Ngày thứ hai nhập học tại trường mới, Đông Hải và Tây Lĩnh vẫn rất vui vẻ.
Hiển nhiên ở trường này bọn chúng không bị phân biệt đối xử, cũng không bị ức h**p này khác, tóm lại là rất tốt.
Lý Dật Phàm sáng nay dậy sớm đến nhà bên cạnh, hy vọng hôm nay Tô Hướng Vãn có thể giải quyết vụ bà lão bị con nuôi ngược đãi.
Có thể nhật ký của Cốc Nam là đòn đả kích lớn với cô ta, nhưng thành kiến với Tô Hướng Vãn chưa bị xoá bỏ.
Đằng sau Lý Dật Phàm, mẹ Hà đang giơ tay trêu Chi Chi, làm con bé nhoẻn cười.
Lý Dật Phàm muốn tỏ ra uy nghiêm, loại uy nghiêm đặc biệt để chứng tỏ cô và gia đình Tống đoàn không có quan hệ gì, không thể là bạn bè, cũng không thể là đồng nghiệp.
Nhưng mẹ Hà luôn chọc trêu con người ta, phá huỷ hết công sức của cô.
“Mẹ Hà, khụ khụ”
Ý của cô là mẹ Hà đừng chọc cười con nhà người ta nữa.
Mặc dù cô bé con kia nhìn sạch sẽ, xinh đẹp và đáng yêu, nhưng bọn họ cần giữ khoảng cách với nhà kia.
Kết quả mẹ Hà lại hiểu sai ý, còn hỏi: “Tiểu Tô đi làm, sợ không có ai trông đứa nhỏ?”
Tô Hướng Vãn nói: “Tôi cũng đang định hỏi xem có ai thuê được để trông con bé không”
Mẹ Hà vội vàng nói: “Vậy mấy ngày tới cứ để bên nhà tôi đi, chờ cô tìm được người rồi để họ trông con bé, thế nào? Chủ tịch huyện nói vậy đó, cô xem, chủ tịch còn nháy mắt với tôi”
Đôi mắt nữ chủ tịch huyện vốn đã to, lại còn trợn lên, không kịp thu hồi chỉ có thể miễn cưỡng cười một chút, so với khóc còn khó coi hơn.
Tô Hướng Vãn nhìn Chi Chi trong lòng, con bé đang nghịch ngón tay, vội vàng nói: “Được, vậy nhờ mẹ Hà trông nom nó”
Bà già này vốn dĩ tính toán thiệt hơn, ít kinh nghiệm chăm trẻ.
Nhưng đi theo Lý Dật Phàm, người luôn soi mói, đặc biệt sạch sẽ nhiều năm như vậy đã chứng minh bà không chỉ có kỹ năng mà nhất định còn nhiều ưu điểm khác.
Tô Hướng Vãn đang lo lắng không có ai trông Chi Chi, tạm thời để bà ấy trông, đến lúc đó nghĩ cách bù đắp cho bà một ít thứ, chắc là cũng được.
Lý Dật Phàm nhìn mẹ Hà, giống như chiến sĩ cách mạng nhìn phản đồ quốc dân đảng.
Nhưng nếu mẹ Hà đã nhận trông con người ta rồi, Lý Dật Phàm cũng không còn cách nào, chỉ có thể trợn mắt nhìn mẹ Hà bế Chi Chi đi.
Tức giận mà không nói ra được.
Lý Thừa Trạch bước ra cửa cùng Tô Hướng Vãn, bởi vì hôm nay Tô Hướng Vãn nói nó đã có thể được đi học.
Đứa trẻ này có vẻ bực bội, là loại người dễ bị ảo tưởng người khác ngược đãi: “Dì Tô, hai ngày trước dì vừa gây gổ với bà Hà, dì không sợ bà ta sẽ ngược đãi Chi Chi à?”
“Chúng ta là hàng xóm, lại không thù không oán, việc gì phải ngược đãi một đứa bé con?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại.
Lý Thừa Trạch nói: “Dì đẩy mẹ nuôi tôi tới Hải Tây, đây chính là thù hận giữa hai người, mẹ nuôi tôi là do bà ấy nuôi lớn”
Tô Hướng Vãn dừng lại, nói với thằng bé: “Nếu bà ấy thật sự nhớ thù hận này thì không thiếu biện pháp để đối phó, việc gì phải gióng trống khua chiêng với Chi Chi trước mặt chúng ta”
Thằng bé hoàn toàn không hiểu, so với người thân, trên thực tế dù là bạn bè hay đồng nghiệp, bởi vì khách khí mà sẽ không tham lam quá đáng như vậy.
