Xuyên Vào Di Ảnh Người Chồng Đã Mất Của Omega Ở Goá

Chương 89: Long lớn tuổi hơn x Meo nhân ngư (1)

Một trăm năm sau khi tận thế giáng xuống.

Nhân loại từ 7 tỷ ban đầu, giảm mạnh xuống còn chưa đến 500 triệu, thậm chí còn có xu hướng tiếp tục giảm.

Sau khi thiên thạch khổng lồ rơi xuống 100 năm trước, một loại phóng xạ không rõ nguyên nhân đã bao trùm toàn bộ hành tinh. Con người tiếp xúc với phóng xạ bắt đầu xuất hiện tình trạng thể lực tăng cường nhưng tuổi thọ lại giảm mạnh, đại đa số đàn ông không sống quá 40 tuổi, phụ nữ có dài hơn một chút nhưng cũng không quá 50.

Tử vong và sợ hãi không phân biệt sang hèn hay giàu nghèo, giáng xuống một cách bình đẳng lên toàn bộ nhân loại, tiền tài hoàn toàn biến thành phế tích.

Thế nhưng, ngay trong cơn hoảng loạn tột độ này, đại dương lại bắt đầu xuất hiện dấu hiệu khô cạn do phóng xạ. Ngay sau đó, một sinh vật từng chỉ tồn tại trong truyện cổ tích lập tức lộ diện trong tầm mắt của nhân loại.

——Nhân ngư.

Đó là loài sinh linh xinh đẹp như trong truyền thuyết, chỉ có điều chúng không yếu ớt như trong truyện cổ tích, ngược lại còn vô cùng mạnh mẽ.

Ban đầu, nhân loại chết yểu chỉ vô cùng ghen tị với những sinh linh này, nhưng khi họ phát hiện ra dịch thể của nhân ngư có thể trì hoãn sự suy yếu của cơ thể người do phóng xạ thì lục địa đã trở thành địa ngục của nhân ngư.

Sinh linh xinh đẹp và mạnh mẽ này bắt đầu bị con người tranh giành.

Trong thời đại tận thế không còn pháp luật, một nhân ngư cấp A đã đủ để vô số người xua như xua vịt, không tiếc trả giá bằng máu để tranh đoạt.

18 năm trước, một nhân ngư cấp S hiếm có trên đời đã khiến cho mấy khu định cư liên hợp lại, tạo ra cuộc săn lùng quy mô lớn.

Trong quá trình ấy đã hao phí vô số tinh lực và nhân lực, nhưng cuối cùng, nhân ngư cấp S vô cùng hung hãn kia vẫn thoát khỏi sự trói buộc, kéo theo cái đuôi đẫm máu và hai kẻ gần chết, lao vào biển rộng, không bao giờ quay trở lại.

Nhưng theo miêu tả của một số người sống sót trong cuộc bao vây tiễu trừ, năm đó nàng đã chạy quá vội, để lại một quả trứng chưa kịp mang đi.

Mặc dù nhân ngư không phân biệt nam nữ đều có thể đẻ trứng, nhưng chỉ có trứng do nhân ngư cái sinh ra mới có sự sống.

Điều này cũng có nghĩa là... nhân ngư mới sinh trong quả trứng đó, có thể cũng là con nhân ngư cấp S.

Nếu có thể ấp nó ra, nuôi dưỡng từ nhỏ, dùng lý tưởng cống hiến cho nhân loại để tẩy não nó, thì nhân ngư nhỏ mới sinh ấy rất có thể sẽ vứt bỏ bản năng, mặc cho con người tiến hành nghiên cứu, nói không chừng có thể tìm ra được biện pháp giải trừ lời nguyền phóng xạ.

Chỉ tiếc rằng, quả trứng đó dường như chỉ tồn tại trong lời đồn, trong 18 năm sau đó, không còn có tin tức gì về nó nữa.

Con người chỉ có thể dựa vào những nhân ngư cấp A ngày càng thưa thớt, tiếp tục tập tễnh tiến lên trong lời nguyền.

