Dưới ống kính, sân hoạt động lặng ngắt như tờ.
Với tư cách là người đứng xem, Lạc Xán Dương nghe vậy từ từ nhìn về phía Lan Thư đang đứng trên cầu trượt, như bị kinh ngạc đến rớt cằm.
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, ấn tượng mà Lan Thư để lại cho cậu không khác gì một đóa hoa cao lãnh.
Và từ phần thi nấu nướng vừa rồi cũng có thể nhìn ra, khi anh và Alpha của mình ở nhà, hiển nhiên là Long Càn nấu ăn nhiều hơn, yêu thương chắc chắn cũng nhiều hơn.
Nhưng xem ra, mọi chuyện không như cậu nghĩ.
Lan Thư chỉ là không muốn bộc lộ tình yêu của mình trước mặt người ngoài mà thôi.
.....Thật khiến người ta ghen tị.
Người mới quen hai người nửa ngày như Lạc Xán Dương còn như vậy, những cư dân mạng đã biết họ gần một năm, sau khi hoàn hồn thì phản ứng sẽ còn lớn hơn.
Sau một lúc im lặng ngắn ngủi, bình luận như sóng thần gần như đã làm sập cả phòng phát sóng trực tiếp:
"Meo ơi, anh thích gọi cún con là gì nhất——?!"
"Nhóc con cậu sao lại may mắn như vậy? Tại sao tại sao?"
"Gọi một tiếng chồng đi thủ tịch, cầu xin anh, chúng tui sẽ làm bất cứ điều gì!!"
"Tại sao lại như vậy, Meo ơi, sao anh lại thật lòng thích gọi cún con là chồng... Meo à, anh có biết những người vợ yêu chồng như anh, trên diễn đàn sẽ xảy ra chuyện gì không?"
"Tui hiểu rồi, vợ lạnh lùng lòng đầy chồng x (giả) cậu trai sửa ống nước, bàn tay to nổi gân xanh véo vào da thịt căng mọng, nước mắt tủi nhục theo gò má mỹ nhân chảy xuống, nhưng anh lại nghiến chặt răng không dám khóc thành tiếng, bởi vì——'Thái thái, anh cũng không muốn chồng anh biết chuyện này chứ?'"
Những cư dân mạng bị k*ch th*ch khả năng sáng tác thậm chí còn không chờ được đến khi lên diễn đàn đã trực tiếp múa bút vẩy mực ngay trong livestream.
Dưới ống kính, Long Càn cười tươi, ngay sau đó rút một loạt câu hỏi mới: "Khi các bạn mới gặp nhau, bạn đời của bạn bao nhiêu tuổi?"
Long Càn không cần suy nghĩ mà trả lời: "Mười ba."
"Mỗi buổi sáng khi thức dậy, thói quen đầu tiên của bạn đời bạn là gì?"
"Hôn tôi." Long Càn mang theo nụ cười đắc ý và rạng rỡ bổ sung thêm một câu, "Ôm tôi vào lòng hôn tôi."
"Bạn đời của bạn thích nhất đồ uống gì?"
"Soda vị chanh muối biển."
"Bạn đời của bạn thích nhất động vật gì?"
"Cún con."
......
Một loạt câu hỏi nối tiếp, vành tai của Lan Thư đỏ bừng hoàn toàn không thể che giấu được, dưới ánh mặt trời đỏ như một viên ngọc ấm xinh đẹp và tinh xảo.
Anh không nói một lời mà nắm chặt tay vịn, ngại đến mức không dám đối diện với chồng mình.
.....Anh quá yêu Alpha của mình.
Anh cho rằng mình đã giấu rất kỹ, nhưng khi tất cả những điều đó được Long Càn trả lời không sai một chữ, Lan Thư mới phát hiện ra mình đã lộ liễu đến mức nào.
Giờ phút này, anh như thể đang bị Long Càn ôm vào lòng dùng ngôn ngữ hôn khắp toàn th*n d*** sự chứng kiến của đám đông, trong lòng toàn là sự xấu hổ và ngọt ngào.
.....Tên khốn này chắc chắn lại đang đắc ý đến quên cả trời đất rồi.
Sự thật cũng không khác mấy so với những gì Lan Thư nghĩ.