Nếu không liên quan đến lợi ích, sẽ không có ai ra tay tàn độc cả.
Lý Thừa Trạch đột nhiên cảm thấy, từ ngày đầu dọn vào thành đến giờ, Tô Hướng Vãn dường như không còn giống như trước.
Cô có vẻ như nắm được mọi chuyện trong tay, dĩ nhiên nó đã nghĩ, vào trong thành chắc chắn sẽ xảy ra những trận mưa máu gió tanh, nó đã chuẩn bị để nghe những trận gây gổ cãi vã không ngừng.
Thế nhưng dường như ở đây, cái gì cô cũng đều có thể hoá giải được.
Hơn nữa, thùng thuốc súng biết đi Lý Dật Phàm kia, lại đối xử với cô thật khách khí.
Cô thật đáng sợ.
Đến trường tiểu học trong huyện, Tô Hướng Vãn tìm gặp hiệu trưởng, nói qua về tình huống của Lý Thừa Trạch, nhờ hiệu trưởng khảo sát xem có thể xếp nó vào lớp nào. Sau đó, cô rời trường, đến Liên đoàn phụ nữ báo cáo.
Mấy người trong Liên đoàn phụ nữ, lần trước khi đi tìm Tống Đại Hoa, cô đã từng gặp qua.
Hiện giờ chủ tịch Liên đoàn phụ nữ là người họ Lưu, là một đồng chí nam, tên là Lưu Đường.
Vừa nhìn đã biết đó là một người làm việc rất miễn cưỡng, Tô Hướng Vãn đến báo cáo, trước mắt cũng chỉ có thể làm cán sự, hỏi ông ta ghi chép của vụ việc, ông ta cũng chậm rì rì nửa ngày mới đưa ra.
Tô Hướng Vãn phải đi giải quyết vụ việc, hỏi ông ta có thể mang theo hai cán sự đi cùng hỗ trợ được không, hỏi ra mới biết, cả Liên đoàn phụ nữ chỉ có 7 người, trong đó 5 người xin nghỉ phép, trong phòng không còn có ai có thể hỗ trợ Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn tạm thời nhịn những chuyện này lại, cầm hồ sơ lên đọc.
Bà lão bị con trai ngược đãi họ Vương, con nuôi bà ta tên Cao Bân, chính là cái loại suốt ngày ở nhà trộm gà trộm chó, không đi làm, cũng không làm được việc gì, vì thế hắn đánh đập mẹ nuôi, bóc lột mẹ nuôi mỗi ngày.
Không thể không nói, bóc lột cha mẹ từ xưa đến nay đều có.
Hiểu được vụ việc, cô chạy đến Cục công an để tìm hiểu thêm về tình hình của Cao Bân, buổi trưa về nhà nấu cơm cho mấy đứa trẻ, buổi chiều mới đặc biệt đi giải quyết chuyện này.
Tìm được nhà bà Vương, Tô Hướng Vãn chưa gõ cửa đã nghe thấy tiếng đập phá bên trong.
“Bảo bà dán hộp diêm thì bà ngủ gà ngủ gật, tôi hỏi bà, tôi nghèo đến cái dạng này, đã mấy ngày nay chưa được ăn miếng cơm nào, bà có lý nào mà ở đây ngủ gà ngủ gật? Còn như thế thì cút, cút đi ngay cho tôi, tôi với bà không có quan hệ gì, bà dựa vào đâu mà ỷ vào tôi?”
Khu đại tạp viện này là kiểu nhà một phòng san sát nhau. Tên ký sinh trùng Cao Bân này đang cầm tờ báo đánh mẹ, Tô Hướng Vãn bước vào nhìn thấy ngay bộ dạng này.
Cô đá một phát tung cánh cửa: “Đồng chí Cao Bân, anh cũng thật quá đáng, đó là mẹ anh, sao anh có thể đánh bà ấy?”
