Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 51

Khi nghe thấy động tĩnh bên ngoài, Tạ Thao vừa lúc tiến vào trạng thái đột phá.

Giang Thù Nhan rất cố gắng giúp nàng chỉnh lý lại suy nghĩ, đem những kiến thức liên quan đến Xuất Khiếu kỳ cùng kinh nghiệm đột phá truyền hết cho nàng. Phần còn lại, Giang Thù Nhan không giúp được nữa, chỉ có thể dựa vào chính Tạ Thao.

"Ngươi cứ an tâm đột phá ở đây đi, ta ra ngoài xem thử." Giang Thù Nhan vỗ vỗ vai Tạ Thao: "Đột phá tới Xuất Khiếu kỳ đối với tu sĩ mà nói thật sự rất quan trọng, ngươi chỉ cần chú ý trạng thái của bản thân là được, chuyện khác không cần quan tâm."

Giang Thù Nhan lặng lẽ lẻn ra khỏi nơi Tạ Thao bế quan. Nàng ta đương nhiên không dám tới gần Tiểu sư muội cùng những người kia, bởi vì Tiểu sư muội từng mơ hồ phát hiện ra sự tồn tại của nàng ta một lần rồi. Cho dù chỉ là mơ hồ cảm nhận được, Giang Thù Nhan cũng không muốn mạo hiểm.

Giang Thù Nhan chỉ tới gần vài đệ tử bình thường của Huyền Thiên Tông.

Nếu trong tông môn thật sự xảy ra chuyện lớn, những đệ tử phổ thông này ít nhiều cũng sẽ biết chút gì đó chứ?

Ngay cả Giang Thù Nhan còn nghe thấy động tĩnh, không có lý nào bọn họ không nghe được.

Quả nhiên, vừa tới gần mấy đệ tử đang đi trên đường, Giang Thù Nhan đã nghe thấy bọn họ bàn tán: "Người của Kiếm Tông sao lại tới Huyền Thiên Tông chúng ta?"

"Nghe nói trước đó Tông chủ bọn họ từng tới Kiếm Tông, thương nghị chuyện tru sát Ma Quân với ngài ấy. Khi đó ngài ấy từ chối, giờ chủ động tìm tới cửa... chẳng lẽ đã đổi ý?"

"Cũng có khả năng đó. Dù sao chuyện thế này cũng chẳng liên quan tới đệ tử bình thường như chúng ta, cứ chờ xem biến hóa là được rồi."

"Nói vậy chứ ta lại có chút tò mò... đó chính là Bạch Diệp đó! Kiếm tiên sống sờ sờ! Thật muốn được gặp một lần..."

Mấy người vừa nói vừa cười rồi chậm rãi đi xa.

Mà Giang Thù Nhan nghe xong thì mắt mở to tròn xoe.

Bạch Diệp?

Bạch Diệp sao lại tới Huyền Thiên Tông!

Chẳng phải đã bảo nàng ấy ở bên ngoài chờ sao? Chẳng phải đã nói nếu không có tin tức của nàng thì tuyệt đối đừng hành động sao?

Trong khoảnh khắc, Giang Thù Nhan cực kỳ sốt ruột, nhưng rất nhanh nàng đã bình tĩnh lại.Bởi vì nàng biết Bạch Diệp không phải loại người lao đầu vào chỗ chết, nhất định là đã có kế hoạch mới, chỉ là không tiện báo cho nàng mà thôi.

Sau vài giây do dự, Giang Thù Nhan vẫn không hành động thiếu suy nghĩ, thử thăm dò xem có thể liên lạc với Bạch Diệp hay không. Kết quả phát hiện Bạch Diệp đã lên núi, lúc này còn đang đứng chung với Tiểu sư muội cùng những người kia.

Thế là Giang Thù Nhan dứt khoát từ bỏ. Nếu cần tới nàng, Bạch Diệp nhất định sẽ chủ động tìm cách liên lạc. Vẫn nên đừng tùy tiện hành động, tránh làm hỏng kế hoạch của Bạch Diệp.

Tuy nói thì nói vậy, trong lòng Giang Thù Nhan thật ra vẫn có chút tức giận. Đại khái là vì Bạch Diệp tự tiện hành động thôi. Tuyệt đối không phải vì hành động một mình quá nguy hiểm.

Dù sao Bạch Diệp mạnh như vậy, có gì mà phải lo.

Nàng hừ lạnh, khoanh tay trước ngực rồi chuẩn bị quay về chỗ Tạ Thao. Bởi vì cách vài ngày sẽ có người của Tiểu sư muội tới thay linh thạch trong trận pháp, để nơi Tạ Thao bế quan có thể tụ tập linh khí tốt hơn. Giang Thù Nhan có thể nhân lúc đối phương mở trận thay linh thạch mà lẻn vào.

