 」thiếu niên nhìn tôi với ánh mắt đầy mong chờ.

Tôi hỏi cậu:「 Muốn ở cùng một thành phố với tôi đến thế cơ à? 」

Đối phương gật đầu không một chút do dự.

Sau đó, Liêu Viễn quăng chai bia rỗng một cái "xoảng" vào thùng rác đằng xa, lặng lẽ bắt đầu nhặt đống giấy vụn dưới đất.

Vài ngày sau, sau khi đã suy nghĩ thấu đáo, tôi nói với Cố Phong rằng mình sẽ không thi vào Đại học B nữa.

Cậu ta cau mày, cao giọng một cách mất kiểm soát:

「 Cậu làm vậy là vì Liêu Viễn đúng không? Cậu nghĩ kỹ chưa, vì gã đó mà từ bỏ tương lai thì có đáng không? 」

Cậu ta quay lưng định bỏ đi, tôi liền hỏi:

「Nhìn tôi giống loại người lụy tình lắm sao? 」

「 Làm sao tôi có thể vì bất cứ ai mà từ bỏ tương lai của chính mình chứ? 」

Chỉ là tôi đã luyện võ từ năm 4 tuổi rồi, nên lên Đại học muốn học một thứ gì đó khác đi mà thôi.

... ... ...

[21]

Tôi đã toại nguyện thi đỗ vào chuyên ngành Ngôn ngữ văn học của một trường Đại học trọng điểm trong thành phố.

Cố Phong thì đã sớm được tuyển thẳng vào Đại học B.

Liêu Viễn thi đỗ vào Đại học Thể dục Thể thao thành phố để học Tán thủ, anh chàng bảo nhất định phải luyện đến mức lợi hại hơn cả tôi mới thôi.

Ngày có kết quả trúng tuyển, cả lớp tổ chức tụ tập.

Liêu Viễn uống hết một chai bia rồi lại say khướt.

Cậu chàng cứ lảm nhảm mãi không thôi, cứ nhất quyết đòi tôi phải đưa cậu về nhà.

Trên xe taxi, Liêu Viễn tựa lưng vào ghế, nhắm nghiền mắt như thể đã ngủ say.

Tôi chợt nhận ra, tuy bình thường cậu bạn này tính tình nóng nảy, hay nổi sùng, nhưng lúc ngủ trông lại rất ngoan.

Mái tóc mềm mại trông cứ như một chú cún con, tôi không kìm lòng được mà đưa tay lên xoa một cái.

Nào ngờ, cổ tay tôi đột nhiên bị người này nắm chặt.

Ánh mắt thiếu niên sáng rực nhìn tôi, rõ ràng là đang vô cùng tỉnh táo.

「 ​Trình Lạp, cậu thích tôi. 」

Một lời khẳng định chắc nịch.

Tôi giả vờ bình thản:

「 Không có, chỉ là tiện tay xoa thử thôi. 」

「 ​Không được à? 」

Liêu Viễn ngoan ngoãn ghé sát lại, dụi đỉnh đầu vào lòng bàn tay tôi,「 Được. 」

Thấy tôi mỉm cười, cậu xích lại gần định hôn tôi một cái.

Tim tôi đập liên hồi như đánh trống, chẳng kịp suy nghĩ gì mà nói theo bản năng:「 Ba tôi bảo trẻ vị thành niên thì không được yêu đương. 」

Người bên cạnh khựng lại ở khoảng cách chỉ còn cách tôi 5cm, cậu nói:「 Tôi đủ tuổi trưởng thành rồi. 」

「 ​Tôi thì chưa, tôi đi học sớm. 」

Hơi thở nóng hổi của thiếu niên phả ngay bên tai tôi.

「 Vậy thì cũng không cần vội. 」

「 Dù sao thì tôi và cậu, ngày tháng sau này vẫn còn dài. 」

Nói đoạn, cậu lại nghiêng đầu tựa vào vai tôi.

... ... ...

(Kết thúc.)