Long Càn rạng rỡ trả lời xong 9 câu đầu tiên, ngay sau đó rút ra câu cuối cùng: "Bạn đời của bạn thích nhất bộ phận nào trên cơ thể bạn?"
Long Càn thấy vậy vô cùng tự tin mà cười nói: "Đôi mắt."
Lan Thư đã không chỉ một lần khen đôi mắt của hắn giống như những vì sao lộng lẫy, tuyệt đối không thể sai được.
Thế nhưng, sự tự tin của Long Càn lại gặp phải thất bại thảm hại, máy phát hiện nói dối sau ba giây đã phát ra một tiếng kêu chói tai: "Tít tít——"
Sau đó, một thùng nước đá từ trên đỉnh đầu Lan Thư đổ xuống, rồi theo cầu trượt đang nâng cao hắt lên người Long Càn.
Long Càn thấy vậy sững sờ, sau khi hoàn hồn không nhịn được mở to hai mắt, nhất thời vừa kinh ngạc vừa áy náy vừa khó hiểu.
——Sao lại không đúng?! Chẳng lẽ những lời Lan Thư khen hắn trước đây đều là giả sao?
Long Càn bị đả kích nhìn cầu trượt ngày càng chênh vênh, trong lúc vội vàng có phần không chắc chắn mà nói ra suy đoán thứ hai trong lòng: "...Ngón tay?"
"Tít——"
Lại một thùng nước đá đổ xuống. Vì hai thùng nước đá trước sau quá gần nhau nên khi dòng nước theo cầu trượt ập vào người Long Càn, hắn vẫn có thể cảm nhận được lạnh lẽo.
Long Càn thấy vậy tức khắc dừng lại, nhất thời đau lòng đến mức gần như sắp rỉ máu, không dám tiếp tục trả lời nữa.
Hắn không nhịn được ngước mắt nhìn về phía Omega của mình, đáng thương vô cùng mà muốn tìm chút ám chỉ từ Lan Thư.
Nhưng Lan Thư lại không đối diện với hắn.
Mỹ nhân bị hắn làm cho toàn thân ướt đẫm, lúc này lại lộ ra một vẻ chột dạ không tên, môi mím lại thành một đường thẳng, nhẹ nhàng dời mắt đi không muốn nhìn.
Long Càn không chớp mắt nhìn Lan Thư ba giây, đột nhiên nhanh trí nhận ra điều gì đó, buột miệng: "——Tất cả đều thích."
"..."
Lan Thư bỗng nhắm hai mắt lại.
Lần này, máy phát hiện nói dối không kêu.
Điều này có nghĩa là câu trả lời của Long Càn chính xác.
Tất cả của hắn, Lan Thư đều thích, thích đến mức không biết phải làm sao, thích đến nỗi... không chọn ra được một bộ phận nào thích nhất.
Long Càn nhất thời tim đập thình thịch, ngạc nhiên nhìn người yêu của mình.
Hóa ra không phải hắn không đoán được tâm tư của Lan Thư, mà là sự tự tin gần như ngạo mạn mà hắn tự cho, thực tế còn chưa đuổi kịp mức độ yêu thương của người ấy dành cho hắn.
...Rốt cuộc mình có tài đức gì chứ?
Không đợi Long Càn nghĩ ra được kết quả trong niềm vui bất ngờ, giây tiếp theo, tay vịn bất ngờ bị thu lại, Lan Thư trượt xuống.
Long Càn thấy vậy chợt hoàn hồn, vội vàng giơ tay ra đỡ. Dưới cú va chạm cực lớn, Omega lập tức lao vào lòng hắn, hai người đồng thời ngã xuống biển.
Nơi đoàn quay đặt ghế hỏi đáp rất cạn, nhưng những tia nước bắn lên như một tấm màn che trời, tạm thời ngăn cách ống kính, bao bọc hai người trong một thế giới riêng.
Long Càn siết chặt Lan Thư, trong màn nước khó có thể kìm nén mà hôn lên gò má anh, tình yêu nồng đượm không thể nào phát tiết, chỉ hận không thể vùi đối phương vào xương thịt của mình.
Lan Thư vừa mới bị dội nước đá, lúc này bị người ta ôm chặt vào lòng, k*ch th*ch luân phiên giữa nóng và lạnh khiến anh tê dại, cơ thể không kiểm soát được mà run rẩy.
"Đừng, đừng hôn... Ưm——" Lan Thư sợ cơ thể đã bị người ta nuôi dưỡng quen nẻo của mình sẽ không kiểm soát được dưới ống kính, vội vàng đẩy đối phương, nhỏ giọng nói, "Em mau đứng dậy cho anh!"
Dù nước biển đã che đi hành động của hai người, nhưng điều đó vẫn không ảnh hưởng đến việc bình luận sôi trào:
"Không phải chứ, tui ngay cả chỗ vàng nhất cũng đoán rồi, cuối cùng lại nói là đều thích?!"
"Tui thật sự không chịu nổi nữa, mommy ơi, sao anh lại là một người vợ lụy tình vậy, thơm đến mức tui trực tiếp đồng thoại làm anh hùng a a a"
"Hôn thì thôi đi, còn thêm một câu ôm vào lòng hôn, Long ei, ông to hơn Meo cả hai vòng, mỗi buổi sáng còn muốn vợ ôm vào lòng hôn, tôn nghiêm của ông với tư cách là một Alpha đâu?!"
"Cho nên cún con mỗi buổi sáng sẽ được Meo ôm vào lòng, một bên nhỏ giọng gọi chồng, một bên cưng chiều cho bú sao??"
"Sẽ đó anh em, chắc chắn sẽ"
"Tui khuyên những bài đăng được khen ngợi nhiều trên trang đầu của diễn đàn nên cất bút đi, cái gì mà O trì độn + A ghen tuông, ở chỗ hai người họ hoàn toàn không tồn tại"
"Điều chua nhất giữa hai người họ chắc là pheromone của cún con, nghĩ xem, Meo trong kỳ ph*t t*nh bị pheromone của chồng làm cho chua đến không ngậm được miệng, nhưng vẫn không nhịn được bản năng làm tổ, vùi mình vào quần áo của chồng..."
Trong lúc bình luận đang nhao nhao, màn nước đã tan đi, Long Càn chỉ có thể miễn cưỡng áp chế tình yêu, ôm người đứng lên.
Hắn ôm Omega đang trừng mắt lườm, một bên xoa bóp da thịt lạnh lẽo của đối phương một bên khúm núm xin lỗi: "Xin lỗi anh, em không ngờ anh lại yêu em đến vậy, để anh chịu lạnh, thật sự xin lỗi..."
Đối với thái độ được tiện nghi còn khoe mẽ này của hắn, Lan Thư chỉ lạnh lùng liếc một cái: "Không cần xin lỗi, em đứng lên là được."
Long Càn nghe vậy hơi cứng đờ.
.....Xong rồi, dường như hắn hơi đắc ý vênh váo quá, sắp phải chịu báo ứng rồi.
Dự cảm của hắn rất nhanh đã thành thật.
Đợi đến khi Long Càn xoay người, ngoan ngoãn đứng yên trên cầu trượt, Lan Thư lau nước, ngước mắt lên liền đối diện với nụ cười lấy lòng của Alpha.
Lan Thư nhìn hắn ba giây, ngay sau đó đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng tột cùng.
Long Càn: "..."
Không đợi đối phương mở miệng cầu xin, Lan Thư thu lại ánh mắt, cúi đầu rút câu hỏi đầu tiên: "Bạn đời của bạn thích nhất được bạn hôn vào đâu?"
Lan Thư không cần suy nghĩ mà nói: "Cơ bụng."
Ba giây sau, máy phát hiện nói dối ngay tại chỗ phát ra một tiếng "Tít——", một thùng nước đá dội thẳng xuống đầu, trực tiếp làm cho Long Càn lạnh thấu tim.
Lan Thư không hề lay chuyển, tiếp tục kiên quyết nói: "Cơ bụng."
"Tít——"
"Cơ bụng."
"Tít——"
...
Sau khi Long Càn không nói một lời mà chịu 6 thùng nước đá, Lan Thư mới ung dung ngẩng đầu.
Nhìn Alpha dưới ánh mặt trời gần như vắt người trên tay vịn, qua khoảng ba giây, anh mới chậm rãi đưa ra câu trả lời chính xác: "Trán."
Lần này, máy phát hiện nói dối cuối cùng cũng yên tĩnh lại, không kêu nữa.
