Biểu cảm của Tạ Thao trong nháy mắt đó bỗng trở nên vô cùng hòa ái, nàng trưng ra bộ dạng như thể vừa mới nghe thấy tiếng gọi, kinh ngạc bước tới nhìn Giang Hạo Hãn: "Ta mới vừa rồi còn cho là mình nghe lầm, thì ra thật sự là ngươi."
"Chẳng phải các ngươi đã lên linh chu trở về rồi sao? Chuyện này là thế nào? Những người khác đâu?" Biểu cảm của nàng có phần hơi phô trương, nhưng Giang Hạo Hãn đang lúc phấn khích tột độ nên chẳng hề nhận ra, dù sao khó khăn lắm hắn mới đợi được vị cứu tinh này.
"Chúng ta... chúng ta lúc ấy vừa rời khỏi nơi đó chưa xa thì đụng độ ma tu..."
Vận khí của đám người Giang Hạo Hãn thực sự quá kém. Khi nữ nhân điên kia xuất hiện đã làm kinh động đến vô số ma thú, khiến những ma tu đang săn bắt thú gần đó tưởng rằng có thú triều, lúc kéo đến thì đụng độ ngay nhóm của Giang Hạo Hãn.
Tu sĩ chính đạo so với đám linh thú này còn đáng giá hơn nhiều, thế là bọn chúng liền quay sang bắt giữ cả nhóm. Mấy chục người cuối cùng chạy thoát chẳng được bao nhiêu, bởi đa phần đều là tân môn đệ tử vừa nhập môn. Sau khi mấy vị sư huynh thực lực cao hơn bàn bạc, họ quyết định đoạn hậu để hai ba người chạy trốn, dù sao cũng phải có người về sư môn đưa tin thì mọi người mới có cơ hội được cứu.
Giang Hạo Hãn cũng chẳng rõ những người khác đã đi đâu, chỉ biết vì thể chất đặc thù nên hắn bị đưa tới thành Đông Ma chờ ngày bị đem bán.
Hắn có những lời chưa nói, nhưng trong lòng Tạ Thao hiểu rõ, đám đệ tử mới nhập môn thực lực thấp kém kia có lẽ đã...
Bởi vì kẻ có tu vi quá thấp căn bản không chịu nổi ma khí xâm thực, chỉ cần vào Ma giới, nhiều thì ba năm ngày, ít thì một hai ngày sẽ bị ma khí đồng hóa hoàn toàn.
Giang Hạo Hãn nếu không nhờ cái vận khí của "nam chính", khiến tên chủ sạp cảm thấy có thể bán được giá cao mà đặc biệt che chở, thì hắn cũng đã sớm tan thành mây khói.
Tạ Thao suy tư giây lát rồi gọi chủ sạp tới: "Hắn, bao nhiêu linh thạch?"
"Linh thạch thượng phẩm thì hai trăm, loại kém hơn thì bốn trăm." Chủ sạp cười như không cười: "Giá này đã rất công đạo rồi, nếu ngươi lấy ra được thì bây giờ có thể đem người đi."
Giang Hạo Hãn lập tức dùng ánh mắt đáng thương nhìn Tạ Thao. Hai trăm linh thạch không phải con số nhỏ. Đặc biệt là linh thạch thượng phẩm - loại linh thạch tinh khiết, gần như không có tạp chất, hàm lượng linh khí cực cao, không cần tinh luyện mà có thể trực tiếp chuyển hóa thành linh lực, bởi vậy luôn được săn đón nhất. Loại kém hơn chứa nhiều tạp chất, khi tu luyện phải phân tâm bài trừ chúng, dẫn đến hiệu suất sụt giảm. Hai trăm viên linh thạch thượng phẩm đủ để mua một thanh pháp khí cực tốt, dùng để mua một tu sĩ vừa mới Trúc Cơ thì tuyệt đối là cái giá trên trời.
Nữ nhân điên bên cạnh mắt chẳng hề chớp, dù sắc mặt rất khó coi nhưng vẫn lập tức móc ra một hộp linh thạch quẳng lên sạp.
Giang Hạo Hãn suýt nữa thì mừng phát khóc, xích sắt trên người rung lên loảng xoảng. Nhìn Tạ Thao từng bước tiến lại gần như muốn mở khóa cho mình, hắn nói liến thoắng: "Đa tạ sư tỷ! Đệ cứ ngỡ mình tiêu đời rồi, không ngờ lại gặp được Đại sư tỷ ở đây, thật sự là quá tốt..."
Lời còn chưa dứt, biểu cảm cuồng hỉ vẫn còn đóng băng trên mặt, hắn chậm rãi cúi đầu xuống.
Trên tay Tạ Thao cầm một thanh đoản kiếm, không một tiếng động đâm thẳng vào tim hắn. Để đề phòng một kiếm không chết, nàng còn xoay chuôi kiếm vài vòng, đảm bảo nghiền nát trái tim hắn thành tương vụn.
Giang Hạo Hãn sững sờ hoàn toàn. Lần đầu gặp Tạ Thao, hắn từng cảm nhận được sát khí lóe lên rồi biến mất trên người nàng, nhưng vì hai người trước đây chưa từng gặp mặt, không oán không thù nên hắn cứ ngỡ đó là ảo giác.
Thế nhưng... thế nhưng...
"Tại sao..." Giang Hạo Hãn vừa mở miệng, máu tươi đã trào ra theo khóe môi. Đôi mắt hắn trừng trừng nhìn Tạ Thao, đầy oán độc, hận thù và nhiều hơn cả là sự hoang mang.
"Vì Tạ Thanh Đình."
Tạ Thao mắt chẳng hề chớp, dứt khoát rút kiếm. Nàng làm việc vốn rất cẩn trọng, đây dù sao cũng là nam chính, ai biết được đâm vào tim có chết hẳn không, vạn nhất còn có thể phục sinh thì sao?
Nàng gọn gàng vung kiếm chém bay đầu Giang Hạo Hãn. Nhìn cái thủ cấp đầy vẻ không tin nổi lăn lông lốc trên đất rồi dừng lại với khuôn mặt hướng lên trời, trút ra hơi thở sinh cơ cuối cùng.
Có lẽ đến chết hắn cũng không dám tin, rõ ràng... rõ ràng hắn là nam chính mà! Sao có thể... sao có thể...
Chủ sạp đứng bên cạnh đã ngây dại, chẳng thể ngờ sự việc lại diễn biến theo chiều hướng này. Phong cách này thay đổi có phải hơi nhanh quá không? Rốt cuộc ai mới là ma tu đây!
Lão ta lắp bắp nửa ngày không thốt nên lời, Tạ Thao liếc xéo một cái, đá hộp linh thạch tới trước mặt lão ta: "Tự mình kiểm lại đi."
Vốn dĩ túi da này của Tạ Thao đã rất xinh đẹp, chỉ là nó vốn thuộc về Tạ Thanh Đình - đóa hoa tuyết trên đỉnh núi cao lạnh lẽo. Nhưng giờ đây, linh hồn bên trong đã đổi thành Tạ Thao. Khi nàng nhướng mày liếc mắt, khuôn mặt dính chút vết máu ấy lại mang một vẻ quyến rũ đến kinh người. Nhưng vẻ quyến rũ đó chỉ thoáng qua như mầm non dưới lớp tuyết dày, cố gắng đâm xuyên lớp băng rồi lại nhanh chóng bị tuyết rơi phủ kín.
Chủ sạp không phải tu sĩ Hợp Hoan Đạo mà còn phải nhìn thêm vài lần, huống hồ mấy tên ma tu Hợp Hoan Đạo đứng gần đó.
Tâm trạng vốn đang chuyển biến vui vẻ vì cái chết của Giang Hạo Hãn, nữ nhân điên kia bỗng chốc lại không vui. Nàng xách một tên ma tu nhìn lâu nhất tới. Cách nàng ta xách người là thế này: năm ngón tay cắm thẳng vào xương sọ.
Tên ma tu kia thực lực cũng không tệ, nhưng trong nhất thời lại chẳng thể phản kháng, thậm chí cảm thấy linh lực Nguyên Anh trong cơ thể như bị đóng băng, không cách nào vận chuyển.
"Người muốn sống lâu một chút, thì phải học cách đừng nhìn những thứ không nên nhìn."
Máu tươi chảy ròng ròng khắp mặt hắn, trông chẳng khác nào lớp mứt dâu tưới đẫm lên khối bánh pudding. Mấy tên ma tu khác có mặt tại đó lập tức cứng đờ người, run rẩy như lũ khỉ trong màn 'giết gà dọa khỉ'. Bởi lẽ, kẻ vừa bị giết trong nháy mắt kia chính là kẻ có thực lực mạnh nhất trong nhóm bọn chúng.
Đến cả hắn còn chẳng có lấy một cơ hội phản kháng, nói gì đến những kẻ còn lại.
Đôi mắt nữ nhân điên lóe lên tia máu đỏ lựng, nàng thong thả dùng bàn tay còn lại móc ra Nguyên Anh của tên ma tu đó, rồi bóp nát thành vụn cám ngay trước mặt những "con khỉ" đang đứng chôn chân.
Tên ma tu tội nghiệp chỉ kịp rú lên hai tiếng thảm thiết rồi trực tiếp tan thành mây khói. Những kẻ chứng kiến xung quanh không kìm được mà rùng mình một cái lạnh sống lưng, đầu cúi thấp đến tận kẽ chân.
Thấy cảnh này, tâm trạng nữ nhân điên mới khá lên đôi chút. Nàng ta đã đủ kiềm chế rồi, nếu không phải vì có Tạ Thao đứng cạnh, sợ làm A Như kinh hãi, nàng ta đã sớm nghiền nát tất cả những kẻ ở đây thành tro bụi.
Cái "lớp lọc" mà nữ nhân điên dành cho Tạ Thao thực sự quá dày, dường như nàng ta đã hoàn toàn quên mất Tạ Thao vừa mới tự tay kết liễu một mạng người. Trong tâm khảm nàng ta, Tạ Thao luôn là người mềm mỏng, dịu dàng và đáng yêu nhất.
Cảnh tượng quá đỗi máu me sẽ làm kinh động đến Tạ Thao mất.
"Chúng ta tiếp tục dạo phố thôi." Nữ nhân điên tiện chân đá văng cái đầu của Giang Hạo Hãn sang một bên vì trông quá ngứa mắt, rồi đưa tay dắt Tạ Thao.
Tạ Thao lặng lẽ rút trong ngực áo ra một chiếc khăn lụa, nắm lấy bàn tay nữ nhân điên, tỉ mẩn lau sạch từng chút một, không bỏ sót một kẽ tay nào. Dù sao năm đầu ngón tay này vừa mới dính đầy máu, thậm chí có khi còn lẫn cả óc người.
Không rửa tay mà đòi nắm tay sao?! Nàng tuyệt đối không cho phép!
Tạ Thao lau vô cùng kỹ lưỡng, đợi đến khi bàn tay kia sạch sẽ hoàn toàn mới một lần nữa mười ngón đan chặt lấy tay nữ nhân điên.
Biểu cảm của nữ nhân điên trở nên hân hoan thấy rõ, nàng ta vờ như điềm tĩnh mà nói: "Có thích thứ gì cứ bảo ta, ta mang đủ linh thạch."
Trước đó nàng ta đã yêu cầu Thành chủ thành Đông Ma cung cấp một ít linh thạch, chính là để chuẩn bị cho những lúc cần dùng như thế này. Ngươi xem, chẳng phải dùng đến rồi sao? Con người ta phải có tầm nhìn xa trông rộng thì mới khiến đạo lữ vui vẻ được.
"Ừm..." Tạ Thao khẽ đáp một tiếng rồi không nói gì thêm. Hai người chậm rãi bước về phía trước, nhưng chẳng ai còn tâm trí nhìn vào những sạp hàng xung quanh nữa.
Dù cả hai đều im lặng, nhưng không khí giữa họ không hề tệ, trái lại còn mang vẻ ôn hòa rõ rệt.
Đi được một quãng xa, nữ nhân điên đột ngột lên tiếng: "Nếu cảm thấy không thoải mái, chúng ta về thôi. Chợ phiên lúc nào chẳng có, khi nào nàng muốn dạo chúng ta lại tới, hoặc là khi nàng muốn mà không có phiên chợ cũng chẳng sao."
Cùng lắm thì bảo Thành chủ thành Đông Ma tổ chức một cái tạm thời là được!
Thành chủ thành Đông Ma: ???
"Xin lỗi." Tạ Thao hít một hơi thật sâu. Nàng vốn đến từ một thời đại hòa bình, dù lúc ra tay giết người trông có vẻ quyết đoán dứt khoát, nhưng kỳ thực trong lòng vô cùng khó chịu.
Ngoại trừ những kẻ bẩm sinh đã xem nhẹ mạng sống, chẳng có ai lần đầu giết người mà lại có thể thong dong tự tại, không chút để tâm. Nàng cũng không ngoại lệ.
Dù ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Giang Hạo Hãn, trong nàng đã trỗi dậy sát cơ, chỉ mong kẻ này chết quách cho rảnh nợ, vừa trả thù cho Tạ Thanh Đình, vừa giải quyết được vô số hậu họa về sau. Quan trọng hơn, Tạ Thao hiểu rất rõ, đã dấn thân vào thế giới cá lớn nuốt cá bé này, nàng sớm muộn cũng phải giết người. Cho dù là để bảo mạng, cũng có ngày nàng phải học cách ra tay.
Đã như vậy, chi bằng phải làm quen từ sớm.
Về phương diện này, Tạ Thao đã có thể coi là mạnh mẽ. Nàng không hề nôn mửa, hoàn toàn khắc chế được d*c v*ng muốn nôn, chỉ là trong dạ dày vẫn không ngừng cuộn trào khó chịu.
Nàng đã tự tay kết thúc một sinh mạng, cho dù sinh mạng đó thuộc về kẻ mà nàng cực kỳ, cực kỳ căm ghét.
Tạ Thao thực sự không còn tâm trí đâu mà đi dạo tiếp, nàng quay đầu lại định nói: "Chúng ta về thôi."
Nữ nhân điên liền dừng bước, ôm nàng vào lòng. nữ nhân điên rất thích dùng gò má mình dán vào mặt Tạ Thao, nàng ta mê đắm hơi ấm truyền đến từ làn da ấy. Nó khiến nàng ta cảm thấy mình giống như một người sống bình thường.
"A Như..."
"Sau này, những việc giết chóc cứ giao cho ta. Nàng chỉ cần nói cho ta biết, nàng muốn kẻ nào phải chết."
Nữ nhân điên là kẻ mà đôi tay đã nhuốm đầy máu tanh, nàng ta cũng chẳng màng tới việc phải nhuốm thêm chút nữa. Vì vậy, nàng ta rất sẵn lòng trở thành thanh đao trong tay Tạ Thao. Vì nàng mà phạt gai rẽ lối cũng được, hay giết ra một tòa núi thây biển máu cũng chẳng sao.
Có những chuyện, đối với người khác là thạch tín, nhưng đối với nàng ta lại là mật ngọt.