Nàng đứng chờ trước cửa một lúc, quả nhiên thấy một đệ tử tới thay linh thạch. Giang Thù Nhan đang định nhân cơ hội chui vào. Nàng lặng lẽ tiến gần về phía cửa, vừa thấy trận pháp mở ra. Ngay giây tiếp theo, tên đệ tử kia đã ngã vật xuống đất.

Giang Thù Nhan: "???"

Một thân ảnh cao gầy lướt qua bên cạnh Giang Thù Nhan, tiện tay đẩy tên đệ tử sang một bên rồi tiếp tục đi vào trong.

Giang Thù Nhan hoàn toàn không ngờ người này sẽ xuất hiện ở đây, cả tàn hồn đều ngây dại. Qua một lúc lâu Giang Thù Nhan mới hét lên: "Ngươi sao lại ở..."

Nói được nửa câu, Giang Thù Nhan lại vội vàng ngậm miệng. Chủ yếu là sợ tiếng hét sẽ dẫn người khác tới. Mặc dù nàng ta cực kỳ chướng mắt những chuyện trước đây Sở Từ làm, nhưng ít nhất hiện tại Sở Từ là tới cứu Tạ Thao.

Lúc này tuyệt đối không thể kéo chân đồng đội.

Giang Thù Nhan chỉ có thể vội vàng đuổi theo. Khi hai người đẩy cửa bước vào, Tạ Thao trong mật thất đang ở thời khắc đột phá. Cho nên cả hai đều không quấy rầy nàng, chỉ đứng một bên lặng lẽ chờ đợi.

Giang Thù Nhan vốn là một nữ nhân rất thông minh, nếu không cũng chẳng thể làm 'hải vương' lâu như vậy mà chưa từng lật xe lần nào. Nàng ta khoanh tay trước ngực, rất nhanh đã đoán ra vì sao Sở Từ lại xuất hiện ở đây.

"Ngươi hợp tác với Bạch Diệp?"

"Ừm." Sở Từ chăm chú nhìn Tạ Thao, tâm tình cực kỳ phức tạp. Có vài chuyện chính là kỳ diệu như vậy.

Nàng chưa từng muốn tổn thương Tạ Thao, người nàng muốn bảo vệ nhất cũng là Tạ Thao. Thế nhưng cuối cùng, người làm tổn thương nàng ấy vẫn là nàng.

Nói không hối hận là giả.

Nhưng nếu làm lại một lần nữa, Sở Từ vẫn sẽ đưa ra lựa chọn giống như vậy.Bởi vì so với việc làm tổn thương Tạ Thao... Điều đáng sợ hơn là vĩnh viễn mất đi Tạ Thao.

Ít nhất hiện tại, các nàng vẫn còn hít thở cùng một bầu không khí.

Nàng vẫn còn cơ hội lần nữa có được Tạ Thao.

"Rất nhiều chuyện không giống như ngươi nghĩ." Sở Từ thấp giọng nói: "Người ta yêu chỉ có một mình Tạ Thao. Nhưng ta cũng phải cảm ơn ngươi. Khi ta phát điên, ngươi vẫn luôn ở bên nàng ấy, giúp nàng ấy rất nhiều. Chuyện còn lại... để ta xử lý là được."

"Chuyện giữa hai người các ngươi thật sự quá phiền phức, ta cũng lười hỏi nữa." Giang Thù Nhan lạnh nhạt nói: "Ta chỉ muốn xác nhận một chuyện."

"Sau này Tạ Thao sẽ không còn vì ngươi mà bị tổn thương thêm dù chỉ một chút nữa... đúng không?"

"Ta không muốn hỏi A Như là ai, cũng không muốn biết lúc ngươi phát điên rốt cuộc trong lòng đang nghĩ gì. Ta chỉ muốn biết... Nàng ấy có thể có được hạnh phúc và vui vẻ hay không."

Giang Thù Nhan khoanh tay, giọng nói lạnh lùng: "Ta không hy vọng sau khi giao người cho ngươi, tới một ngày nào đó gặp lại Tạ Thao, nàng ấy còn sống tệ hơn cả trước khi ở bên ngươi. Ta mặc kệ hiện tại ngươi đã hoàn toàn khôi phục ký ức hay chưa, đã thật sự trở lại bình thường hay chưa. Ta cũng không biết sau này ngươi có lại phát điên hay không. Dù sao ta cũng chẳng biết mình sẽ biến mất lúc nào, cho nên ngươi không cần hứa hẹn gì với ta. Ta chỉ hy vọng ngươi nhớ kỹ từng lời mình nói hôm nay, nhớ kỹ từng lời hứa mình từng đưa ra."

"Có những thứ mất đi rồi còn có thể cứu vãn.  Nhưng cũng có những thứ... một khi mất đi thì sẽ vĩnh viễn không thể lấy lại."

Nói xong, Giang Thù Nhan tự mình đi ra cửa, để lại không gian cho Sở Từ.

Giang Thù Nhan biết trước kia Sở Từ và Tạ Thao từng thần hồn song tu. Trong tình huống hiện tại, để Sở Từ ở đây là thích hợp nhất. Lỡ như trong quá trình đột phá Tạ Thao xảy ra chuyện gì, Sở Từ còn có thể cùng nàng song tu thêm một lần.

Giang Thù Nhan lạnh lùng nghĩ: Sau này nàng mặc kệ. Dù sao muốn quản cũng quản không nổi, muốn sao thì sao đi.

Tâm trạng hiện tại của Giang Thù Nhan cực kỳ giống một bà mẹ có cô con gái nhỏ vô cùng đáng yêu, luôn lo con mình bị người ta dụ dỗ mất.Kết quả một ngày nọ đột nhiên phát hiện - Con gái chẳng những đã bị người ta dụ đi rồi... Mà còn mang thai chạy mất luôn.

Còn biết làm sao nữa? Chẳng lẽ đánh chết cả đôi uyên ương?

Muốn sao thì sao đi!

Nàng nên làm cũng làm rồi, nên cố gắng cũng cố gắng hết sức rồi. Chẳng lẽ thật sự muốn làm kẻ đánh gãy uyên ương?

Dù sao hạnh phúc của Tạ Thao cũng không phải do nàng cho được. Người có thể đem lại hạnh phúc cho Tạ Thao...  Hoặc là người yêu Tạ Thao.  Hoặc là người được Tạ Thao yêu. Ít nhất Sở Từ vẫn xem như phù hợp điều kiện. Nếu người này thật sự có thể giống như lời nàng ấy nói... Vậy tin nàng ấy thêm một lần nữa thì đã sao?

Dù sao Sở Từ cũng đã tới cứu người, vậy thì cho nàng ấy thêm một cơ hội đi.

Trong lúc Giang Thù Nhan ngồi xổm ở cửa rối rắm suy nghĩ, Sở Từ cũng đang ngồi cạnh Tạ Thao, lặng lẽ nhìn nàng.

Nhìn một lúc, khóe môi Sở Từ bất giác cong lên. Nàng nhớ tới kiếp trước, khi đó hai người vừa ở bên nhau chưa bao lâu, Tạ Thao có việc cần rời khỏi Ma cung một thời gian. Mà Sở Từ lại không thể rời đi vì chuyện ở Ma giới, chỉ có thể tạm thời chia xa.

Sau đó khi Tạ Thao trở về, còn mang cho nàng ấy rất nhiều thứ linh tinh vụn vặt. Không món nào quý giá, nhưng lại chứa đầy tâm ý. Nếu nàng có năm khối linh thạch... Nàng sẽ nguyện ý dùng cả năm khối ấy cho Sở Từ.

Khi đó thuộc hạ còn nói với Sở Từ: Ma quân đại nhân, xem ra nàng ấy yêu ngài đến chết mê chết mệt rồi.

Sở Từ lại đáp: Không, là ta yêu nàng ấy đến chết mê chết mệt.

Không ai biết,  Tạ Thao chỉ đang thử học cách yêu một người mà thôi. Người đó có thể là Sở Từ, cũng có thể là bất kỳ ai khác. Nhưng Sở Từ... Lại chỉ có duy nhất một Tạ Thao.

Về sau các nàng ở bên nhau rất lâu. Nếu dùng cách nói của nhân giới, đã xem như lão phu lão thê.

Có đôi khi Sở Từ từ trong giấc ngủ tỉnh lại, vẫn sẽ vô thức xác nhận xem Tạ Thao có đang nằm bên cạnh mình hay không. Nàng tin chắc Tạ Thao là yêu mình, nhưng rốt cuộc yêu nhiều đến mức nào... Nàng thật sự không biết.

Người ta vẫn nói ai yêu trước thì người đó thua, quả nhiên là chân lý.

Nhưng Sở Từ vĩnh viễn sẽ không hối hận chuyện mình yêu Tạ Thao.

Sở Từ chống cằm, yên lặng ngắm nhìn Tạ Thao. Nếu thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này... Hình như cũng chẳng có gì không tốt. Chỉ tiếc, Sở Từ biết rõ, Tạ Thao nhất định phải nhanh chóng đột phá mới được. Bởi vì Bạch Diệp còn đang ở bên ngoài kéo dài thời gian. Ai biết nàng ấy có thể kéo được bao lâu? Phải tranh thủ trước khi Tiểu sư muội phát hiện, mang Tạ Thao rời đi.

Sở Từ vốn đang ngồi yên ở đó, sau khi lặng lẽ nói một tiếng xin lỗi trong lòng, nàng cúi người xuống. Nàng thật sự không có ý nghĩ khác, chỉ là muốn giúp Tạ Thao nhanh chóng đột phá mà thôi.

Giang Thù Nhan vốn đang nhàm chán ngồi canh ở cửa. Nàng phải trông chừng một chút, lỡ có ai tới còn kịp báo tin. Nàng ngồi xổm ngoài cửa thật lâu, bên ngoài không có động tĩnh, bên trong cũng không có. Cuối cùng không nhịn được mà ló đầu vào xem thử Tạ Thao đã đột phá xong chưa. Kết quả vừa ló đầu xem, liền nhìn thấy cảnh tượng không nên thấy.

Nàng lập tức rụt đầu trở về, qua nửa ngày mới nghẹn ra một câu: "Thần giao cũng phải chọn thời gian với địa điểm cho đàng hoàng chứ! Đúng là... đúng là... thế phong nhật hạ, lòng người không còn như xưa nữa!"

Thế phong nhật hạ: Nếp sống và đạo đức của xã hội ngày càng suy đồi, đi xuống theo thời gian.

Bên này đang làm gì, Bạch Diệp hoàn toàn không hay biết, bởi nàng còn đang dốc hết sức lực để kéo chân đám người Tiểu sư muội.

Tiểu sư muội đi cùng Tông chủ Huyền Thiên Tông tới, sau khi ngồi xuống liền tò mò hỏi: "Bạch kiếm chủ trước đó chẳng phải đã từ chối rồi sao?"

"Phải, ta đã từ chối." Bạch Diệp nói dối mà mặt không đổi sắc: "Nhưng hiện tại ta muốn mượn vài thứ từ phía Huyền Thiên Tông, vậy thì tự nhiên phải bày ra thành ý của mình rồi. Một việc đôi bên cùng có lợi như thế này, Huyền Thiên Tông chắc hẳn sẽ không từ chối chứ?"

"Bạch kiếm chủ cứ nói thử xem." Tiểu sư muội thực chất có chút hoài nghi về mục đích đến đây của Bạch Diệp, nhưng hiện tại bọn họ quả thực đang thiếu người. Sở Từ quá mạnh, chỉ dựa vào nhân lực lúc này thì không thể đảm bảo trăm phần trăm sẽ giữ chân được Sở Từ.

Nếu Bạch Diệp chịu gia nhập, khả năng thành công sẽ tăng lên đáng kể. Bạch Diệp chính là kiếm tu mạnh nhất thế gian hiện nay, mọi người đều nghi ngờ nàng đã sớm có thể phi thăng, giống như Sở Từ vậy, chỉ là không hiểu vì sao bọn họ cứ mãi nán lại nhân gian mà không có ý định phi thăng.

"Người mà các người mang tới hôm đó là một quỷ tu phải không? Nghe nói sau khi bị Sở Từ g**t ch*t thì được chuyển hóa thành quỷ tu? Ta cũng cần một phương pháp có thể chuyển hóa hồn phách con người thành quỷ tu. Chỉ cần có thể cứu được người đó, dù là Vấn Tâm Kính hay là giúp các người giết Sở Từ, ta đều không thành vấn đề." Đuôi mắt Bạch Diệp lạnh lùng, nhưng khi nhắc đến người kia, ánh mắt lại lộ vẻ mềm mại.

Ngay cả những người không rõ nội tình, vừa nhìn qua cũng biết chắc hẳn Bạch Diệp muốn cứu người trong lòng của mình. Tiểu sư muội và Tông chủ Huyền Thiên Tông nhìn nhau, nhất thời đã tin đến sáu phần.

Bạch Diệp tiếp tục bồi thêm: "Hơn nữa, ta cần xác nhận phương pháp này không có bất kỳ di chứng nào, không được làm tổn hại đến người sử dụng. Các người nói người đó là thiên quyến chi nhân đúng không? Vậy thì phương pháp các người dùng cho hắn chắc hẳn là thứ ta cần."

Tiểu sư muội không nỡ nói thật rằng khi đó tình thế cấp bách, lúc cứu Giang Hạo Hãn nàng ta đã dùng một phương pháp không mấy tốt đẹp, di chứng chắc chắn là có, nhưng lời này hiển nhiên không thể nói cho Bạch Diệp biết.

Nếu không, Bạch Diệp chắc chắn sẽ đi tìm phương pháp mới thay vì giúp bọn họ giết Sở Từ. Tiểu sư muội không muốn mất đi một chiến lực mạnh mẽ như vậy, bèn nói: "Ta có thể đưa phương pháp này cho ngươi, nhưng phải là sau khi Sở Từ chết."

Bạch Diệp vốn chẳng phải thật tâm  hợp tác, chỉ là tìm một cái cớ mà thôi, nên dứt khoát đứng đó kỳ kèo mặc cả với đối phương. Vừa dây dưa, nàng vừa thầm nghĩ đến Tạ Thao.

Sao mà chậm thế không biết, bọn họ rốt cuộc có làm được không đây, còn cần bao lâu nữa chứ!

Bạch Diệp chỉ đành xốc lại tinh thần tiếp tục "vẽ chuyện", cố gắng kéo dài thêm chút thời gian. Nàng thực sự đã rất nỗ lực rồi, dây dưa hồi lâu đến mức không còn gì để nói nữa, nếu cứ tiếp tục chắc chắn sẽ bị đối phương phát hiện là cố ý câu giờ. Nàng đành đứng dậy, nói: "Nếu đã vậy thì cứ giết Sở Từ trước rồi tính sau. Nhưng trước khi các ngươi đưa thứ ta cần, ta sẽ không giao Vấn Tâm Kính cho các ngươi, ta nghĩ các ngươi cũng hiểu được điều này chứ?"

"Được." Tiểu sư muội tuy có chút không vui nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Trong mắt nàng ta, chẳng mấy ngày nữa Sở Từ sẽ chết, vậy nên nhận Vấn Tâm Kính sớm hay muộn vài ngày dường như cũng không khác biệt là bao.

Ngay lúc này, từ phía hậu sơn truyền đến một luồng khí tức quen thuộc. Tiểu sư muội lập tức nhận ra Tạ Thao đã đột phá, bởi vì chỉ khi đột phá từ Xuất Khiếu kỳ trở lên mới có thể do tạm thời không khống chế được bản thân mà dẫn đến linh lực tiết ra ngoài.

Nhưng tình trạng này thường diễn ra rất ngắn ngủi, chỉ vài giây là kết thúc. Tiểu sư muội lập tức hướng về phía hậu sơn, có lẽ định bụng sau khi Tạ Thao đột phá sẽ nói chuyện tử tế một phen, nhằm phô diễn "tình mẫu tử" của mình. Tạ Thao kế thừa thiên phú của cả cha lẫn mẹ, bản thân thiên phú rất tốt, nếu nàng chịu ngoan ngoãn nghe lời, Tiểu sư muội vẫn hy vọng Tạ Thao có thể vì mình mà dốc sức.

" Đây là chuẩn bị đi đâu vậy?" Bạch Diệp nhận thấy có điểm không ổn, nhanh chóng bám theo.

"Con gái của ta đang bế quan, xem chừng đã đột phá nên ta đương nhiên phải qua đó xem sao." Tiểu sư muội mỉm cười nói: "Người đâu, đưa Bạch kiếm chủ đến khách phòng nghỉ ngơi. Chuyện Sở Từ, chúng ta sẽ bàn kỹ sau."

"Hay là cùng qua đó xem một chút đi, dù sao nhìn qua cũng chẳng xa lắm, ta cũng tò mò muốn biết con gái của ngươi xuất sắc đến mức nào." Bạch Diệp kiên trì bám theo.

Tiểu sư muội vốn đã nhận ra chút bất thường, nay thấy Bạch Diệp cứ khăng khăng đòi đi theo, bộ dạng sắp sửa "lệch vai" (OOC) đến nơi, sự nghi ngờ đó bắt đầu lan rộng trong lòng nàng ta.

"Bạch kiếm chủ." Tiểu sư muội dừng bước, xoay người nhìn Bạch Diệp: "Hôm nay ngươi đến đây, thực sự là vì muốn hợp tác với ta sao?"

Lời vừa thốt ra, Tông chủ Huyền Thiên Tông nãy giờ đứng im lặng bên cạnh lập tức siết chặt chuôi kiếm. Hiển nhiên chỉ cần Tiểu sư muội ra lệnh một tiếng, hắn sẽ lập tức ra tay với Bạch Diệp.

"Nếu không thì sao? Ta còn có thể làm gì khác?" Gương mặt Bạch Diệp thoáng hiện vẻ vô tội: "Nếu ngươi nói không muốn ta gặp con gái cảu ngươi thì cứ việc nói thẳng, ta chẳng qua chỉ có chút hiếu kỳ mà thôi."

"Hóa ra Bạch kiếm chủ lại là người hiếu kỳ đến vậy sao?" Tiểu sư muội ra hiệu bằng mắt, mấy vị tu đạo giả tại trường lập tức bao vây Bạch Diệp vào giữa. Nhưng bọn họ làm không quá lộ liễu, rõ ràng vẫn còn chừa lại một đường lui.

"Các hạ không phải có chút quá đa nghi rồi đi?" Bạch Diệp thản nhiên nói: "Nếu ngươi cảm thấy ta đi gặp không tiện, vậy ta không đi nữa là được."

Đối với việc nàng càng lúc càng lộ rõ ý đồ kéo dài thời gian, Tiểu sư muội hiển nhiên cuối cùng cũng đã nhận ra, liền nhanh chóng hạ lệnh: "Mấy người các ngươi lập tức đến hậu sơn xem xét, có tình huống gì phải báo ngay cho ta. Ta còn phải 'trò chuyện' thật kỹ với Bạch kiếm chủ đây."

Bầu không khí trong nháy mắt trở nên đông cứng, Bạch Diệp tuy mạnh, nhưng so với Sở Từ vẫn còn kém một bậc. Huyền Thiên Tông với tư cách là đại tông môn hiện nay, thực lực của Tông chủ cũng không thua kém Bạch Diệp là bao.

Chưa kể, cường giả mạnh nhất chính đạo lúc này chính là Trưởng lão của Huyền Thiên Tông, có điều vị đó quanh năm bế quan, trừ phi là chuyện sinh tử tồn vong của tông môn, nếu không sẽ không tuỳ tiện xuất thế. Đó cũng là lý do tại sao Tiểu sư muội phải tìm đến Bạch Diệp.

Bạch Diệp là kẻ hiếm hoi có thực lực siêu cường mà lại cực kỳ ít khi bế quan. Nói trắng ra là vì nàng đủ nhàn rỗi.

Bạch Diệp thở dài một tiếng: "Xem ra không còn lựa chọn nào khác, nếu đã vậy, ta đây cũng chỉ có thể không khách khí nữa."

"Ta cũng không ngờ tới, Bạch kiếm chủ lại dám âm thầm thông đồng với ma tu." Tiểu sư muội lạnh lùng nói: "Giữ nàng ta lại! Tuyệt đối không được để nàng ta đi!"

"Yên tâm đi A Nguyệt." Tông chủ Huyền Thiên Tông lập tức tiến lên một bước, gắt gao khóa chặt ánh mắt vào Bạch Diệp: "Có ta ở đây, sẽ không để nàng ta có cơ hội rời khỏi nơi này."

-------------

Bên phía Tạ Thao, nàng đã thanh tỉnh trở lại. Vừa mở mắt, còn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra đã bị Sở Từ nắm chặt lấy tay: "Đi! Thời gian cấp bách ta không kịp giải thích, có chuyện gì rời khỏi đây rồi nói sau."

Tạ Thao vừa nhìn thấy gương mặt nghiêng của đối phương liền nảy sinh một chút phản ứng sinh lý không mấy tốt đẹp, nhưng người ta rõ ràng là tới cứu viện, nàng cũng chẳng biết nói gì, chỉ đành đi theo Sở Từ ra ngoài.

Vừa đến cửa đã thấy Giang Thù Nhan đứng đó với vẻ mặt phức tạp, lời nói nhanh như gió thổi: "Có người tới rồi, đi mau!"

Bọn họ mới bước đi được vài bước, đã có vài tên đệ tử Huyền Thiên Tông đuổi tới gần. Đệ tử Huyền Thiên Tông vốn đã từng xem qua họa tượng của Sở Từ, tuy diện mạo hiện tại của nàng so với họa tượng có chút thay đổi tinh tế, nhưng ngũ quan căn bản không đổi, lập tức có kẻ phóng ra một đạo Truyền tin phù.

Truyền tin phù nổ tung giữa tầng không, trông giống như một đóa pháo hoa đỏ rực. Đây là tín hiệu bọn họ đã chuẩn bị từ sớm, chỉ khi thấy Sở Từ mới được phóng. Nghĩa là, những người khác một khi thấy tín hiệu này sẽ biết Sở Từ đã tới cướp người, toàn bộ tu đạo giả của Huyền Thiên Tông sẽ lập tức đổ dồn về hướng này.

Đám người Tiểu sư muội hiển nhiên cũng sẽ nhìn thấy. Tuy nhiên Bạch Diệp rất tận tâm tận lực, vừa quấn chặt lấy Tông chủ Huyền Thiên Tông, vừa có sơ hở là tấn công Tiểu sư muội. Tiểu sư muội chỉ đành phái người khác đến hội quân với nhóm đầu tiên, đồng thời sai đệ tử đi mời các vị Trưởng lão, dù có đang bế quan cũng phải mời ra bằng được. Tuyệt đối... tuyệt đối không thể để Sở Từ mang Tạ Thao đi vào hôm nay.

Bằng không, sẽ thực sự không còn cơ hội nữa!

------------------

Sở Từ sau khi khôi phục lý trí, thực lực cũng tăng tiến một bậc. Bởi lẽ khi còn trong trạng thái điên cuồng, nàng không được bình thường, đánh người chỉ dùng man lực, đại khái là vung một chưởng tới, chết thì chết, chưa chết thì bồi thêm một chưởng nữa.

Nay đã bình thường trở lại, thuật pháp có thể sử dụng trở nên đa dạng hơn, trông "hoa hòe hoa sói" hơn trước rất nhiều.

Giang Thù Nhan thu nhỏ kích thước, ngồi trên vai Tạ Thao để đề phòng có đòn tấn công nào xuyên qua Sở Từ mà đánh trúng Tạ Thao. Tuy nhiên khả năng này không lớn, vì những kẻ đuổi tới đầu tiên chỉ là đám tép riu, thực lực tầm thường.

Sở Từ chỉ cần phất tay một cái là có thể quét sạch một mảng lớn.

"Đừng đi hướng đó, bên kia có bẫy!" Tạ Thao dù phần lớn thời gian đều bế quan, và Tiểu sư muội cũng có lòng cảnh giác không cho nàng thấy quá nhiều cạm bẫy được thiết lập, nhưng nàng vẫn tranh thủ những lúc dạo chơi mà nhìn thấu được đôi chút.

Tránh được chút nào hay chút nấy.

"Được."

Sở Từ xoay người chuyển sang hướng khác. Xét theo một nghĩa nào đó, những kẻ đang xông tới hiện giờ cơ bản chỉ là đến "nộp mạng". Dù theo sau đạo Truyền tin phù, kẻ địch kéo đến ngày một mạnh, bao vây Sở Từ từ bốn phương tám hướng, nhưng trong mắt nàng không hề có nửa điểm sợ hãi.

Thứ duy nhất có thể khiến nàng cảm thấy sợ hãi chỉ có một.

Đó chính là đánh mất Tạ Thao.

Ngoại trừ việc đó ra, không còn chuyện gì có thể khiến Sở Từ phải hoảng loạn nữa. Ngay lúc này, dù đang trên đường phá vòng vây xông ra ngoài, Sở Từ vẫn nắm chặt lấy tay Tạ Thao, không muốn buông ra.

Tạ Thao thực ra có chút không quen, chủ yếu là không thích ứng nổi với con người này, nhưng hiện tại hiển nhiên không phải lúc để tranh chấp vấn đề đó, vì vậy nàng cũng không giãy giụa mà đi theo Sở Từ chạy thẳng ra ngoài.

"Ả đàn bà kia và Tông chủ Huyền Thiên Tông đều không tới, chắc hẳn đã bị cầm chân rồi, đây chính là cơ hội của chúng ta!" Giang Thừa Nhan rất lo lắng cho Bạch Diệp, nhưng cũng hiểu rõ điều quan trọng nhất lúc này là phải đưa được Tạ Thao ra ngoài, chỉ cần Tạ Thao an toàn thì mọi chuyện khác đều dễ nói.

Bạch Diệp rất mạnh, nàng ấy nhất định sẽ không sao.

"Đợi đã." Trên đường xông ra, Sở Từ bất chợt nhìn thấy một người, nàng tức khắc dừng bước, đoạt lấy thanh kiếm trong tay kẻ địch xung quanh rồi dùng lực ném mạnh về hướng đó.

Giang Hạo Hãn thực ra chỉ là tình cờ đi ngang qua. Hắn vốn ở gần đây, sau khi phát hiện Truyền tin phù nổ tung trên trời liền muốn đi vòng qua chỗ này. Hắn định đổi đường theo hướng khác để tránh bẫy, nào ngờ để né một phần cạm bẫy, Tạ Thao và Sở Từ cũng chọn đi theo hướng này, thế là hai bên đụng độ trực diện.

Vừa nhìn thấy Sở Từ và Tạ Thao, Giang Hạo Hãn lập tức cảm thấy đời mình coi như xong. Quả nhiên, giây tiếp theo, hắn đã bị thanh kiếm găm chặt lên thân cây.

Cũng may hiện tại hắn là hồn thể, không đến mức chết ngay tại chỗ, thế nhưng... cả Sở Từ và Tạ Thao đều đang lao thẳng về phía hắn.

Thậm chí chông một ai có thể ngăn cản được hai người bọn họ.

Những kẻ định lao ra ngăn trở thậm chí còn bị bốc hơi ngay tại chỗ, đến một cái xác nguyên vẹn cũng không để lại. Tiểu sư muội đến hơi muộn, bởi vì nàng ta phải vất vả lắm mới thoát khỏi Bạch Diệp. Phải nhờ đến Tông chủ Huyền Thiên Tông cùng một Trưởng lão mới xuất quan, ba cao thủ hợp lực mới tạm thời áp chế được Bạch Diệp, Tiểu sư muội mới có cơ hội dứt ra.

Khi nàng ta vừa chạy tới nơi thì đập vào mắt chính là cảnh Sở Từ và Tạ Thao đang lao về phía Giang Hạo Hãn, trong khi hắn bị găm chặt trên thên cây không thể nhúc nhích. Nàng ta lập tức phát ra một tiếng thét thảm thiết, thê lương đến cực điểm.

"KHÔNG...!"

Thậm chí, bản thể đang bế quan của nàng ta cũng đột ngột mở mắt, điên cuồng lao ra khỏi mật thất, muốn ngăn chặn Tạ Thao và Sở Từ.

Thế nhưng nàng ta đã chậm một bước, bản thể thực sự muốn xông ra cũng đã quá muộn. Ngay trong khoảnh khắc nàng ta nhìn thấy, Sở Từ và Tạ Thao đã đồng thời vọt đến trước mặt Giang Hạo Hãn.

Giang Hạo Hãn gào thét trong tuyệt vọng: "Không! Đừng giết ta! Ta không muốn chết, ta không muốn ——"

Tiếng thét thảm thiết im bặt, bởi lòng bàn tay của Sở Từ đã đặt l*n đ*nh đầu hắn, còn thanh kiếm của Tạ Thao cũng đã đâm xuyên ngực hắn.

Hai người phối hợp vô cùng ăn ý, người trên kẻ dưới. Trong lúc Tạ Thao đâm một nhát xuyên tim thì linh lực bạo liệt của Sở Từ cũng tức khắc tràn vào hồn phách của Giang Hạo Hãn, trực tiếp nghiền nát linh hồn hắn.

Nhìn hồn phách của Giang Hạo Hãn tan biến từng chút một, trong lòng Tạ Thao trào dâng một cảm giác sảng khoái và vui sướng khôn tả. Nàng vẫn ghi nhớ rõ lời Giang Hạo Hãn từng nói, rằng nàng từng giết hắn một lần nhưng không thành công.

"Lần này chắc chắn là thành công rồi chứ? Ngươi giỏi thì sống lại lần nữa cho ta xem!"

Không tính mạng của ai là cao quý hơn người khác cả. Cho dù là nam chính đi chăng nữa, đến lúc phải chết thì vẫn phải chết. Hắn có thể vì tiền đồ của bản thân mà hại chết người khác, có thể vì bản thân mạnh mẽ mà diệt cả nhà người ta, thì cũng phải chuẩn bị tâm lý sẽ bị kẻ khác g**t ch*t.

Tạ Thao chẳng quan tâm mình có đang đối đầu với "thiên quyến chi nhân" hay không, cũng chẳng màng thế giới này liệu có vì cái chết của một kẻ rác rưởi như thế mà linh khí dần tiêu tán hay không.

Rác rưởi thì nên ở trong thùng rác, nếu chưa nằm trong đó thì nàng cũng sẵn lòng nhặt lên từ dưới đất mà ném vào, trả lại cho thế giới này một mảnh thanh tịnh.

Tạ Thao cảm thấy sảng khoái tột độ, căn bản không quan tâm Tiểu sư muội đang gào khóc thảm thiết ra sao. Thậm chí trong khoảnh khắc này, nàng nhìn Sở Từ cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.

Chỉ cần ngươi cũng muốn giết nam chính, thì bất kể ngươi là ai, chúng ta đều là tỷ muội ruột thịt khác cha khác mẹ!