"Sao vậy?" Nữ nhân điên thành thục vòng tay ôm lấy Tạ Thao từ phía sau. Nàng ta dường như rất thích cảm giác ôm lấy Tạ Thao, hoặc là được Tạ Thao ôm lấy.
Hiển nhiên vế trước dễ thực hiện hơn, vế sau còn phải tùy vào tâm trạng của Tạ Thao.
"Không có gì." Tạ Thao nhìn chằm chằm vào chiếc vòng trên tay: "Chỉ là đang cân nhắc xem có nên vứt cái thứ này đi không."
"Bên trong có gì sao?" Nữ nhân điên cũng nhờ Tạ Thao nhắc mới nhớ ra còn sự hiện diện của chiếc vòng này. Nàng ta vô thức ngồi thẳng dậy, rướn đầu về phía trước, tò mò quan sát.
Tạ Thao: "..."
"Không... Không có gì cả, chỉ là một không gian trữ vật, cộng thêm mấy thứ đồ linh tinh thôi. Cứ để đó vậy." Tạ Thao dứt khoát rụt tay lại, để ống tay áo che khuất chiếc vòng. Nàng thả lỏng cơ thể tựa ra phía sau, thở dài nói: "Dù sao cũng không dùng tới, cứ coi như cái đựng đồ đi."
May mà nữ nhân điên không truy cứu thêm, chỉ gật đầu. Hai người cứ thế dựa vào nhau, yên lặng chờ đợi thời gian từng chút một trôi qua. Bọn họ không làm bất kỳ việc gì dư thừa, chỉ lãng phí thời gian, lãng phí sinh mệnh như vậy. Nhưng hiển nhiên, dù là đang lãng phí, cũng không ai cảm thấy điều này có gì không tốt.
Tạ Thao bình thản tựa đầu lên khuôn ngực của nữ nhân điên, tâm thế rất đỗi an nhiên. Trong lúc "đi bước nào tính bước nấy" này, nàng không muốn suy nghĩ quá nhiều, có nghĩ thì cũng giấu kín trong lòng.
Cứ như thế này là tốt rồi, đủ rồi. Dù sao mục tiêu của nàng cũng đủ kiên định, không thể bị bất kỳ ngoại vật nào làm lay chuyển.
"Còn nơi nào muốn đi nữa không?" Tạ Thao lười biếng hỏi.
"Những nơi cấp bách thì không còn nữa. A Như muốn đi đâu? Ta đi cùng nàng." Nữ nhân điên vươn ngón tay giúp Tạ Thao chải lại mái tóc dài. Nàng ta rất thích nhìn những sợi tóc đen nhánh như mực khẽ luồn qua kẽ tay mình.
Tạ Thao cũng chẳng có nơi nào đặc biệt muốn đến. Nàng trầm ngâm một lát rồi nói: "Đi xem địa giới của phe chính đạo đi."
Ma giới là nơi Tạ Thao không thông thạo. Trong nguyên tác, nàng chưa đọc đến những chương dài kỳ viết về Ma giới, vừa mới bắt đầu phần này nàng đã bỏ dở rồi. Ngược lại, địa bàn của chính đạo thì nàng còn biết đôi chút. Muốn đào tẩu, đương nhiên phải đến nơi thân thuộc để quy hoạch, khả năng thành công mới cao hơn một chút.
"Được." Nữ nhân điên nghiêng đầu, vai kề vai với Tạ Thao: "Bên đó cũng có nhiều phong cảnh đẹp, chúng ta có thể đi xem."
"Nhưng trước đó, chúng ta cần đi tìm một người, sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu."
Trong tu chân giới, có một bộ phận người nhờ vào thiên phú mà phù hợp với việc luyện đan hoặc luyện khí hơn. Họ có thể từ đó đạt được cảm ngộ, từ đó thăng tiến cảnh giới. Tuy chiến lực có thể hơi kém một chút, không bằng những tu đạo giả quanh năm lăn lộn trên ranh giới sinh tử, "lấy chiến dưỡng chiến", nhưng tốc độ thăng tiến thì không hề chậm.
Chuyện luyện đan, luyện khí, quan trọng nhất chính là ở hai chữ "đốn ngộ".
Có lẽ khi họ luyện chế ra một viên đan dược cực kỳ trân quý và hiệu quả, trong quá trình đó không ngừng gạn lọc tạp chất từ nguyên liệu, để chúng từ từ dung hòa, quan sát quy luật bên trong, và rồi - thành đan.
Quá trình này cực kỳ giống với quá trình tu luyện của tu đạo giả: hấp thụ linh khí, lọc bỏ tạp chất, để chúng dần dần hòa nhập vào đan điền, chờ cho đến khi đan điền tràn đầy, lại cần thêm một chút linh quang để họ nhìn thấy cánh cửa dẫn đến cảnh giới tiếp theo.
Luyện đan sư và luyện khí sư, đặc biệt là bậc đại sư, rất được săn đón trong tu chân giới. Thậm chí có người còn có thể khai môn lập phái, thu nhận đồ tử đồ tôn, dần dần phát triển môn phái thành một thế lực lớn.
Người mà nữ nhân điên muốn tìm chính là một luyện đan sư.
Vị luyện đan sư đó đã bế quan rất lâu, mấy trăm năm không lộ diện, cũng chưa từng luyện đan cho ai. Tạ Thao vốn tưởng rằng một người như vậy phải ở nơi cực kỳ hẻo lánh, không dấu chân người để bế tử quan đột phá.
Nhưng nàng vạn lần không ngờ tới, nữ nhân điên lại đưa nàng đến nơi duy nhất ở Ma giới có người phàm sinh sống.
Đó là một tòa thành nằm giữa thành Phủ Tuyết và thành trì trung tâm của Ma Quân. Quy mô tòa thành khá lớn, nhưng ở Ma giới lại vô danh, cũng không có Thành chủ.
"Ma giới cũng có người phàm sao?" Tạ Thao hơi kinh ngạc. Bởi lẽ người phàm ở đây rất dễ bị ma khí xâm thực, dần dần mất đi lý trí, giống như những động vật bị ma hóa vậy.
"Có." Nữ nhân điên thấp giọng giải thích: "Ngay cả giữa tu chân giả với nhau cũng có tỷ lệ nhất định sinh ra hậu duệ không có thiên phú. Ngày trước có một vị Ma Quân, hắn yêu một nữ nhân bình thường, hai người ở bên nhau sinh ra một đứa trẻ cũng bình thường. Nữ nhân kia bẩm sinh kinh mạch khuyết thiếu, không hoàn chỉnh. Không giống như những người chỉ đơn thuần bị tắc nghẽn kinh mạch có thể dùng thiên tài địa bảo để đả thông sau này. Trường hợp khuyết thiếu bẩm sinh thì dù không thể tu luyện đến cảnh giới tối cao, nhưng nếu phá vỡ được một tầng cảnh giới thì cũng có thể sống thêm vài chục, thậm chí hàng trăm năm."
"Nhưng nếu kinh mạch khuyết thiếu bẩm sinh, vách kinh mạch lại quá mỏng manh thì không thể làm vậy được, trừ phi trọng tố lại toàn bộ kinh mạch. Ma Quân hy vọng có thể ở bên người mình yêu thêm nhiều năm nữa, đã dùng mọi cách thức, cuối cùng chuẩn bị được một phương thuốc có thể giúp người ta trọng tố kinh mạch. Thuốc chỉ có duy nhất một phần, lại tiêu hao quá nửa sức mạnh của hắn, thế nhưng... Con gái của hắn lại kế thừa thể chất của mẹ."
"Hắn không có cách nào đưa ra lựa chọn. Một bên là thê tử, một bên là con gái, đau đớn vô cùng. Cuối cùng... Thê tử của hắn biết chuyện, đã cự tuyệt hắn."
"Mọi người mẹ đều yêu thương con mình, bà ấy hy vọng con gái mình có thể bước lên tiên đồ, sống thêm được vài năm. Thế nhưng con gái bà ấy cũng nghĩ như vậy."
"Không ai chịu sử dụng viên đan dược đó, thà rằng chỉ sống vỏn vẹn vài chục năm ngắn ngủi. Ma Quân không cách nào chọn lựa, chìm đắm trong dằn vặt, còn đau khổ hơn cả lúc chưa tìm ra cách."
"Cuối cùng, thê tử và con gái đều nguyện ý làm một người bình thường sống trọn kiếp người ngắn ngủi này. Ma Quân tôn trọng lựa chọn của họ. Mười mấy năm sau thê tử qua đời, Ma Quân đã tạo ra tòa thành này, dùng toàn bộ linh thạch và bảo vật tích lũy cả đời để thiết lập một trận pháp bao phủ toàn thành, khiến người phàm sống ở đây không bị ma khí xâm thực. Sau đó hắn gửi gắm con gái cho bằng hữu, rồi tuẫn tình theo thê tử."
"Tòa thành này được để lại, phàm là những đứa trẻ sinh ra ở Ma giới nhưng không có thiên phú đều có thể đến đây sinh sống, trải qua cuộc đời như một người bình thường."
"Ma giới có một quy tắc chưa từng được xướng tên nhưng khắc sâu trong lòng mỗi người: Dù phân tranh thế nào, thù hận ra sao, tuyệt đối không được làm ảnh hưởng đến nơi này. Vì vậy ngoài người phàm, cũng có một số kẻ thiên phú cực kém hoặc những người muốn rửa tay gác kiếm tìm đến đây lánh đời."
"Dần dần tòa thành này ngày càng phát triển, trở thành dáng vẻ như hiện tại."
Tạ Thao thở hắt ra một hơi vì câu chuyện cảm động đó.
Nữ nhân điên đột ngột hỏi: "Nếu là nàng, nàng sẽ chọn thế nào?"
"Là uống viên đan dược đó, hay là không uống?"
Tạ Thao phóng tầm mắt nhìn về phía tòa thành kia, không cần suy nghĩ dù chỉ một giây: "Sẽ không. Nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến cô con gái cả, bởi vì dược liệu của đan dược vẫn có thể từ từ thu thập lại. Quan trọng là, người ta yêu phải đánh đổi hơn nửa thực lực, lại còn là loại tổn hại không thể khôi phục."
"Là một Ma Quân, một khi thực lực bị suy yếu đến mức đó, e rằng cả đời này sẽ chẳng được yên ổn. Cho dù có thể sống sót, cũng sẽ đánh mất đi sự kiêu hãnh và tôn nghiêm của chính mình."
"Cuộc đời của người phàm rất ngắn ngủi, dài nhất cũng chỉ trăm năm. Nếu trong quãng đời ngắn ngủi ấy, người ta yêu đã mang lại cho ta niềm vui gấp mấy lần người khác, thì ngay cả cái chết đối với ta cũng chẳng là gì. Nếu cuộc đời dài đằng đẵng, có thể sống tới mấy trăm mấy ngàn năm nhưng chúng ta đều không hạnh phúc, vậy chẳng thà chết sớm cho rồi."
"Hắn chọn rời đi cùng thê tử của mình, vậy thì lúc tuẫn tình, chắc hẳn cũng là một tâm thế vui vẻ."
Nữ nhân điên nghiêng đầu xuất thần, hồi lâu sau mới vươn tay nắm lấy Tạ Thao, chậm rãi đi xuống sườn núi.
Nàng ta không đưa ra ý kiến của mình, cũng không nhận xét về lựa chọn của Tạ Thao, chỉ là bước chân rất nhẹ nhàng, tâm trạng cũng có vẻ thanh thản hơn nhiều.
Tòa thành không tên này thậm chí còn lớn hơn thành Phủ Tuyết một chút. Bởi lẽ những người phàm sinh sống trong đó qua bao nhiêu thế hệ sinh sôi nảy nở, số lượng đã cực kỳ đông đúc. Ngoại trừ việc không thể rời khỏi đây, các phương diện khác họ đều không khác gì người bình thường ở nhân gian.
Dù sao thì ở thế giới bên ngoài, cũng có rất nhiều người cả đời bận rộn vì sinh kế, đến thời gian ngẩng đầu nhìn trời còn chẳng có, nói gì đến việc đi xa ngắm nhìn phong cảnh.
Tòa thành phát triển rất tốt, những thứ cần có đều có đủ. Hơn nữa vì mọi người không thể rời đi nên ngành giải trí đặc biệt phát triển. Trên phố có không ít sân khấu, suốt cả ngày đều có các gánh hát biểu diễn, lại có cả những gánh xiếc mãi võ bán nghệ. Đồ ăn, thức uống, đồ chơi, đủ loại cửa tiệm mọc lên san sát.
Sự phồn hoa này chẳng kém cạnh gì thủ đô của một quốc gia.
"Nhưng mà, không phải chúng ta định tìm một vị luyện đan sư sao?" Tạ Thao tò mò hỏi: "Hắn sẽ bế quan ở một nơi như thế này sao?"
"Ừm, ở ngay đây." Nữ nhân điên chậm rãi nói: "Hắn là một người điên, nói là muốn dùng nhân tình thế thái, hỉ nộ ái ố để luyện đan. Hắn đã sống ở đây rất nhiều năm rồi."
"Nơi này có khá nhiều chỗ vui chơi, trong lúc chờ đan dược, chúng ta có thể vui chơi vài ngày." Mục tiêu của nữ nhân điên rất rõ ràng, nàng ta dắt Tạ Thao len lỏi qua các con phố ngõ hẻm, rất nhanh đã đi vào một con ngõ nhỏ sâu hun hút.
Cuối ngõ, bên trái treo một chiếc lồng đèn đỏ, cánh cửa khép hờ, đây là dấu hiệu bên trong làm nghề "mua phấn bán hương", hơn nữa còn là kiểu tư nhân.
Bên phải là một khoảng sân đặt mấy chiếc bàn, vài gã đàn ông đang tụ tập chọi gà, đá chó.
Ở giữa là một cánh cửa nhỏ đóng chặt, nữ nhân điên tiến lên gõ cửa. Ba tiếng gõ trôi qua, hồi lâu vẫn không có động tĩnh, nàng ta dứt khoát tung một cước đạp văng cánh cửa. Do lực quá mạnh, cánh cửa rung rinh rồi rụng xuống một cánh.
Tạ Thao: "..."
Bùm! - Từ trong phòng truyền ra một tiếng nổ lớn như pháo nổ. Chỉ vài giây sau, một người đẩy cửa bước ra, khói đen mù mịt tuôn ra ào ào. Người đó vừa lau nước mắt vừa đi ra ngoài, rõ ràng là đang chửi rủa nhưng giọng điệu lại rất mềm mỏng: "Kẻ nào đó! Có đức hạnh chút không hả? Không biết chủ nhân có nhà hay không mà đã dỡ cửa, làm vậy là bị sét đánh đấy nhé! Ta nguyền rủa ngươi cả đời này không có đạo lữ!"
*****
Lời tác giả: T_T Đừng có gấp, những gì các ngươi muốn xem đều sẽ có. Không bồi dưỡng tình cảm thì lúc "hỏa táng tràng" sẽ không thú vị. Hơn nữa, ta còn chưa viết đến động lực lớn nhất khiến ta mở hố này: Tạ Thao đối diện với Sở Từ hỏi: "Giữa ta và A Như, ai [bíp] nàng sướng hơn?"