Y Giả Không Chữa Kẻ Bạc Tình

Chương 9

Trạng thái tinh thần của thiên tài nghiên cứu khoa học quả nhiên lúc nào cũng bất ổn như vậy.

...

Sau ngày hôm đó, tôi và Cố Duy Ninh chính thức ở bên nhau.

Đương nhiên, thời gian đầu tôi vẫn có chút không quen.

Dù sao trước mặt người ngoài, anh vẫn luôn mang dáng vẻ thanh lãnh, xa cách, khiến người khác không dám tùy tiện đến gần.

Có lần đi ngang qua phòng học cao số, một học muội đỏ mặt hỏi anh một bài toán. Anh đẩy kính, giọng điệu nhạt đến mức chẳng khác nào đang đọc báo cáo thí nghiệm:

“Với dạng bài này, em nên xem trước định nghĩa ở chương ba của giáo trình.”

Vừa quay đầu, anh đã gửi WeChat cho tôi:

[Em yêu, trưa nay muốn ăn gì?]

[Muốn nắm tay, muốn hôn hôn.]

[Nhưng ở đây đông người lắm, em có xấu hổ không?]

Tôi nhìn màn hình, rồi lại nhìn khuôn mặt lạnh lùng xa lạ cách đó ba mét, suýt nữa thì tự phân liệt ngay tại chỗ.

Tin tốt: Tôi không phải người duy nhất có hai mặt.

Tin xấu: Bạn trai tôi còn biết giả vờ hơn cả tôi.

Về sau tôi mới phát hiện, mức độ hai mặt của Cố Duy Ninh còn vượt xa sức tưởng tượng của tôi.

Ban ngày, anh là Cố sư huynh nghiêm túc, cẩn thận đến từng li từng tí trong phòng thí nghiệm.

Chạy số liệu, viết code, sửa luận văn, đến cả cà phê cũng chỉ uống Americano không đường.

Buổi tối, anh lại biến thành Wesley, một giây có thể gửi cho tôi cả chục tin nhắn:

[Em yêu, hôm nay em có nhớ anh không?]

[Hôm nay anh đi ngang qua một tiệm bánh ngọt, nhìn thấy một chiếc bánh hình gấu con, cảm thấy nó trông rất giống em.]

[Không phải nói em giống gấu con đâu.]

[Ý anh là em đáng yêu.]

[Khoan đã, gấu con cũng rất đáng yêu mà.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

[Em yêu, em đừng không để ý đến anh.]

Có một lần, tôi đến phòng thí nghiệm tìm anh.

Hôm ấy vốn chỉ là một buổi chiều rất bình thường. Tôi ôm theo mấy tài liệu, vừa đi dọc hành lang vừa cúi đầu xem tin nhắn, trong đầu còn đang nghĩ lát nữa phải tìm anh nói chuyện gì.

Nhưng vừa đi đến cửa phòng thí nghiệm, tôi đã khựng lại.

Cách một lớp cửa kính, tôi nhìn thấy Cố sư huynh đang đứng trước bàn làm việc, gương mặt lạnh đến mức gần như không có chút cảm xúc nào.

Một sư đệ đứng đối diện anh, đầu cúi thấp, hai tay đặt trước người, trông chẳng khác nào học sinh đang chờ giáo viên tuyên án.

Giọng Cố Duy Ninh bình tĩnh vang lên:

“Lỗi này tuần trước đã phạm một lần rồi.”

Không cao giọng.

Không nổi giận.

Thậm chí còn chẳng có vẻ gì là muốn trách móc.

Nhưng chính kiểu bình tĩnh đến lạnh lẽo ấy mới khiến người ta áp lực hơn cả quát mắng.

Sư đệ lập tức cúi đầu thấp hơn nữa, đến thở mạnh cũng không dám.

Tôi đứng ngoài cửa nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên là Cố sư huynh.

Ở phòng thí nghiệm, anh chính là kiểu người mà mọi người vừa kính vừa sợ. 

Chỉ cần anh hơi nhíu mày, những người xung quanh đã lập tức tự giác kiểm tra lại toàn bộ số liệu, sợ rằng mình vừa vô tình phạm phải sai lầm nào đó.

Đúng lúc ấy, điện thoại trong tay tôi rung lên.

Tôi cúi đầu nhìn.

Màn hình hiện lên một loạt tin nhắn mới.

[Em yêu, vừa rồi anh có phải hơi hung dữ quá không?]

Tôi: “…”

Tôi ngẩng đầu.

Cố Duy Ninh vẫn đang đứng trước mặt sư đệ, ánh mắt lạnh nhạt, khí thế khiến người khác chỉ muốn cách xa ba mét.

Điện thoại lại rung.

[Nhưng sư đệ thật sự lại làm máy chủ sập nữa rồi.]

[Anh không dọa em đấy chứ?]

Sau đó là một gói biểu cảm.

[Chó con tủi thân. jpg]

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy mất vài giây.

Rồi lại ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt.

Một bên là Cố sư huynh lạnh lùng, nghiêm khắc, chỉ cần đứng đó cũng đủ khiến cả phòng thí nghiệm im thin thít.

Một bên là “chó con” đang cách tôi chưa đến mười mét, vừa nghiêm túc răn dạy người khác xong đã lập tức chạy đến trước mặt tôi làm nũng, sợ tôi bị mình dọa.

Tôi thật sự không nhịn được mà cong khóe môi.

Sau đó lại cúi đầu nhìn dòng chữ “Chó con tủi thân” trên màn hình.

Có lẽ sư đệ kia cả đời cũng sẽ không biết.

Cố sư huynh nghiêm khắc, lạnh lùng mà cậu ta nhìn thấy mỗi ngày, phía sau vẻ ngoài ấy lại đang trú ngụ một chú Samoyed chính hiệu.

Mà chú Samoyed này còn là loại rất thích làm nũng.

Tôi thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ, nếu để sư đệ biết được người vừa rồi lạnh mặt dạy dỗ mình, sau lưng lại đang gửi cho bạn gái một đống tin nhắn làm nũng, liệu cậu ta có lập tức nghi ngờ nhân sinh hay không.

Nghĩ đến đó, tôi càng muốn cười.

Về sau, đến đúng ngày sinh nhật hôm đó, Cố Duy Ninh lại một lần nữa hẹn tôi đến nhà hàng Tây kia.

Vẫn là bàn A6.

Vẫn là bó hoa màu hồng phấn nhạt và chiếc bánh ngọt nhỏ.

Mọi thứ gần như giống hệt buổi tối lần trước.

Chỉ có điều lần này không còn điện thoại gọi đến, không còn người đột ngột xuất hiện phá hỏng buổi hẹn, cũng không còn những lời uy h.i.ế.p khiến tôi phải căng thẳng đến mức không thở nổi.

Chỉ có Cố Duy Ninh ngồi đối diện tôi.