Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 48

Lần đầu Tạ Thao đến Kiếm Tông, trong lòng không khỏi hiếu kỳ. Trong các đại tông môn của tu chân giới, Kiếm Tông có thể coi là nơi có ít đệ tử nhất. Bởi lẽ, muốn trở thành kiếm tu đòi hỏi thiên phú cực cao, nếu căn cơ không đủ, e rằng ngay cả cửa vào cũng chẳng thể chạm tới.

Rất nhiều tiền bối kiếm tu, có lẽ đến tận lúc tọa hóa hay phi thăng, bao năm ròng rã cũng chỉ thu nhận một đến hai đồ đệ. Đệ tử Kiếm Tông quý ở chỗ tinh anh chứ không cốt ở số lượng, tương ứng theo đó, tình nghĩa sư đồ cũng thân thiết hơn hẳn nơi khác. Thậm chí, còn đem lại cho người ta cảm giác sâu nặng như tình phụ tử.

Sư phụ của Bạch Diệp vốn là một đại năng rất mạnh, nhưng vì tính tình quái gở nên hiếm khi lộ diện trước người đời. Năm đó sau khi thu nhận Bạch Diệp không lâu, vị kia liền bế quan tu luyện, chỉ để lại cho nàng một ít vật phẩm rồi trực tiếp phi thăng.

Chưởng môn thấy Bạch Diệp đáng thương, vốn định thay sư phụ nàng chỉ điểm tu hành, nhưng Bạch Diệp đã từ chối. Nàng cũng là người có chí khí, tự mình nghiền ngẫm những thứ sư phụ để lại, cộng thêm thiên tư trác tuyệt mới có được thành tựu như ngày hôm nay. Chính vì vậy, tại Kiếm Tông, Bạch Diệp có rất nhiều "người hâm mộ" cuồng nhiệt.

Khi Tạ Thao vừa đặt chân đến cổng Kiếm Tông, Bạch Diệp đã đích thân ra đón. Những đệ tử vốn không quen biết Tạ Thao lập tức dời tầm mắt khỏi người nàng, đồng loạt cung kính nhìn về phía Bạch Diệp, ánh mắt lấp lánh còn cuồng nhiệt hơn cả những kẻ theo đuổi minh tinh thời hiện đại.

"Vào đi." Bạch Diệp nghênh đón Tạ Thao vào trong. Tính cách nàng ấy vốn lạnh lùng, ngày thường hiếm khi nở nụ cười, thậm chí mặt không chút biểu cảm. Vậy mà lúc này gặp Tạ Thao, khóe môi nàng ấy lại thủy chung vương vấn một nụ cười nhạt, khiến đám đệ tử vốn hiểu rõ tính cách của Bạch Diệp đều có cảm giác như "thấy quỷ".

Bạch Diệp sống một mình trên một ngọn tiểu sơn, không thu nhận đồ đệ. Bình thường nơi này vốn lạnh lẽo quạnh quẽ, những đệ tử sùng bái Bạch Diệp cũng chẳng ai dám tới quấy rầy. Tạ Thao có lẽ là người đầu tiên bước chân vào đây trong suốt mấy trăm năm qua.

Nơi ở của Bạch Diệp rất giản dị, chỉ là một gian nhà trúc nhỏ. Sau khi vào phòng, nàng ấy rót cho Tạ Thao một chén trà, rồi khẽ nói: "Dù thế nào cũng phải cảm ơn ngươi. Nếu không có ngươi, nàng ấy tuyệt đối sẽ không chủ động liên lạc với ta."

Người mà Bạch Diệp nhắc tới, dĩ nhiên là Giang Thù Nhan. Kể từ khi Tạ Thao tới gần Kiếm Tông, Giang Thù Nhan liền không lộ diện, cũng chẳng hé răng nửa lời, rõ ràng là vẫn đang lẩn tránh Bạch Diệp. Thế nhưng, việc Giang Thù Nhan chịu liên lạc với Bạch Diệp, lại chủ động để Tạ Thao tới tìm, đã là một bước tiến cực lớn rồi. Bạch Diệp cảm thấy rất mãn nguyện.

Tạ Thao có chút tò mò: "Nếu ngươi đã nghĩ như vậy, tại sao lúc đó không đi tìm nàng ấy?"

Bạch Diệp đoán chừng Giang Thù Nhan lúc này không nghe thấy được, nên thản nhiên đáp: "Khi đó ta trọng thương, đợi đến khi dưỡng thương xong đi tìm thì đã không thấy tung tích đâu nữa. Một khi nàng ấy muốn trốn tránh, thế gian này không ai có thể tìm ra."

Thực tế bao năm qua, bước chân tìm kiếm Giang Thù Nhan của Bạch Diệp chưa bao giờ dừng lại, nhưng tìm không thấy vẫn là tìm không thấy. Bạch Diệp vẫn luôn ngỡ rằng Giang Thù Nhan đã phi thăng, và trước khi xác định chắc chắn điều đó, nàng sẽ không rời bỏ thế giới này. Chỉ là không ngờ Giang Thù Nhan lại có thể...

Cả hai cùng rơi vào trầm mặc, suy cho cùng chủ đề duy nhất giữa họ cũng chỉ có Giang Thù Nhan. Một lát sau, có lẽ cảm thấy không khí hơi ngượng ngùng, Bạch Diệp lên tiếng: "Đã là nàng ấy bảo ngươi tới, vậy ngươi cứ ở lại đây đi, muốn ở bao lâu tùy ý. Trên con đường tu luyện nếu có điều gì không hiểu, cứ việc hỏi ta."

"Đa tạ." Tạ Thao có chút ngại ngùng, dù sao tiểu sơn phong này cũng chỉ có duy nhất một gian nhà, vậy mà Bạch Diệp lại nhường cho nàng ở.

"Không cần khách khí." Bạch Diệp ước gì Tạ Thao ở lại Kiếm Tông mãi không đi, bởi vì Tạ Thao còn ở đây, Giang Thù Nhan cũng sẽ không rời khỏi.

Sau khi Bạch Diệp rời đi, mãi một lúc lâu sau, Giang Thù Nhan mới từ trong vòng tay thò đầu ra: "Ngươi tới nơi rồi à?"

Tạ Thao cười như không cười: "Người đã đi rồi."

"Ta đâu có trốn nàng ấy." Giang Thù Nhan lẽ thẳng khí hùng nói: "Nếu ta thực sự muốn trốn, trước đó đã chẳng gặp mặt làm gì."

"Ừm, ngươi không trốn." Tạ Thao đáp có lệ cho qua chuyện, nàng lười biếng hỏi: "Tiếp theo chúng ta định ở đây bao lâu?"

"Gấp cái gì, cứ để Bạch Diệp lưu ý tin tức bên ngoài, xem tình hình thế nào đã." Giang Thù Nhan chau mày: "Dù sao ta cũng không muốn ngươi gặp người kia, hai người các ngươi càng cách xa nhau càng tốt."

Nghĩ đến "người kia", không hiểu sao Tạ Thao lại cảm thấy có chút không thoải mái, bèn dứt khoát quẳng ra sau đầu, an tâm ở lại chỗ của Bạch Diệp.

Trên ngọn núi này ngoài nơi ở ra, Bạch Diệp còn khai khẩn một mảnh đất nhỏ, trồng không ít thứ. Đa số là linh quả, lúc này chưa đến mùa quả chín, xanh mướt một màu trông rất mát mắt.

Tạ Thao lúc rảnh rỗi thường ra tưới nước. Có lần Bạch Diệp bắt gặp, liền nói: "Nếu ngươi định ở lại đây lâu dài, muốn trồng gì cứ việc trồng, đất không đủ thì khai khẩn thêm. Hạt giống nếu không muốn xuống núi thì cứ dặn các tiểu đệ tử mang lên giúp."

"Nếu thấy buồn chán, có thể đến diễn võ trường chơi, nơi đó có không ít kiếm tu đang tỷ thí."

Tạ Thao làm dấu tay ra hiệu đã hiểu. Ngày hôm sau nàng xuống núi, tình cờ gặp một tiểu muội muội búi tóc hai bên, trông tuổi đời còn nhỏ, lưng đeo kiếm đi ngang qua. Tạ Thao liền gọi lại: "Chào muội muội, ta muốn hỏi xem ở đâu có thể mua được hạt giống?"

Tiểu muội muội kia chắc cũng đã từng thấy Tạ Thao, tỏ ra đặc biệt nhiệt tình, chạy tới hỏi ngay: "Tỷ muốn loại hạt giống nào? Muội có thể giúp tỷ tìm, nhưng mà... tỷ phải trả lời muội vài câu hỏi nhé."

Đôi gò má nàng đỏ bừng, dáng vẻ như vừa mới biết yêu, phỏng chừng là có tâm ý với Bạch Diệp. Tạ Thao nghĩ đến "bạn đồng hành" của mình, khẽ gật đầu: "Muội muốn hỏi gì?"

"Tỷ và... Tỷ và Bạch Diệp sư thúc tổ có quan hệ gì thế ạ?" Tiểu muội muội trông tầm mười sáu mười bảy tuổi, khuôn mặt vẫn còn chút bụ bẫm trẻ con, cực kỳ đáng yêu. Vừa nhắc tới Bạch Diệp, khuôn mặt vốn đã đỏ lại càng thêm đỏ.

"Nàng ấy là bạn của bạn ta, ta chỉ là tới đây tránh sóng gió vài ngày thôi."

Tiểu muội muội nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Tạ Thao lại vô tình bồi thêm một câu: "Nhưng trong lòng Bạch Diệp đã có người rồi. Muội muội này, muội rất đáng yêu, nếu chỉ đơn thuần là sùng bái Bạch Diệp thì không sao, nhưng nếu là thích thì nên thôi đi. Trong lòng nàng ấy chỉ có duy nhất người đó mà thôi."

Tiểu muội muội đang vui vẻ bỗng chốc đỏ hoe mắt, trông như sắp khóc đến nơi. Tạ Thao lập tức cảm thấy tội lỗi đầy mình, vội vàng an ủi thật lâu. Tuy nhiên tiểu muội muội này cũng khá kiên cường, dù trong lòng đau khổ nhưng vẫn nức nở nói: "Ngày mai... ngày mai muội sẽ mang hạt giống qua cho tỷ."

Tạ Thao: "..."

Thật sự là tội lỗi quá đi, cứ như nàng vừa làm chuyện xấu xa gì vậy. Nhưng nàng rõ ràng không có, nàng chỉ đơn thuần hy vọng Giang Thù Nhan và Bạch Diệp, hai kẻ rõ ràng thích nhau mà lại giày vò đến nông nỗi này, cuối cùng có thể thực sự ở bên nhau.

Bạch Diệp rất yêu Giang Thù Nhan, điều này ai cũng có thể nhận ra. Còn Giang Thù Nhan thực chất cũng thích Bạch Diệp. Giữa hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Tạ Thao không rõ lắm, nhưng nếu một đôi tình nhân yêu nhau sâu đậm lại bị chia lìa như thế thì thật quá tàn nhẫn.

Tâm thái của Tạ Thao lúc này cũng giống như Giang Thù Nhan ngày trước: Hai người các ngươi đã thích nhau như thế thì cứ "HE" (Happy Ending) đi cho ta nhờ! Cứ náo loạn cái gì không biết!

Quả nhiên, ngày hôm sau tiểu muội muội kia thực sự đã tới, mang cho Tạ Thao một túi lớn hạt giống. Tạ Thao đưa linh thạch nhưng tiểu muội muội nhất quyết không nhận.

"Đều là hạt giống bình thường thôi, không đáng tiền đâu, tỷ đưa linh thạch muội cũng không có tiền trả lại." Tiểu muội muội xua tay: "Muội phải cảm ơn tỷ vì đã nói cho muội những điều đó, coi như đây là tạ lễ đi."

"Ơ?" Tạ Thao cầm túi hạt giống, trơ mắt nhìn tiểu muội muội chạy biến đi. Cuối cùng nàng chỉ còn cách mang hạt giống về trồng, thầm nhủ khi nào thu hoạch sẽ mang biếu tiểu muội muội một ít.

Cứ thế, Tạ Thao bắt đầu cuộc sống như "nông dân" ở tu chân giới. Nàng trồng rất nhiều rau xanh và một ít trái cây bình thường. Những lúc nhàn rỗi không tu luyện, nàng lại loanh quanh ngoài ruộng, nhổ cỏ, tưới nước, tỉa lá.

Khi gặp khó khăn trong tu hành, nàng lại tìm đến Bạch Diệp hỏi han. Vấn đề duy nhất là mỗi lần nàng đi gặp Bạch Diệp, Giang Thù Nhan đều "lặn" mất tăm, chui tọt vào trong vòng tay không thèm ló mặt ra.

Sau vài lần như vậy, Tạ Thao thực sự nhịn không được, liền hỏi Bạch Diệp: "Thời gian dài như vậy, hai người một lần cũng không gặp mặt qua, như vậy thực sự ổn chứ?"

Lúc đó Bạch Diệp đang pha trà, những lá trà mới hái linh khí dạt dào, vừa nhìn đã biết là cực phẩm. Nghe vậy, nàng ấy khẽ mỉm cười: "Đối với ta lúc này, chỉ cần biết nàng ấy ở đây, biết nàng ấy ở gần ta đến thế, ta đã cảm thấy mỹ mãn rồi."

Tạ Thao: "..."

Hai người này thật là thuần tình quá đỗi. Không phải mỉa mai, mà là thật sự, quá mức thuần khiết.

Nàng vốn dĩ định tìm cách tác thành cho đôi này, nhưng sau đó nghĩ lại, chuyện tình cảm vốn dĩ chỉ có thể thuận theo tự nhiên, cưỡng cầu cũng vô dụng. Vậy nên nàng cứ lẳng lặng sống cuộc đời của mình.

Thấm thoắt đã hơn một tháng trôi qua, bên ngoài vẫn yên tĩnh không chút động tĩnh, Tạ Thao cũng chẳng có ý định rời đi. Nàng cảm thấy sống ở Kiếm Tông cũng rất tốt. Có mảnh đất để chăm sóc, lúc rảnh rỗi lại ra diễn võ trường dạo chơi. Đám đệ tử ở đó đều rất quý mến Tạ Thao, mỗi lần thấy nàng đều vây quanh ríu rít trò chuyện. Ban đầu họ hỏi về chuyện của Bạch Diệp, nhưng sau này khi rau quả Tạ Thao trồng chín rộ, nàng ăn không hết bèn mang tặng mọi người, lúc đó sự yêu thích dành cho nàng đã không còn liên quan gì đến Bạch Diệp nữa.

Suy cho cùng, rau quả tươi ngon trồng trên mảnh đất dạt dào linh khí thực sự rất tuyệt vời. Dẫu cho mọi người đều đã tích cốc, nhưng "không cần ăn" và "không thể ăn" là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Tạ Thao vốn nghĩ rằng chuỗi ngày bình lặng này sẽ cứ thế tiếp diễn, cho đến một hôm, khi nàng đang chăm chút cho mảnh vườn nhỏ của mình, một đệ tử trẻ tuổi vội vã lên núi, vừa thấy Tạ Thao liền hỏi: "Sư thúc tổ có ở đây không?"

"Chắc là có." Tạ Thao đặt đồ xuống dẫn hắn vào trong: "Có chuyện gì thế?"

"Huyền Thiên Tông có khách tới, muốn diện kiến sư thúc tổ."

Huyền Thiên Tông hiện là tông môn hùng mạnh nhất tu chân giới, người bên đó tới tìm Bạch Diệp, chắc chắn không phải chuyện nhỏ. Sau khi nhận được tin, Bạch Diệp liền xuống núi. Còn lại một mình Tạ Thao, nàng định quay lại chăm vườn, nhưng Giang Thù Nhan đột ngột hiện ra: "Xuống núi, đi theo xem xem."

"Ta với Huyền Thiên Tông cũng có thù sao?" Việc kẻ thù hiện diện khắp chốn tu chân giới đã được Tạ Thao chấp nhận từ lâu, nên giọng điệu của nàng vẫn khá bình thản.

Giang Thù Nhan không thể nói rằng: Ta nghi ngờ Huyền Thiên Tông đến liên lạc với Bạch Diệp là để hội quân với Kiếm Tông đi đánh người yêu cũ của ngươi.

Giang Thù Nhan chỉ lấp l**m nói: "Cứ lên đó xem tình hình đã."

Tạ Thao rửa tay rồi xuống núi. Ở Kiếm Tông một thời gian, nàng đã khá thông thộc nơi này, biết rõ nơi tiếp khách bèn trực tiếp đi thẳng tới đó. Khi nàng tới nơi, Bạch Diệp rõ ràng đã ở bên trong. Tạ Thao dù sao cũng là người ngoài, không tiện vào trong, mà đứng ngoài nghe lén cũng không ổn. Với thực lực hiện tại, nàng rất dễ bị phát hiện.

Nàng đành đứng chờ ở cửa một lúc, thấy một đệ tử quen mặt bưng đồ từ trong đi ra, Tạ Thao liền kéo lại hỏi: "Người của Huyền Thiên Tông tới đây làm gì vậy?"

Đệ tử kia nhìn quanh quất thấy không có ai mới khẽ đáp: "Chuyện là thế này, trước đây Thương Thanh Môn cầm đầu liên minh định vây giết Ma Quân, nhưng lúc đó không hiểu sao không thành công. Lần này họ tới bàn bạc có vẻ cũng là hành động tương tự."

"Lúc nãy vào dâng trà ta có nghe lỏm được một chút, tuy không đầy đủ nhưng đoán chừng họ muốn mời sư thúc tổ xuất thủ. Dù sao sư thúc tổ cũng rất mạnh."

"À đúng rồi, họ còn dẫn theo một người tới, muốn mượn Vấn Tâm Kính của sư thúc tổ."

Vấn Tâm Kính thì Tạ Thao biết rõ, đó là pháp bảo mà sư phụ Bạch Diệp để lại cho nàng ấy. Lúc trước Giang Thù Nhan chủ động liên lạc với Bạch Diệp cũng là để mượn vật này nhằm ổn định hồn phách. Tàn hồn của Giang Thù Nhan tổn thương quá nặng, dù đã dùng Vấn Tâm Kính để gia cố thì cũng không thay đổi được sự thật nàng ta chỉ là một cái tàn hồn, sớm muộn gì cũng sẽ tiêu tan.

"Cảm ơn." Tạ Thao hỏi xong vẫn quanh quẩn gần đó không rời đi. Giang Thù Nhan cũng âm thầm hiện ra trên vai nàng, không nhịn được mà lầm bầm: "Cái đám người này thật không để ai yên ổn sống qua ngày, cứ thích bày vẽ đủ chuyện, phiền chết đi được. Bộ không thể để ta hoàn thành nốt tâm nguyện rồi nhắm mắt xuôi tay trong thanh thản được hay sao?"

Khoảng nửa canh giờ sau, người bên trong mới đi ra. Giang Thù Nhan vốn đang thao thao bất tuyệt bỗng thần sắc biến đổi khi nhìn thấy một bóng người trong đám đông. Nàng túm chặt lấy Tạ Thao, hoảng hốt nói: "Rời khỏi đây ngay! Đi!"