Xuyên Vào Di Ảnh Người Chồng Đã Mất Của Omega Ở Goá

Chương 83: Mang thai giả, Long của trường quân đội xuyên qua (3)

Trong phòng, bầu không khí đang nồng nàn tình tứ, giây tiếp theo đã đột ngột ngưng đọng.

Lan Thư lạnh lùng nhìn Alpha rồi chợt nhớ đến dáng vẻ của mình hiện tại, tim bất chợt đập thịch một tiếng, lập tức lôi ra một chiếc áo sơ mi từ tủ đầu giường bên cạnh mặc vào, giơ tay che ngực.

Tất cả cảnh tượng diễm lệ ái muội lập tức bị che khuất dưới lớp vải. Nhìn thấy tư thái phòng bị của Lan Thư, tất cả những xúc động của Long Càn vừa rồi bị nước lạnh dập tắt, chỉ còn lại xấu hổ khôn tả.

.....Hắn vừa làm gì vậy?

Mượn thân thể của người khác, vùi mình vào lòng kẻ thù không đội trời chung ngày nào, ti tiện đánh cắp sự ưu ái của đối phương.

"..."

Long Càn chợt nhắm mắt, trên mặt hiện vẻ đau khổ khôn xiết.

Tim Lan Thư đập mạnh một cái, vừa định nói gì đó thì thấy Alpha mở mắt ra, nói bằng một giọng điệu bất chấp tất cả: "...Tôi là Long Càn."

——Em không phải Long Càn thì còn có thể là ai? Em đang nói mê sảng gì vậy?

Lan Thư không thể tin nổi, lời chất vấn đến bên miệng vừa định buột ra, nhưng ngay sau đó anh lại sững sờ, chợt nảy ra một suy đoán.

.....Chẳng lẽ di chứng lại tái phát?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Lan Thư đã thấy Long Càn có phần xa lạ trước mắt lập tức trở nên quen thuộc hơn.

Thế nhưng, hắn vừa không phải là Long Càn dịu dàng cẩn thận với Lan Thư, người sở hữu ký ức 18 năm đầu đời, cũng không phải là Long Càn vui vẻ xem mình như chú cún nhỏ, người chỉ có ký ức vài tháng.

"..."

Sau khi nhận ra ký ức của người này rốt cuộc đang ở giai đoạn nào, ngón tay đang siết chặt vạt áo của Lan Thư không khỏi thả lỏng ra, yết hầu khẽ động, trong lòng dấy lên gợn sóng khó tả.

Sau khi xác định người trước mặt vẫn là chồng mình, cơ thể Omega bèn thả lỏng.

Thế là, trong vòng chưa đầy nửa phút, chiếc áo sơ mi đó đã thấm ra một mảng hương thơm nồng nàn.

Lan Thư cụp mi nhìn vệt nước trên áo sơ mi, lâu sau mới như không có chuyện gì mà thu lại ánh mắt.

Trông không giống như xấu hổ hay ngượng ngùng, ngược lại càng giống như... cố ý dụ dỗ.

Thế nhưng, với ký ức và kinh nghiệm của Long Càn lúc này, hắn nằm mơ cũng sẽ không nghĩ rằng Lan Thư cố ý.

Sau khi nghe câu trả lời của hắn, Omega dường như bị sốc, quỳ gối ngồi ở mép giường một lúc lâu không lên tiếng.

Bất cứ ai ngủ một giấc dậy, chợt phát hiện người chồng bên gối bị kẻ mà mình ghét nhất ngày xưa thay thế, e rằng cũng sẽ kinh ngạc và tức giận không nói nên lời.

Nghĩ đến đây, lòng Long Càn như bị người ta khoét mất một miếng thịt, nhưng trên mặt lại không nhịn được quay đầu đi, định lén lút quan sát vẻ mặt của Lan Thư.

Thế nhưng, Omega chỉ siết chặt vạt áo, rũ mắt ngồi ở đó, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm chán ghét hay kinh ngạc nào, tĩnh lặng đến mức khiến người ta có chút không hiểu.

Chiếc sơ mi mà Lan Thư vội vàng tìm ra cũng không dài, từ góc của Long Càn nhìn qua còn có thể nhìn thấy rõ những vết ngón tay và dấu hôn trên đùi anh, vừa nhìn đã biết là mới để lại tối qua.

Đối mặt với cảnh tượng diễm tình như vậy, Long Càn lại như rơi vào hầm băng, sau khi hoàn hồn đột nhiên thu lại ánh mắt, chỉ cảm thấy mình dối trá và xấu xa.

Không khí trôi qua trong xấu hổ không biết bao lâu, Lan Thư cuối cùng cũng ngẩng mắt lên nhìn người trước mặt: "Em là... Long Càn bao nhiêu tuổi?"

Câu hỏi này thực ra có chút kỳ quặc, nhưng Long Càn lại không nghe ra, cứng nhắc trả lời: "Hai mươi."

Sau khi báo tuổi của mình, hắn đáng lẽ nên nhân cơ hội này mà hết lời châm chọc Lan Thư, nói những câu như "Hôm qua anh còn đạp lên eo tôi uy phong biết bao, trong nháy mắt đã có thể cưỡi lên tay người đàn ông khác làm nũng cọ chân, thật không hổ là thủ tịch đại nhân".

Suy cho cùng, trước đây khi Lan Thư mắng hắn còn khó nghe hơn nhiều.

Lúc này vất vả lắm mới nắm được điểm yếu của Lan Thư, thấy dáng vẻ của Omega kiêu ngạo ngày nào lại như mèo con cong eo cầu hoan, Long Càn đương nhiên nên nhân cơ hội này trả thù lại tất cả những gì đã qua.

Thế nhưng, hắn lại không thể nói ra được một câu nào, chỉ im lặng.

.....Hắn có thể nói gì chứ?

Hắn, một Alpha ngay cả bản năng cũng không kìm nén được, có tư cách gì mà chỉ trỏ cuộc sống của Lan Thư?

Lan Thư siết chặt vạt áo trước ngực, nhìn gò má anh tuấn của đối phương, cuối cùng vẫn không nỡ tiếp tục trêu chọc nữa: "...Bây giờ là năm 1490 theo lịch thiên hà."

Long Càn nghe vậy chợt siết chặt lòng bàn tay.

Năm 1490...

Nói cách khác, thời điểm hiện tại so với thời đại trong ký ức của hắn, mới chỉ qua một năm.

Tính như vậy, Lan Thư có lẽ vừa mới tốt nghiệp đã vội vàng kết hôn và mang thai con của thằng đàn ông này.

Thằng đàn ông đó là người Lan Thư quen sau khi tốt nghiệp sao? Hay là bạn học của anh ấy ở trường quân đội? Mình có quen không?

Hóa ra sau khi bị đánh dấu, Omega lại có thể thay đổi nhiều như vậy sao?

Long Càn theo bản năng đổ hết mọi thứ cho pheromone, nhưng lý trí quá tỉnh táo của hắn đã cảnh báo.

Không đúng.

Khi Lan Thư nhận ra mình không phải là chồng của anh ấy, vẻ lạnh nhạt lộ ra không khác gì dáng vẻ trong ký ức.

Cho nên, đó không phải là sự thay đổi do tác động của pheromone, mà là... bản tính của Lan Thư.

Anh ấy đối với mỗi đời chồng của mình, e rằng đều là dáng vẻ mềm mại dung túng này, bất kể là người chồng quá cố chỉ tồn tại trong lời đồn, hay là người chồng hiện tại, anh ấy đều cưng chiều và bao dung như nhau.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Long Càn chợt buông lỏng bàn tay, cảm giác bất lực phút chốc dâng lên.

Hắn mở miệng với một vẻ thờ ơ tự bảo vệ mình: "Tôi từ năm 1489 xuyên đến đây, nếu thật sự có lỗ hổng thời không thì trong thời gian ngắn như vậy, lỗ hổng đó hẳn là có thể đảo ngược. Đợi tôi ngủ một giấc nữa, chồng của anh hẳn là có thể trở về."

Hắn thậm chí còn không hỏi chồng của Lan Thư là ai, trông như thể thật sự không quan tâm.

Lan Thư không nói một lời mà nhìn hắn một lúc rồi bất ngờ đứng dậy, chống tay lên hắn, tìm kiếm thứ gì đó trong tủ đầu giường.

"——!"

Đầu gối của anh quỳ bên phải Long Càn, toàn bộ nửa người trên thơm ngát và căng đầy đè lên người Alpha.

Theo động tác này, chiếc áo sơ mi vốn đã không dài lập tức bị kéo lên đến vị trí gần rốn, vòng eo trắng như tuyết và đôi chân thon dài bên dưới nhất thời lộ ra không sót thứ gì.

Thậm chí nếu Alpha đê tiện hơn một chút, chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn trộm được những cảnh tượng còn s*c t*nh hơn.

Thế nhưng, phản ứng đầu tiên của Long Càn sau khi hoàn hồn lại là muốn túm chăn che đi cơ thể của Omega.

Khi hoảng hốt với tay, hắn mới phát hiện ra rằng trên chiếc giường này hoàn toàn không có chăn!

Alpha trẻ tuổi kiến thức ít ỏi sững sờ, mặt đột nhiên đỏ bừng——một nửa là vì tức, một nửa là vì bị khung cảnh mà tình huống này ám chỉ k*ch th*ch.

Lan Thư còn đang mang thai, vậy mà Alpha chó má của anh ngay cả chăn cũng không cho, rõ ràng là để thỏa mãn những tâm tư đê tiện và xấu xa của gã.

Không có chăn, tên súc sinh đó vào buổi tối có thể ôm Lan Thư vào lòng như một con búp bê người, muốn làm gì thì làm, nói không chừng còn vùi mặt vào lòng người ta, ăn ngủ như một con chó hoang chưa cai sữa.

Quả thực là không biết xấu hổ, hoàn toàn là đang chà đạp Lan Thư!

Cảm xúc vừa rồi bị xấu hổ đóng băng dưới đáy lòng, lúc này như bị khoét một lỗ, lập tức mãnh liệt trào dâng.

Đương lúc Long Càn đầy căm phẫn, trong đầu chỉ hận không thể xé xác thằng chó đó ra thành trăm mảnh, thì Lan Thư cũng tìm được thứ mình muốn, đứng thẳng dậy khỏi người hắn.

Khi Omega không nói một lời mà đưa hai tấm thẻ ID cho mình, Long Càn ban đầu còn đang nổi nóng, không phản ứng lại được.

Tuy nhiên, khi hắn nhận lấy tấm thẻ cúi đầu nhìn, tất cả lửa giận ngay lập tức tan thành mây khói.

Trong đó một tấm thẻ là thẻ ID của chính Lan Thư, không có vấn đề gì. Nhưng trên tấm thẻ ID còn lại, ở dòng họ tên lại viết hai chữ "Long Càn".

.....Tại sao thẻ ID của mình lại ở trong tay Lan Thư?

Đầu óc Long Càn như bị treo, nhìn đến đây mà vẫn không thể phản ứng lại được.

Cho đến khi hắn tiếp tục nhìn xuống, ở dòng bạn đời của mình nhìn thấy hai chữ "Lan Thư", hắn mới ngẩn người.

Hồi lâu sau, Long Càn hoàn hồn, không tin vào mắt mình mà quay đầu nhìn về phía thẻ ID của Lan Thư, sau đó không có gì bất ngờ xảy ra, ở dòng bạn đời của đối phương, hắn nhìn thấy hai chữ "Long Càn" quen thuộc.

Trong phòng cuối cùng cũng hoàn toàn yên tĩnh.

Long Càn miết chặt hai tấm thẻ ID đó, như thể lần đầu tiên biết chữ, không chớp mắt nhìn vào những dòng chữ trên ấy.

".....Em không phải xuyên không." Lan Thư đã cho hắn đủ thời gian để tiêu hóa, lúc này mới nhẹ giọng giải thích, "Chắc là di chứng của cuộc phẫu thuật trước đây thôi."

Long Càn há miệng, vô số câu hỏi dồn nén bên miệng, nhưng cuối cùng hắn lại chỉ hỏi được một câu: "...Phẫu thuật gì?"

"Phẫu thuật cấy ghép ký ức, tình hình cụ thể có chút phức tạp."

Lan Thư nói đến đây dừng một chút, cơn căng tức khó nói làm anh gần như muốn nổ tung, khó chịu đến mức chỉ hận không thể tự mình dùng tay véo nắn.

Anh không nhịn được nhìn về phía Alpha của mình, đáy mắt mang theo một tia oán trách không thể che giấu.

Long Càn bị anh nhìn đến nín thở, nhưng lại không hiểu ý anh.

Cuối cùng, Lan Thư mím môi thu lại ánh mắt: "Vài ba câu không nói rõ được... Đợi lát nữa anh sẽ nói chi tiết với em, anh đi vệ sinh trước đã."

Nói xong, anh lập tức cài lại vạt áo đứng dậy, cố chịu cơn căng tức đi về phía nhà vệ sinh, để lại mình Long Càn trong cơn sốc cực lớn cố tiêu hóa tất cả những gì đã xảy ra.

Trong nhà vệ sinh, Lan Thư trở tay đóng cửa lại, vòng eo mềm nhũn trực tiếp dựa vào bồn rửa tay.

Lớp sứ lạnh lẽo tiếp xúc với da thịt qua lớp vải, không những không thể đẩy được thứ cần đẩy ra, ngược lại còn khuấy động lên một tầng sóng khó nói hơn.

Mỹ nhân đáng thương khó khăn chống người lên bồn rửa tay, mắt ngấn lệ sinh lý, long lanh nhìn vào mặt gương phủ kín nửa tường trước mặt.

Hồi lâu sau, anh c*n m** d*** buông vạt áo ra, chịu đựng sự xấu hổ tột độ, nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương...

Ngón tay thon dài trắng như ngó sen, mùi đào nồng nàn rất nhanh đã tràn ngập khắp bồn rửa tay.

Thế nhưng, đây thực ra chỉ là tiếng sấm to hạt mưa nhỏ.

Mùi hương quyến rũ nồng nàn làm cho cả tấm gương cũng phủ một lớp hương, nhưng lượng sữa trong bồn rửa tay nhìn xuống còn chưa được một vốc.

"..."

Lan Thư đỏ bừng vành tai mà nhắm mắt lại, không nhịn được mà mắng thầm người chồng tự nhiên tuột xích của mình một trận té tát.

Mấy ngày qua, Long Càn luôn giúp anh giải quyết vấn đề này, không ai ngờ Long Càn lại bất ngờ xảy ra chuyện, bởi vậy mà hai người hoàn toàn không theo lời dặn của bác sĩ mà mua bất kỳ dụng cụ liên quan nào.

Bây giờ, cuối cùng cũng phải trả giá cho hành vi xem thường lời dặn của bác sĩ.

Cấu tạo sinh lý của nam Omega vốn đã đặc biệt, bản thân Lan Thư lại không trải qua bất kỳ lớp hướng dẫn chính thức nào, hơn nữa lực tay của anh vốn đã mạnh, ngày xưa cào vào lưng Long Càn cường tráng như vậy còn có thể để lại vệt, lúc này véo vào người mình, rất nhanh đã làm cho tím một mảng xanh một mảng.

Thế là, khi Long Càn lấy hết can đảm đẩy cửa nhà vệ sinh ra thì nhìn thấy cảnh diễm tình nồng nàn như vậy.

Mỹ nhân với áo sơ mi nửa cởi quay lưng về phía hắn, một tay chống trước bồn rửa. Nghe thấy tiếng mở cửa phía sau, Lan Thư chợt run lên, ngước đôi mắt ướt át, nhìn phía người đằng sau qua ảnh phản chiếu trong gương.

Vào khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Lan Thư còn đang để ngực trần, cứ thế không nói một lời mà chống người trước gương, không hề có ý định che đậy.

——Đó là sự mê hoặc không lời.

Yết hầu của Long Càn không kiểm soát được mà lăn lên lăn xuống, trở tay đóng cửa lại, nhấc chân đi qua.

Lan Thư dừng động tác, chống người trước gương không động đậy, mặc cho Alpha đứng yên sau lưng, một tay bóp eo bế bổng mình lên, xoay người tựa vào bồn.

"..."

Long Càn cứ thế nhìn chăm chú người trong lòng. Lan Thư bị hắn nhìn đến nín thở, không nhịn được run rẩy hàng mi dời mắt đi.

Đối với Omega mà nói, cảm giác áp chế của giống đực ập đến này thực sự có chút mới lạ.

Suy cho cùng, bất kể là Long Càn 18 tuổi ngày nào, hay là chú cún nhỏ sau này trở thành chồng của anh, thì đều ngoan ngoãn phục tùng, có thể nói là bảo gì nghe nấy.

Cho nên, trong ký ức của Lan Thư chưa có giai đoạn nào của Long Càn lại có cảm giác như lúc này, không hề kiêng nể gì...

Anh chưa tìm được từ ngữ thích hợp để hình dung tính cách của Long Càn lúc này đã đón được một câu chất vấn không thể hiểu nổi của đối phương: "Tại sao anh không đến Hiệp hội bảo vệ Omega tố cáo tôi?"

Lan Thư ngẩn ngơ, không thể hiểu nổi mà ngước mắt: "Cái gì cơ?"

Yết hầu của Long Càn khẽ động, không nhịn được hỏi ra câu trong lòng: "Chẳng lẽ không phải vì tôi đánh dấu hoàn toàn, khiến anh mang thai... nên anh mới chịu kết hôn với tôi sao?"

Lan Thư sững sờ nhìn vẻ nghiêm túc xen lẫn chút áy náy của người trước mặt, lại không nhịn được bật cười.

"...?"

Long Càn nhíu mày, vừa định nói tiếp thì nghe thấy người trong lòng giải thích với ý cười: "Không có mang thai, chỉ là mang thai giả thôi."

Lông mày của Long Càn vẫn chưa giãn ra, ngược lại còn nhíu chặt hơn, dùng giọng điệu nghiên cứu học thuật mà tìm tòi: "Tại sao lại mang thai giả?"

Hắn cũng không hiểu về mang thai giả, nghe vậy bèn theo bản năng đổ hết trách nhiệm lên người mình.

Tuy nhiên, lần này lại khiến hắn chó ngáp phải ruồi, suy cho cùng... "trách nhiệm" khiến Lan Thư mang thai giả dường như đúng là rơi vào người hắn.

Lan Thư chợt đưa tay lên, trong ánh mắt kinh ngạc của Alpha, nhẹ nhàng bôi chất lỏng thơm nồng trên tay mình lên môi đối phương.

Long Càn lập tức cứng đờ, nhưng không đợi hắn hoàn hồn khỏi diễm phúc ngập trời này, ngay sau đó đã thấy Lan Thư nhẹ nhàng ghé vào tai hắn, cười như không cười nói: "Bởi vì anh quá muốn sinh cho em một đứa con, nhưng em lại uống thuốc tránh thai, cho nên anh mới bị em chọc cho nồng độ pheromone tăng vọt, cơ thể không kiểm soát được mà xuất hiện triệu chứng mang thai giả... Em nói xem, nếu thật sự tố cáo với Hiệp hội Omega, họ có thụ lý không?"

"..."

Long Càn không trả lời được, hắn đã bị những lời có thể nói là tuyên truyền giác ngộ này làm cho thất ngữ.

Với ký ức và sức tưởng tượng có hạn lúc này, hắn nằm mơ cũng không thể ngờ được những lời như vậy có thể tuôn ra từ miệng Lan Thư.

...Tại sao tên khốn giống y mình lại muốn uống thuốc tránh thai? Thân là Alpha lại làm cho vợ bất mãn đến mức mang thai giả, chẳng lẽ không thấy áy náy sao?

Lan Thư nhìn người trước mặt ngây thơ đến mức đỏ bừng vành tai nhưng lại ra vẻ nghiêm túc, nhất thời cảm thấy buồn cười, không nhịn được muốn trêu hắn.

Vậy là mỹ nhân cố ý làm trò trước mặt chồng mình, thoải mái hào phóng mà đưa ngón tay lên, nhìn thẳng vào đối phương, rồi hé môi ngậm lấy ngón tay mình.

Trong đầu Long Càn nổ ầm một tiếng, cả người đỏ ửng.

Giây tiếp theo, Lan Thư vòng tay qua cổ hắn, nhẹ bẫng hôn lên, tặng hắn một nụ hôn chín mọng và thơm ngát.

Mùi hương nồng nàn triền miên trong khoang miệng hai người. Khi sắp kết thúc, Lan Thư quấn lấy đầu lưỡi của Long Càn, sau khi lui ra mới nhẹ giọng hỏi: "Thế nào, anh ngọt không?"

"...!"

Đồng tử Long Càn co rút, cả người bị Lan Thư câu đến sắp bốc khói. Hắn nghiến chặt răng nhịn khoảng nửa phút mới khàn giọng nặn ra được một chữ: "...Ngọt."

Lan Thư nghe vậy vui mừng khôn xiết, mắt lấp lánh nhìn hắn.

Long Càn hiển nhiên cũng nhận ra mình bị người ta trêu như một chú cún con. Giữa lúc yết hầu khẽ động, vừa định nói gì đó hoặc làm gì đó để gỡ gạc lại, thì giây tiếp theo, Omega lại nắm lấy tay phải của hắn, cười ấn vào ngực mình.

Xúc cảm ở tay có thể nói là thiên đường cũng không ngoa, Long Càn như bị bỏng cứng đờ người.

Lan Thư còn sợ hắn vì k*ch th*ch mà nghẹt thở ngất đi, đáy mắt không khỏi hiện lên vài phần vui vẻ vi diệu, cố ý nhẹ giọng nói: "...Thích không?"

"..."

...Thích, thích vô cùng.

Bây giờ dù có phải chết trong lòng Lan Thư, hắn cũng cam lòng.

Long Càn mặt đỏ tía tai nghiến chặt răng, nhưng với cái mặt mỏng như tờ giấy của hắn lúc này, những lời lẽ mất mặt như vậy hắn thật sự không nói nổi, bởi vậy hắn chỉ có thể im lặng.

Thế nhưng, Omega hiển nhiên không muốn tha. Thấy hắn không nói lời nào, Lan Thư ung dung buông tay ra, vòng tay qua cổ hắn, gẩy gẩy sợi tóc hắn mê hoặc nói: "...Không muốn nếm thử một chút sao?"

"...!"

Thực ra, chính Lan Thư mới là người cần Alpha giúp đỡ.

Nhưng giọng điệu nhẹ bẫng của anh lại như thể ban ơn, ban thưởng cho Alpha vậy.

Long Càn nghĩ mình chắc là điên rồi, nghe thấy Lan Thư nói với mình bằng giọng điệu như vậy, hắn lại không hề tức giận, ngược lại còn âm thầm dâng vui mừng.

Từ lúc tỉnh dậy đến bây giờ, trong vòng chưa đầy một giờ, hắn đã phản bội chính mình trong ký ức. Những sỉ nhục bị người trước mặt giẫm đạp dưới chân, dường như đã là chuyện của kiếp trước.

Long Càn một bên phỉ nhổ sự vô dụng của mình, một bên nâng eo người trong lòng, không nói một lời mà vùi mặt vào ngực đối phương.

——Không để lộ niềm vui trong lòng ra mặt, có lẽ đó là sự quật cường cuối cùng của hắn.

Nhưng, dẫu hắn có ra vẻ trầm ổn đến đâu, tài ăn nói của hắn vẫn khiến Lan Thư không thể khen ngợi nổi.

Omega nhịn ba phút, thật sự không nhịn nổi nữa, túm tóc hắn, tức giận kéo ra ngoài: "Em là chó con à... Shhh——"

Nửa câu sau anh không nói thì còn đỡ, nửa câu sau vừa thốt ra, Alpha chợt nổi máu phản nghịch.

Phải biết rằng, Long Càn lúc này không phải là người chồng nhị thập tứ hiếu của anh. Lan Thư càng không cho làm, hắn lại càng muốn mạo phạm đối phương.

Lan Thư rất nhanh đã bị chú cún con thô lỗ làm cho tức đến da đầu tê dại, dựa vào gương không ngừng trượt xuống.

Long Càn ôm eo anh như ôm một cục bông, một tay bế bổng anh lên đặt ngồi trên bồn rửa tay.

Lưng không thể tránh khỏi phải dựa vào mặt gương trơn bóng, cảm giác lạnh lẽo và trơn trượt tra tấn mà run rẩy tê dại.

Lan Thư giận không thôi, không nhịn được túm chặt tóc người trong lòng, nhưng sau khi giơ cao bàn tay lại không nỡ hạ xuống, cuối cùng chỉ có thể che trước mắt, nhắm mắt làm ngơ mà co rúm người vào tấm gương phía sau.

......

Không biết đã qua bao lâu, đợi đến khi mọi chuyện đều được giải quyết, toàn thân Lan Thư đẫm mồ hôi, chỉ cảm thấy đời này mình chưa bao giờ mệt như vậy.

Long Càn l**m khóe miệng đứng dậy, chống người trên Lan Thư, chưa thỏa mãn mà đánh giá Omega đang th* d*c.

Chỉ thấy hàng mi ướt đẫm đó như lông quạ run run, cùng với xương quai xanh không ngừng phập phồng, mồ hôi theo da thịt lăn xuống, thấm vào vạt áo sơ mi, tan biến trên bồn rửa tay dưới thân mỹ nhân.

Áo sơ mi nửa cởi miễn cưỡng che trên người. Long Càn như bị mê hoặc, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào mảnh vải trắng đó.

Hồi lâu sau, hắn không nhịn được đưa tay qua, vừa mới vén lên một chút đã bị Lan Thư đè cổ tay lại.

Long Càn nhìn về phía Omega đang ngăn cản mình, muộn màng thốt ra câu chất vấn kinh điển——sáng nay lúc nửa mê nửa tỉnh, rõ ràng anh còn làm nũng trong lòng tôi, sao giờ lại không thể?

Trong mắt anh... chỉ trong một năm ngắn ngủi, tôi và cậu ta lại khác biệt đến vậy sao?

Nỗi chua chát ngày xưa bị đè nén dưới sự không cam lòng và lửa giận, lúc này vì sự dung túng của Omega mà từ từ trồi lên.

Nhưng Long Càn lại không nói ra những lời ghen tuông ấy, hắn vẫn chỉ im lặng.

Lan Thư không chớp mắt nhìn chằm chằm người như im lặng nhưng thực ra lại đầy tủi thân, đoạn không nhịn được mà cong khóe miệng: "Muốn sờ...?"

"...!"

Không đợi Long Càn thừa nhận hay phản bác, giây tiếp theo, Omega đã mềm nhũn tựa vào vai hắn, giơ tay nhẹ nhàng chọc chọc rất khẽ vào yết hầu hắn, ra lệnh một cách hiển nhiên: "Ôm anh ra ngoài, tiện thể đi làm bữa sáng... thì cho em sờ."

Yết hầu của Alpha dưới đầu ngón tay của Lan Thư nhúc nhích nuốt khan.

Theo lý mà nói, lúc này Long Càn đang ở giai đoạn không ưa Lan Thư nhất, nghe thấy giọng điệu ra lệnh hiển nhiên như vậy, đáng lẽ hắn đã mở miệng cãi lại.

Thế nhưng, chẳng rõ có phải là do "ăn ké chột dạ" hay không, Long Càn lại không nói một chữ nào, ngoan ngoãn ôm Lan Thư về giường, xoay người xuống bếp nấu cơm.

Lan Thư ngả người toan ngủ thêm một lát, đến khi mở mắt ra lần nữa, anh ngáp một cái, dậy lấy chiếc áo ngủ lụa bán trong suốt đã lâu chưa mặc.

Omega dựa vào tủ quần áo, cười như không cười nhìn lớp vải mỏng tang trong tay, cầm nó vào phòng tắm.

——Anh định cho Long Càn một vố lớn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn