Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 57

Sau sự kiện say rượu kia, quả thực đã để lại chút "di chứng".

Chẳng hạn như, Sở Từ đã trở nên dè dặt hơn một chút.

Cũng chỉ là một chút mà thôi.

Ngoại trừ chiếc đuôi vẫn nhiệt thành như cũ, hễ thấy Tạ Thao là quấn quýt không rời, thì nhìn từ bề ngoài, Sở Từ đã là một nàng rắn vô cùng đoan trang và bình tĩnh.

Sự chia tách giữa Ma giới và Nhân giới sẽ kéo dài hơn một tháng. Sau khi thời hạn này kết thúc, thông đạo giữa hai giới sẽ dần dần đóng lại. Những ai còn lưu lại nhân gian lúc bấy giờ sẽ không còn cách nào tiến vào tu chân giới được nữa, chỉ có thể tự mình tìm tòi nghiên cứu, dựa vào các phương thức như độ kiếp phi thăng để bước vào tiên lộ. Tất nhiên, cũng có khả năng theo đà linh khí suy thoái mà tu vi thụt lùi, cuối cùng tiêu biến giữa dòng đời bình phàm.

Tóm lại, tranh thủ lúc hai giới còn có thể tự do ra vào, nhanh chóng tiến vào tu chân giới là lựa chọn sáng suốt nhất.

Tạ Thao trong lòng đang cân nhắc xem có nên đi dạo nhân gian một chuyến hay không. Nàng xuyên không tới đây cũng đã một thời gian, vậy mà chưa được đi thăm thú hết cõi nhân gian, nghĩ lại cũng thấy thật thê lương. Thế nhưng thương thế của Sở Từ vẫn chưa lành hẳn, an tâm tĩnh dưỡng vẫn hơn. Nhưng nếu đợi qua một tháng nữa thì sẽ bị "cấm đường", các nàng không đi được nữa.

Sở Từ dường như cảm nhận được nỗi phân vân của Tạ Thao, bèn đặc biệt điềm nhiên nói: "Đợi sau khi đóng lại, chúng ta vẫn có thể đi qua được, nàng yên tâm."

Nói xong, Sở Từ lấy ra một khối cầu trắng muốt: "Thiên Đạo vẫn còn ở chỗ ta đây này."

Tạ Thao: ???

Thực ra, phần còn sót lại này đã không thể gọi là Thiên Đạo được nữa. Nó giống như tàn hồn của Giang Thù Nhan sau khi chết đi, là một phần của Thiên Đạo, bên trong ẩn chứa một số quy tắc và sức mạnh. Thứ này tuy không dùng để làm gì lớn lao được nữa, nhưng dùng làm chìa khóa thì không thành vấn đề. Có vật này trong tay, nhân giới và tu chân giới chẳng khác nào vườn sau của hai người, muốn qua chỉ cần mở cửa là xong, vừa tiện lợi lại thực tế.

Thế là Tạ Thao lập tức gác lại tâm tư, tiếp tục nghiêm túc tu luyện, chuẩn bị củng cố hoàn toàn cảnh giới trước khi xuất phát.

Dường như tu luyện cũng giúp đẩy nhanh quá trình khôi phục ký ức. Có lẽ vì sau khi đạt tới Xuất Khiếu kỳ trở lên, tu luyện sẽ tăng cường hồn phách, cũng chính là thần hồn. Sau mỗi lần kết thúc tu luyện, trước mắt Tạ Thao thường hiện ra những mảnh vỡ ký ức và những khung cảnh kỳ lạ. Đôi khi lúc ngủ đêm, nàng cũng mơ thấy chuyện xưa.

Bởi vì giấc mơ rất hỗn loạn, ký ức lại vụn vặt nên tạm thời chưa thể xâu chuỗi lại được, thế nhưng... Tạ Thao đã phát hiện ra rất nhiều sự thật "đáng sợ" từ đó.

