Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện
Chương 67: Khổ tận cam lai (hoàn)
Cái tên ấy cứ vương vấn nơi đầu lưỡi nàng, lẩn khuất rồi lại hiện hiện, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể thốt ra thành lời. Trận chiến đã ngã ngũ, một bên chết, một bên còn sống.
Thế nhưng kẻ còn sống cũng chẳng hề dễ chịu. Khắp người nàng ấy chằng chịt vết thương, tiếng máu rơi xuống đất nghe rõ mồn một, "tí tách, tí tách".
Bạch Diệp muốn ngoảnh đầu lại, nhưng đã chẳng còn chút sức lực nào nữa. Nàng rũ đầu, gian nan muốn ngẩng lên, nhưng sau hai lần gắng gượng thất bại, đầu nàng lại gục xuống một cách triệt để.
"A Nhan..."
"Ta làm được rồi..."
"Trở về đi."
Bạch Diệp gần như cứ thốt ra hai chữ lại phải th* d*c kịch liệt. Huyết dịch không ngừng trào ra từ khóe môi, hễ mở miệng là máu lại nhỏ xuống đất, nhưng nàng vẫn chẳng hề có ý định im lặng.
"Ta giờ đây... đã có thể bảo vệ nàng rồi..."
Tí tách... tí tách...
Nói xong câu ấy, Bạch Diệp không còn phát ra âm thanh nào nữa. Rõ ràng cơ thể đã chạm đến cực hạn, nàng rơi vào trạng thái không có ý thức.
Giang Thù Nhan sững sờ đứng đó, không biết qua bao lâu mới chậm chạp tiến lên. Nàng quyết tâm từ bỏ Bạch Diệp, nhưng tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn người ấy chết ở nơi này.
Giang Thù Nhan chẳng dám nhìn kỹ thương thế của Bạch Diệp, nhưng khoảnh khắc cõng Bạch Diệp lên, cả người nàng bỗng chốc bủn rủn. Có lẽ là bởi máu tươi theo cơ thể Bạch Diệp thấm đẫm lưng áo nàng.
Ướt đẫm, ấm áp.
Giang Thù Nhan chợt nhớ về năm xưa, khi cả hai đều còn thơ ấu. Nàng lúc nhỏ vốn ham chơi, trong một lần chơi trốn tìm ở hậu sơn đã vô tình đi lạc. Khi ấy nàng còn nhỏ xíu, chưa có tu vi, lạc đường giữa đêm tối, cứ thế vấp ngã rồi vừa đi vừa khóc giữa thâm sơn cùng cốc. Chính Bạch Diệp đã tìm thấy nàng, cõng nàng trên lưng, một mặt thấp giọng an ủi, một mặt liên lạc với người trong nhà.
Cứ thế, một chân cao một chân thấp, người ấy đã cõng nàng ra khỏi đại sơn.
Lúc bấy giờ, Bạch Diệp đã nói: "A Nhan đừng khóc, có ta ở đây, ta sẽ bảo vệ nàng. Chỉ cần ta chưa ngã xuống, sẽ không ai có thể làm hại nàng."
Người ấy đã dùng cả đời mình để thực hiện lời thề đó. Khi Giang Thù Nhan thống khổ vì những tổn thương mình phải chịu đựng, có lẽ Bạch Diệp cũng đau đớn chẳng kém gì nàng.
"Bộp, bộp."
Thứ gì đó rơi xuống đất, có lẽ là máu của Bạch Diệp, cũng có lẽ là lệ của Giang Thù Nhan.
Chẳng ai hay biết.
-----------------------
Bạch Diệp bị thương rất nặng, hôn mê suốt nửa tháng trời. Đến khi tỉnh lại, nàng đã nằm trong động phủ của mình tại Kiếm Tông.
Giây phút mở mắt, nàng vẫn còn chút ngỡ ngàng, theo bản năng đưa tay sờ cạnh giường, nhưng bên cạnh trống không. Đúng lúc ấy, có người đẩy cửa bước vào, vừa thấy nàng liền mừng rỡ reo lên: "Tiểu sư thúc, người tỉnh rồi!"
Bạch Diệp định ngồi dậy nhưng vết thương vẫn chưa lành, sau vài lần chật vật nàng đành từ bỏ, giọng khản đặc hỏi: "Là ai... đưa ta về?"
"Là một nữ ma tu. Ban đầu chúng ta còn tưởng nàng ta đã làm gì người, nhưng sau nghĩ lại, nếu thực sự là nàng ta ra tay thì chẳng đời nào lại đưa người về đây. Tiểu sư thúc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao người lại..."
Bạch Diệp không đáp, hồi lâu sau mới khẽ mỉm cười, nụ cười ấy khiến vị sư điệt kia phải giật mình kinh hãi.
Nàng ta có bao giờ thấy Bạch Diệp cười đâu.....
Sau đó, Bạch Diệp liên tục đến Ma giới vài chuyến nhưng đều không gặp được Giang Thù Nhan. Bản lĩnh trốn người của Giang Thù Nhan thực sự quá cao cường. Nàng không chỉ trốn Bạch Diệp mà còn trốn cả thiên hạ. Cả ngày lén lút tu luyện, gần như chẳng bao giờ lộ diện.
Có lẽ do trrong lòng có thẹn, tâm cảnh không viên mãn, tốc độ tu luyện của Giang Thù Nhan ngày một chậm lại. Cuối cùng, nàng bị kẹt ở bước cuối cùng của giai đoạn Độ Tiên.
Nàng bị kẹt ở đó rất lâu, vốn đã có linh cảm rằng dù có tiến thêm một bước, khả năng phi thăng cũng cực kỳ nhỏ nhoi. Dẫu sao nàng vẫn luôn dựa vào song tu để cấp tốc thăng tiến, cộng thêm tâm cảnh có tì vết, đa phần sẽ táng mạng dưới thiên kiếp.
Nhưng Giang Thù Nhan vẫn cứ thực hiện. Nàng chẳng qua là... sau khi báo thù xong không còn mấy h*m m**n sống tiếp, nhưng lại chẳng nỡ tự kết liễu đời mình, nên đành thuận theo tự nhiên. Thành công phi thăng là ý trời, thất bại là do nàng tự làm tự chịu.
Giang Thù Nhan nghĩ thế, sau đó tất nhiên, nàng đã thất bại.
Khoảnh khắc tâm ma xuất hiện, nhìn thấy gương mặt thân thuộc ấy, nàng biết mình tuyệt đối không thể ra tay trảm sát. Cho đến lúc cái chết cận kề, Giang Thù Nhan vẫn mỉm cười.
Phút cuối cùng... còn được thấy Bạch Diệp một lần, thật tốt.
-------------------
Giang Thù Nhan nhận ra sau khi chết mình trở nên tham lam hơn. Nàng biết rõ sớm muộn gì mình cũng sẽ tiêu tán, đi gặp Bạch Diệp chỉ làm tăng thêm gánh nặng cho người ấy. Tốt nhất là cứ để Bạch Diệp hiểu lầm rằng nàng đã phi thăng, không còn ở thế gian này nữa.
Thế nhưng... nàng luôn không kìm lòng được mà tìm lý do để nhìn Bạch Diệp một cái. Chẳng hạn như: Những năm qua Bạch Diệp sống có tốt không? Nàng ấy vào Độ Tiên kỳ sớm hơn mình, sao vẫn chưa phi thăng? Nhìn lén một cái chắc không bị phát hiện đâu nhỉ...
Cứ thế, cho đến khi Tạ Thao có việc cần, lần đầu tiên tâm trí nàng bị những ảo vọng chiếm lấy, nàng đã chủ động liên lạc với Bạch Diệp.
Thực ra, trước khi gặp mặt, lòng nàng vô cùng thấp thỏm, thậm chí hối hận. Một kẻ định sẵn phải tan biến như nàng, cớ sao còn quấy rầy cuộc sống yên bình của Bạch Diệp? Nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi, không còn đường lui nữa.
Giang Thù Nhan cứ ngỡ khi gặp lại, câu đầu tiên Bạch Diệp nói sẽ là: "Ngươi chỉ khi cần đến ta mới nhớ tới ta sao?" Hoặc: "Hóa ra ngươi vẫn còn nhớ đến sự tồn tại của ta sao?"
Nhưng không, Bạch Diệp chỉ hỏi: "Nàng nghĩ thông suốt chưa? Có nguyện ý đi cùng ta không?"
Khoảnh khắc đó, nước mắt trực trào trong hốc mắt, Giang Thù Nhan phải cố gắng lắm mới không lộ ra vẻ yếu đuối, rồi giả vờ bình thản lảng sang chuyện khác. Bạch Diệp cũng không hỏi tiếp, cứ như câu hỏi vừa rồi chỉ là ảo giác của nàng.
Đợi đến khi bàn xong chuyện của Tạ Thao, Bạch Diệp tự nhiên nắm lấy tay nàng nói: "Nghĩa là tạm thời nàng sẽ ở bên cạnh ta đúng không? Thế thì tốt quá, ta nhất định phải cảm tạ Tạ Thao. Khi nào nàng lại đây, để ta dọn dẹp phòng một chút."
Giang Thù Nhan: "..."
Nàng trầm mặc, một lúc sau mới lên tiếng: "Nàng không phát hiện ra, hiện tại ta chỉ còn lại một mảnh tàn hồn thôi sao?"
"Cho nên, tạm thời nàng sẽ không rời xa ta nữa, đúng không?"
Giang Thù Nhan:......
Cái người này rốt cuộc có nghe hiểu tiếng người hay không thế hả!
Nàng lại im lặng một hồi lâu, cuối cùng đáp: "Đúng."
"Như vậy là đủ rồi." Bạch Diệp dường như căn bản chẳng bận tâm đến những điều đó, nàng khẽ nở nụ cười: "Vậy ta ở Kiếm Tông đợi nàng, nàng nhất định sẽ đến, đúng chứ?"
Tâm tư chột dạ đến cực điểm, Giang Thù Nhan:.....
Những chuyện về sau Giang Thù Nhan đều chẳng muốn nhắc lại nữa. Nàng cũng không biết mọi chuyện đã phát triển theo chiều hướng nào, tóm lại... Vào khoảnh khắc tất cả kết thúc, nàng đã trút được một gánh nặng trong lòng. Nàng xác định rằng bằng hữu của mình từ nay về sau sẽ có được một cuộc đời tự do khoái lạc. Ngay vào lúc nàng có thể thanh thản mà đi tìm cái chết, Bạch Diệp đột nhiên trực tiếp vác nàng đi thẳng.
Vẻ mặt người kia vô cùng bình thản và tự nhiên nói: "Thù lao ta tự lấy rồi, hợp tác vui vẻ."
Sở Từ ở phía sau vui vẻ đưa mắt tiễn hai người họ rời đi, để lại một mình Giang Thù Nhan mặt mày ngơ ngác.
Hả?
Hả??
Mãi cho đến khi Bạch Diệp vác nàng đi một quãng đường thật xa, nàng mới kịp phản ứng lại: "Bạch Diệp!"
"Suỵt." Bạch Diệp bình tĩnh nói: "Đừng nói chuyện. Hiện tại nàng đã bị ta cường thủ hào đoạt rồi, ngoại trừ việc đi theo ta thì không còn lựa chọn nào khác, trừ phi nàng đánh thắng được ta."
Giang Thù Nhan: ? ?
"Ta chờ ngày này đã lâu lắm rồi. Ta luôn đợi một ngày, chính nàng sẽ tự quay về bên cạnh ta và nói với ta rằng, nàng đã nghĩ thông suốt rồi, những thứ căn bản không quan trọng kia chẳng thể nào trở thành rào cản giữa hai chúng ta nữa. Thế nhưng ta lại không đợi được ngày đó, vậy nên ta chỉ đành tự mình tới lấy thôi."
Bạch Diệp thản nhiên nói: "Nếu cứ đợi cái đồ ngốc như nàng tự khai khiếu (mở lòng), ta e là phải đợi thêm mấy ngàn năm nữa mất, làm gì có nhiều thời gian để hoang phí như vậy."
Giang Thù Nhan:.......
"Mặc kệ trinh tiết cái mẹ gì đó, mặc kệ mẹ nó cái gì mà trong sạch hay không! Trong lòng ta, nàng mãi mãi là Giang Thù Nhan năm đó sẽ mỉm cười nói với ta rằng: 'Tiểu Diệp Tử, đợi ta làm Môn chủ rồi, sẽ bắt nàng về làm Môn chủ phu nhân, có chịu không?'"
"Mấy cái thứ rác rưởi thối tha kia thì tính là cái gì chứ? Trong lòng nàng, ta là loại người như vậy sao? Là kẻ sẽ vì nàng bị kẻ khác tổn thương, liền cảm thấy nàng không còn sạch sẽ nữa hay sao?"
"Ta biết nàng ngốc, biết nàng nhát gan, nhưng không ngờ nàng lại ngốc đến mức độ này. Cứ nhất quyết phải ép ta... phải ép ta chính miệng nói ra rằng 'Không có nàng ta sẽ chết', nàng mới chịu quay đầu nhìn ta một cái sao?"
Đây là lần đầu tiên Giang Thù Nhan nghe thấy Bạch Diệp mắng người. Nàng rơi vào một khoảng trầm mặc kéo dài, nhất thời lại có chút nghẹn lời không biết đối đáp thế nào. Qua một lúc lâu sau, nàng mới nhẹ giọng nói: "Nhưng mà..."
"Ta không muốn nghe hai chữ 'nhưng mà'."
"Nhưng câu này ta bắt buộc phải nói."
"Nhưng ta không muốn nghe."
"Tiểu Diệp Tử, nàng có phải là quá tùy hứng rồi không? Chuyện này thực sự rất quan trọng." Giang Thù Nhan nhấn mạnh từng chữ: "Ta sắp sửa tan biến rồi, nàng bắt buộc phải đối mặt với điều này. Đáng tiếc trên đời này không có kiếp sau, nếu không ta..."
"Nói xong chưa?" Bạch Diệp lúc này đã đưa người về tới chỗ ở tạm thời của mình. Nàng ném mạnh người lên giường, bắt đầu cởi ngoại y.
Giang Thù Nhan nằm ở đó vẫn còn hơi ngơ ngác, liền nhìn thấy một tay Bạch Diệp cầm một cuốn sách đọc, tay còn lại thì tự cởi y phục của mình.
"Tiểu... Tiểu Diệp Tử..."
"Ta mới không để nàng tan biến đâu. Muốn dựa vào cái này để trốn tránh ta sao? Mơ đi. Nàng bắt buộc phải ở lại thế giới có ta này, ta tự có biện pháp giữ nàng lại. Đừng nói chuyện, tiếp theo đây chính là tiểu hắc ốc play (trò chơi phòng giam tối) đấy." Bạch Diệp bình tĩnh nói.
Nghe thấy mấy từ ngữ kỳ quái, Giang Thù Nhan đột nhiên phản ứng lại: "Có phải Tạ Thao và Sở Từ đã dạy nàng làm như thế này không?!"
Thế nhưng Giang Thù Nhan đã không còn kịp để tính toán nữa rồi, bởi vì Bạch Diệp đã vô cùng hung dữ đè chặt lấy nàng. Khóe mắt Bạch Diệp khẽ ửng hồng, thành kính hôn lên từng tấc da thịt của nàng.
"A Nhan, nàng rất sạch sẽ, nàng là bạch ngọc không chút tì vết, là giấc mộng đẹp nhất của ta."
"Ta đã đợi đủ lâu rồi, cũng không nguyện ý tiếp tục chờ đợi thêm nữa, cho ta một cái dứt khoát đi."
Có một số người chính là như vậy, đi đi về về một vòng lớn đến cuối cùng mới phát hiện ra, tất cả những thống khổ và tuyệt vọng, những dằn vặt và không cam lòng, kỳ thực đều có thể được chữa lành bởi một người.
Chỉ cần không lựa chọn trốn tránh, quay đầu lại bước đi một bước, sẽ có người nguyện ý bước nốt 99 bước còn lại để nắm chặt lấy tay ngươi.
Cũng chẳng có gì là muộn màng cả, bắt đầu từ bây giờ, vĩnh viễn đều kịp lúc.
----------------------
Hậu ký:
Ngày x tháng x năm x, Nhật ký của Giang Thù Nhan: Aaaa Tạ Thao! Ngươi có bản lĩnh mang đặc sản về cho Bạch Diệp, sao không có bản lĩnh đến gặp ta hả!
*****
Tác giả có lời muốn nói:
Được rồi! Đến đây là hoàn toàn hoàn kết. Cảm ơn các vị tiểu khả ái đã không chê bai mà đọc đến tận đây, hẹn gặp lại các bạn ở quyển sau nhé!
(TOÀN VĂN HOÀN)