Lúc mới vừa xuyên tới thế giới này, Giang Hạo Hãn đại khái vẫn còn sót lại đôi phần lương tri, cho nên đối với người đầu tiên bị hắn hãm hại, hắn vẫn nhớ rất rõ.
Khi ấy, Thương Thanh Môn mở cửa thu nhận đệ tử. Thành trì nơi Giang Hạo Hãn sinh sống cũng có một điểm tuyển chọn của Thương Thanh Môn, tổng cộng chỉ nhận mười người. Phương thức sàng lọc rất đơn giản: dựa theo thiên phú mà xếp hạng từ trên xuống dưới, mười người đứng đầu sẽ được thu nhận.
Mà Giang Hạo Hãn vừa vặn đứng thứ mười một.
Khi đó hắn đã làm một chuyện.
Trong mười người được chọn, có một thiếu nữ thích hắn, hơn nữa nàng còn là thân thể chí âm, cực kỳ được coi trọng.
Hắn dụ dỗ thiếu nữ kia lên giường cùng mình, bởi vì trước Nguyên Anh kỳ, nếu thân thể chí âm đánh mất nguyên âm, thì sẽ chẳng khác gì người thường.
Như vậy, thiên phú của nàng coi như bị giảm xuống, Giang Hạo Hãn liền có thể chen vào top mười. Khi ấy hắn còn lừa gạt thiếu nữ kia rằng: "Đợi ta tu luyện có thành tựu, nhất định sẽ quay về cưới nàng."
"Nàng ấy chết rồi." Tạ Thao từng nhìn toàn bộ câu chuyện từ góc nhìn của Thượng đế, cho nên nàng biết rất rõ: "Nàng ấy không thể gia nhập Thương Thanh Môn, đối với gia tộc mà nói liền mất đi giá trị lớn nhất. Sau khi trở về, nàng ấy bị ép gả đi liên hôn. Nàng ấy không muốn, còn muốn chờ ngươi. Cuối cùng vào ngày thành thân, nàng ấy đã tự sát."
"Thật ra ngươi biết kết cục ấy." Tạ Thao khẽ cười: "Chỉ là ngươi không để tâm mà thôi. Chẳng qua chỉ là một khối đá lót đường, có đáng là gì đâu?"
"Giang Hạo Hãn, ngươi chỉ là một kẻ ích kỷ đến cực điểm, ghê tởm đến cực điểm, một tên ngụy quân tử đội lốt chính nhân. Cho nên vì sao có người muốn giết ngươi, ngươi lại lộ ra vẻ mặt kinh ngạc như vậy?"
Tạ Thao thật sự không hiểu nổi: "Lẽ nào đến bây giờ ngươi vẫn chưa nhận ra bản thân đáng chết đến mức nào sao?"
Cho dù không có chuyện của Tạ Thanh Đình, Tạ Thao vẫn cực kỳ chán ghét Giang Hạo Hãn.
Hắn đã làm quá nhiều chuyện ác.
Cho dù nàng thật sự ra tay giết hắn, nàng cũng sẽ không hối hận. Điều duy nhất khiến nàng hối hận chính là... lúc trước chưa giết cho sạch sẽ.
Nàng khinh bỉ chính mình trước khi mất trí nhớ.
Đã ra tay rồi thì phải dứt khoát triệt để mới đúng, sao còn để lại cho hắn một cái mạng?
Nhất thời Giang Hạo Hãn không biết nên nói gì. Trong lòng hắn vừa phẫn nộ, lại vừa có chút chột dạ. Đại khái là vì lớp mặt nạ ngụy quân tử của hắn đã bị Tạ Thao xé toang.
Hắn thẹn quá hóa giận, phẫn hận nói: "Chuyện đó thì liên quan gì đến ngươi? Ít nhất ta chưa từng làm gì ngươi đúng không!"
"Nàng ta cũng là tự nguyện với ta, đâu phải ta giết nàng ta! Chẳng lẽ ngươi là bằng hữu của nàng ta sao? Ngươi dựa vào cái gì mà xen vào chuyện người khác!"
"Ồ, vì ta thích vậy."
Tạ Thao châm chọc nói: "Ngươi cũng có thể thử tới giết ta xem. Nếu ngươi không giết được ta, biết đâu một ngày nào đó ta rảnh rỗi nhớ tới ngươi, sẽ lại tìm cơ hội giết ngươi thêm một lần."
"Lần đầu giết ngươi, ngươi còn có thể kéo dài hơi tàn dưới dạng hồn phách. Nếu ta giết ngươi thêm một lần nữa thì sao?"
"Ngươi còn có thể còn lại thứ gì?"
"À đúng rồi." Tạ Thao cười tủm tỉm: "Nếu ta là ngươi, ta tuyệt đối sẽ không đi gặp người từng giết mình một lần đâu. Dù sao quanh đây... cũng chẳng có ai cứu được ngươi."
"Cho nên..." Nàng cong môi: "Ngươi tới đây để chịu chết sao?"
Sắc mặt Giang Hạo Hãn trong nháy mắt xanh mét.
Hắn nhìn ra được, Tạ Thao hoàn toàn không nói đùa. Cho nên hắn lập tức không còn tâm trạng chất vấn nàng nữa, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi nơi này. Hắn sợ nếu tiếp tục ở lại, Tạ Thao thật sự sẽ giống như lời nàng nói...
Trực tiếp giết hắn thêm lần nữa.
Nhìn thấy Giang Hạo Hãn bỏ chạy, Tạ Thao chán chường phủi phủi tay áo, chuẩn bị tiếp tục đi dạo. Nàng đâu phải kẻ l* m*ng như vậy, cho dù thật sự muốn giết Giang Hạo Hãn, nàng cũng phải điều tra rõ rốt cuộc hiện tại hắn đang ở trạng thái gì, làm thế nào mới có thể khiến hắn hồn phi phách tán hoàn toàn, vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này, không còn bất kỳ cơ hội phục sinh nào nữa.
Nếu không cứ giết hết lần này đến lần khác... Phiền chết đi được.
"Ngươi đừng lúc nào cũng dọa hắn." Thân ảnh Tiểu sư muội lặng yên xuất hiện bên cạnh nàng.
"Dù sao hắn cũng là Thiên Quyến Chi Nhân, tuyệt đối không thể chết được. Ngươi đã tùy hứng một lần rồi, không thể tùy hứng thêm lần thứ hai."
"Ta biết." Tạ Thao thuận theo lời nàng ta: "Ta chỉ dọa hắn chút thôi còn không được sao? Ta đơn giản là nhìn hắn không vừa mắt."
Tiểu sư muội cười nhẹ: "Đừng để hắn tưởng thật là được. Ngươi là nữ nhi của ta, hắn là Thiên Quyến Chi Nhân, ta vẫn hy vọng hai người có thể hòa thuận với nhau, đừng sinh ra mâu thuẫn."
"Đương nhiên, nếu hắn thật sự muốn làm hại ngươi, ta cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nhưng ngược lại, ngươi cũng không cần chủ động đi giết hắn."
Mỗi lần nghe Tiểu sư muội tự xưng mẫu thân, gọi nàng là nữ nhi, Tạ Thao đều có cảm giác như mình bị chiếm tiện nghi.
Giống như lúc đang uống trà sữa, bỗng nhiên cảm thấy ống hút bị nghẹn lại, cúi đầu nhìn xuống thì phát hiện bên trong có một con ruồi vậy.
Ghê tởm đến cực điểm. Khó chịu, buồn nôn, phiền não vô cùng.
Ấy vậy mà nàng còn phải phối hợp diễn tiếp.
Tạ Thao thật sự muốn chất vấn ông trời một câu. Cho dù nàng thật sự phạm sai lầm gì đi nữa, cũng không đến mức phải chịu loại trừng phạt này chứ!
"Yên tâm đi." Tạ Thao nhàn nhạt nói: "Nếu giết hắn sẽ khiến linh khí trong thiên địa tiêu tán, vậy ta cũng sẽ không làm chuyện thừa thãi đó. Dù sao tuổi thọ của người thường... cũng chỉ có một trăm năm." Tạ Thao thản nhiên nói" "Ai mà chẳng muốn sống thêm vài năm?"
Tiểu sư muội thấy thái độ này của Tạ Thao, liền cho rằng nàng thật sự chỉ đang đùa với Giang Hạo Hãn mà thôi.
Dù sao hậu quả nàng cũng đã biết rõ. Có lẽ đơn giản chỉ là nhìn Giang Hạo Hãn không thuận mắt nên muốn châm chọc hắn vài câu.
"Cầm lấy đi." Tiểu sư muội đưa cho Tạ Thao không ít thứ: "Trước khi Sở Từ tới, thử xem có thể đột phá tới Xuất Khiếu kỳ hay không."
Có linh thạch thượng phẩm, đủ loại thiên tài địa bảo, còn có cả đan dược.
Nàng ta còn dặn dò: "Đan dược không thể dùng quá nhiều. Phải chờ hoàn toàn hấp thu xong dược lực, xác nhận trong cơ thể không còn tồn dư gì nữa mới được dùng viên tiếp theo."
"Được." Tạ Thao nhận hết không khách khí.
Có của ngu sao mà không lấy!
Nàng quả thật cũng cần nâng cao thực lực của mình. Nếu không đến lúc thật sự đánh nhau, với thực lực hiện tại của nàng căn bản không đủ tư cách nhúng tay vào.
Sau khi nhận đồ, Tạ Thao vui vẻ đi bế quan.
Nghe nói Tiểu sư muội muốn đi khuyên Giang Hạo Hãn, bảo hắn đừng để chuyện kia trong lòng, Tạ Thao chỉ đang đùa thôi.
Lúc nghe thấy lời giải thích ấy, Giang Hạo Hãn suýt nữa tức đến phát điên. Nhưng hắn không biểu hiện ra ngoài, bởi vì trong lòng hắn có vô số nghi hoặc. Những chuyện Tạ Thao vừa nói, theo lý thì không ai biết mới đúng.
Vậy nàng làm sao biết được đó là hắn làm?
Giang Hạo Hãn hoài nghi trong chuyện này có âm mưu gì đó, đến cả Tiểu sư muội hắn cũng bắt đầu không còn hoàn toàn tin tưởng. Cho nên hắn không đem suy đoán của mình nói ra, chỉ nói rằng bản thân đã hiểu, tuyệt đối sẽ không xung đột với Tạ Thao nữa.
Tạ Thao rất chăm chỉ bế quan. Nàng phải tranh thủ trước khi mọi chuyện bắt đầu, tận khả năng nâng cao thực lực của mình.
Do mất trí nhớ, nàng không biết bản thân từng thần giao với Sở Từ, chỉ cảm thấy quá trình tu luyện của mình cực kỳ thuận lợi. Chỉ cần từ bỏ suy nghĩ xem trong không khí rốt cuộc có tồn tại linh lực hay không, tạm thời bỏ qua mấy thứ khoa học với chả phi khoa học, lại thêm đan dược phụ trợ...
Tốc độ tu luyện của nàng quả thực có thể dùng bốn chữ "một ngày ngàn dặm" để hình dung.
Đối với tu sĩ mà nói, từ một cảnh giới tới một cảnh giới khác, trước khi chạm tới bình cảnh cần đột phá, toàn bộ đều là quá trình tích lũy. Hấp thu linh khí càng nhanh, chuyển hóa linh khí thành linh lực của bản thân càng nhiều, tốc độ tu luyện sẽ càng nhanh. Mà hiện tại, Tạ Thao đang ở trong trạng thái điên cuồng tăng tiến thực lực.
Bên phía Tiểu sư muội vẫn còn đang chuẩn bị, chưa tung tin tức ra ngoài. Nàng ta cần phải bố trí cạm bẫy, triệu tập đầy đủ nhân thủ rồi mới phát tán tin tức. Khoảng thời gian này chính là cơ hội của Tạ Thao.
Một phút nàng cũng không muốn lãng phí.
Chỉ là tốc độ hấp thu linh lực của nàng thật sự quá nhanh. Đợi đến lúc Tiểu sư muội tới báo rằng chuẩn bị tung tin, Tạ Thao đã gần chạm tới bình cảnh. Nói cách khác, nàng đã không thể tiếp tục chứa thêm linh lực nữa, bắt buộc phải đột phá lên cảnh giới cao hơn.
Nếu nhất định phải ví von... Hiện tại Tạ Thao giống như một cái bát đã đầy nước. Nếu tiếp tục đổ thêm nước vào, nước sẽ tràn ra ngoài. Muốn chứa thêm, chỉ có thể đổi sang một cái chậu lớn hơn.
Tiểu sư muội cũng nhận ra trạng thái sắp đột phá của nàng, không nhịn được nhíu mày: "Sau khi tin tức truyền ra, nàng ta có thể tới bất cứ lúc nào. Trong lúc bế quan ngươi nhất định phải cẩn thận. Nếu cảm thấy sắp đột phá thì báo cho ta trước. Nếu đang trong lúc đột phá mà bị ta làm gián đoạn vì chuyện khác, sẽ gây tổn hại rất lớn cho ngươi."
"Được." Tạ Thao cảm nhận trạng thái của bản thân một chút. Hiện tại nàng giống như vừa mới đổ đầy nước, cách mức tràn ra ngoài vẫn còn một chút.
Tiểu sư muội vừa rời đi, trong phòng đã xuất hiện thêm một người.
Giang Thù Nhan mặt mày lem luốc, nhìn cực kỳ chật vật: "Chỗ ngươi ở cũng quá khó vào rồi đấy! Ta đợi mãi mới chờ được lúc có người mở cửa!"
Nếu không phải Tiểu sư muội tới gặp Tạ Thao, Giang Thù Nhan còn chẳng tìm được cơ hội tiến vào đâu.
Tạ Thao cũng vô tội nói: "Ta bị canh rất chặt, bằng không đã tìm cách báo tin cho ngươi rồi."
"Thôi bỏ đi, chuyện này cũng không phải lỗi của ngươi." Giang Thù Nhan có chút bực bội: "Ai mà ngờ nàng ta còn quay lại mai phục ngươi."
Giang Thù Nhan có chút nóng nảy nói: "Bây giờ chuyện quan trọng nhất là làm sao đưa ngươi ra ngoài."
"Nàng ta bắt ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"
"Nói là dùng ta để câu Ma Quân Sở Từ." Tạ Thao nghiêng đầu, trong lòng mang theo chút nghi hoặc: "Trước khi mất trí nhớ... ta có quan hệ mờ ám với nàng ta sao?"
"Có..." Nhắc tới chuyện này, Giang Thù Nhan đau đầu vô cùng: "Nhưng quan hệ giữa hai người cực kỳ phức tạp. Nếu nói ngắn gọn thì... Một khi chuyện ngươi ở đây bị truyền ra ngoài, Sở Từ chắc chắn sẽ tới cứu ngươi."
"Nhưng ngươi sẽ không đi theo nàng."
"Oa." Tạ Thao mặt không đổi sắc vỗ tay lấy lệ: "Nghe đúng là phức tạp thật."
"Cho nên nếu có thể, tốt nhất là cứu ngươi ra ngoài trước khi mọi chuyện xảy ra." Giang Thù Nhan càng nói càng nôn nóng: "Phiền chết đi được! Vì sao cứ hết lần này tới lần khác kéo ngươi vào chuyện này!"
"E rằng rất khó." Tạ Thao khẽ thở dài: "Ngươi đã làm quá nhiều vì ta rồi, cho nên..."
Nàng tháo chiếc vòng tay xuống đưa cho Giang Thù Nhan: "Đem cho Bạch Diệp đi. Hai người các ngươi vẫn có thể..."
Nàng còn chưa nói xong, Giang Thù Nhan đã trợn trắng mắt: "Ta muốn làm gì là chuyện của ta, không tới lượt ngươi khuyên ta nên dừng hay tiếp tục."
"Bạch Diệp hiện giờ đang ở bên ngoài tiếp ứng cho ta. Nếu ta không truyền tin thì nàng sẽ không động thủ. Ta cứ ở lại cùng ngươi chờ cơ hội trước đã. Ta không muốn nghe loại lời vừa rồi thêm lần nào nữa, nghe đau đầu lắm."
"Được được được, là lỗi của ta." Tạ Thao bất đắc dĩ nói: "Vậy tiếp theo phải làm phiền ngươi rồi."
Sau khi trò chuyện sơ qua với Tạ Thao, Giang Thù Nhan lại quay về trong chiếc vòng tay. Dù sao hiện giờ chưa có cơ hội gì, dưới tình huống này, ngoại trừ im lặng chờ đợi thì làm gì cũng không thích hợp.
Sự xuất hiện của Giang Thù Nhan lại khiến một chuyện trở nên thuận tiện hơn rất nhiều.
Bế quan đột phá.
Trước đó Tạ Thao còn lo lúc đột phá mình sẽ không biết phải làm sao, nhưng hiện giờ có Giang Thù Nhan ở đây, nàng đã có người để thỉnh giáo. Vì thế Tạ Thao lập tức báo với Tiểu sư muội rằng nàng muốn bế quan thử xem có thể đột phá Xuất Khiếu kỳ hay không.
Tiểu sư muội thật ra không quá tán thành việc nàng bế quan lúc này, nhưng cũng không phản đối.
Thế là Tạ Thao bắt đầu bế quan đột phá.
Cả hai người đều không biết rằng, không lâu sau khi Tiểu sư muội tung tin, Sở Từ đã tới gần nơi này. Mà vừa hay lại gặp Bạch Diệp đang mai phục gần Huyền Thiên Tông.
Bạch Diệp có chút kinh ngạc: "Ngươi vậy mà dám tới một mình sao?"
"Lúc này dẫn quá nhiều người tới ngược lại không thích hợp." Sở Từ nhàn nhạt đáp: "Ta chỉ tới cứu người, không phải tới tấn công Nhân giới. Hơn nữa mang theo quá nhiều người sẽ dễ gây chú ý, tới lúc đó càng phiền phức hơn."
Bạch Diệp càng kinh ngạc hơn: "Lần trước ta gặp ngươi, cả người ngươi còn hỗn loạn như tẩu hỏa nhập ma. Hiện tại trông lại bình thường hơn nhiều."
"Chuyện này còn phải cảm tạ Giang Thù Nhan." Sở Từ thật lòng muốn cảm ơn Giang Thù Nhan. Nếu không phải Giang Thù Nhan cố xóa ký ức của nàng, nàng cũng sẽ không tỉnh táo trở lại. Ở một góc độ nào đó, Giang Thù Nhan đúng là đã giúp nàng một đại ân.
Nhắc tới Giang Thù Nhan, Bạch Diệp lập tức nhớ tới việc nàng ấy lẻn vào tìm Tạ Thao, đến giờ vẫn chưa truyền bất kỳ tin tức nào trở về.
Đúng lúc ấy, Sở Từ bỗng mỉm cười với Bạch Diệp: "Có muốn hợp tác với ta không?"
"Ngươi muốn hợp tác thế nào?" Mấy ngày nay Giang Thù Nhan ngày nào cũng mắng Sở Từ đến mức tai Bạch Diệp sắp đóng kén luôn rồi. Hơn nữa nàng còn cực kỳ khó chịu vì trong miệng Giang Thù Nhan lúc nào cũng chỉ có Sở Từ.
Cho nên Bạch Diệp thật sự chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với Sở Từ cả.
Sở Từ bình tĩnh nói: "Mục tiêu của ta chỉ có một, Tạ Thao. Mục tiêu của ngươi cũng chỉ có một, Giang Thù Nhan. Nếu đã nói tới hợp tác, dĩ nhiên là vì các nàng. Chỗ ta có một biện pháp, có thể khiến tàn hồn chuyển thành quỷ tu mà không có bất kỳ tác dụng phụ hay di chứng nào. Tuy phải bắt đầu lại từ đầu, phải từ bỏ tất cả, nhưng ít nhất nàng ta có thể sống tiếp."
"Có muốn hợp tác với ta không?"
"Chúng ta cùng cứu Tạ Thao và Giang Thù Nhan ra ngoài. Sau đó ngươi mang Giang Thù Nhan rời đi, hai người muốn thế nào là chuyện của hai người."
"Chỉ cần đừng để Giang Thù Nhan tiếp tục xen vào giữa ta và Tạ Thao là được."
Hai chữ "động lòng" gần như viết to trên mặt Bạch Diệp. Nói thật, nàng vẫn luôn tìm cách để Giang Thù Nhan có thể sống tiếp mà không để lại tác dụng phụ. Những biện pháp tương tự nàng không phải không tìm được. Nhưng phương pháp hoàn toàn không có di chứng hay hậu hoạn... đến giờ vẫn chưa thấy cái nào.
Trước khi Giang Thù Nhan hoàn toàn tiêu tán, nàng tuyệt đối sẽ không dùng phương pháp có tác dụng phụ lên nàng ấy. Trừ phi Giang Thù Nhan sắp biến mất khỏi thế gian này, mà nàng vẫn chưa tìm được biện pháp mới, lúc đó mới miễn cưỡng dùng tạm.
Nếu Sở Từ đã nói bên nàng ấy có biện pháp không để lại bất kỳ hậu hoạn nào...
Vậy nàng nhất định phải có được nó.
"Vốn dĩ ta cũng định đi cứu Tạ Thao, đây là chuyện ta đã hứa với Giang Thù Nhan. Lại còn có thể lấy được thứ mình muốn từ chỗ ngươi. Cớ gì mà không làm?"
"Thành giao."