Sau khi tận thế giáng xuống, đạo đức và trật tự sụp đổ, trong xã hội loài người cũng không còn ranh giới khu vực và quốc gia, thoái hóa thành những nơi lấy việc nuôi nhốt nhân ngư làm trung tâm.

Địa vị của khu tập trung cũng cùng một nhịp thở với cấp bậc và số lượng nhân ngư bị họ nuôi nhốt.

Thế nhưng, "Thiên Xu" lại là một dị loại trong số các khu tập trung.

Bởi vì nó là khu tập trung cấp SSS duy nhất không có nhân ngư cho đến nay.

Người trong đó không dựa vào nhân ngư để giảm bớt phóng xạ, điều này cũng dẫn đến việc thực lực của họ vô cùng mạnh, nhưng tuổi thọ lại vô cùng ngắn ngủi.

Các nơi tập trung nuôi nhốt nhân ngư xung quanh đều kính nhi viễn chi với Thiên Xu, đồng thời lại ôm ý niệm đợi đến khi người của Thiên Xu chết hết sẽ phân chia tài sản của Thiên Xu.

Sau khi tận thế giáng xuống, sinh vật bị ảnh hưởng bởi phóng xạ không chỉ có con người, đa số động vật cũng xuất hiện biến dị giống như con người, thể năng và sức chịu đựng đều tăng lên vượt bậc, nhưng tuổi thọ của chúng lại không bị giảm đi.

Điều này cũng dẫn đến việc con người không thể dự trữ chăn nuôi gia súc nữa, chỉ có thể trở lại hình thức săn bắt nguyên thủy nhất.

Năm 103 sau tận thế, mùa đông, lần tiêu diệt thứ bảy bên ngoài Thiên Xu đã thành công.

Một lượng lớn chiến lợi phẩm được mọi người vận chuyển, từng nhóm được mang về căn cứ.

Trên đường về, tuyết dày như bắp chân phủ kín khắp mặt đất.

"Lan Thư... Lan Thư!"

Phía sau truyền đến một giọng nói khẩn trương, bước chân của người được gọi khựng lại, ngay sau đó lạnh lùng quay đầu.

Dưới chiếc mũ lông xù lộ ra một dung nhan đẹp đến tột cùng, gương mặt đó còn vương chút ngây ngô và non nớt, vừa vặn ở giữa thiếu niên và thanh niên, đẹp đến mức có chút khó phân biệt giới tính, nhưng lại lạnh lùng xa cách cả ngàn dặm.

Những người khác đều vác vật nặng, chậm rãi đi trong tuyết lớn, chỉ có một mình anh đứng ở đó, tự phụ như một tiểu vương tử đi du lịch.

Thanh niên gọi tên anh từ phía sau thấy vậy, cuống họng thắt lại, không nhịn được mà chậm lại bước chân, làm một tư thái mà bản thân cho là lịch sự nhất, đứng trước mặt Lan Thư: "Lần này bao vây tiêu diệt có thu hoạch phong phú, đợi lần tới chắc chắn sẽ tổ chức tiệc mừng... cậu có định đi cùng không?"

Lan Thư thu lại ánh mắt, nhàn nhạt nói: "Không hứng thú."

Thanh niên chưa từ bỏ ý định: "Ba cậu cũng sẽ đi, không cần lo lắng đối phương quản cậu, cố ý không cho cậu đi."

"Là tự tôi không muốn đi, liên quan gì đến việc quản tôi?" Lan Thư nhíu mày, mày mắt tràn ngập bất mãn, "Còn nữa, Long Càn không phải ba tôi."

Thanh niên muốn nói lại thôi nhìn anh, trong lòng căng thẳng nhảy bang bang lên. Cậu ta biết, có một số lời nếu bây giờ không nói, sau này có lẽ sẽ không có cơ hội nữa.

Mỹ nhân trước mắt tựa như một con chim hoàng yến bị người ta nhốt trong lồng sắt tỉ mỉ nuôi dưỡng, chỉ có những cơ hội ngẫu nhiên này mới có thể lén chủ nhân của anh mà gặp anh một lần.

