Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 56

Tạ Thao cả một đêm không được yên ổn. Đầu tiên, nàng tự lau khô mình rồi thay y phục, sau đó mới quay sang lau những giọt nước còn vương trên người Sở Từ. Cái người này sau khi say quả thực chẳng chịu nằm yên chút nào, cứ vặn vẹo lung tung, người lại trơn tuồn tuột như cá.

Khó khăn lắm mới lau khô rồi bọc kín Sở Từ lại, ôm vào trong phòng, thì y phục ngoài của Tạ Thao lại ướt đẫm lần nữa. Nhưng dù sao khi ngủ cũng phải cởi ngoại y, lúc nàng vừa xoay người c** đ* xong quay lại, Sở Từ đã nằm trên giường ôm lấy chiếc đuôi lớn của mình mà uất ức khóc lóc.

Sở Từ vừa đung đưa đuôi vừa nghẹn ngào: "[Bíp] biến mất rồi... Rốt cuộc là đi đâu mất rồi... A Như... A Như... Nàng tìm cùng ta đi, ta thực sự tìm không thấy..."

Đuôi của Sở Từ phần trên to phần dưới nhỏ, nơi to nhất thực ra cũng chỉ xấp xỉ vòng eo người bình thường, càng về sau càng thon lại, phần chóp đuôi không chỉ mảnh mai mà trông còn rất mềm mại. Lúc Sở Từ ôm đuôi nằm đó khóc, chóp đuôi cứ lắc lư bên này quẫy bên kia, trông vừa kỳ dị vừa có nét đáng yêu.

Tạ Thao vốn rất sợ rắn, chung quy là do bóng ma tâm lý thời thơ ấu. Thế nhưng không hiểu sao, đối mặt với chiếc đuôi lớn của Sở Từ, nàng lại chẳng thấy sợ hãi là bao, thậm chí còn nảy sinh ý định muốn chạm thử xem cảm giác tay có giống như mình tưởng tượng hay không.

Và thế là Tạ Thao thực sự đưa tay lên v**t v*. Cảm giác mát lạnh, trơn nhẵn, lại có chút gây nghiện. Tạ Thao càng vuốt, Sở Từ càng bớt khóc, chỉ có ánh mắt trông vẫn còn chút ủy khuất.

Tạ Thao xoa đầu Sở Từ, rồi nằm xuống bên cạnh định chợp mắt một lát. Chờ đến khi làm xong toàn bộ danh sách, tất cả tu đạo giả trong Ma giới sẽ phải di dời.

Di dời đến một Ma giới mới.

Đến lúc đó, môi trường của Ma giới có lẽ sẽ trở nên tồi tệ hơn. Bởi sự phân tách giữa hai giới diễn ra như thế này: Một phần Ma giới và một phần địa bàn thuộc về chính đạo sẽ hoàn toàn tách biệt khỏi Nhân gian giới, giống như Yêu tộc năm xưa, trở thành một không gian độc lập.

Ma giới sau khi phân tách sẽ không còn rộng lớn như trước, đại khái chỉ bằng một phần ba diện tích cũ, hơn nữa vị trí lại nằm gần phía Vô Hoạn Cốc, thuộc về vùng biên viễn, nhiều núi non và cực kỳ giá lạnh.

Sau khi dời đến đó, mọi người sẽ phải phân chia lại địa bàn, lúc đó chắc chắn còn rất nhiều phiền phức.

Nàng cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tạ Thao vừa nằm xuống, một chiếc đuôi lớn đã đè lên ngực nàng. Nặng thì thực sự rất nặng, Tạ Thao tức thì cảm thấy hơi thở đình trệ. May mà nàng giờ đây cũng là một tu đạo giả, chứ nếu là người phàm, có lẽ xương sườn đã gãy vụn rồi.

Tạ Thao dứt khoát ôm luôn chiếc đuôi kia vào lòng mà tiếp tục ngủ.

Dù sao cái đuôi này mát mát trơn trơn, ôm vào cũng khá dễ chịu.

Nàng vẫn chưa ngủ say, khi cơn buồn ngủ đang ập đến thì Sở Từ đột nhiên ngồi bật dậy, ánh mắt sâu kín nhìn chằm chằm Tạ Thao. Tạ Thao vốn đang nằm yên tĩnh, trong khoảnh khắc bị nhìn đến mức da gà nổi khắp người.

Sở Từ lúc say sao mà khó chiều thế này! Nàng ấy không thể giống như một chú "trư trư" mà ngủ say như chết được sao!

Tạ Thao chậm rãi mở mắt ra, lúc này Sở Từ đã áp sát lại rất gần. Rõ ràng đuôi nàng ấy vẫn còn trong lòng Tạ Thao, nhưng nửa thân trên lại gập xuống như thể không có xương cốt vậy.

Trong căn phòng tối mờ, có thể thấp thoáng thấy con ngươi của Sở Từ đã biến thành đồng tử dựng đứng như loài rắn. Sở Từ nhìn chằm chằm Tạ Thao, cái đầu từ từ tiến lại gần.

Tạ Thao: "..."

Cảnh tượng này có chút giống phim kinh dị...

Sở Từ vẫn tiếp tục tiến lại, càng lúc càng gần. Ngay khi Tạ Thao đã hoàn toàn cảnh giác, Sở Từ đột nhiên túm chặt lấy chóp đuôi của chính mình, vẻ mặt âm trầm: "Là ngươi."

"Ngươi dám thừa dịp ta không để ý... Lén lút quyến rũ A Như!"

Tạ Thao: "???"

Sở Từ bóp chặt cái đuôi của mình, ánh mắt hung dữ đến cực điểm: "Ta biết ngay mà... Ngay từ đầu ta đã biết ngươi nhất định là có mưu đồ! Bây giờ cuối cùng cũng hiện nguyên hình rồi phải không, Giang Thù Nhan!"

Tạ Thao: "..."

Đây chỉ là cái đuôi của nàng thôi, buông tha cho nó đi!

Còn Giang Thù Nhan thì làm sai chuyện gì cơ chứ, trong lòng người ta đã có ý trung nhân rồi!

Tạ Thao đành phải ngồi dậy, trải chiếc chăn bên cạnh ra, vừa ôm chặt Sở Từ vào lòng vừa dùng chăn quấn chặt cả hai người lại.

Nhờ cách này, Tạ Thao mới có được sự yên bình ngắn ngủi, đồng thời trong lòng vô cùng đau khổ mà thề rằng:  Sau này tuyệt đối không được để Sở Từ uống rượu nữa! Tuyệt đối không!

Tạ Thao ôm chặt Sở Từ trong lòng, cuối cùng cũng khiến nàng ấy thôi quậy phá, cứ thế gian nan vượt qua một đêm.

Sáng hôm sau, Tạ Thao tỉnh dậy hơi muộn. Có lẽ do đêm qua Sở Từ quá mức quậy phá, nàng đã tiêu tốn quá nhiều sức lực, dậy muộn một chút cũng là lẽ thường.

Lúc nàng tỉnh lại, trong lòng đã không còn ai. Nàng chậm chạp bò dậy, rửa mặt xong mới bước ra cửa.

Vừa ra khỏi cửa không xa, nàng đã thấy Sở Từ đang ngồi xổm bên cạnh ao nước thẫn thờ. Tạ Thao đã đi đến bên cạnh rồi mà Sở Từ dường như vẫn chưa nhận ra điều bất thường.

"Tỉnh táo rồi chứ?"

Tạ Thao uể oải hỏi.

Sở Từ: "..."

Sở Từ bình thản ngẩng đầu lên, biểu cảm cực kỳ điềm tĩnh: "Ừm, ta đã lâu rồi không uống say, uống xong là không còn ý thức gì nữa. Đêm qua... Ta chắc là không làm chuyện gì kỳ quái chứ?"

Vẻ mặt Sở Từ trông thực sự quá mức trấn tĩnh, trấn tĩnh đến mức có phần thái quá. Tạ Thao khoanh tay đứng bên cạnh, một lúc sau mới mỉm cười: "Yên tâm, nàng chẳng làm gì cả, chỉ là ngủ một giấc thật sâu mà thôi."

Sở Từ âm thầm thở phào nhẹ nhõm: "Hôm nay còn bận không?"

"Có, nếu hôm nay giải quyết nhanh thì ngày mai chúng ta sẽ di dời." Tạ Thao bỏ qua chủ đề kia mà bắt đầu nói sang chuyện khác.

Sự săn sóc của nàng khiến Sở Từ vô cùng thư thái. Hai người ngồi bên nhau trò chuyện một hồi, Tạ Thao mới bắt đầu đi làm chính sự.

Tạ Thao quả thực đã dùng cả một ngày để giải quyết xong các vấn đề, rồi đến ngày hôm sau, toàn bộ Ma giới bắt đầu cuộc đại di dời. Tốc độ chuyển dời của Ma giới nhanh hơn chính đạo rất nhiều, bởi nơi đây chỉ có một tiếng nói duy nhất, còn phía chính đạo thì ai nấy đều không chịu phục nhau, ai cũng muốn làm thủ lĩnh, hành động tự nhiên sẽ chậm trễ hơn.

Sau khi dời đến Ma giới mới, việc đầu tiên cần làm cư nhiên lại là... Xây dựng cơ sở hạ tầng. Bởi vùng đất này vốn dĩ là nơi hẻo lánh nhất Ma giới, gần như chẳng có lấy một công trình kiến trúc nào. Sau khi phân chia xong địa bàn, bọn họ phải bắt tay vào xây dựng những tòa thành mới trên lãnh địa của mình.

Bao gồm cả một tòa Ma cung mới.

Tất cả mọi người đều làm việc hăng say khí thế ngất trời, ngay cả những đứa trẻ bán yêu cũng tham gia giúp sức. Đừng nhìn chúng tuổi còn nhỏ, nhưng sức mạnh của bán yêu còn cường đại hơn cả con người trưởng thành, việc khuân vác những món đồ vụn vặt hoàn toàn không thành vấn đề.

Vì đều là tu chân giả nên tốc độ làm việc cực nhanh, chưa đầy một tuần lễ, Ma cung mới đã được dựng lên. Bí cảnh cũ của Sở Từ không có cách nào mang theo, nhưng nàng ấy đã tự tay tạo ra một bí cảnh nhỏ mới, tuy không tráng lệ bằng cái cũ nhưng cũng chẳng kém cạnh là bao.

Quan trọng nhất là bên trong cũng có một hồ nước nhỏ để có thể cùng nhau tắm rửa, Tạ Thao đi dạo một vòng cảm thấy rất mực hài lòng.

Sau khi giải quyết xong việc di dời Ma giới, Tạ Thao không tiếp tục làm việc nữa mà bắt đầu nhàn hạ, tập trung vào tu luyện.

Nàng cũng muốn trở thành một cường giả, trước đó quá bận rộn, nàng thậm chí còn chưa kịp củng cố cảnh giới của mình.

Mỗi khi Tạ Thao tu luyện, Sở Từ thường ở bên cạnh bầu bạn. Tuy rất buồn chán vì không có việc gì khác để làm, nhưng chỉ cần được nhìn Tạ Thao mãi như thế, Sở Từ đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc rồi.

Một ngày nọ, khi Tạ Thao kết thúc buổi tu luyện, nàng đột nhiên hỏi: "A Như... Tại sao lại là cái tên này?"

"Xem ra nàng lại nhớ ra thêm một chút rồi?" Sở Từ ôm lấy Tạ Thao từ phía sau, đặt cằm lên vai nàng: "Vậy nàng vẫn chưa nhớ ra, tại sao ta lại gọi nàng là A Như sao?"

"Dường như có ẩn hiện đôi chút mảnh vỡ ký ức, nhưng rất mờ nhạt." Tạ Thao thản nhiên đáp: "Ta chỉ nhớ mang máng cảnh nàng vừa gọi A Như vừa đánh gãy chân ta thôi."

Sở Từ: "..."

Vừa nhắc đến chuyện này, Sở Từ lập tức chột dạ thấy rõ. Vốn dĩ Sở Từ còn định mượn cái tên A Như để tán tỉnh Tạ Thao, giờ thì lại ngoan ngoãn đến lạ kỳ.

"Bởi vì nàng từng nói, năm lên bảy tám tuổi nàng vẫn chưa có tên chính thức. Bà nội cứ gọi nàng là Niếp Niếp, còn gã cha khốn khiếp của nàng chỉ gọi nàng là 'đồ lỗ vốn'. Mãi đến khi đi học mới biết tên mình là Tạ Thao, đó cũng là cái tên gã đàn ông kia tùy tiện đặt cho, chẳng mang hàm ý gì cả. Trong một thời gian dài, nàng chẳng có chút cảm giác thuộc về nào với cái tên đó, mỗi khi người xung quanh gọi, nàng thường ngơ ngẩn mất một lúc mới phản ứng lại, cứ ngỡ họ đang gọi ai khác."

"Ta đã nói, vậy ta sẽ đặt cho nàng một cái nhũ danh mới, cái tên mà chỉ mình ta được gọi. Gọi là A Như, chữ 'Như' trong vạn sự như ý. Nếu thế gian này chẳng việc gì vừa ý nàng, ta cũng sẽ khiến vạn sự đều phải thuận theo tâm ý của nàng."

Đối với Sở Từ mà nói, Tạ Thao có thể là bằng hữu của kẻ khác, có thể là người thân của kẻ khác, nhưng "A Như" chỉ là A Như của riêng một mình Sở Từ, ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.

Thế nên trong hoàn cảnh năm xưa, khi đã đánh mất thần trí, thứ duy nhất Sở Từ vẫn khắc cốt ghi tâm cũng chỉ có một cái tên A Như.

Tạ Thao nghe xong không nói gì, chỉ dắt Sở Từ đi tắm rửa, rửa đi một thân bụi bặm. Thực ra bọn họ đều không cần ngủ nữa, nhưng vẫn thường chọn một đêm nào đó sau khi tu luyện xong để ôm nhau mà ngủ.

Như đôi chim uyên ương giao cổ mà nằm, lặng lẽ ngủ một đêm.

Đối với những tu đạo giả khác, ngủ nghê quả thực là lãng phí thời gian, nhưng với Tạ Thao và Sở Từ, ngủ lại là một việc ấm áp, có thể xoa dịu linh hồn.

Tạ Thao vẫn không đưa ra bất kỳ nhận xét nào về chuyện cái tên A Như, Sở Từ trong lòng cũng không biết nàng đang nghĩ gì, lại vì chột dạ mà chẳng dám hỏi, đành mang theo nỗi hoang mang mà chìm vào giấc ngủ.

Còn Tạ Thao, sau khi ngủ thiếp đi liền mơ một giấc mơ.

Trong mơ, tóc của Sở Từ vẫn là màu đen huyền. Bọn họ đang 'mây mưa' vụng trộm trên đỉnh cung điện cao nhất của Ma cung, mái tóc dài như mực của Sở Từ xõa tung, trên làn da trắng sứ lấm tấm những giọt mồ hôi.

Sở Từ không say, nhưng lại giống hệt đêm say rượu hôm đó, khóe mắt đỏ hoe, cánh môi cũng đỏ mọng.

Sở Từ không ngừng lầm bầm: "Về phòng đi... về phòng rồi hãy làm tiếp, sẽ... sẽ có người đi ngang qua mất..."

Tạ Thao vùi đầu trong lòng Sở Từ, kể lể một cách đáng thương về tuổi thơ của mình, kể đến mức khóe mắt Sở Từ càng lúc càng đỏ vì xót xa. Sở Từ tình tứ hôn Tạ Thao, vừa hôn vừa nói: "Đừng buồn, người họ không trân trọng thì ta trân trọng, người họ không để tâm thì ta để tâm. Thứ bọn họ vứt bỏ như giày rách, đối với ta, lại là trân bảo quan trọng nhất, xinh đẹp nhất thế gian này." 

Tạ Thao không nói gì, chỉ dùng ánh mắt đáng thương mà nhìn Sở Từ.

Hồi lâu sau, Sở Từ mới chậm rãi quay mặt đi: "Chỉ... chỉ một lần."

Tạ Thao sau khi đắc thủ hoàn toàn chẳng hề bận tâm đến việc mình vừa "bán thảm". Bán thảm thì đã sao! Có người nguyện lòng xót thương nàng là được!

Nhưng Sở Từ dường như luôn ghi tạc trong lòng. Sở Từ thường xuyên v**t v* đỉnh đầu Tạ Thao, ngay cả lúc nước mắt chảy ròng ròng vì c*c kh***, Sở Từ vẫn nhớ rõ chuyện này.

Thế nên vào khoảnh khắc thăng hoa nhất, Sở Từ cắn nhẹ lên xương quai xanh của Tạ Thao, giọng nói như khóc như tố: "A Như... Sau này ta gọi nàng là A Như có được không?"

Cái tên Tạ Thao có thể nảy sinh ràng buộc với vô số người trong cuộc đời, nhưng A Như, sẽ chỉ là A Như của riêng một mình Sở Từ.

Chữ Như trong A Như, là vạn điều đều thuận theo lòng nàng.

Kể từ đó, kẻ mang tên Sở Từ sẽ san phẳng mọi chông gai trắc trở trên con đường phía trước của A Như, chỉ để lại một lối đi bằng phẳng.

Kể từ đó, kẻ mang tên Sở Từ sẽ hiến dâng tất thảy những gì mình có cho A Như.

Khi tỉnh dậy, Tạ Thao vẫn còn chút ngẩn ngơ. Nàng xoa cằm, phát hiện ra một chuyện vô cùng quan trọng.

Mái nhà a......

Đúng là một nơi tuyệt hảo.