“Cô là ai? Bà ta trên hộ khẩu không phải là mẹ tôi, tôi nuôi bà ta đã quá tử tế rồi, chẳng qua cầm tờ báo quạt hai cái mà cũng gọi là đánh người được à?” Cao Bân hùng hùng hổ hổ đi tới, thấy Tô Hướng Vãn xinh đẹp liền nói: “Em gái mới dọn tới à, ở phòng nào, kết hôn chưa?”
“Tôi là cán bộ hội phụ nữ huyện, tới hoà giải tranh chấp trong gia đình anh”, Tô Hướng Vãn tự thấy cả người mình là chính khí, so với hoắc hương chính khí thuỷ* còn hơn, lành lùng nhìn tên vô lại: “Hãy tôn trọng một chút, đừng cản trở công việc của tôi”
(*hoắc hương chính khí thuỷ: một loại thuốc trị cảm mạo, điều hoà khí huyết)
“Cô? Cán bộ hội phụ nữ?” Cao Bân một chút cũng không coi Tô Hướng Vãn ra gì: “Hoà giải đi, lúc này là đưa gạo, mì hay dầu? Tôi nói cho cô, nếu hội phụ nữ các người không trợ giúp, tôi đuổi bà ta ra khỏi nhà ngay lập tức”
Tô Hướng Vãn nhìn một vòng, rõ ràng căn phòng nhỏ tồi tàn này là đi thuê, bà Vương nhìn không già lắm, nhiều nhất cũng chỉ ngoài 50, hai chân sưng to, Tô Hướng Vãn hỏi một chút, bà nói đó là bệnh phong thấp từ khi còn trẻ.
Nếu được uống thuốc, hoặc châm cứu một chút thì đã tốt hơn, có thể đứng lên.
Nhưng bà không có tiền để đi bệnh viện, vì thế cứ chịu đựng tình trạng như vậy.
Vậy mà tên Cao Bân ăn bám này, vẫn muốn moi thêm từ cơ thể đã suy kiệt của bà.
Mà vụ việc được báo cáo lên Liên đoàn phụ nữ, thường là đến nhà thăm hỏi.
Đối với Cao Bân mà nói, đến thăm hỏi là một chuyện tốt, dẫu sao hội phụ nữ tới cũng phải có cái gì đó thể hiện mặt mũi.
Nhưng loại thăm hỏi đó chẳng những không giúp được cho bà lão thoát khỏi ngược đãi, mà còn làm Cao Bân ngày càng tệ hại hơn, ngược đãi nhiều hơn.
“Như vậy đi, tối mai ở quảng trường văn hoá huyện có chiếu phim điện ảnh, chúng tôi không có trợ cấp nào nhưng tôi sẽ bỏ tiền mua 2 chai nước ngọt, còn có nửa cân điểm tâm, Cao Bân, anh đưa bà Vương tới xem điện ảnh, coi như trợ cấp của hội phụ nữ, thế nào?” Tô Hướng Vãn nói.
Người trong thành bởi vì thường xuyên có phim chiếu ở quảng trường nên không quan tâm lắm, nhưng Cao Bân nghe nói có đồ ăn cùng nước ngọt thì vui vẻ.
Dù sao hai thứ này người bình thường không mấy khi được ăn.
“Tối mai 8 giờ sao?” Cao Bân nói: “Đồng chí hội phụ nữ kia, không gặp không về, tôi đợi nước ngọt và điểm tâm của cô”
Tô Hướng Vãn cười một tiếng: “Tối mai 8 giờ, chúng ta không gặp không về”
Nhìn gã đàn ông vô cùng phách lối đó, Tô Hướng Vãn thật muốn cho hắn hai quả đấm, nhưng không được, cô là cán bộ, cô phải nhịn không được kích động, có gì để tối mai xử lý.
Chủ nhiệm Lưu của Liên đoàn phụ nữ đang trong phòng uống trà, thấy Tô Hướng Vãn đi vào, biết cô đi không được việc gì, lắc đầu: “Không có cách nào đâu, giống như cái vụ con trai ngược đãi ông cụ, một bên muốn đánh còn một bên muốn bị đánh, Liên đoàn phụ nữ chúng ta chỉ có thể hoà giải hoà giải, cô muốn cũng không được, đi về đi”
Người ta thường nói, Liên đoàn phụ nữ là trung tâm dưỡng lão cho thân nhân cán bộ, vốn dĩ Tô Hướng Vãn còn không tin.
Nhưng nhìn trong phòng làm việc có tổng cộng 3 người đều đang ngồi đọc báo, được rồi, cô bây giờ mới tin, đây quả thật là một trung tâm dưỡng lão.
Về nhà, theo lệ hỏi bài tập của bọn trẻ.
Lý Thừa Trạch hôm nay đi thi, theo như nó nói, thầy giáo tiểu học không muốn nhận nó, bảo nó học lên trung học cơ sở, vì thế đưa nó đến trường trung học cơ sở, trực thuộc trường trung học phổ thông của huyện. Kết quả là giáo viên dạy hoá lớp 3 trung học cơ sở vừa gặp đã muốn nhận nó, chuẩn bị cho nó vào lớp 3.
Nhưng tiếng Trung của nó lại bị học lệch nghiêm trọng, trừ biết chữ Hán ra, trình độ của nó chỉ dừng ở bậc tiểu học, bất đắc dĩ phải vào lớp 1 trung học cơ sở.
Ngày mai chỉ cần đóng học phí là có thể đi học.
Điều khiến Tô Hướng Vãn kinh ngạc là Cẩu Đản được các thầy cô chú ý hơn Lư Đản vì chữ viết chỉnh tề, trả lời nhanh nhẹn.
Lư Đản vì mấy ngày nay không có sư phụ ở đây, không được luyện quyền cước nên có chút chán nản.
Buổi tối, Tô Hướng Vãn ngửi thấy chị Trần hàng xóm làm lẩu đậu hũ liền chạy sang xin một ít thức ăn, cắt hai miếng thịt heo muối lớn mang sang, còn mang theo nửa nồi bánh hấp, nấu thành một nồi lẩu.
Dĩ nhiên, cô đưa 2 miếng thịt heo đó cho chị Trần khiến chị rất vui.
Bây giờ mỗi gia đình cán bộ định lượng một tháng chỉ có 5 cân thịt, bọn trẻ con thiếu nhất là thịt.
Vì vậy nhà thư ký huyện uỷ cùng nhà Tống đoàn cùng nổi lửa chung một bếp than tổ ong, nấu một nồi lẩu.
Kiếp trước, ba ngày nếu không được ăn lẩu, Tô Hướng Vãn sẽ không đi nổi, xuyên không đến đây gần 2 năm, bây giờ cuối cùng cô cũng được ăn lẩu.
Lư Đản cùng Cẩu Đản vì mùi đậu hũ thúi nhưng lẩu quá thơm, không có cách nào đành nhét giấy vệ sinh vào mũi ngồi ăn.
Lý Thừa Trạch ở Vân Nam không lạ gì món ăn này nhưng nó không thích ăn bánh hấp, nó thích ăn cơm, cái này Tô Hướng Vãn biết, nhưng ở phương Bắc, nếu không có phân phối, lấy đâu ra gạo để nấu cơm.
Tô Hướng Vãn cũng đang chuẩn bị lấy một ít lúa mạch làm cơm cho Lý Thừa Trạch.
Tối mai Tô Hướng Vãn chuẩn bị đến quảng trường nhân dân, đối mặt với vụ việc đầu tiên mà cô phải giải quyết.
Buổi tối, không biết Tống đoàn có phải tăng ca không, nên cô mang hết đám trẻ con trong nhà đi.
Hơn nữa hôm qua cô đã xem thông báo, tối mai là bộ phim “Trinh sát qua sông”.
Lư Đản cùng Cẩu Đản chưa từng trải qua nhiều sự đời như Lý Thừa Trạch, nghe nói ngày mai có thể đi xem phim, vui đến mức không muốn cả làm bài tập.
Lý Thừa Trạch ngược lại trầm tĩnh hơn, hơn nữa chứng ảo giác bị hại, còn gọi là chứng lo âu của nó lại bộc phát.
“Bốn đứa trẻ con đó dì Tô, cứ cho là tôi ôm Chi Chi đi nữa thì cũng không thể trông chừng cả Tống Đông Hải lẫn Tống Tây Lĩnh, tôi không đi nữa thì hơn”
Tô Hướng Vãn dĩ nhiên không đồng ý: “Dì không chỉ xem chiếu bóng, còn phải làm việc, ngày mai chuyện trông bọn nhỏ giao hết cho cậu”
Lý Thừa Trạch bĩu môi, trong lòng nói, người phụ nữ này đang lợi dụng tôi làm bảo mẫu đấy à.
Một đại thiếu gia của gia tộc sa sút đến mức này, trong lòng Lý Thừa Trạch thật sự khó chịu.
Nhưng để giữ được bộ âu phục trên người, nó vẫn phải chịu bị đè ép.
Hai người còn đang nói chuyện, bên ngoài có tiếng xe, hiển nhiên Tống đoàn đã tan làm.
Hơn nữa, hắn còn lái xe Jeep, đậu bên ngoài đại viện.
Vốn Tống Thanh Sơn không thích lái xe Jeep, nhưng vì Lý Dật Phàm tới, tính lại thích sạch sẽ, không quen ngồi xe khác nên hắn buộc phải lái chiếc xe này.
Hai người cùng đi làm, cùng tan làm, trên đường đi còn lớn tiếng cãi nhau, hiển nhiên là về chuyện nhà máy điện hạt nhân.
“Như thế nào, công việc ở Liên đoàn phụ nữ rất khó làm phải không?” thấy Tô Hướng Vãn đang vo gạo bên ngoài, Lý Dật Phàm dừng lại hỏi.
Chắc cô ta đã nghe chủ nhiệm Lưu than phiền, nói vụ việc đó rất khó không có cách nào giải quyết, chỉ có thể dằng dai kéo dài.
Dĩ nhiên, là một phụ nữ gần 40 tuổi, Lý Dật Phàm đã từng làm từ biên giới đến Tây Tạng, đi qua không ít địa phương, cũng biết trong cuộc sống có nhiều kiểu không thể dùng pháp luật để cân nhắc, cũng khó dùng chế độ để giải quyết.
Đương nhiên cô muốn ra oai phủ đầu với Tô Hướng Vãn. Tô Hướng Vãn nếu không giải quyết được vụ này, sẽ không được bổ nhiệm vào Liên đoàn phụ nữ, ngoan ngoãn về nhà làm bà nội trợ.
“Lãnh đạo, cho tôi thêm 1 ngày đi, tối mai tôi đảm bảo giải quyết xong vụ bà Vương bị ngược đãi, được không?” Tô Hướng Vãn cười, thật sự muốn để Lý Dật Phàm thấy cô chỉ là một phụ nữ nông thôn chưa từng trải qua thế sự, không biết thế cục, còn đang lạc quan một cách mù quáng.
Lý Dật Phàm vẫn không có sắc mặt tốt: “Cô cũng chưa hề gửi báo cáo gì cho tôi?”
Tô Hướng Vãn cầm chìa khoá xe jeep từ tay Tống Thanh Sơn, nhún vai: “Tôi chỉ học hết lớp 2, chữ cũng không biết nhiều, quên chuyện viết báo cáo đi, ngày mai tôi đảm bảo sẽ giải quyết xong chuyện này, được không?”
Theo quan điểm của Tô Hướng Vãn, cán bộ cơ sở nên làm những việc thực tế.
Cái loại báo cáo dông dài đó cô có thể viết, thậm chí còn viết một cách hoa mỹ, nhưng rõ ràng đây không phải là lúc khoe công phu chơi chữ, cô chỉ là một phụ nữ mới học tiểu học 2 năm, mù chữ.
Lý Dật Phàm không ngốc, cô ta đã hoài nghi bút tích của Cốc Nam cùng trước đó không phải của một người, dĩ nhiên sẽ ngoài nghi đồng chí phụ nữ là cô này có vấn đề gì không.
Trước mặt lãnh đạo, thời điểm nên biểu hiện thì biểu hiện, nên che giấu thì cần che giấu.
Lý Dật Phàm cười ý vị thâm trường: “Đồng chí Tiểu Tô, đây chính là nhiệm vụ của tổ chức giao cho cô, không cần phải dựa vào Thanh Sơn hay Đình Tú, cán bộ chân chính phải dựa vào năng lực của mình để giải quyết vấn đề, hiểu không?”
Cô ta sợ Tô Hướng Vãn sẽ bảo Tống Thanh Sơn đánh gục tên kia, đưa lên hồ chứa nước cải tạo lao động.
Thống khoái thì thống khoái thật, nhưng không phải công việc nào của huyện cũng dùng nắm đấm để triển khai được.
Tô Hướng Vãn cũng cười: “Không phải lo, tôi thực sự không cần dựa vào Thanh Sơn, tôi có thể tự làm tốt công việc của mình”
Lý Dật Phàm cũng xoay người định đi, đột nhiên quay lại, thấp giọng nói: “Thư của Cốc Nam gửi từ Hải Tây, chúng tôi nghi ngờ là có người viết thay, dù sao thì cô ấy ở nông trường cải tạo lao động, có thể không được tự do viết thư, bút tích trong phong thư này rất làm cho chúng ta hoài nghi”
“Cho nên chủ tịch huyện cho là ở trong đó có rất nhiều chuyện, ngoài Cốc Nam ra, còn có những người khác biết?” Điều mà Lý Dật Phàm không thể phản bác được, đó là trong nhật ký Cốc Nam viết rất nhiều thứ, hoặc là nói, những đánh giá về mọi người trong nhà, chỉ có mình Cốc Nam biết.
Lý Dật Phàm suy nghĩ một chút về chuyện của Cốc Nam, lại tức giận.
Nhưng nhìn Tô Hướng Vãn không ngừng rửa đi rửa lại những hạt kê, sao lại cảm thấy thoải mái như vậy chứ.
Không có cách nào, cô ta là người rất sạch sẽ.
Chỉ thích người như Tô Hướng Vãn vậy, sạch sẽ mà nhanh nhẹn.
Đây chắc chắn là ảo giác, Lý Dật Phàm quyết định từ giờ trở đi sẽ ít tiếp xúc với Tô Hướng Vãn hơn.
“Vậy thì ngày mốt chúng tôi đợi kết quả giải quyết của cô về chuyện bà Vương”, không xử lý được, cô quay về làm người phụ nữ của gia đình đi.
Tô Hướng Vãn cười một tiếng: “Được, không thành vấn đề. Nhưng nếu tôi giải quyết được, giải quyết một cách hoàn mỹ khiến mọi người đều hài lòng, thì tôi hy vọng chủ tịch có thể xoá bỏ thành kiến, tin tưởng rằng trong người dân lao động cũng có nhân tài có đạo đức, có năng lực”
Cô có ý nói cô là nhân tài?
Giống như Lý Dật Phàm, một nữ đồng chí tự tin, có năng lực sấm rền gió cuốn, không thích người rụt rè e sợ, thích đúng kiểu người tự tin như cô, hoạt bát, có thể biểu hiện ưu điểm của mình.
Làm sao mà cô lại cảm thấy mình không ghét Tô Hướng Vãn, ừ, đây là ảo giác, Lý Dật Phàm cảm thấy cô phải vượt qua.
Nhưng khi cô vào sân nhà mình, thấy mẹ Hà đang tết bím tóc cho Tiểu Chi Chi, liền cầm lấy cái lược.
Hỏi thừa, làm gì có nữ đồng chí nào lại không yêu thích tết tóc một cô bé con xinh xắn khả ái chứ.
Chủ tịch huyện, vậy mà lại tết bím tóc cho Chi Chi.
Buổi tối đến giờ đi ngủ.
Ngày hôm trước, Tống Thanh Sơn cho Tô Hướng Vãn ăn sô cô la nhân rượu, buổi tối đồng chí Tiểu Tô nhiệt tình như lửa, kiên trì chừng 20 phút, sau 20 phút lấy lý do bị đau đình chỉ cuộc chiến.
Hắn rút kinh nghiệm xương máu, đọc lại thật kỹ cuốn sổ ghi chép cuộc trò chuyện với phóng viên chiến trường Adrian, đọc đi đọc lại, chuẩn bị định hô đồng chí Tiểu Tô lên giường, sớm thực hiện quan hệ vợ chồng.
Dĩ nhiên vì thế mà hắn đã dỗ Chi Chi đi ngủ từ rất sớm.
Nhưng vừa lên giường, Tô Hướng Vãn liền kêu mệt mỏi: “Mau xoa lưng cho tôi, rồi đi giặt q**n l*t vừa tắm xong đi”
Cô là muốn ngủ luôn? Còn bảo hắn đi giặt q**n l*t cô vừa tắm xong?
“Đồng chí Tiểu Tô, như vậy không được, tôi cũng đi làm, cũng mệt mỏi, đồ lót để thêm một ngày được không?”
“Anh mệt mỏi, nhưng có mệt như tôi không? Tống Thanh Sơn, anh chẳng qua chỉ ra ngoài làm việc, nhưng khi về nhà đã từng rửa bát, làm việc nhà chưa?” Tô Hướng Vãn nói: “Anh nhìn tôi xem, một ngày phải đi làm, còn phải nấu 3 bữa cơm cho bọn nhỏ, tôi chỉ được cầm 50 đồng tiền lương, tại sao lại không thể yêu cầu anh giặt đồ lót cho tôi”
“Em có thể ở nhà, dù sao số tiền tôi đưa cũng đủ dùng” mấu chốt của Tống Thanh Sơn vẫn như cũ, muốn cô ở nhà chăm sóc con cái.
Tô Hướng Vãn liền cười lạnh: “Một ngày nào đó, tiền lương của tôi có thể sẽ cao hơn anh, thậm chí tôi có thể làm chủ tịch huyện, chủ tịch tỉnh, nhiều lắm anh cũng chỉ là người nhà cán bộ. Nếu hôm anh không muốn tắm thì đừng lên giường, còn cuộc sống vợ chồng, tôi là một nữ cán bộ, vì cái gì mà phải thoả mãn d*c v*ng thú tính của anh?”
“d*c v*ng thú tính?” con ngươi Tống Thanh Sơn như muốn lồi ra: “Em không cần phải nói như vậy, sau này tôi không động đến em nữa, cuộc sống độc thân không phải tôi chưa từng trải qua”
Hắn còn chú tâm chuẩn bị một tờ “Đại công báo”* đúng năm cô ra đời, định đưa cho cô.
(*Đại công báo (Ta Kung Pao), tờ báo tiếng Trung lâu đời nhất, có trụ sở đặt tại Hồng Kông. Tờ báo ra đời năm 1902 đưa ra khẩu hiệu Tứ bất chủ nghĩa" (四不主義), có nghĩa là hứa không phục vụ cho bất kỳ đảng phái, chính phủ, công ty thương mại hay cá nhân nào)
Nhưng cô nói đến thú tính vậy thì thôi, báo cũng không tặng nữa, hắn chuẩn bị lên giường làm một cây bạch dương nhỏ.
Buồn bực bước xuống, tắm rửa giặt đồ lót xong, Tống Thanh Sơn đột nhiên nghe Tô Hướng Vãn nói: “Ở đâu ra tờ báo cũ này?”
Tờ báo hắn giấu dưới gối, định cho cô một cái kinh ngạc.
“Ôi, Đại công báo, năm 44 à?”
Tô Hướng Vãn nằm trên giường đất, vì không hiểu chữ phồn thể, nhìn hồi lâu rồi gấp lại: “Tôi bỗng nhớ ra một chuyện, ở chỗ chúng tôi, có một cuộc bình chọn trên mạng về những món quà cổ điển nhất mà đàn ông tặng cho phụ nữ, trong đó tờ báo phát hành vào ngày sinh nhật đứng đầu danh sách, đây là anh định đưa cho tôi à?”
Tống Thanh Sơn đỏ mặt: “Không có, tôi sao có thể chứ, tờ báo này ai để vào tôi cũng không biết”
Có vẻ như đàn ông Pháp không giỏi mọi thứ. Tống Thanh Sơn định gạch bỏ mánh khóe mà Adrian dạy trong sổ tay của mình.
“Anh còn muốn nữa không?” hắn vừa lên giường, Tô Hướng Vãn thì thầm, nằm bên cạnh mặt đỏ như trái táo, hỏi nhỏ…
……
"Anh muốn không?"
...
“Anh muốn thì tới đi, tôi chỉ nói ngoài vậy thôi, lần này nhẹ nhàng chút là được. Nhìn tờ báo là tôi thấy anh đã chuẩn bị rất kỹ rồi, rất chu đáo, lần sau tiếp tục làm tốt nhé”, muốn cho ngựa chạy, thỉnh thoảng phải cho nó chút cỏ, không thể lúc nào cũng phê bình, phải có lúc khen ngợi.
Nếu không đàn ông sẽ không có động lực.
Tống Thanh Sơn nằm nửa ngày, đột nhiên lật mình nhào qua.
Đây quả thực là một yêu tinh, hơn nữa còn là loại mỗi ngày có một biến hoá.
Tống Thanh Sơn vốn nghĩ không làm, nhưng lý trí không khống chế được đại não, không khống chế được thân thể, liền lại…
Đơn giản là đã sa vào vũng bùn, muốn ngừng lại cũng không được.