Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 66: Tuyệt lộ vô quy (Nhan x Diệp)

Từ ngày ấy đến nay, thời gian đã trôi qua thật lâu.

Lâu đến mức mỗi khi Giang Thù Nhan ngẩn người, gương mặt của Bạch Diệp thoáng hiện qua trước mắt nàng đã bắt đầu nhạt nhòa. Nàng chẳng rõ là do ngũ quan người ấy thực sự đã phai mờ trong ký ức, hay bởi nước mắt đã che mờ cả nhãn giới.

Dẫu bao năm tháng đã trôi qua, trong tâm trí nàng vẫn không ngừng vang vọng lời khẩn cầu hèn mọn cuối cùng của Bạch Diệp:

"Ở lại đi..."

"Ta sẽ giúp nàng báo thù..."

"Nhất định sẽ làm được..."

"Cầu xin nàng đừng đi..."

Nàng thường hay hoài nghi phải chăng đan dược đã mất đi dược hiệu. Rõ ràng một viên có thể duy trì trong ba ngày, mà nay mới trôi qua ngày thứ hai, tại sao nàng đã chẳng thể bình tâm tĩnh khí mà tu luyện được nữa?

Giang Thù Nhan đành lấy ra một viên đan dược khác, may thay trước đó nàng đã thu thập đủ nguyên liệu, luyện chế sẵn rất nhiều, đủ để dùng dần.

Kể từ đó, Giang Thù Nhan chỉ làm hai việc: câu dẫn đại năng và tu luyện.

Bất kể là đại năng chính đạo hay ma đạo, nàng đều chẳng màng. Thứ nàng cần duy nhất chính là song tu cùng cường giả.

Có kẻ nói gì ư?

Rằng tu theo con đường Hợp Hoan Đạo dễ khiến căn cơ bất ổn, càng tu về sau càng gian nan, khó lòng phi thăng?

Không sao cả...

Nàng vốn chẳng định sống đến ngày phi thăng. Nàng chỉ cần mạnh đến mức đủ để giết sạch những kẻ thù kia là đủ.

Lần đầu tiên câu dẫn một nam nhân, Giang Thù Nhan còn có chút không tự nhiên, nhưng sau đó dần dà cũng thành quen. Nàng đã chuẩn bị tâm thế để trả mọi giá, vứt bỏ tất thảy, thì hà tất phải giữ cái dáng vẻ thanh cao giả tạo ấy làm gì.

Về sau, nàng đã có thể thản nhiên dạo bước giữa những "tu la tràng" đầy d*c v*ng. Nhưng đồng thời, tiếp xúc với nam nhân càng nhiều, nàng càng nhận ra đại đa số bọn họ đều là những sinh vật bị nhan sắc và dục niệm chi phối.

Kẻ miệng nói lòng có "bạch nguyệt quang", nàng chỉ cần ngoắc tay một cái, hắn liền quên ngay bạch nguyệt quang, vui vẻ đến mức chẳng muốn về.

Kẻ thề thốt trung trinh với cô gái khác, nàng khẽ động ngón tay, hắn liền lộ ra bản tính của mình.

Rồi hết kẻ này đến kẻ khác bắt đầu nói yêu nàng, nhưng trong khi thốt ra lời đó, đáy mắt bọn họ lại ngập ngụa d*c v*ng tr*n tr**.

Mỗi lúc như thế, Giang Thù Nhan lại nhớ về Bạch Diệp - người vụng về ăn nói, chưa từng thốt ra nửa lời đường mật. Đôi mắt người ấy... luôn trong trẻo, ôn nhu và đong đầy tình yêu chân thành.

Giang Thù Nhan đôi lúc muốn tự giễu chính mình. Rõ ràng đã hạ quyết tâm vứt bỏ tất cả, mà trong "tất cả" ấy bao gồm cả Bạch Diệp, vậy tại sao nàng vẫn không ngừng... không ngừng nhớ về người đó.

----------------

Trở lại chốn cũ đã là chuyện của rất lâu sau này. Giang Thù Nhan g**t ch*t kẻ thù đầu tiên, định bụng trở về thắp một nén hương.

Sau đó... nàng nhìn thấy những chiếc đầu treo lủng lẳng trước bia mộ.

Một cái, hai cái, ba cái...

Cái đầu tiên đã thối rữa đến mức không còn nhìn rõ dung mạo, nói chính xác hơn là chỉ còn vài mảng thịt nát bám víu trên khung xương trắng hếu.

Cái mới nhất vẫn còn đang nhỏ máu, huyết dịch thậm chí còn chưa kịp đông lại hoàn toàn.

Giang Thù Nhan đứng lặng ở đó, tâm can thấu triệt hơn ai hết kẻ nào đã làm việc này. Là Bạch Diệp, chỉ có thể là Bạch Diệp. Trên thế gian này, sẽ không có người thứ hai vì Giang Thù Nhan mà làm đến mức ấy.

Nàng chợt thấy sống mũi cay nồng, hốc mắt xót xa, đến mức chân không nhấc nổi bước nào. Thế nhưng... nàng biết rõ, sau lưng mình giờ đây chỉ toàn là vách đá nghìn trượng, là địa ngục nham thạch, nàng đã không còn đường lui nữa rồi.

Càng biết rõ Bạch Diệp tốt đẹp bao nhiêu, nàng lại càng thống khổ bấy nhiêu.

Giang Thù Nhan run rẩy lấy ra bình ngọc, rõ ràng hôm qua mới uống một viên, giờ đây lại hoảng loạn nhét thêm một viên nữa vào miệng. Thậm chí một viên vẫn chưa đủ, nàng lại nhét thêm viên thứ hai.

Nỗi đau đớn như bị ngăn cách trong thoáng chốc, tựa như một dòng sông dài ngăn đôi bờ. Nàng đứng bên này sông, phóng tầm mắt nhìn về phía bên kia. Bất luận nước sông là lạnh lẽo hay ấm áp, chỉ cần nàng không bước qua bước chân ấy, nàng sẽ không cảm nhận được gì.

Giang Thù Nhan rời đi như một kẻ đào tẩu, kể từ đó chưa từng quay lại một lần nào nữa.

Nàng tiếp tục cuộc sống song tu, tu luyện, giết người và trốn tránh Bạch Diệp. Cuộc sống ấy thật khô khốc, nàng mỗi ngày một trở nên tê liệt. Cũng may đan dược có tác dụng phụ, sau khi đoạn tuyệt dược vật, cảm tình của nàng cũng trở nên đạm bạc hơn nhiều so với người thường.

Đã hiếm có điều gì khiến Giang Thù Nhan dao động được nữa. Nàng trông vẫn có vẻ thích cười, khi cười vẫn quyến rũ động lòng người, nhưng đôi mắt ấy... lại lạnh lẽo và vô hồn.

--------------------

Về sau, Giang Thù Nhan quyến rũ được một vị đại năng Kiếm tu. Người đó tu Vô Tình Đạo, tu vi đã đạt đến cảnh giới Độ Tiên, là nhân vật có số má trong tu chân giới. Thế nhưng đối mặt với Giang Thù Nhan, hắn vẫn động lòng.

Nếu đem tất cả "cá" trong ao của Giang Thù Nhan ra sắp xếp, thì vị Kiếm tu này có lẽ là kẻ hiếm hoi khiến nàng cảm thấy tính cách không tệ. Bởi vì hắn thực sự rất nghiêm túc, rất chân thành đối đãi với nàng.

Điều đó không tránh khỏi khiến nàng nhớ đến Bạch Diệp.

Bạch Diệp cũng đi theo con đường Kiếm tu mà...

Giang Thù Nhan rít một hơi thuốc, trong làn sương khói tràn ngập lại hiện lên bóng dáng Bạch Diệp. Đến khi tỉnh táo lại, nàng mới nhận ra trong lúc thất thần, nàng đã vô tình nhắc đến cái tên Bạch Diệp.

Vị Kiếm tu nọ nói: "Bạch Diệp à... ta biết, đó là một Kiếm tu thiên phú dị bẩm, tuy tính cách có hơi cổ quái một chút, nhưng tương lai tất thành đại khí."

"Chỉ là... sát khí trên người nàng ta quá nặng. Ta nhớ lần đầu tiên đến Kiếm Tông đã gặp nàng ta, chắc cũng phải... mấy chục năm trước rồi."

"Nàng ta người đầy máu, kéo theo nửa đoạn tàn kiếm lết lên núi, lúc đó khiến ta cũng phải giật mình. Sau nghe người khác nói, nàng ta đã giết một tu sĩ cao hơn mình hẳn một đại cảnh giới. Hỏi vì sao giết người, nàng ta cũng chẳng nói, kết quả bị phạt hối lỗi ở cấm địa hậu sơn một năm. Một năm sau, vừa mới được thả ra, Bạch Diệp lại giết thêm một người nữa."

"Nếu không vì bối phận của nàng ta cao, lại thêm Kiếm Tông nổi tiếng bảo vệ người nhà, e là đã sớm bị..."

Giang Thù Nhan cả người đều ngẩn ra. Nàng kẹp tẩu thuốc, thật lâu không nói lời nào, trong cổ họng như bị nhét đầy một tảng bông gòn.

Kiếm tu kia ấy đối với Bạch Diệp quả thực có ấn tượng rất sâu, hễ nhắc đến là không dứt ra được: "Nàng ta tiến bộ cực nhanh, về cơ bản mỗi lần ta đến Kiếm Tông đều thấy nàng ta thăng một cảnh giới. Cũng phải thôi, kẻ thường xuyên đặt mình vào lằn ranh sinh tử như nàng ta, tiến độ sao có thể không nhanh cho được."

"Có điều thanh kiếm của nàng ta sát khí quá nặng, cứ tiếp tục thế này, thiên kiếp lúc phi thăng chắc chắn sẽ rất phiền phức."

"Đừng nhắc đến Bạch Diệp nữa." Giang Thù Nhan đột ngột cắt ngang.

"Sao thế..."

"Ta nói là đừng nhắc đến nữa!"

"Được được, không nhắc nữa."

Giang Thù Nhan thừa nhận mình đang giận cá chém thớt. Ngay ngày hôm sau, nàng liền quăng vị đại năng Kiếm tu này. Hắn thậm chí còn chẳng hiểu vì sao mình bị bỏ rơi, dẫn đến đạo tâm tổn hại nghiêm trọng.

Dù sao... hắn tu là Vô Tình Đạo mà.

Khi những người quen biết nhắc đến chuyện này, gương mặt Giang Thù Nhan chẳng có lấy một tia cảm xúc: "Chỉ vì chút nữ sắc mà đã lung lay đạo cơ, hắn xứng đáng oán trách ta sao? Chỉ trách bản thân hắn đạo tâm không kiên định, vốn dĩ không xứng tu Vô Tình Đạo."

Nói thì là vậy, nhưng Giang Thù Nhan lại càng thường xuyên nhớ về Bạch Diệp, nhớ về dáng vẻ của nàng ấy khi nói sẽ báo thù cho mình.

Kẻ ngốc đó... có phải ngay từ ngày hôm ấy, đã bắt đầu dấn thân vào con đường báo thù vì nàng không?

Trên đời này sao lại có kẻ ngu muội đến thế chứ? Nàng căn bản không xứng... không xứng được đối đãi chân thành như vậy.

Giang Thù Nhan cố gắng không nghe ngóng tin tức về Bạch Diệp. Bạch Diệp đã từng mấy lần đến Ma giới, cứ mỗi khi tu vi thăng tiến được một hai giai đoạn, nàng ấy lại tìm đến, cố gắng tìm kiếm hình bóng Giang Thù Nhan.

Giang Thù Nhan không ngừng trốn chạy... Nói nàng chột dạ cũng được, sợ hãi cũng xong, nàng tuyệt đối không muốn đối diện với Bạch Diệp. Nỗi sợ hãi trong đó chiếm phần lớn hơn. Giang Thù Nhan sợ, sợ rằng nếu gặp lại Bạch Diệp thêm một lần nữa, nàng sẽ lại lung lay.

Nàng vốn dĩ đã như cánh bèo trôi trong cơn cuồng phong bão táp, chao đảo giữa những nỗi đau của chính mình. Nếu gặp lại, nếu bị người đó làm lay chuyển một lần nữa, có lẽ nàng sẽ thực sự trở nên yếu đuối, mà tìm cách dựa giẫm vào người ấy.

Tìm cách tin tưởng người ấy, chờ đợi người ấy trở nên mạnh mẽ.

Nhưng... ngay từ cái đêm hôm đó, nàng đã mất đi hy vọng, cũng mất luôn cả tư cách rồi.

Giang Thù Nhan không muốn tiếp tục làm một kẻ yếu đuối, một kẻ không ngừng khuất phục nữa. Bạch Diệp xứng đáng có một tiền đồ xán lạn hơn, một người tốt đẹp hơn.

Chỉ cần nghe thấy tin tức về người đó thôi, trái tim vốn đã lạnh lùng của nàng đã vô thức mềm yếu đi vài phần, nếu thực sự gặp mặt...

Nghĩ đến đây, chính Giang Thù Nhan cũng khẽ bật cười, cảm thấy bản thân thật ngu xuẩn, khiếp nhược và nực cười.

Sắp rồi, sắp rồi...

Kẻ thù của nàng chẳng còn lại mấy tên, chỉ là những kẻ còn lại đều mạnh hơn hẳn. Giang Thù Nhan chỉ cần ẩn nhẫn thêm một thời gian nữa, khiến mình mạnh hơn, mạnh đến mức nắm chắc phần thắng g**t ch*t bọn chúng, thì tất cả những thứ đang quấn thân khiến nàng đau khổ này sẽ theo bụi bặm mà tan biến khỏi thế gian.

Nàng rửa sạch đôi bàn tay mình, trong lòng cảm nhận được một tia khoái lạc mông lung.

Báo thù.

Sắp rồi... sắp đạt được rồi.

----------------

Khi lựa chọn báo thù kẻ cuối cùng cũng là kẻ mạnh nhất, thực lực của Giang Thù Nhan thực ra không chênh lệch với đối phương là mấy, thậm chí còn kém hơn một bậc.

Nhưng nàng không muốn chờ đợi thêm nữa. Thế này đã là đủ rồi. Bởi vì Giang Thù Nhan nàng, vốn dĩ không hề chuẩn bị tâm thế để sống sót sau cuộc báo thù cuối cùng này.

Thứ nàng muốn chính là đồng quy vu tận. Phải, cùng kẻ đó tan xương nát thịt, cùng nhau xuống địa ngục.

Giang Thù Nhan nàng, đối với việc sống trên đời này đã chẳng còn chút d*c v*ng nào nữa.

Nàng chuẩn bị rất nhiều thứ, mang theo vô số pháp bảo, rồi tiến về đích đến của mình. Kẻ đó cũng là cấp Độ Tiên, dẫu sao bao năm trôi qua, nàng mạnh lên thì kẻ thù cũng không ngừng tiến bước.

Muốn giết một vị Độ Tiên không dễ dàng gì, nhưng nếu đã ôm lấy cái chết, kéo theo đối phương cùng xuống hoàng tuyền thì mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.

Giang Thù Nhan thay một bộ y phục, chính là bộ đồ nàng đã mặc vào cái đêm mất đi tất cả năm ấy, rồi ngân nga một điệu nhạc vui tươi tiến về điểm hẹn.

Nàng cứ ngỡ thứ mình nhìn thấy sẽ là kẻ thù, nhưng không, trước mắt chỉ là một cảnh hoang tàn đổ nát.

Giữa đống đổ nát ấy, có hai người.

Một kẻ là cừu địch của nàng.

Còn người kia, bóng lưng ấy vừa xa lạ lại vừa thân thuộc biết bao.

Giang Thù Nhan mấp máy môi, nhưng cuối cùng, cũng chẳng thể thốt lên được cái tên của người ấy.