Nhìn chú cún con bị dội thành gà rù, Lan Thư cuối cùng cũng lộ ra ý cười, mày mắt đều viết lên vẻ sung sướng.
Lúc này Long Càn hoàn toàn không có chút đáng thương nào, cũng chỉ có Lan Thư mang theo lăng kính dày đặc mới có thể thấy Alpha cao lớn cường tráng giống như một chú cún con bị ướt.
Cơ bắp căng cứng của Alpha dưới sự k*ch th*ch của nước đá lộ rõ dưới ánh mặt trời. Cầu trượt dưới chân hắn sau 6 lần trả lời sai cố ý của Lan Thư, gần như đã đạt đến độ vuông góc với mặt đất.
Thế nhưng Long Càn lại cứ thế nhẹ nhàng chống người trên tay vịn, gân xanh trên cánh tay hơi nổi lên, trên mặt lại bày ra vẻ tủi thân và ngoan ngoãn đối lập.
Dường như chỉ cần có thể làm Lan Thư nguôi giận, chút "trừng phạt" nhỏ này đối với hắn mà nói, không đáng kể chút nào.
Khán giả nhất thời không biết nên bắt đầu kinh ngạc từ đâu mới phải:
"Mẹ kiếp, cái gân xanh này, cái lực tay này, cảm giác Long dùng một tay là có thể bế Meo lên, còn có thể rảnh một tay để làm việc khác..."
"Thích nhất lại là được hôn trán, omg, điều này có khác gì một chú cún con ngây thơ thích được chủ nhân xoa đầu đâu!!"
"Nói cơ bụng đến 4 lần, xem ra Meo thật sự rất muốn hôn cơ bụng của chồng"
"Cho ảnh hôn đi!! Long mau vén áo lên cho vợ ông hôn đi!!"
"Tui có tội, tui xin sám hối trước, nhưng tui thật sự không nhịn được mà tưởng tượng cảnh Meo trong kỳ ph*t t*nh * l**n t*nh m*, như mèo con hạ eo xuống, nửa khuôn mặt dán vào cơ bụng của chồng, nhẹ nhàng gọi chồng..."
"Trước đây tui đối với loại văn học ooc này khịt mũi coi thường, bây giờ tui lại đọc từng chữ nghiên cứu"
Đoàn quay cũng không ngờ được rằng có người giữ vững được tư thế trong tình huống cầu trượt vuông góc với mặt đất, bởi vậy, lúc thiết kế ban đầu, cầu trượt chỉ được làm đến mức độ này, không có cách nào tiếp tục nghiêng về phía trước để thực sự đạt 90 độ.
Lan Thư thấy tốt liền thu, đối với 9 câu hỏi còn lại, anh không còn cố ý trả lời sai nữa, nhưng để làm cho Long Càn ở trên đó thêm một lát, tốc độ trả lời câu hỏi của anh chậm lại.
"Bạn đời của bạn thích nhất đồ uống gì?"
Lan Thư chậm rãi nói: "Trà sữa đào."
"Bạn đời của bạn có thích trẻ con không?"
Lan Thư rũ mắt nhìn câu hỏi đó ba giây, khẽ khàng nói: "Chỉ thích con của tôi sinh ra."
"Bạn đời của bạn thích nhất bạn mặc gì?"
"Váy cưới."
"Hình mẫu lý tưởng ban đầu của bạn đời bạn là gì?"
"Tôi."
"Khi bạn đời của bạn có tâm trạng không tốt, phương pháp thư giãn thường dùng nhất là gì?"
"Vẫn là tôi."
"Bạn đời của bạn ghét nhất món gì?"
"Súp bí đỏ."
"Bạn đời của bạn lần gần đây nhất bị bệnh là khi nào?"
"Tuần trước, di chứng của cuộc phẫu thuật trước đây tái phát, xuất hiện mất trí nhớ tạm thời."
"Bạn đời của bạn không thể chống cự được nhất khi bạn làm gì với anh ấy?"
"Ôm em ấy vào lòng, khen em ấy là một chú cún ngoan."
"Minh tinh mà đối phương ghét nhất là ai?"
Lan Thư nhìn câu hỏi cuối cùng trong tay, vốn định nói không có, Long Càn hoàn toàn không quan tâm đến giới giải trí, nhưng lời nói đến bên miệng, anh chợt nhớ ra điều gì đó, thế là sửa lời: "...Minh Tuyết Thời."
.....
......?!
Tất cả các khách mời có mặt đều kinh ngạc đến ngây người, lần lượt nhìn Lan Thư.
Ngay cả MC luôn treo nụ cười trên mặt cũng không nhịn được.
Các khách mời có thể tham gia chương trình thực tế này ít nhiều đều có liên quan đến giới giải trí, cái tên Minh Tuyết Thời đối với họ mà nói như sấm bên tai.
Dù Long Càn thật sự không thích Minh Tuyết Thời, Lan Thư cũng không nên nói ra những lời này một cách nhẹ nhàng như vậy dưới nhiều ống kính phát sóng trực tiếp, anh thật sự không sợ đối phương trả thù sao?!
Đối diện với ánh mắt sáng quắc của cả trường quay, Lan Thư lại không hề để tâm mà đặt hộp rút thăm sang một bên.
10 câu hỏi đến đây đã xong, ngoài 6 lầ cố ý sai lúc đầu, sau đó Lan Thư có thể nói là rõ Long Càn như lòng bàn tay, thế mà không hề sai lần nào nữa.
So với phản ứng của các khách mời dưới ống kính, trọng điểm của bình luận hiển nhiên hoàn toàn khác với họ:
"《Chỉ thích con của tôi sinh ra》《Hình mẫu lý tưởng là tôi》《Phương pháp thư giãn vẫn là tôi》"
"A a a a đại mỹ nhân Meo tự tin và lười biếng thật sự thơm quá!! Ai hiểu được cảm giác kiêu căng của mèo con vẫy đuôi chứ!!"
"MXS: 6, hiếu thảo quá rồi đấy, Long à"
"A?? Phương pháp thư giãn mà chồng bạn thích nhất là gì?? Anh thật sự biết mình đang nói gì không, Meo ơiiiiii??"
"Thích mặc váy cưới, điều này có nghĩa là gì, có nghĩa là Meo thực ra đã mặc váy cưới rồi!!"
"Mất trí nhớ tạm thời là chuyện gì vậy?? Meo nói rõ một chút đi!!"
"Tại sao là trà sữa đào, tại sao không phải là ô long đào, tại sao không phải là hoa nhài đào, tại sao tại sao"
"Có phải ông đã uống qua không?! Long, tui hỏi có phải ông đã uống qua trà sữa đào rồi không?? look in my eyes, trả lời tui!"
Cầu trượt chỉ còn lại một chút độ dốc khiến cho người trên đó vẫn có thể trượt xuống mà không phải trực tiếp lao xuống biển.
Khoảnh khắc tay vịn bị rút đi, Long Càn theo cầu trượt trượt xuống như một quả ngư lôi, lực va chạm gấp mấy lần so với lúc Lan Thư trượt xuống.
"...!"
Dưới lực va chạm cực lớn, dù Lan Thư đã sớm chuẩn bị nhưng anh vẫn bị người ta nhào xuống biển.
Giữa những tia nước văng tung tóe, ánh nắng rực rỡ xuyên qua tấm màn nước, Long Càn sợ thật sự đè lên Lan Thư bèn vội vàng gượng nửa người trên dậy.
Lan Thư ngửa mặt nằm trên bãi cát, ngước mắt không chớp mắt nhìn người trên thân.
Alpha vô cớ bị anh dội 6 thùng nước đá không hề tức giận, ngược lại như thể được thưởng, ánh mắt lấp lánh nhìn anh.
Giống như một chú cún con bị đánh, quay đầu lại được cho gặm xương, ngay tức khắc đã quên đi chút đau đớn kia, trong mắt toàn là chủ nhân.
.....Sao trên đời này lại có Alpha nhớ ăn không nhớ đòn như vậy chứ?
Lòng Lan Thư nhất thời mềm thành một mảnh, anh không nhịn được nín thở, đáy mắt long lanh ánh sáng dịu dàng, hồi lâu sau giơ tay lên, mang theo nước biển nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt Long Càn.
Long Càn nắm lấy tay phải của anh, kéo người từ trong nước lên, chỉ hận không thể khảm hai bàn tay vào nhau.
Lan Thư mím cười, mặc cho Alpha nửa ôm mình, cả hai ướt sũng đi về phía bãi cát.
Lúc này, không có bất kỳ từ nào có thể diễn tả chính xác tâm trạng của Long Càn.
Hắn ôm lấy người yêu đứng yên trên bãi cát, không hề có chút xấu hổ bực bội nào khi bị người ta vạch trần tâm sự dưới ánh mắt của đám đông, ngược lại toàn là xúc động và vui sướng.
Thói quen của hắn, sở thích của hắn, tình yêu của hắn, tất cả của hắn...
Hóa ra Lan Thư đều biết, hóa ra người đó vẫn luôn thấy.
Giờ khắc này, tâm lý khoe khoang khi tham gia chương trình thực tế trước đây bị Long Càn triệt để vứt ra sau đầu, sự ngưỡng mộ và kinh ngạc của người ngoài cũng theo đó mà không đáng nhắc đến nữa.
Thế giới của hắn lại một lần yên tĩnh lại, mọi thứ xung quanh không còn quan trọng, chỉ còn lại gò má nghiêng nghiêng đang mím cười cố ý không nhìn hắn của người bên cạnh.
Mặc dù Lan Thư cố ý không nhìn Long Càn, nhưng tâm tư của anh hiển nhiên cũng không ở trên chương trình. Các cặp khách mời khác tương tác thế nào, hỏi đáp thế nào, trong mắt anh đã không còn quan trọng.
Sau khi hai người họ kết thúc, các hoạt động tiếp theo cũng không kéo dài quá lâu, bởi vì so với sự hiểu biết của họ về nhau, quá trình hỏi đáp của 4 cặp còn lại có thể nói là thảm không nỡ nhìn.
Lạc Xán Dương và Alpha của cậu thì còn đỡ hơn một chút, Alpha mà cậu nói rằng đã sớm yêu Nguyễn Băng lại có thể nói rõ ràng ngày sinh nhật, sở thích và thậm chí là món quà mà cậu mong nhất.
Ngược lại là chính Lạc Xán Dương ngồi ở dưới á khẩu không trả lời được, chỉ làm cho Alpha của mình phải chịu 5 thùng nước đá.
Ngoài hai người họ ra, những câu hỏi mà 3 cặp còn lại trả lời đúng, cộng lại còn không bằng hai người Lan Thư.
Hiển nhiên họ không có thể chất như của Long Càn, có thể cố gắng chống đỡ được đến khi cầu trượt vuông góc với bãi biển, bởi vậy toàn bộ hoạt động rất nhanh đã kết thúc.
Ánh chiều tà phủ khắp mặt đất. Nếu không phải MC tình cờ mời Lan Thư và Long Càn, chỉ bằng chút tương tác của những khách mời kia, tuyệt đối không thể kéo dài được đến hoàng hôn.
Thế là, MC đương nhiên không muốn để hai người rời đi, nhiệt tình mời họ cùng dùng bữa tối.
Khán giả nghe tiếng cũng khóc thét trong phòng phát sóng, chỉ hận không thể để hai người ở lại quay mười kỳ tám kỳ.
Thế nhưng, qua cuộc hỏi đáp vừa rồi, Long Càn lúc này "nóng lòng về nhà", tâm tư đã hoàn toàn không còn ở trên chương trình nào nữa.
Mà Lan Thư đồng ý tham gia kỳ chương trình này vốn là để thỏa mãn sở thích khoe ân ái của Long Càn.
Lúc này, người chồng thích khoe khoang của anh đã được thỏa mãn tất cả các phương diện, họ không có lý do gì để ở lại nữa.
Người dẫn chương trình thấy họ đã quyết ý, chỉ có thể tiếc nuối tạm biệt hai người.
Đối phương chân thành cảm ơn Lan Thư và Long Càn đã ủng hộ chương trình của họ, và tuân theo lời hứa ban đầu, chi trả chi phí ăn ở của hai người trong một tháng tới, đồng thời cung cấp đội ngũ quay tương ứng.
Trong nửa ngày ngắn ngủi này, hai người Lan Thư đã mang lại lưu lượng của 8 ngày cho toàn bộ chương trình, để lại một dấu ấn nồng đậm rực rỡ trong lịch sử các chương trình thực tế của cả tinh tế.
Chỉ tiếc là làn sóng lưu lượng này đến nhanh mà đi cũng nhanh, đoàn quay vẫn chưa thể tận dụng được đợt lưu lượng này, ngược lại vì đã thu hút được quá nhiều người dùng ngoài vòng, nên khi họ muốn tiếp tục sử dụng hình thức marketing trước đây trong những kỳ sau, đã bị những người dùng ngoài vòng này phản phệ.
Tuy nhiên những chuyện ấy đã không còn liên quan đến Long Càn và Lan Thư nữa.
Họ ăn xong bữa tối, về khách sạn, nước biển trên người đã khô nhưng lớp vải dính vào người vẫn rất khó chịu.
Bởi vậy, hai người vừa vào cửa, nhân lúc Long Càn đang cất đồ, Lan Thư xoay người đi về phía phòng tắm.
Anh đi rất thản nhiên, không hề có ý định chạy trốn, thế nhưng khi anh trở tay định đóng cửa phòng tắm, thì giây tiếp theo, Long Càn cố gắng chen một tay vào.
Lan Thư thấy vậy, lông mày giật giật, quay đầu định chạy thì đã bị người ta tay mắt lanh lẹ mà nắm eo ấn lên tường.
Giây tiếp theo, những nụ hôn che trời lấp đất rơi xuống.
Lan Thư bị người ta hôn đến mức không nhịn được mà bật cười, việc chống đẩy cũng trở nên nửa thật nửa giả: "Ưm... em đừng nổi điên... Ư——"
Alpha đối với hành động đã muốn còn ra vẻ chống cự này của anh, hoàn toàn không có chút ý định thu liễm nào.
"Anh trai thật lợi hại..." Hơi thở vội vàng và nóng ướt phả lên mặt Lan Thư, Long Càn một bên hôn môi anh, một bên tùy ý đè ép anh, "Tại sao em nghĩ gì, anh đều biết rõ vậy?"
Lan Thư bị hắn hôn đến mềm cả eo, hồi lâu sau thở hổn hển nói câu gì đó.
Thế nhưng câu nói đó thật sự quá nhẹ, Long Càn ban đầu không nghe rõ, không khỏi dừng động tác nói: "Cái gì?"
Lan Thư ngước mắt mang theo ý cười rất nhạt nhìn hắn hồi lâu, ngay sau đó giơ tay bám vào vai Alpha, như lông hồng kề sát vào tai hắn nhẹ giọng nói: "Bởi vì anh yêu anh mà... chồng à."
Hơi thở của Long Càn ngưng bặt, ba giây qua đi, đột nhiên bế bổng người lên, như thể bị k*ch th*ch đến cùng cực, trở tay ấn Lan Thư xuống dưới vòi hoa sen.
.....Không xong rồi, hàng mi của Lan Thư khẽ run, dường như đã trêu người ta hơi quá rồi.
Giây tiếp theo, dòng nước ấm áp xối lên người anh qua quần áo. Hơi thở của Lan Thư run lên, trước mắt mờ đi, nổi lên một lớp hơi nước.
"...!!"
Lan Thư xấu hổ đến mức theo bản năng căng cứng cơ thể, nức nở muốn giãy giụa thì người phía sau lại cúi đầu, hết lần này đến lần khác hôn vành tai anh, giống như một chú cún con dính người mà nói nhỏ: "Em yêu anh... Dù là kiếp này, hay kiếp sau, kiếp sau sau nữa... em đều sẽ không hối hận mà yêu anh, anh à."
Giọng điệu của hắn dịu dàng đến mức như có thể vắt ra nước, nhưng hành động dưới tay lại hoàn toàn đối lập.
Lan Thư, trong lời yêu thương của hắn, lung lay sắp đổ mà từ bỏ điểm mấu chốt.
.....Thôi, cũng không phải lần đầu tiên, em ấy muốn xem thì cứ để em ấy xem đi.
Vì thế, mỹ nhân ướt sũng run rẩy nhắm hai mắt, giơ tay ôm lấy vai chồng, có thể nói là dung túng mà thả lỏng cơ thể.
Dòng nước ấm áp chảy ra từ vòi sen, qua lớp vải trong suốt, dày đặc va chạm vào rốn, cuối cùng men theo bắp chân tí tách nhỏ giọt xuống đất.
Mùi đào thơm ngát hòa quyện với vị chanh muối biển chua chua tràn ngập trong phòng tắm, và đ mới vừa buông