Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 26

Hắn vừa ngẩng đầu, liền thấy nữ nhân điên kia đang chau mày, gương mặt đầy vẻ khó chịu đứng đó. Nhìn bộ dạng ấy, dường như nàng ta chỉ cần nhấc tay một cái là có thể đánh cho hắn lún sâu xuống đất như trồng một củ cải vậy.

Hắn lập tức nhụt chí, "bạch" một tiếng ngã nhào xuống đất: "Đại tỷ, vừa rồi tiểu đệ chỉ lỡ... xì hơi một cái thôi, người cứ coi như chưa nghe thấy gì được không?"

"Đứng lên, có việc quan trọng cần ngươi làm." Nữ nhân điên một tay dắt tay Tạ Thao, tay kia khi đi ngang qua tiện thể xách lấy cổ áo nam nhân nọ, lôi hắn dậy.

Cứ thế, nàng ta lôi hắn thẳng vào trong phòng.

Nam nhân trẻ tuổi: (:з」∠)

Bên trong căn phòng là một mảnh hỗn độn, miệng lò luyện đan đang mở toang, khói đen tuy đã tan gần hết nhưng vẫn có thể nhìn thấy ít cặn bã vương vãi bên trong, thậm chí trên tường và dưới đất cũng đầy vết tích.

"Giúp ta luyện một viên đan dược." Nữ nhân điên lấy từ trong không gian trữ vật ra mấy chiếc hộp, ném hết cho nam nhân trẻ tuổi.

Nam nhân nọ ngồi bệt dưới đất cười hì hì ngây ngô: "Lò vừa mới nổ hỏng rồi, phải vá lại mới dùng được, nhưng trong tay ta không có nguyên liệu, đành phiền đại tỷ một chuyến vậy."

Hắn nhanh chóng viết một tờ danh sách rồi đưa cho nữ nhân điên: "Tha Sơn Ngọc có thể mang về nhiều một chút, sau này ta còn cần dùng đến."

Nữ nhân điên nhận lấy tờ giấy, thế mà không hề nổi giận, chỉ dịu dàng nói với Tạ Thao: "Hắn sẽ bảo vệ nnagf, ta đi rồi về ngay. Nàng có thể dạo quanh chỗ này một chút, cứ bảo hắn tìm thứ gì đó thú vị cho ngươi nàng."

Tạ Thao gật đầu ở lại. Nữ nhân điên cất danh sách rồi rời đi ngay lập tức. Nơi cần đến lần này khá xa, nếu nàng ta dùng tốc độ cao nhất đi về thì cũng nhanh, nhưng nếu mang theo Tạ Thao thì không thể đi nhanh như vậy được.

Vì vậy sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, nàng ta quyết định để Tạ Thao lại nơi này.

Nữ nhân điên vừa đi, nam nhân trẻ tuổi kia bắt đầu tò mò đánh giá Tạ Thao từ trên xuống dưới. Trên má hắn còn dính tro bụi, hắn giơ tay định lau đi, kết quả trên tay cũng đầy bụi, càng lau càng bẩn, biến mặt mình thành một mảng nhem nhuốc.

"Ta chưa từng thấy đại tỷ đối xử với ai như vậy bao giờ, cô..."

"Đại tỷ?" Tạ Thao càng thêm hiếu kỳ. Quan hệ giữa nữ nhân điên và nam nhân trẻ tuổi này dường như tốt hơn nàng tưởng, nhưng nếu họ thực sự thân thiết, tại sao hắn lại không biết đến sự tồn tại của A Như?

"Ta và đại tỷ là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên, có điều cũng nhiều năm rồi không gặp, để ta tính xem..." Hắn xòe ngón tay lẩm nhẩm, rồi nói: "Cũng phải sáu trăm năm rồi nhỉ..."

À, hèn chi không biết chuyện của A Như.

Tạ Thao nhìn quanh căn phòng một lượt, khó khăn lắm mới tìm được một chiếc ghế đẩu còn sạch sẽ để ngồi xuống. Nam nhân trẻ tuổi phủi phủi mông, tò mò sán lại gần: "Cô vẫn chưa trả lời ta, cô và đại tỷ... Có quan hệ gì thế?"

Gương mặt hắn hiện rõ hai chữ "hóng hớt", đôi mắt sáng rực lên.

Tạ Thao: "..."

"Ngươi đoán xem."

"Đạo lữ đúng không! Chắc chắn là đạo lữ rồi!" Hắn bỗng nhiên trở nên phấn khích lạ thường.

Tu tiên giả vốn không quá khắt khe về vấn đề giới tính, chỉ cần thần hồn hòa hợp là có thể kết thành đạo lữ. Suy cho cùng, tu tiên chính là hành động nghịch thiên, chuyện nghịch thiên còn dám làm, sá gì chuyện nam hay nữ.

Tuy nhiên, đại đa số mọi người vẫn ưu tiên chọn người khác giới, dù vậy số lượng các đại lão ở bên cạnh người đồng giới cũng không phải là ít. Đặc biệt là các nữ đại lão, dường như càng thiên vị đạo lữ là nữ giới hơn.

Nghe đồn vị kiếm tu mạnh nhất của Kiếm tông cũng đã kết thành đạo lữ với tiểu sư muội của mình, năm đó Giang Thù Nhan cũng từng qua lại với một vị nữ đại lão.

Cho nên sự phấn khích của hắn không nằm ở việc nữ nhân điên tìm một cô gái làm đạo lữ, mà thuần túy là vì nữ nhân điên "đã tìm được đạo lữ".

Đúng là cây sắt nở hoa!

Cây khô đâm chồi!

Ngàn năm có một!

Nhà cổ bốc cháy mà!

Tạ Thao không muốn bàn luận đề tài này với hắn vì chẳng có gì để nói, bèn dứt khoát phớt lờ ánh mắt đầy tò mò của hắn.

Nam nhân trẻ tuổi ho khan một tiếng, rồi nói: "Dẫu sao đại tỷ cũng còn lâu mới về, chúng ta tán gẫu chút đi! Thế này nhé, dùng một bí mật đổi lấy một bí mật, thấy sao? Ta nói trước cho!"

"Đại tỷ chắc chưa từng kể cho cô nghe chuyện hồi nhỏ nhỉ? Hai chúng ta đều từ Vô Hoạn Cốc đi ra. Trong cốc có một cây cổ thụ rất lớn, lúc nhỏ mấy đứa bọn ta đều chơi dưới gốc cây đó. Có một ngày, bọn ta chơi trốn tìm, một tiểu đồng bọn trốn tít trên ngọn cây, bị phát hiện rồi cũng không chịu xuống, còn lên mặt khiêu khích đại tỷ. Cô đoán xem chuyện gì xảy ra? Đại tỷ trực tiếp nhổ bật gốc cái cây đó luôn... Ha ha ha, tối hôm đó đại tỷ bị Thụ gia gia đuổi theo rất lâu, đòi đánh đòn vào mông nàng đấy!"

Vô Hoạn Cốc?

Tạ Thao chậm rãi quay đầu lại, nhìn chằm chằm nam nhân nọ: "Các người đi ra từ Vô Hoạn Cốc?"

Nam nhân trẻ tuổi đang cười tươi rói bỗng tắt ngấm nụ cười, hắn run rẩy hỏi: "Sao... Sao thế, đại tỷ chưa từng nói với cô à?"

Trong lòng hắn đang gào thét: Đây là lừa hôn! Rõ ràng là lừa hôn mà!

"Giờ thì biết rồi." Tạ Thao có chút ngẩn ngơ. Vô Hoạn Cốc, nói cách khác, nữ nhân điên không phải là người.

Những năm về trước, thế gian này vốn có yêu. Cái gọi là "yêu", chính là những động thực vật tu luyện có đạo mà hóa thành hình người.

Yêu và người kết hợp, sinh ra hậu duệ tự nhiên sẽ mang huyết thống bán nhân bán yêu.

Thời đại đó, những sự tồn tại như vậy vốn dĩ rất nhiều.

Tương truyền rằng, mấy ngàn năm trước thế gian vốn chẳng phải thế này. Không rõ đã xảy ra biến cố gì mà đại lục hoàn chỉnh bị phân cắt, giữa nơi nhân - ma cư ngụ và địa giới của Yêu tộc bỗng xuất hiện một bức bình chướng vô hình. Người không thể qua, yêu đã đi cũng chẳng thể trở lại. Mối quan hệ giữa nhân và yêu vốn dĩ đã chẳng mấy hòa hợp, nhân loại thì thèm khát những bảo vật trên thân yêu tộc, mà không ít yêu tộc cũng xem con người là mồi ngon. Sau này, Yêu tộc dứt khoát rời bỏ thế gian này, cả tộc di dời, chỉ để lại một ít huyết mạch bán yêu. Vì bị người đời bài xích, họ đành lui về ẩn dật tại Vô Hoạn Cốc.

Trong nguyên tác có nhắc qua chuyện này, thậm chí một nàng hậu cung của nam chính cũng là bán yêu, hậu duệ của hồ yêu và người, có đuôi, có tai, điển hình là một "thú nhĩ nương"!

Tạ Thao chấn động sâu sắc. Nàng cũng có thể coi là một kẻ cuồng lông nhung, theo bản năng liền phác họa trong đầu dáng vẻ nữ nhân điên kia khi mọc thêm đôi tai và cái đuôi, cảm giác ác cảm đối với đối phương bỗng nhiên vơi bớt đi vài phần.

Hèn chi lúc trước thấy nàng thích thỏ, nữ nhân điên lập tức tỏ vẻ không vui. Cũng may nàng túc trí đa mưu, không để lộ ra sở thích "cuồng lông" của mình.

Tạ Thao xoa xoa mặt, ánh mắt dần chuyển sang nam nhân trẻ tuổi. Nàng nở một nụ cười hòa ái, hỏi han đầy thân thiện: "Vậy nên... Huyết mạch Yêu tộc của nàng ta là...?"

Nghĩ đến tính cách của nữ nhân điên, Tạ Thao thật sự không đoán định chắc chắn được.

Nam nhân trẻ tuổi như bị lửa đốt tới đuôi, the thé la lên: "Cô cứ coi như ta chưa nói gì đi! Ta nói bậy đấy! Ta không hỏi cô nữa, cô cũng đừng hỏi ta!"

Hắn chạy cực nhanh, sợ bị Tạ Thao túm lại hỏi cho ra lẽ. Tạ Thao đương nhiên không thể đi hỏi nữ nhân điên, nàng chỉ coi đây là một chuyện thú vị, nghe xong thì thôi, rồi bắt đầu tự mình tham quan phòng luyện đan.

Nam nhân trẻ tuổi rõ ràng sợ Tạ Thao gặng hỏi đến cùng nên đã trốn biệt tăm. Tạ Thao dạo quanh một lát, thấy nhiều thứ quá chuyên môn nàng nhìn không hiểu, không tránh khỏi cảm thấy tẻ nhạt.

Thế là Tạ Thao bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ra ngồi trước cửa.

Ở Ma giới hiếm khi có được ánh nắng tốt thế này, nàng sưởi nắng đến mức buồn ngủ, lặng lẽ đợi nữ nhân điên trở về. Đang đợi, Tạ Thao vốn đang lim dim bỗng chậm chạp nhận ra có điều không ổn.

Gió hình như bị vật gì đó chắn lại.

Nàng mở mắt ra, cảnh vật vẫn vậy, nhưng trước mắt lại xuất hiện thêm một người.

"Ngươi đã cân nhắc kỹ chưa? Có muốn đi cùng ta không?" Người đó đứng ngược sáng làm Tạ Thao không nhìn rõ mặt mũi. Đến khi nàng ngồi dậy, mới rốt cuộc nhìn rõ được.

Là một nữ nhân xa lạ.

"Ngươi là ai?" Tạ Thao lặng lẽ đưa tay, từ từ chạm vào thanh kiếm bên hông. Nữ nhân nọ lấy tay quẹt nhẹ lên mặt, một gương mặt quen thuộc hiện ra.

Tạ Thao nhất thời kinh hãi đến run bắn người. Má ơi! Là A Như số 2!

Chính mắt nàng đã thấy nữ nhân này bị nữ nhân điên g**t ch*t kia mà!

"Đi cùng ta đi." Ả dịu dàng nói: "Ta sẽ không làm hại ngươi đâu, theo ta về Thương Thanh Môn, thấy thế nào?"

Tạ Thao nổi hết cả da gà da vịt, nàng nắm chặt chuôi kiếm, tim đập thình thịch: "Nhưng ta đâu có quen biết ngươi."

"Nhưng ta biết ngươi." Ả đưa tay ra định v**t v* Tạ Thao, Tạ Thao nhanh chóng lùi lại một bước né tránh.

Ả vẫn đưa tay ra, không rụt về, hồi lâu sau mới nói: "Ta không muốn ngươi ở lại bên cạnh Sở Từ, bởi vì sớm muộn gì nàng ta cũng sẽ hủy diệt thế giới này thôi. Nàng ta là một kẻ điên, chuyện gì cũng có thể làm ra được, ngươi ở lại đây không an toàn đâu."

"Có những lời ta không thể nói với ngươi lúc này, nhưng ta thực sự sẽ không hại ngươi, hãy tin ta một lần được không? Ta chỉ muốn bảo vệ ngươi, thuận tiện..." Đôi mày ả lạnh lẽo trong thoáng chốc: "Tìm cách g**t ch*t nàng ta."

Tạ Thao vẫn đầy cảnh giác, nàng giữ khoảng cách với nữ nhân này và luôn trong tư thế sẵn sàng động thủ: "Nàng ta sắp về rồi, ta khuyên ngươi nên rời đi. Ta không biết lần trước ngươi làm sao sống sót được, nhưng vận may không thể mãi mỉm cười với ngươi đâu."

"Phải làm thế nào ngươi mới chịu tin ta sẽ không hại ngươi?" Nữ nhân nọ thở dài, bất lực hỏi.

"Ngươi đến cả danh tính của mình còn không chịu nói cho ta biết, ta không cách nào tin ngươi được." Tạ Thao bình tĩnh đáp. Nàng không muốn vừa thoát hang cọp lại sa vào miệng sói.

Điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả.

"Có những chuyện hiện tại ta chưa thể nói, đến thời điểm thích hợp ta sẽ kể hết cho ngươi nghe. Ngươi ở bên cạnh Sở Từ lâu như vậy, chắc hẳn đã thấy rõ nàng ta là loại người nào rồi chứ?"

"Nàng ta máu lạnh, tàn nhẫn, điên cuồng, cố chấp. Nàng ta nói yêu ngươi mà ngươi cũng tin sao? Ta muốn cứu vớt thiên hạ, cứu vớt thương sinh, nhưng ngươi đối với ta cũng rất quan trọng, cho nên ta mới mạo hiểm khi nàng ta phát điên để tới đưa ngươi đi. Ngươi thực sự không thể tin ta sao?" Ánh mắt nữ nhân kia vẫn rất dịu dàng, ả tiến lên một bước rồi nói: "Dù vậy, ta vẫn phải đưa ngươi đi. Cơ hội này hiếm khi có được, ta không thể đợi thêm nữa. Ngươi nói đúng, nàng ta có thể sẽ về ngay bây giờ, đi cùng ta đi."

Ả nhanh chóng vươn tay về phía Tạ Thao, rõ ràng là định cưỡng ép mang nàng đi. Khoảnh khắc ả ra tay, Tạ Thao liền nhận ra, cho dù nữ nhân này đánh không lại Sở Từ, nhưng ả vẫn là một cường giả.

Ít nhất, Tạ Thao xa xa không phải đối thủ của ả.

Nữ nhân điên là "người quen", còn nữ nhân trước mắt này là "kẻ lạ". Tạ Thao đã nắm được bí kíp "vuốt lông" cho nữ nhân điên, nếu bắt buộc phải chọn, nàng chọn người quen.

Nhưng nàng không thể phản kháng, quá nhanh, nữ nhân nọ ra tay quá nhanh.

Ngay đúng lúc này, chiếc vòng tay trên cổ tay Tạ Thao bỗng nhiên phát sáng, một cái đầu quen thuộc thò ra, mở miệng là mắng: "Người ta ân ân ái ái là trời sinh một cặp, đâu đến lượt cái loại lão yêu bà nhà ngươi tới phản đối, cút mau cho ta!"

----------------

Lời tác giả: Phiên dịch một chút chính là, CP mà bà đây (Giang Thù Nhan) đang "đẩy thuyền", ngươi cũng dám phá sao?