Nghĩ đến đây, thanh niên lấy hết can đảm mở miệng: "Lan Thư, tôi... tôi thích cậu."

Lan Thư nghe vậy bình tĩnh nhìn cậu ta, đôi mắt đó như không có bất kỳ cảm xúc nào, đẹp như những viên pha lê.

Nhưng anh cũng không biểu hiện sự chán ghét hay châm chọc, ngược lại vẫn đứng ở đó.

Thái độ này đã cho thanh niên sự cổ vũ to lớn, khiến cậu ta nói chuyện cũng trở nên lưu loát hơn: "Tôi cũng có thể nuôi cậu như ba cậu, hơn nữa, nếu cậu ở bên tôi, tôi sẽ không quản cậu như ba cậu, tôi——"

Cậu ta còn chưa nói xong, Lan Thư đã ngước mắt lên, ý vị không rõ mà nhìn về phía sau cậu ta.

Thanh niên ngẩn ra, một luồng khí lạnh đột nhiên men theo xương sống leo lên.

Cậu ta đột ngột quay đầu lại, lập tức bắt gặp một ánh mắt lạnh lẽo đến cùng cực.

Thủ lĩnh ngày nào còn thành thạo, lúc giết người trên mặt vẫn còn nở nụ cười, lúc này lại xuyên qua đám đông, lạnh lùng nhìn cậu ta như một con sói đầu đàn.

"...!"

Thanh niên bị dọa đến dựng cả lông tơ, không biết đã qua bao lâu, khi người đó cuối cùng cũng thu lại ánh mắt, cậu ta vội vàng quay đầu, lại phát hiện Lan Thư không biết từ khi nào đã không còn bóng dáng.

Đêm đó, tiệc mừng được tổ chức vô cùng long trọng, vừa để chúc mừng mùa thu hoạch bội thu, cũng vừa để chúc mừng những con người yếu ớt lại một lần nữa sống sót qua một mùa đông.

Những lời Lan Thư nói trước đó không phải là lời nói dối, trước nay anh không thích tham gia những hoạt động thế này, cũng không có hứng thú với loài sinh vật dơ bẩn và ngu xuẩn như con người.

.....Đương nhiên, người đó là ngoại lệ.

Ngoài cửa sổ, tiếng cười nói vui vẻ tràn ngập niềm vui khi lại sống sót qua một năm.

Lan Thư một mình về nhà, c** q**n áo, nhào vào bồn tắm lớn đến mức không nên tồn tại trong thời tận thế.

Nước, hay nói đúng hơn là nước ngọt, là tài nguyên quý giá nhất trong thời tận thế, thậm chí còn quý hơn cả nhân ngư hư vô mờ mịt.

Suy cho cùng, không có sự an ủi của nhân ngư chỉ làm tuổi thọ ngắn lại chứ không chết ngay tại chỗ, nhưng không có nước ngọt, đa số nhân loại sẽ chết trong vòng một tuần. Điều chí mạng hơn là, khi đại dương bị phóng xạ làm cho bốc hơi trên quy mô lớn, nước biển nghiễm nhiên trở thành tài nguyên khan hiếm hơn cả nước ngọt.

May thay, nhân ngư rời biển trước khi trưởng thành hoàn toàn có thể sống trong nước ngọt, hình thức này thực ra có chút giống như một số loài cua sinh sản trong nước ngọt và sống trong nước biển.

Lúc này, những giọt nước quý hơn cả châu báu lại tràn ra khỏi bồn, cứ thế tùy ý chảy trên mặt đất, quả thực xa hoa lãng phí đến tột cùng.

Giây tiếp theo, một chiếc đuôi cá màu xanh lam lấp lánh như những vì sao phá vỡ mặt nước, mang theo những giọt nước ướt át, biếng nhác đáp lên thành bồn.

Vây đuôi đẹp như lụa, lại quý giá như ngọc bích. Ánh sao mỏng manh xuyên qua cửa sổ rọi lên, có thể nói là rực rỡ lung linh, đẹp không sao tả xiết.

