Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!

Chương 4

[14]

Đoạn video tôi chiến đấu với tên du côn kia bỗng chốc nổi đình nổi đám trên mạng.

Cư dân mạng đều gọi tôi là "Thiếu nữ võ thuật".

Họ còn khen tôi xinh đẹp, trông giống hệt nữ chính trong mấy quyển tiểu thuyết kiếm hiệp.

Các bạn ở trường tôi còn vào để lại bình luận giải thích:

【​Trình Lạp bình thường siêu kín tiếng luôn, bọn tôi chẳng ai biết cậu ấy có võ cả.】

【​Ba cậu ấy là Chủ nhiệm phòng Giám thị. Có bạn bị ba cậu ấy mời phụ huynh nên đến tìm cậu ấy gây rắc rối, nhưng chưa bao giờ thấy cậu ấy đánh lại cả.】

Cư dân mạng nghe xong những điều này thì vô cùng thương cảm cho tôi, thi nhau bình luận:

【​Em gái đúng là khổ thật mà.】

【​Em ấy bao dung quá. Nếu là tôi mà có thân thủ cỡ đó, tôi đã truy sát mấy đứa kia mười cây số rồi.】

Phân đoạn tôi tung cú đá vào cằm tên kia còn bị cắt ra làm ảnh meme chế.

Tôi liếc nhìn một cái, lúc đó phát huy không tốt lắm, chưa phô diễn được thực lực thực sự của tôi.

Giờ ra chơi, các bạn trong lớp vây quanh tôi, đòi tôi biểu diễn võ thuật cho họ xem.

Tôi chỉ tay vào cái chân đang bị thương, họ liền bảo biểu diễn động tác tay cũng được.

Từ nhỏ, sư phụ tđã dặn dò tôi không được khoe mẽ, luyện võ không phải là để mang ra thị uy.

Nhưng vì thực sự không thể thoái thác được, tôi đành biểu diễn cho mọi người xem màn... xoay bút.

Chiếc bút bi xoay tít trên đầu ngón tay tôi, xoay xuôi xoay ngược đều không hề bị rơi.

Cả đám đều kinh ngạc, nghiêm túc theo dõi.

Trong lúc tôi đang đắc ý thì Cố Phong bỗng dưng bóc mẽ:

「​ Cái này đâu phải võ thuật? 」

「​ Là cậu luyện được trong giờ Toán lúc không làm được bài đúng không? 」

​Mọi người xung quanh cười rộ lên, rồi có người hỏi tôi:「 Sao cậu lại nghĩ đến chuyện đi học võ thế? Là truyền thống gia đình à? 」

Tôi bảo không phải.

Năm tôi sinh ra, ba tôi vừa mới từ quân đội chuyển công tác về trường học, ông đối xử với học sinh nghiêm khắc y như đối với tân binh vậy.

Mẹ tôi nghĩ chắc chắn sẽ có rất nhiều học sinh ghét ba tôi, chẳng may sau này họ lại giận cá chém thớt lên đầu tôi, nên từ nhỏ đã gửi tôi đi luyện võ để phòng thân.

Nhưng tôi không nói thật với các bạn, mà cứ thế chém gió bừa bãi:

「 ​Hồi nhỏ, sư phụ đến trường mầm non của tớ để chọn người, vừa nhìn một cái đã chấm tớ ngay, bảo tớ là mầm non thiên bẩm. 」

Các bạn học đều tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ.

Lúc vào giờ học, nhân lúc giáo viên đang viết bảng, Liêu Viễn ném sang một mẩu giấy nhỏ, nó bay vèo qua hơn nửa lớp học rồi đập trúng đầu tôi.

Mở ra xem, bên trong viết: "Lúc cậu đánh nhau trông ngầu lắm!"

Tôi lườm anh chàng đấy một cái, đúng là trẻ con!

... ... ...

[15]

Tôi hồi phục rất nhanh, đã có thể đi lại mà không cần dùng nạng nữa.

Lúc xuống lầu mua đồ ăn sáng, đứa trẻ đứng phía trước miệng lưỡi rất ngọt, cứ dẻo mồm bảo bà cụ bán bánh mì kẹp thịt cho thêm nhiều thịt một chút.

Nhưng khi bà cụ đưa bánh cho, nó chẳng thèm trả tiền mà đã cầm lấy định bỏ chạy.

Tôi tùy ý đưa chân ra một cái, thằng nhóc liền ngã nhào sấp mặt.