Ví dụ như: Nàng có lẽ là một sắc nữ (LSP).

Khi nhận ra điều này, Tạ Thao vô cùng chấn động. Trước khi xuyên không, nàng rõ ràng là một cô gái thuần khiết cơ mà! Thậm chí còn chưa từng nắm tay tỷ tỷ nào, sao tự dưng lại biến thành một kẻ háo sắc thế này! Đây nhất định là ký ức giả tạo.

Tạ Thao thở dài một hơi đầy ưu sầu, thầm nghĩ dù mình có trở nên "vẩn đục" thì chắc chắn là do bị thứ gì đó làm vấy bẩn, chứ tuyệt đối không phải nàng tự nguyện.

Nhất định là thế!

Tạ Thao gõ gõ đầu mình, có chút đau nhức. Sở Từ lập tức giúp nàng xoa bóp huyệt thái dương: "Sao vậy? Vẫn chưa nhớ ra sao?"

"Có thể mơ hồ nhớ lại một vài phân cảnh, nhưng rất mờ nhạt." Tạ Thao nghiêm túc nói: "Có lẽ ta cần đi thăm lại chốn cũ, ôn lại khung cảnh lúc đó thì mới có thể hoàn toàn nhớ ra được."

"Dù sao hai chúng ta đều ở đây, mấy ngày nay cũng không có việc gì khác, cần phải làm gì để tìm lại ký ức?" Sở Từ vẫn hy vọng Tạ Thao có thể nhớ lại. Bởi chỉ khi nhớ lại, hai người mới có thể thực sự trở về trạng thái đạo lữ như xưa, chứ không phải như hiện tại, luôn cảm thấy giữa hai người có một bức màn vô hình ngăn cách. Tuy không dày, nhưng lại rất bền bỉ, làm sao cũng không đâm thủng được.

"Nhưng mà..." Tạ Thao nhíu mày, dáng vẻ có chút do dự.

"Sao vậy?" Sở Từ ôm nàng vào lòng, trong lòng có chút lo lắng, lẽ nào ký ức có vấn đề gì? Nếu có thể, nàng ước gì Tạ Thao có thể khôi phục ngay lập tức.

"Không có gì, chỉ là lúc đó e rằng sẽ có chút làm khó nàng." Tạ Thao trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu nàng không muốn..."

"Sao có thể làm khó chứ? Vì nàng, làm bất cứ chuyện gì ta cũng không thấy khó khăn." Mái tóc dài trắng muốt của Sở Từ rũ xuống vai Tạ Thao, Sở Từ thì thầm: "Đừng nói với ta những lời khách sáo như vậy, nàng biết ta sẽ không từ chối nàng mà."

"Vậy thì tốt." Tạ Thao bày ra vẻ mặt "vô cùng miễn cưỡng" nói: "Đã như vậy, hôm nay bắt đầu từ một phân cảnh quan trọng nhất đi."

"Phân cảnh nàng đặt tên cho ta là 'A Như', thấy thế nào?"

Sở Từ: "..."

Vẻ mặt Sở Từ có chút ngây ngẩn, trông thậm chí còn có vài phần đáng yêu, chỉ có vành tai là đỏ ửng lên. Sở Từ đột nhiên nhận ra lời "làm khó" lúc trước của Tạ Thao có nghĩa là gì.

Là cái "làm khó" này sao?

Thật sự là cái này sao? 

Tạ Thao vẫn ở đó tự lẩm bẩm: "Không biết trên nóc nhà Ma cung mới này có tác dụng không nữa? Hay là phải về lại Ma cung cũ? Thôi cứ thử xem sao, biết đâu lại có ích, dù sao Ma cung này cũng được phục dựng theo tỉ lệ 1:1 so với cái cũ mà, chắc cũng tương tự thôi."

"A Như..." Giọng nói của Sở Từ có chút khàn đặc. Nàng tựa vào lưng Tạ Thao, gần như bị cảm giác xấu hổ bao trùm lấy.

Tạ Thao quay đầu lại, khẽ chạm vào khóe môi Sở Từ: "Nếu A Từ từ chối, chúng ta cũng có thể tìm cách khác."

"Không phải... Nhưng mà trên nóc nhà..." Ký ức của Sở Từ về nóc nhà vẫn còn rất rõ ràng, bởi vì... Khụ khụ, cả người nàng suýt chút nữa cuộn tròn lại, vành tai đỏ đến mức như sắp bốc khói.

"Vậy là đồng ý rồi sao?" Tạ Thao vẫn giữ vẻ mặt chính nhân quân tử, cứ như thể nàng hoàn toàn không biết năm đó trên nóc nhà đã xảy ra chuyện gì.

Thế nhưng câu nói tiếp theo đã bán đứng nàng: "Lát nữa mang theo tấm chăn lên nhé, ngói mới e là hơi đau mông."

Ngói cũ thì không đau chắc!!

Đôi mắt đỏ sẫm của Sở Từ như phủ một lớp hơi nước, trở nên dịu dàng và thẹn thùng. Cả người xà xà lúc này giống như vừa vớt từ trong nước nóng ra, đỏ lựng cả người. Thế nhưng nàng không thể từ chối Tạ Thao.

Vậy là hai người vẫn lên nóc nhà.

Gió hôm nay rất nhẹ nhàng, nắng cũng không gắt, lúc các nàng lên đúng vào lúc hoàng hôn, ráng chiều như máu dần dần buông xuống phía Tây.

Tạ Thao đã tính đến rất nhiều vấn đề, nên đặc biệt chọn thời điểm muộn một chút, nhưng Sở Từ vẫn cảm thấy một nỗi xấu hổ và căng thẳng tột độ. Bởi vì phàm là những nơi lộ thiên, phàm là nơi không có mái che, đều có khả năng bị người khác phát hiện. Cho dù bình thường nơi này ít người qua lại, nhưng lỡ như thì sao?

Tạ Thao lại còn rất xấu xa, cứ liên tục bắt nạt Sở Từ, còn không ngừng ghé tai nhắc nhở: "Không được phát ra tiếng quá lớn đâu nhé, nếu không sẽ bị phát hiện đấy."

"Lúc trước A Từ đã nói gì với ta ấy nhỉ? Phải tái hiện lại khung cảnh một cách hoàn mỹ nhất, không được bỏ sót chi tiết này đâu."

"Là như thế này sao? Ta đã làm như thế này à? Hay là thế này? Hoặc là thế này?"

"A Từ nóng quá, rõ ràng da thịt lạnh lẽo mà."

"A Từ, mở mắt ra, đừng nhắm mắt, mắt của nàng rất đẹp, nhưng mà... Sao lại khóc rồi?"

Xà xà ủy khuất, xà xà nghẹn ngào, xà xà muốn biến đuôi trở lại, nhưng xà xà không dám. Người yêu của nàng, quả thực là một nữ nhân tâm địa rất xấu xa nha!

Hơn nữa, rõ ràng là tự tay bắt nạt người ta đến phát khóc, bắt nạt xong rồi còn nghiêm trang hỏi: "A Từ sao lại khóc, có phải ngói trên nóc nhà cứng quá không? Không sao, lần tới chúng ta tới suối nước nóng tìm lại ký ức, ta cũng có ấn tượng khá sâu đậm với nơi đó." 

Sở Từ: "..."

Sau khi "hành hạ" người ta xong, Tạ Thao dùng chăn quấn chặt lấy xà xà. Không còn cách nào khác, xà xà là một nàng rắn giữ thể diện, còn phải duy trì tôn nghiêm của một Ma Quân máu lạnh. Nếu trên đường về mà bị người khác nhìn thấy một xà xà mắt đỏ hoe, tâm tính nàng ấy chắc chắn sẽ sụp đổ mất. 

Tạ Thao quấn Sở Từ kín mít mang về phòng, cho nàng ấy uống chút nước để bổ sung độ ẩm. Nàng đại khái đã hiểu tại sao mình lại trở thành một kẻ háo sắc rồi.

Bởi vì Sở Từ quá mức đáng yêu.

Rõ ràng bề ngoài là như thế, vậy mà lại rất dễ bị bắt nạt tới phát khóc. Khi khóc cũng chỉ biết cắn môi, khóe mắt đỏ ửng, khuôn mặt tái nhợt dường như cũng nhuốm chút sắc hồng, lại còn không dám phát ra bất cứ âm thanh nào.

Vào khoảnh khắc đạt đến sung sướng, nàng ấy sẽ phát ra tiếng r*n r* như con thú nhỏ bị ức h**p, lại vì quá hưng phấn mà ở dưới quầng mắt hiện lên vài phiến vảy nhỏ li ti. Những phiến vảy ấy mềm mại và nhạy cảm hơn vảy trên cơ thể, càng điểm xuyết thêm cho Sở Từ một vẻ đẹp dị biệt không giống người thường.

Tạ Thao: Thế chẳng phải càng tuyệt hơn sao.jpg

Đáng yêu nhất có lẽ là, sau khi trở về phòng uống chút nước, giọng Sở Từ vẫn còn khàn khàn, vậy mà vẫn nghiêm túc hỏi Tạ Thao: "Ký ức có khôi phục được chút nào không?"

Nữ nhân thông minh tuyệt đỉnh này dường như chỉ hóa ngốc khi đối mặt với Tạ Thao. Điều này khiến Tạ Thao có một thoáng cắn rứt lương tâm, cảm thấy mình không nên bắt nạt Sở Từ, nhưng càng nhiều hơn lại là... Càng muốn bắt nạt nàng ấy hơn. Nàng không khống chế nổi mình! Đây là bản năng của con người mà!

"Có." Tạ Thao cúi đầu hôn nàng ấy: "Nhớ ra được một chút rồi."

"Vậy thì tốt." Một nàng rắn mềm nhũn dựa vào lòng Tạ Thao, sắc đỏ nơi khóe mắt vẫn chưa tan, chiếc đuôi dài từ từ rũ xuống, vắt vẻo bên thành giường, không chịu biến lại thành đôi chân nữa.

Tạ Thao dứt khoát ôm lấy nàng ấy, hai người tựa vào nhau như những con thú nhỏ sưởi ấm cho nhau, khăng khít không rời.

Sau đó, Sở Từ lại khôi phục dáng vẻ chính trực, thậm chí còn có vài phần uy nghiêm không thể xâm phạm. Dù sao Ma giới hiện tại cũng có một số việc cần Sở Từ xử lý. Lần này đổi lại là lúc Sở Từ xử lý chính sự, Tạ Thao ở bên cạnh quan sát.

Xà xà lúc khóc nhè rất đáng yêu, xà xà lúc nghiêm túc mang phong thái Ma Quân cũng rất đáng yêu. Thậm chí ngay cả xà xà trong ký ức, khi tiêu diệt lũ ma tu ghê tởm một cách soái khí, dường như cũng được phủ thêm một lớp màng lọc "đáng yêu". 

Sở Từ nhanh chóng xử lý từng việc một, những việc có thể giao phó thì đều giao cho thuộc hạ, những việc nhất định phải qua tay mình thì ưu tiên xử lý trước. Công việc tồn đọng vốn không nhiều, xử lý cũng rất nhanh. Khi sắp xong xuôi, Tạ Thao đột nhiên lặng lẽ đóng cửa lại.

Sở Từ vừa ngẩng đầu lên, liền thấy Tạ Thao đang nghiêng đầu tựa trên bàn, vẻ mặt vô tội nói: "Chỗ này hình như cũng có ký ức cần khôi phục nha."

Sở Từ:.......