Lan Thư ngửa mặt tựa vào thành bồn, nhìn những giọt nước nhỏ từ chóp đuôi, không khỏi nghĩ đến thanh niên vừa mới tỏ tình với mình, trong lòng chợt thấy buồn cười thờ ơ.

Một tên ngu xuẩn không biết tự lượng sức mình, lại còn muốn nuôi anh.

Tuy nhiên, lời tỏ tình đó đến quả thực đúng lúc.

Tưởng tượng đến ánh mắt âm trầm của người nào đó, Lan Thư không nhịn được mà nhếch khóe môi, tâm trạng khá tốt mà gảy gảy mặt nước.

Một gợn sóng ái muội lan ra trong nước, tiểu nhân ngư xinh đẹp chống cằm, thờ ơ nghĩ——có nên đồng ý với tên ngu xuẩn ấy để k*ch th*ch người nào đó một chút không nhỉ?

Không đợi anh nghĩ ra kết quả, giây tiếp theo, ngoài phòng tắm đã truyền đến một loạt tiếng bước chân quen thuộc.

Lan Thư nghe tiếng thì khựng lại, ngước mắt không hề bất ngờ mà nhìn về phía người đến.

Chỉ thấy người đàn ông vốn nên xuất hiện ở tiệc mừng, lúc này lại đẩy cửa phòng tắm ra, ba bước gộp thành hai đi đến bên bồn, tự nhiên ngồi xổm xuống.

Lan Thư tựa vào thành bồn, cứ thế thoải mái hào phóng mà để lộ đuôi ra ngoài, ngước mắt không chớp mắt nhìn... "cha nuôi" của anh.

"Ba."

Tiểu mỹ nhân vừa mới luôn miệng nói đối phương không phải là ba của mình, lúc này lại chống cằm cố ý gọi cách xưng hô này.

Liên hệ với chuyện xảy ra vào buổi chiều... giống như là cố ý k*ch th*ch hắn vậy.

Quả nhiên Long Càn hơi khựng lại, giọng điệu không rõ mà nói: "Đừng gọi bậy."

——Tại sao anh không muốn tôi gọi anh như vậy? Chẳng lẽ anh cũng cảm thấy hổ thẹn sao, "ba"?

Lan Thư tâm trạng rất tốt mà nhìn người đàn ông ba giây, ngay sau đó kiêu ngạo nâng đuôi lên, nhẹ nhàng vỗ lên mặt đối phương.

Nhưng anh đã không còn là một thú non, đuôi cá của một nhân ngư trưởng thành là vũ khí có tính sát thương, dù chỉ là làm nũng, một cái đuôi vỗ xuống vẫn ngay lập tức làm đỏ gò má của Long Càn.

Nhưng Long Càn dường như đã sớm quen, không hề có chút tức giận nào, ngược lại còn thuần thục mà vớt đuôi của Lan Thư ra khỏi nước, từng chút một kiểm tra độ hoàn chỉnh của vảy từ chóp đuôi trở lên.

Hành động gần như cố chấp này, dù là trong thời tận thế đạo đức luân thường sụp đổ cũng không nên xảy ra giữa "cha nuôi" và "con" của hắn ta.

Thế nhưng, hai người có mặt ở đây dường như không hề cảm thấy có gì không đúng.

Lan Thư vẫy vẫy chóp đuôi, kiên nhẫn chờ một lúc lâu cũng không đợi được Long Càn mở miệng nhắc đến chuyện nhỏ lúc ban ngày.

Sắc mặt của tiểu mỹ nhân trầm xuống, không ngờ lại nói: "Long Càn."

Long Càn nghe vậy, bất đắc dĩ và buồn cười mà ngẩng đầu, nắm chặt đuôi cá của anh, cưng chiều dỗ dành: "Lại làm sao vậy, cục cưng?"

Lan Thư thẳng thắn: "Hôm nay có người nói thích tôi, còn nói muốn nuôi tôi."

Long Càn nghe vậy, hơi thở cứng lại, đáy mắt ngay tức khắc lóe lên một tia tối tăm đáng sợ, sắc tối trong đó làm người ta kinh hãi.