Hỏng bét, vết thương bị kéo căng rồi.

Tôi nén đau túm lấy thằng bé, nghiêm mặt giáo huấn:

「 ​Nhóc không biết mua đồ là phải trả tiền à? Sao lại cứ thích hưởng thụ trên công sức của người khác thế? 」

Thằng nhóc thấy chân tay tôi đi lại không thuận tiện nên tỏ vẻ rất ngông cuồng:

「 ​Tôi không có tiền, cô quản chuyện bao đồng làm gì hả? 」Nó còn định giằng co, đẩy tôi ra.

Liêu Viễn không biết từ đâu chui ra, túm lấy cổ áo thằng bé.

「​ Lần trước bị đòn vẫn chưa chừa đúng không? Lại còn dám dẫn cả bạn đến đây ăn quỵt à? 」

「​ Sau này nhóc cứ đến đây một lần là anh đánh một lần, kể cả phụ huynh nhóc có đến cũng chẳng bảo kê nổi đâu! 」

Giọng cậu ta rất lớn, trông cực kỳ hung dữ.

Tôi thuận thế móc điện thoại từ trong túi quần thằng bé ra.

「​ Nhóc tự nghĩ cho kỹ đi, là để chị gọi cho phụ huynh, hay là gọi cho cảnh sát? 」

Thằng bé bị hai chúng tôi chặn đường, đành ngoan ngoãn quét mã trả tiền, thậm chí còn trả bù luôn cả phần nợ lần trước.

Liêu Viễn bảo tôi có gu chọn đồ ăn sáng đấy, tiệm bánh mì kẹp thịt mà ngày nào mọi người cũng xếp hàng dài này là công thức gia truyền của nhà cậu ta.

Lúc rời đi, cậu ta còn bảo bà nội kẹp thêm cho tôi thật nhiều thịt.

Liêu Viễn cứ khăng khăng đòi đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra lại vết thương ở chân.

Lúc xếp hàng chờ gọi số, cậu ta nhìn chằm chằm vào tôi hồi lâu, nhìn đến mức làm tôi thấy không thoải mái.

「​ Tôi thấy cậu đúng là người tốt. 」

「​ Chân thì thọt mà vẫn còn muốn hành hiệp trượng nghĩa. 」

Tôi cạn lời:「Đa tạ ngài đã công nhận. 」

Sau đó anh chàng u sầu nói:

「​ Nhưng mà trước đây cậu đổ oan cho tôi, bảo tôi bắt nạt mấy đứa nhóc cấp hai. 」

Vẻ mặt cậu ta trông đầy tủi thân.

Tôi thành khẩn nhận lỗi:「 Tôi sai rồi, tôi tự kiểm điểm, tôi xin hứa sẽ sửa đổi. 」

Liêu Viễn bỗng nhìn tôi rồi bật cười, đôi mắt sáng lấp lánh, hàm răng trắng bóc.

... ... ...

[16]

Cố Phong đột nhiên nói với tôi rằng cậu ta và Liễu Kỳ đã chia tay rồi.

Nghe xong tôi lập tức cảnh giác:

「​ Không liên quan gì đến tôi đấy chứ? 」

「​ Cậu nhất định đừng có thích tôi nha. 」

「​ Mối tình kinh thiên động địa của hai người mà lại vì tôi mà tan vỡ thì tôi không gánh nổi cái tội này đâu. 」

Khóe miệng Cố Phong giật giật.

「 ​Nghĩ nhiều quá rồi đấy, tôi mới không thèm thích cậu. 」

「 ​Tôi chỉ thấy cậu ngày nào cũng đâm đầu vào học mà mãi không khá lên nổi nên sốt ruột thay thôi. 」

Cậu ta cầm tờ bài thi tháng của tôi lên xem, có vẻ không hài lòng lắm.

「​ Dưới sự hướng dẫn của tôi, cậu cũng có chút tiến bộ nhỏ nhoi đấy, nhưng đúng là cực kỳ nhỏ nhoi. 」

Rõ ràng tôi đã tiến bộ rất nhiều, từ vị trí lẹt đẹt nhóm dưới mà lần này đã leo lên được nhóm trung bình khá rồi còn gì.

「​ Tan học cậu ra thư viện đi, tôi giảng lại mấy câu sai cho. 」

Cố Phong tuy cái miệng hơi khó ưa, nhưng cách giảng bài của cậu ta thực sự rất đỉnh, cực kỳ đúng trọng tâm nên tôi tiếp thu rất nhanh.

Tôi vội vàng nịnh nọt gật đầu:「 Đa tạ lão đại! 」

Liêu Viễn không biết từ đâu nhảy bổ ra:「 Tôi cũng muốn nghe. 」

​Cố Phong:「 Không được, đừng có đến. 」

Liêu Viễn:「 Cứ đến đấy! 」

Cố Phong:「 Đã bảo là không được! 」

Tôi ngồi một bên, cảm thấy giữa hai người họ có một sự căng thẳng rất kỳ lạ.

Sau giờ học, tôi và Cố Phong tụ họp tại thư viện.

Liêu Viễn cũng có mặt, anh chàng oai phong lẫm liệt đưa cho tôi một cây xúc xích nướng:「 Ăn để tẩm bổ! 」

Tôi vừa gặm xúc xích vừa nghe Cố Phong giảng bài.

Đúng lúc đó, giọng nói của ba tôi vang lên trên loa phát thanh:

「​ Em Liêu Viễn lớp 12A1, hành vi trèo tường ra ngoài trường mua xúc xích nướng, do sợ độ cao nên bị treo lơ lửng trên tường, đã được bảo vệ trường giải cứu kịp thời. 」

「 Nay thông báo phê bình toàn trường, hy vọng các em học sinh khác chú ý an toàn, lấy đó làm gương. 」

Tôi cười muốn điên luôn, chỉ chỉ vào nửa cây xúc xích trên tay để xác nhận với cậu ta.

Liêu Viễn hậm hực:「 Cậu có lương tâm không đấy? Có đồ ăn mà vẫn không bịt nổi cái miệng cậu lại à? 」

Cố Phong thì gắt gỏng:「 Có học nữa không hả? Chỉ biết có ăn thôi! 」

... ... ...

[17]

Lúc ba tôi tan làm, ông ghé qua thư viện để đón tôi về nhà.

Cố Phong nói với tôi rằng kết quả kỳ thi học sinh giỏi của cậu ta đã có rồi, cậu ta đã được tuyển thẳng vào Đại học B, nên thời gian tới sẽ có rất nhiều thời gian để giảng bài cho tôi.

Người này bảo nền tảng Toán học của tôi quá kém, nếu cuối tuần tôi rảnh, cậu ta có thể đến tận nhà để giúp tôi bổ túc cấp tốc.

Ba tôi hỏi cậu ta:「 Thế có tiện thật không cháu? Liệu có làm phiền em quá không? 」

Ba tôi chỉ giả vờ khách sáo thế thôi, chứ thực tế cái miệng đã cười toe toét đến tận mang tai rồi.

Cố Phong bảo không sao ạ, ba tôi liền vội vàng tiếp lời:「 Vậy thì vất vả cho em quá! Rất hoan nghênh em đến nhà thầy chơi. 」

「 Thầy Chủ nhiệm, thầy không lo cháu và Trình Lạp sẽ yêu sớm ạ? 」Cố Phong bất ngờ hỏi ông.

「 Chẳng lo tí nào "」ba tôi xua tay đầy tự tin,「 Lạp Lạp nhà thầy không thích kiểu thư sinh trắng trẻo như em đâu. 」

Sắc mặt Cố Phong tối sầm lại, Liêu Viễn thấy thế liền đắc ý ghé sát vào:「 Thầy ơi, vậy còn em thì sao ạ? 」

Ba tôi lắc đầu:「Con bé cũng chẳng thích kiểu người bộp chộp, thân thủ lại còn không tốt như em đâu. 」

Tôi cười ngặt nghẽo.

Mặt Liêu Viễn cũng đen thui luôn.

Tối hôm đó, Cố Phong đăng một bộ ảnh tập gym lên vòng bạn bè.

Liêu Viễn vào để lại bình luận:

【Biểu cảm trông trà xanh thế không biết.】

【Cơ bụng mọc ẩn hầm hố quá nhỉ? Tôi tìm mãi mà chẳng thấy đâu.】

Tôi xem xong mà thấy buồn cười.

Suy nghĩ một hồi, tôi nhắn tin nhắc nhở Cố Phong:

【Nâng tạ cẩn thận nhé, đừng để bị chấn thương tay. Còn phải dùng để giảng bài đấy.】

... ... ...