Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 47

Bí cảnh mà bọn họ đang đứng vốn là chỗ ở lúc trước của một vị tu sĩ chính đạo. Vị tiền bối này là một bậc quân tử chân chính, không rõ đã phi thăng hay vẫn lạc, chỉ biết người đó đã để lại truyền thừa của mình tại nơi cư ngụ năm xưa.

Hơn nữa, vị này vô cùng hào phóng, hễ ai tiến vào bí cảnh đều được coi là người có duyên, chỉ cần vượt qua những khảo nghiệm đơn giản là có thể học. Thế nhưng, có một chuyện vô cùng oái om.

Vị tu sĩ nọ để lại một tia ý niệm trong bí cảnh để khảo hạch những kẻ muốn kế thừa y bát. Tuy nhiên, vì năm tháng quá đỗi xa xôi, tia ý niệm này đã trở nên vô cùng mỏng manh. Suốt ba năm đóng cửa bí cảnh, tia ý niệm đó về cơ bản là đang "tĩnh dưỡng phục hồi", tích lũy ròng rã ba năm trời, chẳng biết khi mở ra có trụ nổi một khắc đồng hồ hay không.

Trong tình cảnh đó, kẻ nào nhanh chân vào trước sẽ được tham gia thử thách trước. Mọi người tự nhiên phải tranh lấy tranh để, ai cũng muốn mình là kẻ đầu tiên "ăn cua".

Đa phần tán tu đều không có tông môn truyền thừa, thường là nhặt nhạnh được cuốn bí tịch nào đó rồi cứ thế tự mình mò mẫm tu luyện. Nếu có thể đạt được một đạo truyền thừa chính tông, đối với tán tu mà nói, chẳng khác nào gặp được cơ duyên nghịch thiên. Bởi vậy, mỗi khi bí cảnh mở ra, nơi diễn ra thử thách luôn là nơi bị tranh giành dữ dội nhất. Thậm chí, không ít lần máu đã chảy thành sông chỉ vì một suất vào cửa.

Tạ Thao dĩ nhiên không cần truyền thừa gì, nàng đã có người chỉ dạy, nhưng khi đến nơi, chứng kiến hằng hà sa số tu sĩ đang chực chờ cướp đoạt cơ hội thử thách, nàng vẫn cảm thấy có chút chấn động. Nàng đến hơi muộn, phía trước đã đông nghịt người, ngay cả lối vào cũng không tài nào chen chân tới được.

Tạ Thao: "..."

Xem ra, cảnh tượng này còn chen chúc hơn cả sinh viên thời hiện đại đi tìm việc làm nha.

Khi Tạ Thao còn đang đứng đó ngẩn người, một bóng người tiến lại gần, thanh âm vô cùng ôn hòa: "Ngươi cũng muốn vào tham gia thử thách sao?"

Tạ Thao nghiêng mặt nhìn lại. Không biết tự lúc nào, bên cạnh nàng đã xuất hiện một nữ tử. Người này vóc dáng cao ráo, vận một thân hắc y đơn giản nhưng không hề đơn điệu, chỉ ở gấu áo mới điểm xuyết vài đường ám văn tinh xảo. Nữ tử trông còn khá trẻ, mày liễu mắt phượng vô cùng thanh tú, mái tóc đen dài chỉ dùng một dải lụa màu nguyệt bạch buộc hờ sau gáy. Dáng vẻ rủ mắt bắt chuyện của nàng ấy mang theo một sự dịu dàng khó tả.

Trong một khoảnh khắc, Giang Thù Nhan suýt chút nữa thì thét lên kinh hãi. Nàng ta hoàn toàn không nhận ra kẻ này tiếp cận từ lúc nào. Giang Thù Nhan vốn tự tin vào khả năng cảm giác của mình, năm xưa ở tu chân giới cũng thuộc hàng có số có má, vậy mà không hề phát giác ra một chút hơi thở nào!

Nữ tử kia dường như chẳng mảy may nhận thấy sự tồn tại của Giang Thù Nhan, hoặc có lẽ nàng ấy căn bản không bận tâm. Nàng ấy chỉ nhìn chăm chằm vào Tạ Thao, giọng nói hạ thấp đầy mềm mỏng: "Nếu ngươi muốn vào, ta sẽ dẫn ngươi vào."

Tạ Thao nhíu chặt chân mày. Nàng chắc chắn mình chưa từng gặp nữ tử này. Gương mặt kia vô cùng xa lạ, cũng không có đặc điểm nào trùng khớp với những nhân vật quan trọng trong nguyên tác mà nàng nhớ. Thế nhưng, không hiểu tại sao, chỉ cần nhìn vào gương mặt ấy, nhìn vào con người ấy, nàng liền cảm thấy khắp người không thoải mái, trái tim chua xót căng tức, thậm chí còn có một cảm giác muốn nôn mửa trào dâng.

"Đa tạ, nhưng xin lỗi."

Tạ Thao bắt đầu hoài nghi liệu trước khi mất trí nhớ mình có quen biết người này không, hơn nữa giữa hai người có phải đã xảy ra những va chạm không mấy tốt đẹp. Nàng lịch sự lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người để tỏ rõ sự xa cách và khách khí, rồi mới đáp: "Ta hình như không quen biết ngươi. Đã vậy thì không dám phiền hà ngươi, nếu muốn vào, ta sẽ tự mình nghĩ cách."

Khóe môi nữ tử lạ mặt vốn đang nở nụ cười nhạt, lúc này nụ cười liền đông cứng lại. Nàng ấy nhìn xoáy vào Tạ Thao, đồng tử ẩn hiện sắc đỏ, hồi lâu sau vẫn không nói lời nào.

Chẳng hiểu vì sao, từ sâu trong tâm khảm, Tạ Thao trỗi dậy một sự bài xích mãnh liệt, nàng không muốn cùng người này đứng chung một không gian thêm giây phút nào nữa. Sau khi lịch sự cáo lỗi, nàng dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi nơi này.

Đi được một quãng xa, Tạ Thao ngoảnh đầu lại, vẫn thấy nữ tử kia đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt đăm đăm dõi theo bóng lưng nàng. Sự khó chịu vốn có trong lòng cộng thêm tình cảnh này khiến nàng càng thêm bồn chồn, vì vậy càng chạy nhanh hơn, cho đến khi không còn thấy bóng dáng người kia mới thôi.

Chạy được một đoạn rất xa, Tạ Thao mới mở lời xin lỗi: "Thật ngại quá, ta vừa nhìn thấy người kia đã thấy khó chịu cực kỳ, hay là chúng ta đổi chỗ khác đi?"

"Không cần phải miễn cưỡng bản thân." Giang Thù Nhan lại hiện thân trên vai Tạ Thao, cũng không nén nổi tò mò mà ngoái nhìn lại phía sau.

Thấy vậy, Tạ Thao liền hỏi: "Ngươi có quen nàng ta không? Trước khi mất trí nhớ ta có quen nnagf ta không? Không biết tại sao, hễ cứ nhìn thấy nàng ta là ta lại thấy khó chịu khắp người, chỉ muốn lập tức tránh thật xa, càng xa càng tốt."

Giang Thù Nhan cũng không dám chắc chắn, bởi ngoại hình của đối phương đã thay đổi không ít, nhưng trực giác mách bảo nàng ta rằng kẻ đó chính là Sở Từ.

Giang Thù Nhan trầm tư một lát rồi nói với Tạ Thao: "Tuy ta cũng không dám khẳng định, nhưng nếu đã cảm thấy không ổn thì cứ tránh đi cho lành. Ta đâu có theo sát ngươi mọi lúc mọi nơi, làm sao biết được ngươi có dây dưa với bao nhiêu người. Nhìn bộ dạng khổ sở này của ngươi, biết đâu lại là loại 'lừa tình gạt tâm' cũng nên. Đi mau đi mau, đúng là xuất sư bất lợi mà."

"Ừm." Tạ Thao nỗ lực quẳng cảm giác bất an ra khỏi đầu, nhưng hễ cứ nghĩ đến người kia là toàn thân lại không lanh lẹ. Nàng do dự hồi lâu, cuối cùng đề nghị: "Hay là chúng ta rời khỏi bí cảnh này đi? Tìm một nơi khác để rèn luyện, thấy sao?"

"Được." Giang Thù Nhan còn sảng khoái hơn. Suốt dọc đường nàng ta đã tự não bổ không ít chuyện. Khoảnh khắc nhìn thấy kẻ nghi là Sở Từ kia, trong đầu Giang Thù Nhan đã hiện ra đủ mọi kịch bản. Theo lẽ thường, Sở Từ đáng lẽ phải quên Tạ Thao từ lâu mới đúng, chẳng lẽ vận khí của Tạ Thao lại kém đến thế sao? Ngay cả khi cả hai cùng mất trí nhớ mà vẫn có thể tình cờ chạm mặt.

Ngươi là một Ma Quân, tại sao lại đột nhiên hạ mình tới cái bí cảnh nhỏ bé này chứ! Cái nơi đã tồn tại không biết bao nhiêu năm, bị người ta vét sạch sành sanh bao nhiêu lượt, ngoài một đạo truyền thừa tạm gọi là đáng giá ra thì căn bản chẳng có vật quý giá gì, một Ma Quân tới đây làm cái gì không biết!

Hơn nữa, Sở Từ từ khí chất đến ngoại hình đều thay đổi rất lớn, khiến Giang Thù Nhan nhất thời không dám nhận thức. Nàng ta buộc phải cân nhắc nhiều khả năng, ví dụ như: Sở Từ chẳng những không mất trí nhớ mà đầu óc còn trở lại bình thường. Nếu vậy, Sở Từ có vô vàn cách để tìm thấy Tạ Thao.

Việc Sở Từ không tìm thấy Tạ Thao vốn chỉ dựa trên tiền đề là nàng ta cũng mất trí nhớ. Một khi nàng ta vẫn tỉnh táo, thì cách thức thật sự quá nhiều. Ví như cảm ứng tàn dư của nội đan, hay như việc tàn hồn mà nàng ta từng uốn nắn bao năm trời giờ đã dung hợp với Tạ Thao, nếu chủ động cảm nhận, Sở Từ chắc chắn sẽ có tia cảm ứng vi diệu nào đó.

Giang Thù Nhan càng nghĩ càng lo sốt vó. Nàng ta vốn tưởng Tạ Thao có thể mượn cơ hội này cắt đứt với Sở Từ, ai ngờ mọi chuyện dường như đã chệch khỏi quỹ đạo nàng ta vạch ra, mà còn chệch đi rất xa. Đáng đau đầu hơn là Tạ Thao hiện đã mất trí nhớ... nàng ta căn bản không cách nào đem chuyện này ra bàn bạc trực tiếp được.

Càng nghĩ càng thấy nhức đầu, Giang Thù Nhan không biết đã bao nhiêu lần hối hận vì ngày trước tại sao lại giúp Tạ Thao, tại sao lại kết giao với người bạn này. Đúng là rắc rối trùng trùng! Giờ đây ngay cả cái chết nàng ta cũng không yên lòng mà chết nổi! Nếu không, dù có hồn bay phách tán, nàng ta cũng chẳng thể nhắm mắt! Đúng là "tử bất minh mục" (chết không nhắm mắt) mà!

Giang Thù Nhan xoa xoa thái dương, chỉ muốn nhanh chóng đưa Tạ Thao rời đi, càng xa Sở Từ càng tốt.

"Không ở lại nữa, không ở lại nữa! Ngươi nói đúng, chúng ta rời khỏi bí cảnh này ngay lập tức." Giang Thù Nhan giục Tạ Thao đi mau. Dẫu sao bọn họ đến đây cũng không vì tìm kiếm bảo vật, đơn thuần chỉ để rèn luyện, giúp Tạ Thao thích nghi và hòa nhập với tu chân giới một cách nhanh nhất mà thôi.

Muốn vào bí cảnh thì phải đợi cơ hội ba năm một lần, nhưng muốn ra thì lại rất đơn giản, bất cứ lúc nào cũng được.

Hai người giống như chạy trốn mà rời đi, không muốn nán lại trong bí cảnh thêm một giây nào nữa. Thậm chí sau khi thoát ra ngoài, Tạ Thao còn hít sâu một hơi, cảm thấy cảm giác kỳ quái kia tức thì tan biến.

Nàng còn tâm sự với Giang Thù Nhan: "Đây có phải là cái kiểu... hễ không thích một người thì ngay cả việc hít thở chung một bầu không khí với đối phương cũng thấy khó chịu không?"

Giang Thù Nhan: "..."

"Chắc là vậy đi."

Nói thật, trong lòng Giang Thù Nhan cũng thấy hơi xót xa. Tạ Thao rốt cuộc đã phải chịu bóng ma tâm lý sâu đậm đến mức nào mà mới có phản ứng lớn đến vậy với Sở Từ. Giờ bảo người kia không phải Sở Từ, Giang Thù Nhan tuyệt đối không tin. Người bình thường làm sao khiến Tạ Thao dù đã mất trí nhớ vẫn muốn tránh xa đến thế? Nhìn biểu cảm như nghẹt thở của nàng, thật là quá đáng thương.

"Tiếp theo chúng ta đi đâu?"

Tạ Thao xoa xoa lồng ngực, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều rồi hỏi: "Nếu trước kia ta có quen biết người này, giữa chúng ta còn có dây dưa, ngươi nói xem nàng ta liệu có đuổi theo không?"

Giang Thù Nhan rùng mình kinh hãi, cảm thấy khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra. Nàng không muốn đánh cược xem Sở Từ hiện tại đang mất trí nhớ hay đã khôi phục ký ức, cũng không muốn đánh cược liệu Sở Từ có nhận ra Tạ Thao - người đã thay hình đổi dạng này - chính là "A Như" của nàng ta hay không. Phải b*p ch*t mọi nguy hiểm ngay từ trong trứng nước, tuyệt đối không thể để sự việc tiếp tục diễn tiến như vậy được nữa.

Tâm trạng Giang Thù Nhan vô cùng phức tạp. Năm xưa nàng nợ Bạch Diệp, sau đó cứ luôn lẩn tránh nàng ấy. Bạch Diệp cũng từng đi tìm nàng, nhưng nàng luôn nhận được tin tức sớm rồi lánh đi. Ít nhất khi còn sống, Giang Thù Nhan đã luôn hành xử như vậy. Từ sau biến cố năm đó, nàng chỉ gặp lại Bạch Diệp đúng một lần, lần chủ động gặp mặt trước đó không tính.

Thế nhưng kể từ khi chết đi rồi quen biết Tạ Thao, nàng dường như cứ liên tục bị động lẫn chủ động mà tiếp cận Bạch Diệp. Nói là hoàn toàn cự tuyệt hay vô cùng chán ghét thì cũng không hẳn. Nhưng nỗi ray rứt và cảm giác mắc nợ trong lòng thực sự quá lớn. Mỗi lần gặp Bạch Diệp, thậm chí không cần gặp mặt, chỉ cần nghe thấy cái tên đó thôi, nỗi hổ thẹn đã dâng trào như sóng dữ nhấn chìm Giang Thù Nhan.

Giang Thù Nhan sẽ không ngừng nhớ lại dáng vẻ Bạch Diệp năm xưa, giọng nói khàn khàn nói với nàng rằng: "Ngươi đừng đi, chờ thêm chút nữa được không? Ta sẽ trở nên rất mạnh, mạnh đến mức có thể bảo vệ ngươi, có thể giúp ngươi báo thù, đừng đi."

Trong cả cuộc đời Bạch Diệp, dường như chỉ có lần đó là nàng ấy hạ mình hèn mọn đến vậy.

"Ta..." Giang Thù Nhan cắn răng nói: "Ta đưa ngươi đến một nơi để trốn, nàng ta sẽ không dám vác mặt đến đâu."