Lan Thư lại không hề sợ hãi, ngược lại còn dựa vào bóng tối mà ung dung đánh giá vẻ mặt của đối phương.

Long Càn dùng hết sức lực toàn thân mới áp chế được cơn bạo ngược muốn nhốt đối phương lại, cuối cùng hắn liếc xuống, khôi phục lại vẻ dịu dàng săn sóc: "Cậu ta nuôi không nổi em đâu, ngoan, cách xa cậu ta một chút."

Lan Thư nâng tay vòng qua cổ hắn, nhẹ nhàng kề sát vào mặt hắn, làm nũng nhỏ giọng nói: "Anh ghen à, Long Càn?"

"..."

Tiểu mỹ nhân do chính tay mình nuôi 6 năm, lúc này lại không sợ sống chết áp nửa người lên người mình, hơi thở nóng rực phả hết vào tai mình.

Yết hầu của Long Càn khẽ nhúc nhích, gân xanh trên cánh tay nổi lên, qua khoảng một phút, hắn mới dằn được cơn bạo ngược trong lòng xuống, khàn giọng nói: "...Em sắp phải về biển rộng rồi, cục cưng, cách xa những người không đứng đắn đó một chút."

"...!"

Trở về đại dương có lẽ là nguyện vọng lớn nhất đời này của mỗi một nhân ngư bị nuôi nhốt trên đất liền.

Thế nhưng sau khi Lan Thư nghe câu nói ấy lại như bị giẫm phải đuôi, lập tức sa sầm mặt.

Anh lạnh lùng nhìn Long Càn ba giây, ngay sau đó, đuôi không hề nể nang mà vỗ lên mặt đối phương, quay đầu lại vừa phẫn nộ vừa tủi thân mà lặn xuống.

"——Tôi không muốn về!"

...Tiểu tổ tông được nuông chiều đến không biên giới.

Long Càn bị đuôi vỗ và vô cớ bị dội ướt cả người lại không hề tức giận, ngược lại đã sớm quen, kiên nhẫn dỗ dành: "Cục cưng ngoan, đừng nói lời giận lẫy. Lục địa với em quá nguy hiểm, biển rộng mới là nhà thực sự của em."

"..."

Lan Thư đã nghe câu này không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần nghe đều như bị k*ch th*ch, hoàn toàn không có cách nào tiếp tục được nữa.

Long Càn mỗi lần đều không nỡ làm tổn thương anh, nhưng lần này, nhìn nhân ngư mãi không chịu ra khỏi nước, ánh mắt hắn tối sầm lại im lặng hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm nói: "Đợi em sinh quả trứng đầu tiên, anh sẽ đưa em về."

Không một lời đáp.

Long Càn thở dài nhìn vào đáy nước, trong mắt toàn là tăm tối và không nỡ: "Bé ngoan muốn ăn gì? Anh đi làm cho em."

Vẫn không một lời đáp.

Cuối cùng, Long Càn chỉ có thể tự mình đứng dậy, xoay người đi về phía bếp, không đóng cửa phòng tắm lại.

Đợi đến khi hắn đi ra hẳn phòng tắm, Lan Thư mới chịu đựng phẫn nộ và tủi thân, lộ ra nửa khuôn mặt, không chớp mắt nhìn bóng dáng của Long Càn trong nhà bếp.

Nhân ngư bất kể nam nữ, đều có thể đẻ trứng.

Chẳng qua nhân ngư nam không thể thực sự sinh sản, trứng sinh ra cũng chỉ là thứ để lại trong quá trình tiến hóa, ngoài việc đánh dấu sự trưởng thành về mặt sinh lý thì không có bất kỳ tác dụng nào.

Đến tận ngày nay, Lan Thư vẫn còn nhớ rõ mình vào năm 12 tuổi, được Long Càn 18 tuổi nhặt về nhà, ôm vào lòng bôi thuốc từng li từng tí.

Đến nay, 6 năm đã trôi qua.

Nhân ngư khác với con người, bất kể hiện tại như thế nào, ít nhất trong xã hội loài người trước đây có tồn tại khái niệm đạo đức, nhưng nhân ngư thì không.

Cho nên, tiểu nhân ngư được nuông chiều lớn lên hoàn toàn không cảm thấy việc yêu "cha nuôi" lớn hơn mình 6 tuổi có gì không đúng.

Dẫu Long Càn đã nhiều lần ra lệnh và giảng giải, nghiêm cấm Lan Thư gọi mình là "ba", nhưng trong quá trình nuôi dưỡng Lan Thư, hắn không khác gì một bậc cha mẹ cưng chiều con nhỏ, về cơ bản, nếu Lan Thư muốn sao hắn sẽ không hái trăng.

Để làm cho bé cưng nhân ngư của mình vui vẻ hơn một chút, Long Càn tình nguyện ăn ít đi hai bữa cũng muốn kéo một xe nước quý giá cho anh, một ngày ba bữa càng chỉ hận không thể làm tốt rồi đút thẳng vào miệng anh.

Thế nhưng, chính một người đàn ông từ nhỏ đã ngoan ngoãn phục tùng Lan Thư như vậy, lại thể hiện sự quyết tuyệt không thể tưởng tượng nổi ở phương diện nào đó.

Từ năm 16 tuổi trở đi, bất kể Lan Thư tỏ tình với Long Càn thế nào, thậm chí trực tiếp ngồi vào lòng đối phương, ôm cổ ném mấy chữ "em thích anh" vào mặt người kia, Long Càn vẫn chỉ lộ ra vẻ mặt của một người cha tốt, người sẽ không bao giờ tức giận nhưng cũng sẽ không bao giờ vượt quá giới hạn.

Tiểu mỹ nhân được nuông chiều đến kiêu ngạo, sau khi đụng phải tường vài lần ở chỗ hắn thì không khỏi nảy sinh vài phần hoài nghi đối với phán đoán vô cùng tự tin của mình.

——Long Càn có thật sự thích mình không?

Ý nghĩ này vừa nảy ra, tiểu nhân ngư vốn trước nay làm theo ý mình lập tức đã trưởng thành.

Sự trưởng thành này không phải là anh nhận ra sự non nớt của mình nên lựa chọn buông tay, mà là anh đã học được cách che giấu, đồng thời cũng học được cách lạt mềm buộc chặt.

Trong một khoảng thời gian dài sau 17 tuổi, Lan Thư không còn dính lấy Long Càn nữa.

Anh vẫn thích thỉnh thoảng nói một câu thích nhẹ nhàng, nhưng bề ngoài lại không còn sự cố chấp của tuổi 16.

Anh yêu cảm giác trêu đùa Long Càn. Thế là, một ngày trước sinh nhật 18 tuổi của mình, Lan Thư cố ý cầm đồ ăn ra khỏi nhà, ở bên ngoài suốt 3 ngày, sau khi biết Long Càn điên cuồng ráo riết tìm kiếm anh khắp nơi, anh mới thong thả ung dung đi về.

Đến tận giờ, Lan Thư vẫn nhớ rõ cảnh tượng khi mình về đến nhà.

Bóng tối bao trùm mọi ngóc ngách trong phòng. Long Càn không nói một lời mà ngồi trên sofa, ánh mắt nguy hiểm mà Lan Thư chưa từng thấy qua, không chớp mắt nhìn anh.

Lan Thư bị nhìn đến mềm cả eo, tim đập dồn dập, nhưng theo sau đó lại là cảm giác hưng phấn như dòng điện khó tả.

Tiểu mỹ nhân làm chuyện xấu cúi đầu, che giấu niềm vui trong đáy mắt. Anh rũ mi, mặc cho người đàn ông mặt lạnh kéo anh vào phòng tắm, ấn vào trong nước kiểm tra tình trạng cơ thể của anh.

Sau đó, anh bị người ta phát hiện, trên đuôi rớt một chiếc vảy.

Thực ra là do Lan Thư ở bên ngoài không có chỗ ngủ, tìm một nơi qua đêm, không cẩn thận lộ đuôi ra nên bị cọ rớt.

Nhưng đối diện với ánh mắt giết người của Long Càn, anh lại không nhịn được mà cố ý nói dối: "Tôi bị đói ngất ở một căn nhà nhỏ, có người đã cứu tôi nên tôi đã lấy vảy xuống tặng cho anh ta."

Lời này vừa thốt ra, Long Càn đột nhiên nhắm mắt lại, dường như đang chịu đựng đau khổ tột cùng.

Người mà mình nâng niu trong lòng bàn tay, chỉ vì giận dỗi với mình đã bị đói ngất ở nơi hoang vắng. Cảm giác tội lỗi và áy náy như những bụi gai tẩm độc quấn chặt lấy trái tim là điều mà người thường khó có thể hiểu được.

Lan Thư cố ý nắm bắt chút áy náy đó của đối phương. Lúc anh đang đắc ý dào dạt định nói thảm hơn nữa thì Long Càn lại đột ngột mở mắt, ấn vào chỗ chiếc vảy bị bẻ đi, từng chút một tăng thêm lực.

"...!"

Lan Thư run lên, cảm giác từ trên đuôi truyền đến k*ch th*ch đến kinh ngạc vô cùng, lập tức mở to hai mắt.

Long Càn với một giọng điệu vô cùng bình tĩnh nói: "Anh ta nhìn thấy đuôi của em?"

Lan Thư bị dọa đến dựng cả lông tơ, căng da đầu nói: "...Sao vậy?"

"Anh ta là ai?" Long Càn bóp cằm anh, giọng điệu dịu dàng nói, "Em thích anh ta sao? Anh moi mắt anh ta ra tặng cho em được không?"

"..."

Tiểu nhân ngư chỉ mới 17 tuổi, lá gan lớn nhất cũng chỉ dám ba ngày không về nhà, bị người ta đe dọa như vậy, đuôi lập tức không kiểm soát được mà run lên, rất nhanh đã không diễn nổi nữa: "...Không có người khác, em lừa anh, là do em không cẩn thận cọ rớt."

Long Càn không nói, chỉ im lặng trong bóng tối, không chớp mắt nhìn anh.

Lan Thư ngẩng đầu, như một chú mèo lấy lòng cọ cọ lên mặt hắn, làm nũng nhỏ giọng nói: "Em đói rồi, Long Càn."

Long Càn lại rũ mắt nhìn anh ba giây, cuối cùng dịu dàng cười một tiếng: "Muốn ăn gì hửm bé ngoan?"

Vậy là chuyện này cứ thế bị cho qua.

Sự cố chấp gần như vặn vẹo mà Lan Thư tình cờ nhìn trộm được, dường như chỉ là một giấc mơ của anh.

Nhưng chỉ có chính anh biết rõ, đó không phải là mơ, cũng không phải ảo giác.

Sau đó, mỗi lần anh về nhà, Long Càn đều sẽ gần như cố chấp mà ôm anh vào trong nước, cúi đầu kiểm tra những chiếc vảy trên đuôi của anh.

Tuy nhiên, khi kiểm tra, những cảm xúc âm u trước đây dường như chưa từng xuất hiện, hắn lại trở thành người "ba" tốt của Lan Thư, dường như mọi thứ chỉ là lo lắng cho sự an toàn của Lan Thư, không liên quan gì đến h*m m**n chiếm hữu, kiểm soát.

Đương nhiên, chỉ là "dường như".

Còn sự thật rốt cuộc như thế nào, ngoài Long Càn ra, ngay cả Lan Thư e rằng cũng không rõ.

Suy cho cùng, không ai biết Long Càn rốt cuộc đang nghĩ gì.

Bất kể Lan Thư nhiệt tình hay lạnh lùng, bất kể anh lạt mềm buộc chặt, hay làm nũng tỏ tình, người đó đều đối xử với anh như nhau, bao dung và nuông chiều anh, bao dung sự gây rối vô cớ của anh, bao dung tất cả của anh.

Chẳng qua, những tốt đẹp đó chung quy chỉ là tình yêu thương của một bậc cha mẹ đối với con nhỏ mà thôi, không liên quan gì đến ái dục.

...Người đó cho mình tất cả, lại chỉ không thể cho mình thứ mình muốn.

Lan Thư ở dưới nước ôm lấy đuôi của mình, không thể kìm nén mà nảy sinh một tia oán trách.

Sự việc đến đây dường như đã đi vào ngõ cụt, nhưng dù vậy, Lan Thư chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ.

Trong lúc tâm phiền ý loạn không nghĩ ra được ý tưởng nào tốt hơn, anh chỉ biết dẫu thế nào cũng không thể để quả trứng đầu tiên ra đời dưới mắt Long Càn.

Một khi bị hắn phát hiện, người này sẽ quyết tâm đưa anh về biển khơi.

Trong mắt Lan Thư, con người và nhân ngư đều ngu xuẩn như nhau, lục địa và đại dương cũng không có gì khác biệt, anh có Long Càn là đủ rồi.

Nhưng Long Càn không nghĩ như vậy.

Hắn cho rằng, Lan Thư không nên sống ở một nơi nguy hiểm như địa ngục với nhân ngư, anh nên trở về quê hương của mình, tận hưởng sự tự do vốn thuộc về nhân ngư.

Trong thời đại sau tận thế, đại đa số con người đã sớm vứt bỏ những thứ vô dụng như đạo đức, chỉ có mình tên khốn Long Càn này vẫn còn giữ vững.

.....Đạo đức, thật là một thứ đáng ghét.

Lan Thư tức giận vẫy đuôi một cái, trong lúc tâm phiền ý loạn, anh ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn vững chãi của người đàn ông trong nhà bếp, đáy mắt toàn là sự bất mãn và u ám.

.....Phải nghĩ ra một cách, k*ch th*ch Long Càn một chút.

Quả trứng đầu tiên... sinh trứng...

Vậy nếu anh sinh quả trứng đầu tiên ở nhà người khác...

Tiểu nhân ngư không có đạo đức, cũng không hiểu cái gì gọi là xấu hổ vẫy đuôi, suy nghĩ một cách ngang nhiên xem làm sao để k*ch th*ch người nuôi dưỡng mình, hoàn toàn không xem xét hậu quả mà mình sẽ gặp phải.

Long Càn sẽ để ý sao?

Chắc là không, chỉ là một quả trứng giả không thể ấp ra được thứ gì thôi, lại không phải là do mình sinh cho hắn, hắn chắc chắn sẽ không để ý.

Nghĩ đến đây, tiểu nhân ngư lại bực bội vẫy đuôi một cái, vô cớ oán hận tổ tiên của nhân ngư.

Tại sao nhân ngư nam không thể sinh trứng?

Nếu anh thật sự mang thai con của Long Càn, anh không tin người đàn ông có điểm mấu chốt đạo đức cao ngất trời này còn nỡ lòng đưa anh về.

Hoặc là, nếu tuổi tác của hai người có thể đảo ngược một chút thì tốt rồi, nếu anh là người nuôi dưỡng Long Càn, tuyệt đối sẽ không cố kỵ vòng vo nhiều như vậy, đã sớm dỗ người ta vào tay rồi.

Tiếc rằng trên đời không có nếu, nên anh chỉ có thể tiếp tục trầm mặt nghĩ cách.

.....

......!

Đột nhiên, Lan Thư chợt nhớ ra điều gì đó. Anh lập tức cụp mắt nhìn về phía những chiếc vảy trước người mình, đưa tay xuống, đẩy ra một chiếc trong số đó, để lộ ra.....

Lan Thư dùng đầu ngón tay ấn vào chiếc vảy mềm mại đó, c*n m** d***, vành tai ửng hồng mà nhìn cơ thể mình.

Nếu anh làm trò trước mặt người theo đuổi hôm nay, bẻ chiếc vảy này, để người đó nhìn mình sinh ra quả trứng đầu tiên... Long Càn sẽ tức giận chứ?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn