Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 18

Nước mắt như suối phun trào ra từ hốc mắt Thành chủ thành Đông Ma.

Đây chính là minh chứng hùng hồn cho câu "vuốt mông ngựa vuốt tới chân". Một tai họa từ trên trời rơi xuống đầu, khiến hắn bị đánh cho đầu váng mắt hoa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng mà chẳng biết phải làm sao.

Chẳng lẽ lại nói với vị sát tinh trước mặt rằng: "Ngài đã trách lầm ta rồi, ngài phải xin lỗi ta đi!" sao?

Khả năng chỉ giây tiếp theo thôi, hắn sẽ hóa thành tro bụi, loại bụi mịn đến mức chẳng ai quét nổi ấy chứ. Thế nên, ngoài việc nhẫn nhục ra, hắn còn có thể làm gì? Đánh không lại thì chỉ có nhẫn để bảo toàn mạng sống mà thôi.

Tạ Thao nhận ra mình đã trách lầm người thì cũng có chút áy náy. Nhìn đám người này thảm hại biết bao, nhất là lão Thành chủ, ít ra những người khác còn chưa kịp bị ăn đòn, trừ cái gã không muốn giữ lại đôi mắt kia.

Nhưng nữ nhân điên thì chẳng có lấy một tia áy náy nào. Trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, đừng nói là trách lầm, dù có lỡ tay giết sạch bọn họ thì họ cũng chỉ có thể tự trách mình vận khí không tốt, trách mình quá yếu mà thôi.

Đó chính là quy tắc của Ma giới.

Thấy không có việc gì, nữ nhân điên phẩy tay cho bọn họ cút ra ngoài, thậm chí còn nhẹ tênh buông một câu: "Dọn sạch đống bẩn thỉu trên sàn đi."

Đống bẩn thỉu đó là gì? Là máu và nước mắt của Thành chủ thành Đông Ma đấy!

Hắn rất muốn nấc lên một tiếng nghẹn ngào nhưng không dám, chỉ có thể cúi đầu vâng lệnh, sai người cấp tốc xóa sạch dấu vết hiện trường. Trước khi bọn họ rời đi, nữ nhân điên lại dặn thêm: "Ta và A Như có thể sẽ ở lại đây vài ngày. Trong thời gian này, nếu không có việc gì quan trọng thì chớ có đến làm phiền."

Thành chủ nghe đến đây mà lệ nóng lại tuôn rơi, nỗi bi thống trong lòng không sao che giấu nổi. Hóa ra những ngày tháng khổ sở này còn phải kéo dài thêm sao? Hy vọng đến lúc hai vị này rời đi, hắn vẫn còn giữ được mạng già.

---------------

Sau khi mọi người đã lui ra, nữ nhân điên nửa ôm nửa dìu Tạ Thao trở lại phòng. Nàng ta trầm giọng nói: "Trách hắn không suy xét thấu đáo, khiến cơ thể nàng khó chịu. Đêm nay nàng hãy tu luyện thật tốt, hấp thụ hết phần linh khí dư thừa đi."

Tạ Thao thầm cảm ơn Thành chủ một tiếng, dù sao thì "trinh tiết" của nàng lại giữ được thêm một đêm nữa.

Nàng ngoan ngoãn gật đầu: "Được."

Thế là nàng leo lên giường nhập định, lão Thành chủ vì muốn nịnh bợ nữ nhân điên nên đã dùng toàn thiên tài địa bảo cực phẩm để nấu ăn. Dù linh khí đã thất thoát một phần nhưng lượng còn lại vẫn đủ để Tạ Thao hấp thụ rất lâu. Mãi đến khi trời sáng, nàng mới chỉ cảm thấy cơ thể không còn đau trướng vì linh khí quá tải, nhưng lượng dư thừa vẫn còn rất nhiều.

Cứ đà này, nàng có thể dựa vào cái cớ này để trì hoãn thêm vài ngày. Nghĩ đến đây, Tạ Thao còn có chút vui thích. Có lẽ nữ nhân điên cũng nhận ra điều đó nên mới quyết định ở lại thêm vài ngày. 

Ban ngày, Tạ Thao không tiếp tục hấp thụ linh khí nữa. Không để dành thời gian tu luyện vào buổi tối thì làm sao kéo dài thời gian "không làm chuyện đó" được chứ?

Lão Thành chủ khi chuẩn bị thức ăn cho bữa sau đã không còn dám dùng nguyên liệu đại bổ nữa, chỉ chuẩn bị những món bình thường nhưng hương vị vẫn cực kỳ xuất sắc. Tạ Thao vốn đã dần quen với việc tích cốc, nhưng có đồ ngon thì tội gì không ăn! Thế nên nàng vẫn duy trì thói quen ăn ngày ba bữa mỗi khi rảnh rỗi.

Dùng bữa xong, Tạ Thao chủ động đề nghị: "Chúng ta ra ngoài đi dạo một chút nhé?"

"Muốn dạo thành Đông Ma sao?" Nữ nhân điên đưa tay ra: "Nhưng nàng phải luôn nắm lấy tay ta, nếu không sẽ không an toàn đâu."

"Được." Tạ Thao dứt khoát nắm lấy bàn tay nàng ta, động tác vô cùng điêu luyện.

----------------

Thành Đông Ma có hai khu chợ: một khu nhỏ mở hàng ngày, một khu chợ lớn mở vào các ngày có số 3 và số 5 hàng tháng. Hôm nay đúng vào ngày chợ lớn nên phố xá đông đúc, náo nhiệt hơn hẳn bình thường.

Ngay khi hai người vừa ra khỏi cửa, Thành chủ đã nhận được tin báo. Lão do dự mãi vẫn không dám cử người đi theo, chủ yếu sợ làm nữ nhân điên tức giận. Với thực lực của nàng ta, chẳng ai ở thành Đông Ma có thể làm hại nổi, kẻ nào đen đủi đụng vào nàng ta thì chỉ có nước đi chầu Diêm Vương. Nghĩ vậy, lão Thành chủ cảm thấy an tâm hẳn, thà để kẻ khác xui xẻo còn hơn là lão phái người đi theo rồi tự chuốc họa vào thân.

Tạ Thao ra ngoài chỉ vì muốn giết thời gian ban ngày cho qua mau, chẳng lẽ lại cứ ngồi lỳ trong phòng, chán chết mất.

Tâm trạng nữ nhân điên rõ ràng cũng rất tốt, nàng ta lúc phát điên thì đáng sợ, nhưng lúc bình tĩnh lại thì cực kỳ dễ dỗ dành. Chỉ cần hai người nắm tay nhau đi dạo phố là nàng ta đã cảm thấy hạnh phúc rồi.

Tạ Thao ban đầu chỉ định đi dạo cho có lệ, nhưng rất nhanh đã bị cuốn hút. Chợ Ma giới bán rất nhiều thứ thú vị, miễn là ngươi biết lờ đi mấy thứ kinh dị.

Ví dụ như khu bán trân cầm dị thú. Ở đây thường bán hai loại: một loại để làm dược liệu, lấy bộ phận cơ thể luyện đan; hai là loại dùng để cưỡi (tọa kỵ). Gian hàng này có đủ mọi hình thù kỳ quái, có con xấu xí đến mức Tạ Thao không nhìn ra là giống gì, có con lại trông vô cùng đáng yêu, chẳng có chút sức chiến đấu hay đe dọa nào. Có con trông như sinh vật ngoài hành tinh, lại có con trông giống vật nuôi ở thế giới loài người như thỏ vậy.

Tạ Thao đặc biệt hứng thú với một con vật trông khá giống thỏ, nhưng to hơn một chút. Bộ lông của nó trắng muốt như tuyết, xốp mềm hơn lông thỏ bình thường, nhìn thôi đã thấy cảm giác sờ vào sẽ cực kỳ thích. Ngoại hình nó hơi giống thỏ tai dài, đôi mắt cũng đỏ rực như ngọc lựu.

Trông nó thực sự rất dễ thương.

Tạ Thao vốn rất thích những loài động vật lông xù, đang định vươn tay ra xoa một cái thì nữ nhân điên bên cạnh đã cực kỳ nhanh lẹ nắm lấy cổ tay nàng: "Rất nguy hiểm."

Tạ Thao còn chưa kịp phản ứng, giây tiếp theo đã thấy con thỏ trông rõ đáng yêu kia há to miệng, lộ ra hàm răng dày đặc lởm chởm. Những chiếc răng sắc nhọn ấy căn bản chẳng giống thỏ chút nào, trái lại trông như cá sấu hay mấy loài mãnh thú, trên kẽ răng còn vương lại vài sợi thịt vụn.

Cái miệng đỏ ngòm vừa toan đớp lấy tay Tạ Thao thì đã bị nữ nhân điên thẳng tay tát cho một cú bay ngược trở lại. Cả con thỏ bị đánh tới mức choáng váng đầu óc, lăn lông lốc mấy vòng trên sạp hàng.

Tạ Thao: ...

Gã chủ sạp cười híp mắt nói: "Vị các hạ này là từ bên kia tới phải không? Đây là sinh vật đặc hữu của Ma giới, tuy ngoại hình giống thỏ nhưng lại ăn thịt, xương của nó có thể dùng để luyện khí."

Tạ Thao thở dài một hơi, lập tức mất sạch hứng thú, định kéo nữ nhân điên rời đi. Nữ nhân điên lại ghé sát tai nàng thì thầm: "Thích không? Nếu thực sự muốn nuôi thì cũng được, ta giúp nàng 'dạy dỗ' nó một chút là được."

Tạ Thao quay sang nhìn nàng ta, phát hiện vẻ mặt nữ nhân điên không được tốt lắm, dường như lại đột ngột trở nên không vui.

Nàng lắc đầu, đáp: "Không có, ta chỉ đơn thuần là đang suy nghĩ... Không biết loại thỏ này mà làm món 'đầu thỏ cay tê' thì có ngon không thôi."

Nhưng nhìn bộ răng kia là đủ biết, đây chẳng phải món thỏ kho tàu gì cho cam, lại càng không biết con thỏ này ăn loại thịt gì mà lớn... Ai còn hứng thú ăn uống gì nữa chứ.

Nữ nhân điên nghe vậy bỗng nhiên lại vui vẻ trở lại.

Cái tâm trạng của nàng ta ấy mà, dùng bốn chữ "nắng mưa thất thường" để hình dung vẫn còn chưa lột tả hết được. Nhưng Tạ Thao đã quen rồi, nàng dứt khoát gạt chủ đề này sang một bên, dắt nàng ta tiếp tục đi dạo.

Dạo một hồi, nàng bỗng cảm thấy có chút hốt hoảng. Thấp thoáng đâu đó, nàng thấy hai người bọn họ thực sự rất giống một cặp tình nhân trẻ mới bên nhau, kiểu tình yêu thuần khiết đến mức chẳng biết làm gì, hẹn hò chỉ biết dắt tay nhau đi dạo phố.

Nghĩ đến đây, Tạ Thao lại rùng mình một cái, cảm thấy suy nghĩ vừa rồi của mình thật đáng sợ. Đó là... đó là nữ nhân điên có thể tùy tiện bẻ gãy chân người khác đấy! Nàng đang não bổ (tưởng tượng) ra cái thứ kỳ quái gì vậy!

Đang mải cảm thán cái não bộ của mình ngày càng kỳ lạ, Tạ Thao bất ngờ bị một tiếng gọi giật lại.

"Đại sư tỷ! Đại sư tỷ! Thanh Đình sư tỷ!" Một giọng nói khàn khàn mang theo ý vị cuồng hỉ gào lên cái tên của Đại sư tỷ: "Cứu ta với! Đại sư tỷ cứu ta với!"

Tạ Thao quay đầu nhìn lại, trên sạp hàng cách đó không xa, thứ đang được bày bán toàn bộ đều là người sống, nói chính xác hơn là "lô đỉnh ". Có vài lão ma đầu tu Hợp Hoan Đạo đang đứng đó chọn hàng.

Kẻ đang gào thét phấn khích kia là một gã đàn ông bị xích trên sạp. Trên người, trên mặt hắn đầy vết thương, quần áo rách rưới thảm hại, trông vô cùng chật vật, nhưng lại có chút quen mắt.

Tạ Thao ngẩn người một hồi, đột nhiên nhớ ra.

Mẹ nó! Nam chính!

Nàng vẫn còn mơ hồ nhớ rõ lúc mới gặp nữ nhân điên cách đây không lâu, nam chính Giang Hạo Hãn đã bị nữ nhân điên một chưởng đánh bay, sống chết không rõ. Nhưng lúc đó, chẳng phải Giang Hạo Hãn đã được các đệ tử khác đưa đi rồi sao? Theo đúng quy trình thì giờ này hắn phải về tới Thương Thanh Môn rồi mới phải chứ.

Sao lại xuất hiện ở thành Đông Ma thế này?

Hễ nghĩ đến đây là nam chính, Tạ Thao lại nghĩ đến kết cục thảm khốc của Tạ Thanh Đình, thế là nàng lẳng lặng quay đầu đi, giả vờ như không nghe thấy gì hết.

"Chúng ta ra phía trước dạo tiếp đi."

Giang Hạo Hãn vẫn ở đó gào thét điên cuồng: "Sư tỷ! Đại sư tỷ! Ta là Giang Hạo Hãn đây! Ta..."

Kế đó, hắn bị chủ sạp đánh cho một trận, vừa đá vừa mắng: "Ồn ào cái gì, thật là không biết nhìn chỗ nhìn người, hôm nay ai đến cũng không cứu được ngươi đâu, im miệng cho ta."

Tạ Thao vốn đã đi được mấy bước, căn bản không muốn quản, để hắn tự sinh tự diệt đã là sự nhân từ cuối cùng của nàng rồi. Chỉ là nàng đột nhiên nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng.

Nếu Giang Hạo Hãn bị giữ lại đây, biết đâu sẽ tình cờ gặp được một vị Thành chủ khác, chính là nữ ma tu sẽ có quan hệ mập mờ với hắn. Theo cốt truyện thì hình như họ gặp nhau như thế thật. Với vận khí của nam chính, việc gặp gỡ sớm hơn dự kiến là điều hoàn toàn có thể xảy ra.

Dẫu sao cái giống loài mang tên "nam chính" này, dù có rơi vào tử địa thế nào đi nữa, bọn họ dường như đều có thể tìm được đường sống trong chỗ chết.

Không được.

Tạ Thao dứt khoát kéo nữ nhân điên quay trở lại trước sạp hàng, Giang Hạo Hãn đang bị đánh, thấy nàng quay lại thì biểu cảm lập tức trở nên mừng rỡ khôn xiết.

Có lẽ hắn nghĩ rằng mình sắp được cứu rồi.