Xuyên Vào Di Ảnh Người Chồng Đã Mất Của Omega Ở Goá

Chương 82: Mang thai giả, Long của trường quân đội xuyên qua (2)

Nói như vậy, trẻ con chưa phân hóa khi ăn trong lòng cha mẹ chỉ có thể nếm được mùi sữa cơ bản nhất, không khác gì trẻ sơ sinh Địa cầu thời cổ.

Nhưng người trưởng thành sau khi phân hóa thì lại khác. Khi họ "ăn", không chỉ có thể nếm được mùi sữa cơ bản nhất, mà còn có thể thưởng thức được hương vị pheromone trên người Omega.

Cho nên, vì pheromone trên người Lan Thư có mùi đào nên thứ Long Càn nếm được lúc này chính là... mùi sữa thoang thoảng hương đào.

Không có bất kỳ từ ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn được vị ngọt đó, đến mức cả căn phòng hoàn toàn tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng nuốt từng ngụm của Alpha.

Lan Thư khép hờ mắt, một tay luồn vào tóc người trong lòng, tay kia che trước mắt, th* d*c dồn dập.

Sao có thể như vậy... như vậy...

Vô số từ ngữ lướt qua trong đầu, Lan Thư lại không thể tìm ra được một từ nào diễn tả đúng ý, cuối cùng anh đành bỏ cuộc.

Cho ăn, đáng lẽ là một hành động thiêng liêng nhất của loài người, nhưng lúc này lại xảy ra sự đảo ngược để rồi lộ ra một cảm giác xấu hổ khó tả.

Omega c*n m** d*** bối rối, theo bản năng muốn tránh nhưng lại bị Long Càn nâng eo lên, cố định trong lòng, không nơi trốn chạy.

Hàng mi của Lan Thư run rẩy, anh cảm giác như mình cuối cùng cũng biến thành một quả đào căng mọng, dù lần này chảy ra không còn là nước trái cây, nhưng vẫn là dịch thể đáng xấu hổ tuôn trào.

Rất nhanh, dưới sự phục vụ tận tình của Long Càn, cảm giác căng tức một bên nhanh chóng biến mất, sự căng nóng ở bên còn lại vì thế mà càng thêm rõ.

Thế nhưng, Alpha lại không biết đã xảy ra chuyện gì, vẫn đang tận tụy "ăn cơm".

Lan Thư c*n m** d***, có chút ngại ngùng đẩy nhẹ vai chồng, nhưng không hề lên tiếng.

Long Càn vội vàng ngước mắt nhìn anh: "Đau à?"

"..."

Thấy người này dường như không hiểu được ý mình, Lan Thư nhìn đôi môi ăn đến bóng loáng của đối phương, vành tai đỏ bừng lên rất nhiều, đành bất chấp tất cả mà nói: "...Đổi bên đi."

Long Càn lúc này mới nhận ra nhu cầu của anh là gì, lại vội vàng cúi đầu xuống.

Tuy nhiên, hai người rất nhanh đã nhận ra tại sao bác sĩ lại bảo họ mua máy hút sữa——đây quả thực là một công việc tốn sức.

Sau một hồi loay hoay, Lan Thư không làm gì cả nhưng toàn thân vẫn đẫm mồ hôi, vùi mặt vào gối không muốn dậy.

Long Càn l**m môi, cố ý cười nói: "Chẳng trách người ta đều nói phải dùng hết sức khi uống sữa mẹ."

Lan Thư nghe vậy ngẩng nửa mặt lên, không nhẹ không nặng lườm hắn một cái.

Long Càn lập tức hôn xuống, giống như một tên thổ phỉ l**m láp môi lưỡi anh: "Nếm thử mùi vị của chính mình đi, anh."

"Không nếm, toàn là mùi tanh của sữa... Ưm... Đừng hôn, dậy đi, anh muốn đi tắm, dính nhớp quá... Ư——"

Lan Thư nửa thật nửa giả mà đẩy, cuối cùng vẫn không thắng nổi, bị người ta đút cho một miệng đầy mùi sữa.

Cả hai đều cho rằng đã kết thúc, thế là sau khi tắm rửa xong cứ không hề phòng bị mà ngủ.

Thế nhưng, điều khiến họ không bao giờ ngờ tới là sáng hôm sau thức dậy, áo ngủ của Lan Thư và chăn trong khách sạn đã bị mùi đào và mùi sữa bao phủ.

Lan Thư vốn chỉ gặp bất tiện khi mặc quần, lúc này ngay cả áo ngủ cũng không thể mặc được.

Trong trạng thái mang thai giả, chỉ cần có pheromone của Alpha trấn an, anh chắc chắn sẽ chìm vào giấc ngủ sâu, từ đó hoàn toàn không ý thức được tình trạng cơ thể của mình.

Bởi vậy, nếu Lan Thư mặc quần áo thì khi ngủ dậy, trước ngực áo ngủ chắc chắn sẽ ướt đẫm sữa.

Chiếc áo ngủ lụa đó quý giá đến mức chỉ có thể giặt tay, mặc dù đó là một sở thích khó nói của Long Càn mới dẫn đến kết quả ấy, nhưng mỗi ngày để chồng dậy sớm giặt áo ngủ cho mình, Lan Thư vẫn không nỡ, thế là anh đành từ bỏ lớp vải cuối cùng trên người.

May mà Lan Thư chỉ xuất hiện tình trạng này vào buổi tối, còn ban ngày thì anh có thể cảm nhận rõ sự thay đổi của cơ thể, không đến mức ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường.

Tuy nhiên, có lẽ là do mang thai giả sắp kết thúc nên triệu chứng náy kéo dài hơn bất kỳ triệu chứng nào trước đây.

Bởi vậy, trong tuần tiếp theo, hai người gần như đã hình thành một thói quen sinh hoạt mới trong chuyến du lịch.

Mỗi sáng sớm, mắt Lan Thư còn chưa mở đã theo bản năng vòng tay qua cổ chồng, mơ màng thì thầm một câu: "Căng..."

Sau đó, Lan Thư sẽ quen đường quen nẻo mà ôm người vào lòng, nhận được cảm giác thông suốt quen thuộc, anh sẽ giống như một chú mèo thoải mái cọ vào chóp mũi chồng, thỏa mãn mà ngủ tiếp.

Thực ra, chiếc mũi cao thẳng của Alpha cọ vào ngực không chỉ khuấy động những gợn sóng trên cơ thể, mà còn là sự thỏa mãn về mặt tâm lý.

Người yêu cao lớn, anh tuấn, trẻ trung cam tâm tình nguyện phục vụ vùi trong lòng mình, vốn là sự hưởng thụ tinh thần khó có thể dùng ngôn từ để đong đếm.

Chẳng qua, với tư cách là người phục vụ Lan Thư, Long Càn lại không hề cảm thấy đây là một gánh nặng phải khúm núm, ngược lại còn coi đó là một vinh dự vô thượng.

Suy cho cùng, bất kỳ Alpha nào trên thế giới này nhìn thấy cuộc sống tốt đẹp của Long Càn mấy ngày nay, e rằng cũng sẽ không nhịn được mà nảy sinh muôn vàn ngưỡng mộ và ghen tị.

Sáng sớm, thứ đánh thức Long Càn không còn là đồng hồ báo thức hay ánh nắng ban mai, mà đến trước cả hai thứ đó là mùi sữa thoang thoảng hương đào ập đến.

Ngay sau đó, vòng tay mềm và bao dung của mỹ nhân sẽ ôm chặt lấy hắn đến nghẹt thở, mắt hắn còn chưa mở đã bị đâm cho môi răng lưu hương.

Mang thai giả không phải là mang thai thực sự, trong vòng chưa đầy hai tháng, nồng độ pheromone không đủ để Omega hoàn thành sự ph*t d*c thứ cấp.

Cho nên, mức độ cơ bắp của Lan Thư vẫn chưa có thay đổi rõ rệt.

Bởi vậy, vòng tay của anh không thể gọi là vô cùng mềm mại, dù ở trạng thái thả lỏng, cơ bắp vẫn giữ được độ đàn hồi.

Thế nhưng, chính đặc tính này lại khiến cho cái ôm buổi sáng đó trở nên càng đáng hâm mộ hơn.

Đến mức ngay cả chính Long Càn, mỗi sớm được Lan Thư ôm vào lòng, nghe người kia nhẹ giọng gọi chồng nài nỉ, cũng sẽ không nhịn được mà thầm thán phục diễm phúc của mình.

——Không còn cách nào khác, ai bảo số hắn tốt chứ.

Người bình thường sau khi bị đánh thức theo cách này đều rất khó ngủ lại được.

Và Long Càn không ngủ nữa.

Sau khi chăm sóc người kia vào giấc lại, Long Càn sẽ trực tiếp rời giường, xuống tầng làm bữa sáng.

Khi đeo tạp dề đứng trong bếp nấu ăn, hắn thậm chí còn vì cảnh tượng vừa rồi mà không nhịn được mỉm cười ngâm nga.

Không có những ngày tháng nào tốt đẹp hơn thế này nữa.

Bất kể là Long Càn bị nhốt trong cống thoát nước khi còn nhỏ, hay là Long Càn không có quá khứ, tỉnh dậy trên bàn mổ trong mờ mịt, e rằng đều không ngờ tới, tương lai của mình lại có một ngày hạnh phúc như vậy.

Nghĩ đến đây, ý cười trên khóe miệng Long Càn càng thêm rạng rỡ.

Trùng hợp thay, rất nhiều cư dân mạng gần đây cũng có suy nghĩ như vậy.

Tốc độ nấu ăn của Long Càn rất nhanh, thường thì làm xong cơm Lan Thư vẫn còn đang ngủ.

Hắn tính toán thời gian Omega có thể sẽ dậy, trước đó thì không nỡ làm phiền.

Trong lúc buồn chán, Long Càn sẽ đeo tạp dề dựa vào bàn ăn, giống như một ông chồng nội trợ lướt diễn đàn.

Bởi vậy, hắn nắm rõ các điểm nóng trên diễn đàn gần đây như lòng bàn tay.

Lễ tốt nghiệp mấy ngày trước không biết lại cho cư dân mạng linh cảm gì, đến mức trang đầu toàn là tác phẩm các nhà văn thể hiện tài năng.

Trong vòng một tuần ngắn ngủi, Long Càn đã say sưa đọc hết một lượt các nội dung được khen ngợi nhiều.

Bao gồm cả bối cảnh hai người còn đối đầu gay gắt ở trường, Long Càn đã kết hôn chợt xuyên không về, trước mặt chính mình, ấn Lan Thư đang kinh ngạc vào tường cưỡng hôn, từ đó khiến Long Càn miệng cứng hơn mệnh của thời không ấy tức đến nổi trận lôi đình.

Lại thêm bối cảnh, vẫn là Long Càn thời kỳ trường quân đội, ngủ một giấc đã xuyên đến sau khi hai người kết hôn, nhìn thấy thái độ dung túng và cưng chiều của Lan Thư đối với một bản thân khác, nhất thời vừa kinh ngạc vừa ghen tị.

Long Càn tấm tắc khen ngợi xem hết tất cả các nội dung được khen, cuối cùng lòng vui phơi phới mà cho mỗi bài đăng một lượt thích.

——Dù là tranh giành với chính mình trong quá khứ mà thắng, hắn cũng vui vẻ.

Không còn cách nào khác, ai bảo Lan Thư yêu hắn quá nhiều chứ. Đến mức hắn trong phương diện tranh giành này hoàn toàn không có đối thủ, cho nên chỉ có thể tự mình cạnh tranh với mình một chút, thỏa mãn cơn nghiện của chính thất.

Thế nhưng, có thể là do những ngày tháng quá tốt đẹp nên bị trời phạt, cũng có thể là do quá đắc ý nên gặp họa, Long Càn rất nhanh đã gặp phải "báo ứng".

——Di chứng phẫu thuật vốn nên đã khỏi hoàn toàn từ lâu, vào một ngày nào đó không có dấu hiệu gì mà tái phát.

Thực ra não người vốn là một bộ phận vô cùng phức tạp, cho đến ngày nay, trong đó vẫn còn rất nhiều chi tiết chưa được biết đến. Mà bản thân Long Càn thực ra cũng không có trải nghiệm phẫu thuật như "vượt qua thử thách" giống Lan Thư, sau nhiều ngày lại xuất hiện di chứng nhỏ cũng là chuyện rất bình thường.

Chẳng qua, lần này di chứng lại vừa đúng lúc đụng phải thời gian mang thai giả của Lan Thư, rất khó để không khiến người ta nghi ngờ có phải là do sự mong đợi quá nóng bỏng của các cư dân mạng đã phát huy tác dụng hay không.

Đó là một buổi sáng vô cùng bình thường đối với Lan Thư.

Nhưng đối với Long Càn thì không.

Có thể là thái độ quá dung túng của Omega đêm hôm trước đã k*ch th*ch não của hắn, đến mức sau khi ngủ say, ký ức đảo lộn như thủy triều bao phủ suy nghĩ của hắn.

Trong giấc mơ của Long Càn, hắn lại trở về khu huấn luyện tân sinh viên mưa to tầm tã đó.

Dưới ánh mắt của đám đông, hắn bị Omega không chút khách khí mà đạp lên eo, lạnh lùng trừng phạt.

Dáng vẻ đó không giống như đang trừng phạt một cấp dưới vi phạm mệnh lệnh, mà như đang thờ ơ giẫm lên một con chó hoang.

Sự khuất nhục, không cam lòng và phẫn nộ không thể diễn tả thành lời quanh quẩn trong lòng Long Càn, thiêu đốt đến mức mạch máu của hắn gần như sắp nổ tung.

Dù là trong mơ, sau eo của Long Càn vẫn âm ỉ đau, trên đó dường như còn hằn lại dấu vết mà người kia để lại.

Hắn ngủ không yên, từng cảnh tượng sau khi hai người quen biết cùng với nỗi thù hận hiện lên rõ ràng trong đầu.

Omega vĩnh viễn cao cao tại thượng, vĩnh viễn mang theo vài phần châm chọc trong ánh mắt lạnh lùng, xinh đẹp đến mức khiến người ta chỉ hận không thể cắn một ngụm vào yết hầu của đối phương.

.....Anh dựa vào cái gì mà có thể khinh miệt tôi như vậy, Lan Thư?

Trong mắt anh, chẳng lẽ tôi thật sự không bằng một con chó hoang sao?

Thù hận cuối cùng ngưng kết thành sự phẫn nộ vô biên, Long Càn lại quy tất cả cho việc lòng tự trọng của mình bị Omega giẫm đạp dưới chân.

Còn về nguyên nhân sâu xa hơn, hắn lại không muốn nghĩ đến, cũng không dám nghĩ.

Trong ngọn lửa giận gần như thiêu rụi mọi thứ, không biết qua bao lâu, Long Càn cuối cùng cũng tự ám thị mình rằng nên ngủ sau hết đoạn này đến đoạn khác trong giấc mơ.

Ngày mai còn phải huấn luyện, lần này tuyệt đối không thể để đám nhãi ranh đó đến trễ, để người kia nắm được điểm yếu mới của mình.

Giấc mơ hoàn toàn tan biến. Ngay một giây trước khi Long Càn sắp chìm vào giấc ngủ sâu, những lời thật lòng chôn sâu dưới đáy lòng cuối cùng cũng không kiểm soát được mà trào ra.

——Mình nhất định phải làm cho người kia nhìn mình bằng con mắt khác, không thể để anh ta xem thường mình hơn nữa.

Bóng tối hoàn toàn bao phủ ý thức đảo lộn của Long Càn.

Trong tiềm thức Long Càn biết rõ, mình không cần phải hận, suy cho cùng Lan Thư đối với tất cả mọi người đều như nhau.

Hắn chỉ là quá tham lam, tham lam đến mức muốn ánh mắt của đối phương dừng lại trên người mình.

Long Càn vốn cho rằng đó là hy vọng xa vời, bởi vậy mới cảm thấy không cam lòng trước uổng phí của mình.

Cho đến khi——

Ánh mặt trời lấp ló, tia nắng đầu tiên của buổi sáng xuyên qua cửa sổ chiếu vào giường, rồi bao phủ lên người Long Càn.

Cái ôm vốn nên đến trước cả ánh mặt trời lại vì sự phóng túng đêm qua mà đến muộn một bước.

Bởi vậy, Long Càn gần như ngay tức khắc đã bị mùi đào tràn ngập khắp phòng làm cho tỉnh giấc.

Ngay sau đó, hắn liền nhạy bén nhận ra qua tình trạng pheromone——trong lòng mình là một Omega đang trong mang thai.

.....Chuyện gì thế này?!

Omega trong trạng thái mang thai giả sẽ giống như Omega mang thai thật, tỏa ra một mùi hương dịu dàng đặc biệt, khiến các Alpha khác tự động nhận ra đối phương đang trong thời kỳ mang thai, từ đó tránh xa ba thước.

Trong quá trình sinh sản tự nhiên, ưu tiên của việc nuôi dưỡng sinh linh sẽ cao hơn, vậy nên mùi pheromone trên người Omega mang thai sẽ tự động che đi mùi đánh dấu của Alpha, ngăn chặn các Alpha khác bị mùi của đồng loại chọc giận, từ đó nảy sinh hành vi bất lợi đối với Omega.

Và điều này cũng có nghĩa là——lúc này Long Càn không ngửi thấy mùi đánh dấu của mình trên người đang nằm trong lòng.

Bởi vậy, hắn gần như theo bản năng cho rằng mình đã bị người ta gài bẫy, bản năng của một quân nhân khiến mặt hắn ngay tức khắc lạnh đi, cơ bắp lập tức căng cứng.

Nhưng không đợi hắn bắt đầu suy nghĩ về tình hình trước mắt, giây tiếp theo, người trong lòng đã đưa hai tay lên, quen thuộc và tự nhiên mà ôm lấy sau đầu hắn.

...?!

Hơi thở của Long Càn ngưng bặt, không thể tin được mà mở to hai mắt.

Gáy là một trong những nơi chí mạng nhất của một người, thế nhưng cơ thể hắn lúc này không hiểu sao lại như đã quen từ lâu, không hề có chút phản ứng nào.

Và khi bộ não của hắn chậm rì rì nhận ra chuyện gì đã xảy ra thì không còn kịp nữa.

Đôi tay trông có vẻ vô cùng mềm mại đó chạm vào sau đầu với một tốc độ vượt xa suy nghĩ của hắn, không cho phép chống cự mà ấn xuống.

Alpha thiếu kiến thức lập tức bị mùi sữa ập đến làm cho ngây người.

Long Càn phản ứng mất khoảng ba giây mới từ kiến thức thiếu thốn của mình mà đoán ra đó là gì.

Đó là, là sữa Omega...

Đầu Alpha nổ ầm một tiếng.

.....Sao hắn có thể mạo phạm một Omega như vậy?!

Từ nay, hắn còn mặt mũi nào đi đối diện với người kia nữa?!

Khoảnh khắc đầu óc rối như tơ vò, chính Long Càn cũng không nhận ra mình đã nghĩ gì trong cơn hoảng hốt.

Hắn theo bản năng muốn giơ tay chống đẩy, nhưng ngay sau đó——

"Chồng ơi..."

Một giọng nói nhẹ bẫng, tựa như làm nũng, lại tựa như nói mê, mềm nhũn vang lên bên tai hắn, như sấm sét khiến đầu óc Long Càn trống rỗng, tức khắc cứng đờ tại chỗ.

Chủ nhân của giọng nói hoàn toàn không biết gì về sự kinh hoàng của hắn, ngược lại còn ôm lấy hắn trong lúc nửa mê nửa tỉnh mà nhỏ giọng nói: "Bên trái căng quá, ăn một chút đi..."

——Là Lan Thư.

Đó là giọng của Lan Thư.

Kẻ thù không đội trời chung mới đây còn giẫm lên sau eo hắn, từ trên cao nhìn xuống mà lạnh lùng châm chọc, giờ đây lại ấn gáy hắn làm nũng nài nỉ hắn ăn một chút.

Ăn một chút cái gì?

Đầu óc Long Càn như thể mất đi chức năng lý giải, trống rỗng dừng lại ở đó.

Qua một lúc lâu, cho đến khi bị mùi hương nồng đậm quẩn quanh, Long Càn mới muộn màng nhận ra, Lan Thư đang nài nỉ hắn ăn... sữa.

Hai chữ đó vừa hiện lên, tất cả khả năng suy nghĩ đều quay trở lại. Long Càn trong thời gian ngắn nhất đã phân tích ra được tình huống mà hắn cho là hợp lý.

Hắn đã biến thành chồng trong tương lai của Lan Thư.

Và Lan Thư đã mang thai con của người đàn ông đó.

Long Càn nghĩ đến đây lại bình tĩnh đến lạ, gằn từng chữ một trong lòng.

Thủ tịch Thiên Xu kiêu ngạo, cao cao tại thượng cam tâm tình nguyện mang thai con của một thằng đàn ông chó má.

Một sợi dây nào đó trong lòng hắn đứt phựt, chấn động đến mức cả người hắn rét run, từng cơn ù tai ập đến.

Long Càn đã từng luôn miệng nói rằng, những sinh vật như Omega nên ở trong nhà để được cung phụng.

Và khi hắn nhận ra, người mà hắn hằng mong muốn chiến thắng đã kết hôn sinh con với một Alpha chó má nào đó, hắn lại giận sôi.

Một Omega mạnh mẽ và kiêu ngạo như Lan Thư, đáng lẽ phải công huân đầy mình, đứng trên đài cao dưới sự chú ý của vạn người, ngạo nghễ nhìn chúng sinh, chứ không phải bị trói buộc trong nhà của một Alpha, sinh con cho gã!

Cảm giác đó giống như người mà cậu dốc toàn lực muốn chiến thắng, quay đầu lại cam tâm tình nguyện bị một kẻ cậu chưa từng nghe tên làm cho lớn bụng.

Và kẻ thù không đội trời chung ngày xưa từng châm chọc mỉa mai cậu, khi đối mặt với sự chất vấn không thể tin nổi của cậu, lại như bị một con tinh quái nào đó nhập vào, vén tóc rũ mi, dịu dàng giải thích rằng mình bây giờ rất hạnh phúc.

Sự kinh hãi, tức giận vì không biết phấn đấu và nỗi ghen tị mà bản thân không muốn thừa nhận dâng trào trong lòng Long Càn.

.....Điên rồi, Lan Thư điên rồi, thế giới này cũng điên rồi.

Bên này, Long Càn chìm vào sự hoài nghi về thế giới, bên kia, Lan Thư mãi không thấy người trong lòng có động tĩnh, bị căng tức đến tỉnh.

Anh mím môi, ôm lấy Alpha có cơ bắp không hiểu sao lại căng cứng như đá trong lòng, phản ứng đầu tiên lại là đỏ bừng vành tai.

Lan Thư cho rằng người chồng xấu xa của mình lại muốn nhân cơ hội này trêu chọc anh một phen rồi mới chịu giải quyết phiền muộn cho anh.

Thế là, mỹ nhân bị căng tức đến tỉnh im lặng một lúc lâu, cuối cùng rũ mi, nắm lấy tay phải của chồng từ từ di chuyển, cuối cùng thành thạo...

"...!"

Trong đầu Long Càn toàn là những lời lẽ phẫn uất, lập tức cứng đờ. Hắn không thể tin được mà cảm nhận cảm giác từ lòng bàn tay truyền đến, không dám thở mạnh.

Lan Thư... người trước nay chỉ có châm chọc mỉa mai hắn, người ngay cả một nụ cười cũng keo kiệt không cho hắn, lúc này lại đang cọ vào...

Không đợi hắn tưởng tượng ra cảnh tượng của tay phải lúc này, giây tiếp theo, lực ở gáy lại tăng thêm vài phần.

"Xin em, chồng ơi..."

Lan Thư ấn hắn vào lòng, thân mật và lấy lòng mà đè ép, giọng nói mềm mại cầu xin: "Ăn một chút đi, căng và khó chịu lắm."

Thế nhưng, trong vòng tay ôn hương nhuyễn ngọc gần như muốn làm người ta tan chảy này, Long Càn lại thấy phẫn nộ chưa từng có.

Ngọn lửa giận ấy cháy còn dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đây. Long Càn lầm tưởng cảm xúc chua chát vặn vẹo đó là sự phẫn uất vì không biết phấn đấu, không ngờ rằng, đó thực ra là ghen tị.

Là sự ghen tị như lửa cháy lan ra đồng cỏ, nảy sinh khi phát hiện ra đỉnh núi tuyết cao cao tại thượng ngày nào lại có thể vì một người mà hóa thành dòng nước dịu dàng.

Long Càn bất ngờ vùi đầu xuống, phát tiết một cách hung hãn.

Chất lỏng ngọt ngào và thơm ngát gần như tràn vào miệng, mặt Long Càn không có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng đầu óc lại trống rỗng.

Cho đến khi nuốt xuống ngụm sữa đầu tiên, hắn mới tỉnh táo lại.

——Hắn đang làm gì vậy?

Lúc này hắn nên đẩy Lan Thư ra, giải thích rõ ràng mọi chuyện, nhưng hắn lại trong cơn phẫn nộ vô biên mà...

Alpha chỉ có ký ức chưa đầy hai năm chợt nóng bừng mặt.

Hắn không nói một lời mà vùi đầu vào đó, giả vờ thành thạo, nảy sinh cảm xúc chột dạ muộn màng.

Thế nhưng, loại chuyện này cần có kỹ xảo, giả vờ cũng không thể thành thạo được.

Chú cún nhỏ từ bé đã không được cha yêu thương, theo bản năng cho rằng Omega trong thời kỳ mang thai là yếu ớt mỏng manh, bởi vậy hoàn toàn không dám dùng sức.

Lan Thư bị hắn ăn đến buồn ngủ tan biến, không nhịn được nhíu mày, nắm chặt tóc hắn nhỏ giọng oán giận: "Dùng sức một chút đi..."

Nhưng Alpha trong lòng lại không hề thay đổi.

Đương nhiên, thực tế là hắn không biết nên sửa thế nào.

Nhưng Lan Thư lại không biết chuyện này, anh thấy Long Càn vẫn giữ im lặng, trong đầu không khỏi hồi tưởng lại chuyện ngày hôm qua.

Họ theo kế hoạch du lịch trước đó, hai ngày trước mới đặt chân lên hành tinh nhỏ đầy ốc đảo này.

Toàn thân Lan Thư đều tỏa ra mùi pheromone của thời kỳ mang thai, trên tay còn đeo nhẫn kim cương, chỉ thiếu nước dán chữ "đã kết hôn" lên mặt, nhưng trớ trêu thay Beta lại không ngửi thấy được.

Còn về chiếc nhẫn kim cương...

Beta không hiểu sao lại tiến đến gần Lan Thư dường như làm trong ngành trang sức, trông có vẻ lịch thiệp, lớn hơn Minh Tuyết Thời và Long Vũ một chút.

Đối phương không hề tự ti, ngược lại còn tươi cười bắt chuyện với Lan Thư, nói rằng số carat trên chiếc nhẫn của anh quá lớn, không xứng với một mỹ nhân như anh, vừa nhìn đã biết là do một Alpha trẻ tuổi không có mắt thẩm mỹ tặng, làm cho Lan Thư trông vô cùng diễm tục.

Trong lúc nói chuyện, Beta đó lại tháo nhẫn của mình ra, tự nhiên mà đưa cho Lan Thư, dường như chưa bao giờ nghĩ rằng Lan Thư sẽ từ chối.

Lan Thư cảm thấy sự tự tin của đối phương thật khó hiểu, đang định mở miệng mắng thì Long Càn vừa mua đồ về nhìn thấy, nhất thời tức đến thất khiếu bốc khói, mở miệng là một tràng châm chọc mỉa mai.

Mặc dù cuối cùng người đàn ông đó bị Long Càn phun cho không nói nên lời, thẹn quá hóa giận mà bỏ đi.

Nhưng Alpha vốn đã canh cánh trong lòng về sự chênh lệch tuổi tác chỉ một tuổi giữa hai người vẫn ghen tuông quá độ, tủi thân đến mức tối hôm đó dính người lăn lộn một hồi, Lan Thư phải dỗ dành suốt nửa đêm mới miễn cưỡng yên.

Và lúc này, thấy đối phương "không chịu hợp tác" như vậy, Lan Thư liền theo bản năng cho rằng, người này chắc vẫn còn đang ngâm trong giấm chua.

Nghĩ đến đây, anh vừa buồn cười vừa xót xa mà nâng mặt Long Càn lên, dịu dàng nói: "Được rồi, đừng ghen nữa, anh chỉ thích em thôi, cún con ngoan của anh."

"..."

Hơi thở của Long Càn rõ ràng khựng lại, yết hầu không tự giác mà lên xuống hai cái.

Lan Thư nhẹ nhàng hôn lên giữa mày hắn, men theo sống mũi thẳng tắp xuống, cuối cùng rơi xuống môi hắn, phối hợp với động tác lấy lòng trên đùi, động tác dỗ người thành thạo đến mức không thể chê vào đâu được.

Dù là thánh nhân cũng không chịu nổi một loạt động tác này, huống chi là Long Càn.

Lý trí nói cho hắn biết, điều hắn nên làm bây giờ là trực tiếp làm rõ với Lan Thư, thế nhưng, đối diện với sự cưng chiều của mỹ nhân, Long Càn lại ma xui quỷ khiến mà hé miệng, không nhịn được quấn lấy đầu lưỡi của Omega đang thăm dò.

Nhưng sự vụng về nhưng lại giả vờ thành thạo đó, lập tức lộ tẩy.

Lan Thư ngẩn người, đột ngột đẩy đối phương ra.

Dưới xương quai xanh của anh thậm chí còn vương những vệt nước trong suốt, nhưng trên mặt lại lạnh đi.

Long Càn cuối cùng cũng gặp được người mà hắn hằng mong trông thấy, Lan Thư trong ký ức, người không hề nể nang hắn.

Omega lạnh lùng nhìn hắn, trong giọng nói toàn là cảnh giác và thù địch:

"Cậu là ai?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn