Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 59: Kế hoạch hoàn mỹ

 

7 giờ 30 phút tối hôm sau, Cao Bân dẫn mẹ đến quảng trường nhân dân huyện.

Chiếm vị trí có lợi nhất, trong tay vẫn cầm chiếc quạt mỏng.

Bởi vì luôn đánh mẹ nuôi nên hắn trở thành người nổi tiếng trong huyện.

Có người thấy hắn mang theo bà Vương đi xem phim liền hỏi: “Lạ nha Cao Bân, cậu mà cũng mang mẹ đi xem phim à?”

“Liên đoàn phụ nữ muốn giải quyết khó khăn của nhà tôi, tặng tôi đồ điểm tâm” Cao Bân phe phẩy cái quạt, đắc ý nói.

“Cả ngày đánh mẹ còn ra vẻ”, có người ngứa mắt quá liền nói lại.

Cao Bân càng tỏ vẻ đắc ý, đẩy bà lão một cái: “Tôi đánh đó, cô không muốn nhìn thì sao, không muốn thì mang bà ta về mà nuôi đi, một mụ già tàn tật, nếu muốn thì tôi đưa cho cô luôn”

Bà lão mặt mũi cay đắng, để mặc con nuôi xô đẩy.

Lúc còn trẻ, bà cũng dồn tâm huyết nuôi dạy đứa bé, phải nói đối đãi với Cao Bân còn hơn cả con ruột.

Nhưng giờ già rồi, không đi lại được, đành để mặc con nuôi đối xử với mình tàn tệ.

Động một tí là nó la lối vứt bỏ bà, động một tí là nó đuổi bà đến trước cửa Liên đoàn phụ nữ, để người của liên đoàn trợ cấp mì, gạo.

Bà lão cũng muốn tìm một gia đình để làm giúp việc cho họ, làm những việc mà bà còn có thể làm.

Nhưng vào cái lúc mà cơm ăn không đủ no, lại không có biện pháp kế hoạch hóa gia đình, gần như nhà nào cũng nhiều người mà lương thực ít, bản thân họ còn không đủ ăn nói gì đến chuyện nuôi thêm một người khác.

Lập tức tất cả những người đang tỏ vẻ khó chịu vây xung quanh đều tản hết đi.

Cao Bân phe phẩy cái quạt: “Đã nói rồi, ở đâu cũng là gánh nặng, ngoài tôi ra thì làm gì còn ai nhận nuôi bà ta. Chính phủ mà không giải quyết được chuyện này, tôi mắng cả chính phủ”

Đúng lúc này, Tô Hướng Vãn dẫn một đàn trẻ con lại đây.

Lư Đản túm Cẩu Đản, Cẩu Đản túm Lý Thừa Trạch, Lý Thừa Trạch cõng Chi Chi, 4 đứa nhỏ không dám chạy lung tung, xếp thành một hàng đi đằng sau Tô Hướng Vãn.

“Ô, đây không phải phó chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ sao? Bánh quy đâu, nước ngọt có gas đâu? Hôm nay cô kéo tôi đến đây để an ủi thì quà tặng là không thể thiếu đi?” Cao Bân vội vã tiến đến, giơ tay ra.

Tô Hướng Vãn thấy rất đông người vây lại xem, đúng lúc để bày ra mị lực của cán bộ Liên đoàn phụ nữ, lớn tiếng nói: “Anh ngược đãi người già, ngược đãi mẹ nuôi chỉ còn da bọc xương, anh còn là người không?”

“Đừng giở trò này với tôi, Cao Bân này trong huyện không thân thích không mặt mũi, bà già tôi đang phải nuôi này là gánh nặng của tôi, nếu không cho tôi một ít thực phẩm bổ dưỡng, đừng trách tôi ra tay không cẩn thận, chẳng may tôi đụng phải bà ta đó” Cao Bân gào lên.

Bà lão do hắn mang tới, đặt ngồi trên ghế.

Lúc này hắn cố ý, bà lão ngã nhào trên mặt đất.

Ai biết đúng lúc này, cán bộ Liên đoàn phụ nữ Tô Hướng Vãn đang đứng đối diện hắn đột nhiên giơ chân lên, đá một cái vào tay hắn: “Anh thử đẩy, thử đánh bà lão một cái nữa xem?”

Cao Bân còn chưa biết Tô Hướng Vãn đá như thế nào, chỉ thấy tay đau buốt, không nhấc lên được.

“Chủ nhiệm hội phụ nữ đánh người” Cao Bân gào lên: “Cán bộ quốc gia đánh người, cán bộ quốc gia đánh người kìa”

“Cán bộ quốc gia thì không được đánh người sao? Tôi đánh chính cái loại vương bát đản không hiếu kính người già, động một tí là uy h**p vứt bỏ”

Tô Hướng Vãn quay lại, hỏi những người trên quảng trường: “Mọi người thấy tôi nói có đúng không?”

“Đúng, người như thế nên đánh”, có người kêu lên trong đám đông.

Nhưng đồng thời cũng có người nói: “Đồng chí cán bộ đừng kích động, bà lão này là người tàn phế, nếu Cao Bân không nuôi dưỡng sẽ không có ai nuôi, chẳng lẽ cô mang về nuôi ở nhà cô à?”

Cao Bân nghe đúng ý, đạp một cái vào chiếc ghế của bà lão: “Được, hôm nay tôi theo lời cán bộ này nói, tôi không nuôi bà già này nữa, từ nay về sau, bà ta và tôi không có quan hệ gì cả”

“Đây chính là anh nói, nếu thật sự muốn xóa bỏ quan hệ, phải lập văn bản cho tôi”, Tô Hướng Vãn chỉ vào mũi Cao Bân nói.

Cao Bân cũng không yếu thế: “Lập thì lập, từ nay tôi và bà già này không còn một chút quan hệ nào”

Bộp một tiếng, tờ giấy đã được đập vào người Cao Bân, Tô Hướng Vãn chỉ tay: “Giấy tờ ngay ở đây, ký tên đồng ý, tôi sẽ thu xếp cho bà lão, đồ vương bát đản nhà anh còn tới quấy rầy bà, không còn là tranh cãi trong nhà nữa mà là cố tình gây sự, tôi sẽ báo công an bắt anh”

Cao Bân coi đây như trò đùa của hội phụ nữ, ký tên qua loa rồi chỉ vào mặt Tô Hướng Vãn nói: “Được, cán bộ Tô là người tốt, đại lương thiện, tất cả cán bộ huyện Thanh Thủy có người già nào không nuôi nổi thì đưa hết cho cán bộ Tô, để cô ta hầu hạ, bưng bô đổ nước tiểu cho bọn họ”

Hầu hết mọi người trên quảng trường đều thở dài, nhưng cũng có người cảm thấy, công tác của hội phụ nữ rất được đi, trong nhà có người già trẻ nhỏ không nuôi được liệu có thật sự đưa đến hội phụ nữ nuôi dưỡng được không?

Đương nhiên có người hỏi ngay: “Đồng chí cán bộ, hiện tại phúc lợi của quốc gia chúng ta tốt như vậy à, nếu trong nhà chúng tôi có người già không có cách nào nuôi được nữa, có phải các người cũng sẽ hỗ trợ nuôi?”

“Chủ nghĩa xã hội thật là tốt, nhà tôi cũng có bà già nằm liệt giường kia, đồng chí cán bộ, nuôi giúp tôi đi?” có người âm dương quái khí nói.

Mọi chuyện bắt đầu dần mất khống chế, người vây lại ngày càng đông.

Lý Dật Phàm và mẹ Hà vốn đã đứng trong đám đông từ lâu.

Hà mẹ, vốn không có con, hơn nữa không hiểu cái khó của người làm cán bộ, lúc này khẽ lau nước mắt: “Ôi, vậy mà tôi không nhận ra, Tiểu Tô đúng là một người tốt, không chừng từ ngày mai bà lão này sẽ được cô ấy nuôi”

Lý Dật Phàm tức giận: “Cô ấy làm vậy là nhiễu loạn hệ thống công tác hành chính. Mẹ Hà, nữ đồng chí này dường như không hiểu gì cả mà còn đòi làm cán bộ, tôi sẽ không giao hội phụ nữ cho cô ta”

Mẹ Hà không đồng ý: “Vì sao? Bà lão kia thật đáng thương, Tiểu Tô thực sự muốn tách bà ra khỏi đứa con nuôi vô lương tâm kia, tôi thấy chuyện này rất tốt mà”

“Cô ấy xử lý vấn đề như vậy sẽ tạo tiếng tăm cho mình, nhưng đoán chừng sáng mai sẽ có những người mang người già, trẻ nhỏ thiểu năng bại não đến Liên đoàn phụ nữ, đến lúc đó sẽ làm việc thế nào?” Lý Dật Phàm thực sự tức giận: “Tôi không nên để cô ta xử lý việc này, thật đúng là tự mình gây phiền toái”

Đương nhiên cả Lý Thừa Trạch, Lư Đản, Cẩu Đản đều rất khó hiểu.

Trong nhà có một đám trẻ con, mẹ còn phải đi làm, lại thêm một bà lão liệt một chỗ, cuộc sống của bọn chúng rồi sẽ thế nào?

Tô Hướng Vãn nhìn quanh một vòng

Xa xa nhìn thấy Lý Dật Phàm với mái tóc như 2 cái sừng, đôi mắt đen tuyền, trên mặt viết to 2 chữ phẫn nộ, biết cô ta không hài lòng, sự bất mãn sắp tràn cả ra ngoài.

Được rồi, đến lúc cô thể hiện khả năng của mình rồi.

Trước ánh mắt lo lắng, khó hiểu, đợi làm trò của mọi người, Tô Hướng Vãn xoay người lấy micro từ tay người chiếu phim.

Cô mở micro nhưng rất lâu không nói gì.

Micro phát ra âm thanh sắc nhọn.

Nhất thời tất cả mọi người đều im lặng.

Hiển nhiên nữ cán bộ này không chỉ hòa giải mà còn muốn giải quyết vấn đề.

Người dân thị trấn dù sao cũng có ý thức hơn dân quê, vì thế nhắc nhau: “Này, nói nhỏ một chút, cán bộ kia hình như muốn nói chuyện”

“Alo alo, nghe thấy không?” Tô Hướng Vãn khẽ gõ vào micro, tất cả liền yên lặng.

“Các đồng chí, thưa bà con, cha mẹ nuôi con không tính toán, nhưng ai rồi cũng sẽ già, người già đều muốn con cái chăm sóc mình, chúng ta đều từng là những đứa trẻ, tương lai cũng sẽ già cả, tài chính của huyện cũng rất eo hẹp, nước chúng ta bây giờ làm gì có ai được ăn no bụng? Tôi là cán bộ nhưng mọi người nhìn xem, nhà tôi có 3 đứa con trai, 1 đứa con gái, chỉ dựa vào lương của hai vợ chồng, sống cũng rất căng thẳng”

Thực tế mà nói ai cũng đều khó khăn, thắt lưng buộc bụng mà sống.

“Bà lão này nếu có ai đồng ý nuôi dưỡng, hội phụ nữ có thể trợ cấp mỗi tháng 5 cân bột mì trắng cho đến khi bà chết”, Tô Hướng Vãn hỏi với giọng thương lượng.

5 cân bột mì là khả năng lớn nhất mà hội phụ nữ có thể làm được.

Nhưng 5 cân bột mì có thể ăn được mấy ngày?

Ai muốn vì 5 cân bột mì mà phải chăm sóc một bà lão liệt giường?

Nhất thời mọi người đều thấy cán bộ này đưa ra một điều không tưởng.

Lý Dật Phàm đứng đằng xa cười lạnh: “Tiểu Tô có nhiều ý tưởng hơn những gì tôi nghĩ, nhưng đây là bài toán khó, ai chịu nuôi một bà lão liệt chứ?”

Được rồi, bọn họ có thể cân nhắc vị trí cán sự hội phụ nữ cho Tô Hướng Vãn, còn chức chủ nhiệm, đừng có mơ đi.

Nào ngờ đúng lúc này, trong đám đông có một cô gái đứng lên, giơ tay nói: “Đồng chí cán bộ, tôi có thể nuôi cụ bà này được không?”

Nhất thời, tất cả mọi người đều kinh hãi. Ai cũng muốn nhìn xem cô gái đó là ai, từ đâu tới mà lại nhận nuôi bà lão bị liệt?

Mọi người đều vươn cổ lên, cô gái nói tiếp: “Tôi chỉ là một học sinh của trường Hồng chuyên, nhưng tôi biết châm cứu. Tôi nghĩ đưa bà cụ này về chăm sóc, hơn nữa sẽ châm cứu để giúp bà đứng lên, nhưng tôi muốn chính quyền phê chuẩn cho tôi mở một phòng khám nhỏ, châm cứu cho các cụ ông cụ bà trong thành, kiếm tiền trả học phí, có được không?”

Lúc này vốn đã đến giờ bắt đầu chiếu phim.

Nhưng ngay cả nhân viên chiếu phim cũng đang bừng bừng hứng thú nhìn cán bộ phụ nữ xử lý công việc, đương nhiên việc chiếu phim bị hoãn lại.

Mọi người trên quảng trường đều giật mình: “Thật đúng là có người đồng ý nuôi bà già liệt kia à?”

“Cô gái này nhìn không lớn lắm mà biết châm cứu sao?”

“Cô gái này tôi biết, tên là Tô Hướng Hồng, đúng là biết châm cứu, đã từng châm cứu cho tôi” đột nhiên có một bà lão lớn giọng nói.

“Đồng chí cán bộ hội phụ nữ, nhanh đồng ý cho cô ấy mở phòng khám đi, huyện chúng ta ẩm ướt, bệnh phong thấp bị rất nhiều, chúng tôi đau chân có thể nhờ cô ấy châm cứu”, một bà lão khác nói.

Nhất thời tất cả mọi người đều sôi trào.

Tô Hướng Vãn nhìn em gái Tô Hướng Hồng bước ra từ đám đông, kéo cô đến trước mặt, lớn tiếng nói: "Nhìn xem, đây là thanh niên trí thức của thời đại mới của chúng ta. Cô ấy vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, lại sẵn lòng giúp chính quyền chia sẻ khó khăn. Nếu mọi người ủng hộ, tôi sẽ đến sở y tế huyện để cô ấy xin giấy chứng nhận để cô ấy mở phòng khám. Đến lúc đó, mọi người đến ủng hộ cô ấy để cô ấy có tiền nuôi bà Vương, được không?"

"Được, chúng tôi nhất định sẽ ủng hộ!" Lần này, hầu như mọi người đều đồng thanh nói.

Thực ra ngay lúc nhìn thấy bà Vương, Tô Hướng Vãn đã nghĩ tới em gái Tô Hướng Hồng của mình.

Cô là bác sĩ châm cứu, mà bà Vương bị liệt là vì bệnh phong thấp.

Châm cứu vốn là điều trị bệnh phong thấp, vì thế để chữa bệnh cho bà Vương không khó.

Bà Vương năm nay mới ngoài 50, nếu chữa được 2 cái chân thì vẫn còn sức lao động rất tốt.

Cho nên ngày hôm qua, Tô Hướng Vãn đã đi gặp Tô Hướng Hồng, hỏi xem cô có thể đồng ý chăm sóc bà Vương trước không.

Đương nhiên, cô vẫn chủ yếu là muốn mượn cơ hội này để huyện ủy phê duyệt cho Tô Hướng Hồng quang minh chính đại mở phòng khám.

Cho dù ở thời điểm nào, phòng khám, cửa hàng thuốc luôn là ngành kiếm ra tiền, tìm được cách cho em gái phát tài không phải tốt sao?

Tô Hướng Hồng đáp ứng rồi đi xuống. Dù sao cô cũng là bác sĩ, có bệnh nhân để luyện tập thật tốt, bà Vương là mẹ góa con côi, tự mình có thể dán hộp diêm kiếm sống.

Cho nên kế hoạch này của Tô Hướng Vãn có thể nói là hoàn mỹ, không có tí sứt mẻ nào.

Tô Hướng Hồng xinh đẹp tốt bụng đỡ bà lão dậy trước mặt tất cả mọi người, dù sao cô cũng rất xinh đẹp, vì thế có vài bác gái nhiệt tình liền đứng lên, giúp cô đưa bà Vương về chỗ cô ở.

Trước đó, Tô Hướng Hồng vốn đã thuê một phòng mái tôn ở gần trạm biến áp.

Đầu tiên cô sắp xếp cho bà Vương ở trong phòng mái tôn của mình, sau đó báo cáo hiệu trưởng một chút, tan học về sẽ chăm sóc bà lão, rồi châm cứu cho bà, duy trì điều trị hàng ngày.

Tuy nghe thì có vẻ phiền toái, nhưng dù sao Tô Hướng Hồng cũng đã nhận nuôi bà lão trước mặt tất cả mọi người.

Trên thế giới này, người lương thiện vẫn nhiều hơn người có tâm tư ác độc.

Chẳng những có người giúp cô đưa bà lão về nhà, còn có nhiều người tự nguyện tặng cô trứng gà, bánh quy, còn có bột kê, ngũ cốc linh tinh đủ cả.

Sáng hôm sau, lúc Tô Hướng Hồng mở cửa, giật mình khi thấy bên ngoài đồ đạc chất đống.

Chuyện này nói sau, bây giờ quay lại hiện tại.

Tô Hướng Vãn giải quyết xong công việc, trả lại micro cho nhân viên chiếu phim, ngồi xổm cùng đám trẻ, hứng thú xem phim.

Đúng lúc này, Lý Dật Phàm đi tới.

Tuy Lý Dật Phàm không nói gì, nhưng thần sắc của cô chỉ có thể dùng hai từ để hình dung: thoải mái!

Vụ việc được giải quyết sạch sẽ gọn gàng, khiến Lý Dật Phàm vô cùng thoải mái.

Nhưng Tô Hướng Vãn không để ý đến khiến cô lại thấy sốt ruột.

“Cô phải cấp một cái phê duyệt phòng khám cho cô gái kia chứ?” chờ không được, vẫn là Lý Dật Phàm mở miệng trước: “Phòng khám thuộc phạm trù kinh doanh tư nhân, phải có thủ tục phê duyệt, phải báo cáo”

Ở thế giới này, có rất nhiều cách kiếm tiền trong vùng xám, đang chờ Tô Hướng Vãn mở từng cái một.

“Tôi đã viết rồi, chủ tịch, chờ chữ ký của chị là đồng chí Tô Hướng Hồng ngày mai có thể đến trạm quản lý dược phẩm để lấy thuốc”, Tô Hướng Vãn nói.

Lý Dật Phàm nhận báo cáo, phải thừa nhận cô viết đặc biệt đúng quy phạm.

Cô ta lộ vẻ bực tức khi ký tên, hít một hơi thật sâu, thấy Chi Chi đang cắn ngón tay thì rất muốn lau cho nó, nhưng lại không muốn Tô Hướng Vãn nghĩ rằng cô thích con gái cô ta.

Gặp được một cấp dưới làm việc khiến cho mình thoải mái, nhưng lại không muốn thừa nhận sự thoải mái đó, Lý Dật Phàm kéo mẹ Hà đi.

Lư Đản cùng Cẩu Đản hoàn toàn chìm trong bộ phim “Trinh sát qua sông”

Lý Thừa Trạch dẫu sao cũng lớn hơn một chút, một bên phải để ý thằng ngốc Cẩu Đản, còn phải đề phòng Chi Chi chạy bất cứ lúc nào. Bình thường, nó xem phim ở rạp, ngồi khoanh chân uống nước ngọt ăn hạt dưa.

Cái loại ngồi bệt ở quảng trường để xem phim này, với nó không có gì lạ lẫm.

Nhưng đại thiếu gia lại trở thành bảo mẫu, ba đầu sáu tay chăm trẻ.

“Tống Nam Khê, anh đã nói bao nhiêu lần rồi, không được chạy nữa” nó hạ thấp giọng, không dám để Tô Hướng Vãn cùng đám Lư Đản, Cẩu Đản nghe thấy nó quát con bé.

Chi Chi còn nhỏ như vậy làm sao hiểu được ở nơi hỗn loạn thế này, nếu bị lạc thì sẽ rất khó tìm.

Con bé cho ngón tay vào miệng, chỉ người b*n n**c ngọt cùng hạt dưa ở phía xa: “Anh trai xấu, muốn ăn”, hoá ra là muốn uống nước ngọt.

Cái miệng nhỏ chu lên, con bé tỏ dáng vẻ vô cùng thèm ăn.

“Hai đứa đã từng uống nước ngọt chưa?” Lý Thừa Trạch quay lại hỏi Lư Đản.

Lư Đản vội vàng lắc đầu: “Nước ngọt? Uống cái đó là đau bụng, cho tiền cũng không uống”

“Tựu cân 3911, nhạc quả 666*, không được uống, ngàn vạn lần không được uống, uống vào sẽ chết” Cẩu Đản hiển nhiên chuyên nghiệp hơn, chỉ vào Lý Thừa Trạch nói: “Anh, từ nay về sau tuyệt đối không được nhắc đến 2 loại đó nữa”

(*tên các loại nước ngọt thời xưa)

“Tại sao?” Lý Thừa Trạch hỏi.

Lư Đản nghiêm túc nói: “Có một lần mẹ uống nước ngọt, sau đó được đưa đến bệnh viện rửa dạ dày, thiếu chút nữa thì chết rồi”

Đó là trong một lần tự sát của nguyên thân, đã trở thành bóng ma trong lòng Lư Đản, Cẩu Đản.

Lý Thừa Trạch nhìn hai đứa nửa ngày, sau đó lặng lẽ gọi tất cả đám trẻ sang bên kia, sau đó cầm một đồng 5 xu không biết lấy từ đâu, mua một chai nước ngọt ướp lạnh, trước mặt 2 đứa uống ừng ực hết nửa chai.

Sau đó, đứa liều mạng Cẩu Đản liền thử l**m một cái, che miệng nói: “Anh, rất ngọt, uống rất ngon”

Lư Đản cũng l**m một cái: “Độc dược mà lại ngon thế à?”

Lý Thừa Trạch nhìn ba đứa trẻ đáng thương, rất muốn mua ít đồ cho ba đứa ăn nhưng mà nó cũng chỉ có 5 xu.

Nó nghĩ cách kiếm tiền, nhưng một đứa trẻ như nó biết kiếm tiền ở đâu ra?

Ngay lúc Lý Thừa Trạch đau đầu nhức óc tìm cách giải quyết chuyện ăn uống cho 3 đứa nhóc thì đột nhiên nó nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở quảng trường.

Đó là một nữ đồng chí khoảng hơn 20 tuổi, dáng người uyển chuyển xinh đẹp, đang ngoắc tay nó từ xa.

Lý Thừa Trạch không trả lời, thậm chí còn định né tránh nữ đồng chí đó.

Nhưng nhìn Lư Đản cùng Cẩu Đản vẫn đang l**m chai nước ngọt, nó đột nhiên lấy cuộn băng keo bên người quấn Chi Chi vào ngang hông Lư Đản, đưa chai nước ngọt cho nó, chuẩn bị đi: “Coi chừng Chi Chi, chờ mấy đứa uống nước ngọt xong thì anh cũng quay lại rồi”

“Anh định đi đâu, mang tụi em theo”, Cẩu Đản nói.

Lý Thừa Trạch ý vị sâu xa nói: “Anh đi kiếm tiền mua thêm đồ uống cho mấy đứa, biết không?”

Lư Đản cùng Cẩu Đản, còn có Chi Chi gật đầu lia lịa: “Vậy anh mau đi đi, chúng em xem phim”

Lý Thừa Trạch thấy Tô Hướng Vãn không để ý, vèo một cái chạy ra ngoài, đi “kiếm tiền” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn