Thức ăn nấu trong nồi lớn, càng nóng càng thơm.
Lúc Tô Hướng Vãn hâm nóng đồ ăn, Tống đoàn không chờ được, đi lại dậm chân trong bếp.
Biết hắn cũng thích ăn mì tròn, Tô Hướng Vãn đặc biệt dành riêng một nắm mì cho hắn, phủ lên trên thức ăn, đun cháy một cây củi là mì dai mịn, ăn ngon nhất.
Nói chuyện hai người phụ nữ kia, Tô Hướng Vãn không dám nhận định họ là kẻ bắt cóc, nhưng phải hỏi Tống đoàn xem có chuyện gì xảy ra.
Tống đoàn nói: “Quả thật ông ngoại Cốc Đông gần đây được phục chức, làm tư lệnh quân khu ngay tại Thành Đô”
Xã hội bây giờ là như vậy, một người gặp nạn cả nhà bị vạ lây, một khi bị coi là gián điệp, cho dù có là tướng quân thì cả nhà vẫn gặp hoạ. Cho nên Thẩm Chiêu Đệ, mẹ của Cốc Đông đúng từng là con gái của tư lệnh quân khu Thành Đô, nhưng bởi vì cô bị vu là gián điệp, cuối cùng bị chết oan, cả nhà tư lệnh Thẩm cũng bị hạ bệ.
Như vậy, sau khi Thường Lợi Quân và Lý Đại Quang bị bắt, Thẩm Chiêu Đệ được minh oan, tư lệnh Thẩm cũng được phục hồi nguyên chức.
Tống đoàn ăn hai miếng cơm, đột nhiên ngẩng đầu: “Chẳng phải cả ngày em luôn nói muốn cho Cốc Đông đi sao? Có người tới, còn tự nguyện đưa cho em 1 ngàn đồng, sao em không giao nó cho họ?”
“Anh cho rằng vợ quân nhân như tôi không có đầu óc à? Đầu tiên, nếu đúng là người của tư lệnh Thẩm phái tới, vậy nhất định phải chạy đến quân khu tìm anh đầu tiên, sau đó cầm giấy giới thiệu đến tìm tôi, dù sao Cốc Đông vẫn gọi tôi là mẹ, sao họ có thể trực tiếp tới vườn trẻ bắt đứa nhỏ chứ? Hai nữ đồng chí đó khẳng định lai lịch có vấn đề” Tô Hướng Vãn bình tĩnh nói.
Tống đoàn ăn xong bát cơm trắng vẫn chưa thoả mãn: “Em đúng là nữ Gia Cát, quả thật tư lệnh Thẩm bây giờ vừa mới nhậm chức, chuyện của Cốc Đông chúng ta cũng không rêu rao ra ngoài, cho nên ông ta không biết Cốc Đông đang ở chỗ chúng ta. Hai người đàn bà kia có lẽ là do kẻ thù của Hàn Minh cử đến”
Cho nên không vì 1 ngàn đồng mà khom lưng, Tô Hướng Vãn đã cứu một cái mạng cho Cốc Đông mập.
Tiểu tử hôm nay ăn nhiều đậu phộng, lại bị cả nhà mắng mỏ, Lý Thừa Trạch không cho nó ngủ chung trên giường đất nên nó ngủ vùi bên cạnh bếp lò, một lúc lại đánh rắm vang dội.
“Vậy thì đúng rồi, ông ngoại nó có chức vụ cao, vừa xấu hổ với con gái và Hàn Minh, vừa có tiền đồ sáng lạn nên nuông chiều Cốc Đông thành tính khí bá đạo cũng không có gì là lạ”, Tô Hướng Vãn cảm khái nói.
Bây giờ Tống đoàn một tuần mới về nhà một lần, so với trước đây ngày nào cũng ở nhà, thì ban đêm hắn phải nhiệt tình như lửa mới đúng. Mấy lần trước, Tô Hướng Vãn nửa đêm phải khóc lóc đuổi hắn ra ngoài cũng bởi vì hắn quá mức không kiềm chế.
Lần này, Tô Hướng Vãn vì để tận hưởng lạc thú trên giường đất đã nghỉ ngơi thật tốt trong 2 ngày, tối hôm nay quyết tâm bồi Tống đoàn 300 hiệp, không ngờ hắn lại lục đục mở tủ sắt đựng vũ khí, sắp xếp đồ đạc.
“Tống Thanh Sơn mau lên giường đi, anh một tuần mới về một lần, tôi đang chờ anh nộp thuế đây”, mỗi tuần chỉ gặp được một ngày, nếu Tô Hướng Vãn vào kỳ kinh nguyệt thì phải 2 tuần họ mới được chung đụng.
Sau một thời gian dài như vậy, Tô Hướng Vãn vốn lãnh đạm giờ cũng đã nồng nhiệt hơn, cho nên mới nói xa cách làm cho đẹp đẽ, bây giờ cô cũng muốn x** n*n cơ bắp cứng rắn của Tống đoàn.
“Tuần trước em còn mắng tôi là cầm thú, bây giờ cầm thú này chuẩn bị đình công”, Tống đoàn tiếp tục nhìn đám súng ống của mình, cau mày nói: “Tuần tới chúng ta phải đi Hải Tây một chuyến, tôi phải chuẩn bị ít đồ”
“Nếu anh chỉ làm 20 phút thì làm sao tôi mắng anh là cầm thú được? Quan trọng là anh làm một lần đến 4-5 giờ, ai mà chịu nổi?” Tô Hướng Vãn nói.
Một lúc sau cô mới hỏi thêm một câu: “Đi Hải Tây làm gì?”
Vì thế Tống đoàn đem chuyện Hàn Minh ở Hải Tây, bị kẻ thù theo dõi sát sao, chỉ chờ hắn bước ra khỏi nhà tù là sát hại kể cho Tô Hướng Vãn.
“Vậy anh mang đội của anh đi là được rồi, dẫn chúng tôi đi làm gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống đoàn lúc này mới nói: “Chủ yếu là vì Thừa Trạch. Năm nay có mệnh lệnh toàn bộ quân đội không tuyển quân, nhưng đến tháng giêng, nếu Thừa Trạch không vào lính được thì nhất định phải xuống nông thôn, tôi muốn cho nó một cái quân công hạng ba, được đặc cách nhập ngũ”
Nếu chỉ mang theo một mình Lý Thừa Trạch thì không đủ, mà mang theo người khác thì lại sợ tin tức bị rò rỉ.
Cho nên Tống đoàn nghĩ tới nghĩ lui, nếu chi phí đã do nhà nước trả thì không bằng mang bọn nhỏ cùng đi du lịch một chuyến.
Mùa đông rồi, lại đang kỳ nghỉ đông, Tống đoàn cũng đã lâu không ở bên cạnh bọn nhỏ, gần đây Tô Hướng Vãn có nhắc tới chuyện mình nuôi dạy con như goá phụ làm cho Tống đoàn có chút áy náy, tìm cách để cả nhà đi cùng nhau một chuyến.
“Người khác là đi Hải Nam, Tam Á nghỉ mát, Tống Thanh Sơn, tôi kết hôn với anh hơn 6 năm, tổng cộng mới được đi 2 lần, mà đều là đi Hải Tây, nơi tồi tệ nhất của Tần Châu”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống đoàn lấy hai khẩu súng ra so sánh, ngẩng đầu cười nói: "Kiên nhẫn một chút đi, không phải em nói chính sách sau này sẽ tốt sao? Đợi bọn trẻ lớn lên, nhà máy điện hạt nhân của chúng ta xây xong, tôi giành thời gian đi một vòng thế giới với em"
Câu đi một vòng thế giới này, Tô Hướng Vãn vẫn thường lẩm bẩm.
Tống đoàn nói láo rất nghiêm túc: “Chờ bọn nhỏ có công ăn việc làm, tôi đảm bảo sẽ nghỉ phép hàng năm, em muốn đi đâu tôi cũng đưa em đi”
Tô Hướng Vãn cười lạnh một tiếng: “Chờ bọn nhỏ lớn lên, đây là câu nói dối kinh điển của các ông chồng giành cho vợ”
Ai biết chờ đến lúc bọn nhỏ trưởng thành, bọn họ có còn là vợ chồng nữa không.
Nghe nói quân khu cấp cho chiếc xe tốt nhất, nhưng cuối cùng lại bị Tống đoàn từ chối. Vì bọn họ phải đi đón Hàn Minh nên không thể phô trương gây chú ý, hoặc ngồi xe lửa, hoặc tự mình lái xe, mang theo một cái xe mới chẳng phải để khoe khoang à?
Tô Hướng Vãn không mong đợi gì nhiều ở chuyến đi Hải Tây này, nhưng bọn trẻ rất háo hức.
Tống đoàn cuối tuần ở nhà, cũng là lần ở nhà duy nhất hắn nói chuyện với thằng nhỏ như với một người lớn, nói rằng nó có một người cha đang ở rất xa, 2 ngày nữa cả nhà sẽ cùng nhau chuẩn bị đi đón cha nó.
Mấy đứa Lý Thừa Trạch, Lư Đản, Cẩu Đản cũng lần đầu tiên nghe nói Cốc Đông còn có một người cha khác. Bọn chúng đã làm xong bài tập nghỉ đông nên châu đầu lại bàn tán với nhau.
“Ba nó khẳng định cũng là một người mập”, Cẩu Đản thì thầm.
Lư Đản nghiêm túc suy tư một chút: “Đoán chừng không dưới 200kg*, có thể cũng hung dữ giống như Cốc Đông”
(*1kg của Trung Quốc = 0,5kg bình thường)
“Ba của con lúc con chưa ra đời đã bị giam vào ngục, bây giờ vẫn còn ở trong đó, nhất định rất muốn gặp con. Cho nên từ hôm nay trở đi, con ăn ít một chút, gầy đi một chút cho đẹp trai hơn, sau đó đi gặp ông ấy, được không?” Tống đoàn nghiêm túc nói.
Cốc Đông từ nhỏ bị nhốt trong nhà vệ sinh, quen với việc bị đánh đập, bị bỏ đói nên mắc chứng rối loạn ăn uống, chỉ cần không ăn, nó sẽ cảm thấy không an toàn.
Gần đây quả thật Tô Hướng Vãn sợ nó quá mập, béo đến si ngốc nên đã chuẩn bị một ít cổ gà rất khó gặm, mỗi ngày cho nó một miếng, lúc không có đồ ăn sẽ để cho nó gặm.
“Ba mới của con tới, ba có thể đến ngủ ở chuồng heo”, Cốc Đông cảm thấy đó là chuyện đương nhiên: “Mẹ con sau này sẽ ngủ cùng ba con” hơn nữa nó còn có mới nới cũ: “Tống Thanh Sơn, ba đi đi thôi”
Tống đoàn mặt đen sì, nhìn thằng nhỏ hồi lâu, rất hoài nghi tương lai liệu nó có bị đánh chết không.
Bên cạnh đó, gần đây hắn đang cố gắng hết sức để tìm một việc làm ở Tần Châu cho Hầu Thanh Diệu. Trước khi đi, phải để Tô Hướng Vãn đưa Hầu Thanh Diệu đi nhìn công việc trước.
Tô Hướng Vãn rất thèm muốn công việc này của Hầu Thanh Diệu, bởi vì đó chính là việc ở Ban cứu trợ của Cục Dân chính.
Công tác cứu trợ bình thường rất rảnh rỗi, chỉ có bận vào tháng 6, 7 xuống nông thôn để cứu trợ thiên tai.
Tô Hướng Vãn nếu có thể được làm một công việc như vậy, không phức tạp lại nhàn rỗi, còn có thời gian chăm sóc bọn nhỏ, có thời gian học hành, nếu được như vậy thì cô sẽ rất vui.
Nhưng điều đó là không thể. Trình độ học vấn là một yêu cầu quan trọng, cô không có trình độ học vấn, ngoài chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ, cô không thể làm được việc gì khác.
Cục trưởng Trương của Cục Dân chính có mối quan hệ lâu năm với Tống đoàn, Hầu Thanh Diệu chính là người mà Cục trưởng Trương chuyển hồ sơ.
Tô Hướng Vãn lái xe của Tống đoàn, đưa Hầu Thanh Diệu và đôi tình nhân nhỏ Mậu Phương Phương, Cẩu Đản đến Cục Dân chính báo cáo.
“Công việc này của tôi coi như là một lần đi cửa sau của Tống đoàn à?” Hầu Thanh Diệu cười, quay đầu nhìn hai đứa trẻ nói: “Chắc anh ấy sẽ không đi cửa sau cho cô đâu”
Cái này thật đúng là, Tô Hướng Vãn xuống xe, lật hồ sơ trong tay nói: “Về Cục trưởng Trương, chị đừng nhìn thấy mặt ông ấy hiền lành, già dặn vậy mà coi thường, đầu óc ông ấy vô cùng minh mẫn. Cho nên chị phải bộc lộ năng lực làm việc, đừng xem việc cứu trợ như nơi dưỡng lão”
Hầu Thanh Diệu hôm nay đặc biệt ăn diện một chút, hít sâu một hơi rồi nói: “Yên tâm, tôi sẽ cố gắng”
Mậu Phương Phương nhà cô ấy gần đây đã phổng phao hơn một chút, da không còn đen như trước, trở thành một cô bé xinh xắn. Hầu Thanh Diệu nuôi heo đủ rồi, có điều kiện thay đổi công việc, sao lại không tận dụng chứ?
Vừa lúc gần đây Lưu Tại Dã lại để ý đến công việc ở Ban cứu trợ, cũng đang tìm cách chạy vào.
Nhưng cứ nhìn thấy Tô Hướng Vãn là hắn không nhấc chân đi được.
Mà lúc này Tô Hướng Vãn đang ở bên ngoài Cục Dân chính, xem Cẩu Đản và Mậu Phương Phương chơi đùa.
Lưu Tại Dã giống như Tề Lực nhìn thấy Thường Lệ Bình, thiếu điều ch** n**c miếng: “Đồng chí Tiểu Tô, sao cô lại ở đây?”
Đúng là chết tiệt, giữa mùa đông, các nữ đồng chí trên đường chỉ có 2 loại: một là kiến xanh, tức là mặc áo khoác bông lớn màu xanh, một là kiến đen, mặc áo khoác lớn màu đen, người nào cũng to chù ụ như khẩu pháo.
Chỉ có Tô Hướng Vãn dù cũng mặc áo khoác bông nhưng không quá dày, cũng không giống khẩu pháo, cô quàng một chiếc khăn đỏ, giống như một nét phong cảnh giữa mùa đông lạnh giá.
“Hầu Thanh Diệu được điều chuyển đến Ban cứu trợ, tôi đưa cô ấy đến nộp hồ sơ”, Tô Hướng Vãn nói.
Lưu Tại Dã hít một hơi lạnh: “Thanh Sơn cũng thật quá đáng đi, cùng là chiến hữu, tôi so với chị gái nuôi heo kia đối xử với các người tốt hơn nhiều chứ, thế mà tối qua hắn nói với tôi hắn không có quan hệ, không giúp tôi chạy công việc, hôm nay lại giới thiệu Hầu Thanh Diệu đến đây, hắn là có ý gì?”
Tô Hướng Vãn liếc một cái, lười để ý đến hắn, chỉ thấy Lưu Tại Dã tỏ vẻ thần bí, hạ giọng nói: “Gần đây tôi nhận một nhiệm vụ đặc biệt, nếu làm được, tư lệnh quân khu sẽ đích thân giúp tôi chuyển ngành, lúc đó đảm bảo chủ nhiệm ban cứu trợ này sẽ là của tôi”
Người này đã nói chuyện xấu là không biết dừng.
Nhìn thấy Cẩu Đản và Mậu Phương Phương đứng bên đường nói chuyện, hắn đá Cẩu Đản một cái: “Tiểu tử thúi, chú đây còn chưa có đối tượng mà mày lại giả bộ có. Con bé này xấu xí y như Hầu Thanh Diệu, không biết Tống Tây Lĩnh mày thích gì ở nó?”
Cẩu Đản lập tức nổi giận, trợn mắt, siết chặt nắm đấm nhìn Lưu Tại Dã.
“Được rồi được rồi, chúng ta đi thôi, đừng chọc hắn”, Hầu Thanh Diệu nắm lấy Tô Hướng Vãn và Cẩu Đản đang định lao vào chiến đấu, kéo Mậu Phương Phương một cái, nhét những người này vào trong xe.
“Chị Hầu, chị chính là quá mềm yếu, quá tử tế, những kẻ như thế đáng lý ra phải tát cho một cái”, Tô Hướng Vãn hùng hùng hổ hổ nói.
Hầu Thanh Diệu tuổi tác đã cao, lại mấy năm nuôi heo, có thể nói tính khí cao ngạo đã bị bào mòn gần hết, có thể tìm được việc làm, vui vẻ còn chưa hết, làm sao có thể vì cái miệng của Lưu Tại Dã mà tức giận: “Tôi đóng cửa ăn cơm của mình, để những lời đó lọt qua tai đi. Lưu Tại Dã sớm muộn gì cũng sẽ bị người đánh chết, nghĩ như thế cô sẽ thấy dễ dàng hơn”
Tô Hướng Vãn vốn đang bực bội vì Lưu Tại Dã mắt chó coi thường người khác, thích sỉ nhục đồng chí nữ, hôm nay không tát được hắn hai cái nên rất ức chế.
Không nghĩ tới ở nhà lại có người đang chờ cô trút giận.
“Lý Thừa Trạch tròn 14 tuổi rồi đúng không? Các bạn cùng lớp nó đã sắp xếp xong, 5 người đi biên giới, 7 người đi Thanh Tàng, một số đi Hải Tây. Tôi hỏi anh Tống Thanh Sơn, đây là anh ỷ vào mình làm sư trưởng cố ý kéo dài thời gian đấy à?” ở nhà, người đang cùng đồng bọn lý luận với Tống đoàn, không ai khác chính là cấp trên cũ của Tô Hướng Vãn, Lưu Đường, hiện đang làm việc ở phòng hộ tịch.
Người này nghiện thuốc, điếu thuốc không bao giờ rời tay: “Hôm nay là ngày 25 tháng 12, còn 5 ngày nữa hết năm, tôi sắp xếp cho nó đi Hải Tây, ngày 1 tháng 1 sẽ đi cùng mọi người. Nếu anh không cho nó đi, tôi lên quân khu báo cáo với các lãnh đạo của anh, nói lãnh đạo như anh cố ý kéo dài thời gian”
Tống đoàn vẫn còn đang nói phải trái với người này: “Không phải chỉ còn 5 ngày, mà Thừa Trạch nhà chúng tôi chưa đủ 14 tuổi. Nó đi học sớm, tốt nghiệp cùng đám học sinh kia nhưng nó chưa đủ tuổi”
“Tôi chỉ biết là lớp 12 phải xuống nông thôn, đây là chính sách rồi. Tống đoàn, không, sư trưởng Tống, Lý Thừa Trạch nhà các người hôm nay phải đi”
Lưu Đường rít một hơi thuốc, thấy Tống đoàn định đưa thuốc cho mình liền xua tay: “Thuốc của sư trưởng Tống tôi không hút được, anh hay là mau đóng gói đồ của con mình lại đi”
Vừa nói ông ta vừa kéo Lý Thừa Trạch: “Tên tiểu tử này, đại nhân vật của huyện Thanh Thuỷ nha, nhớ tới lúc đó sờ con gái…”
Một thùng nước lạnh hắt thẳng vào đầu, Lưu Đường kêu lên một tiếng, lạnh thấu tim.
“Chính sách nói, 14 tuổi trở lên thì tuỳ thuộc vào tình hình thực tế. Ông nhìn một chút những cô gái kia đi, đánh trống khua chiêng, cài hoa hồng, giữa mùa đông lạnh giá này bị đưa đến Thanh Tàng, đưa đến biên cương, tê cóng hết cả chân tay mặt mũi. Người ta nói lăn trong nước sôi 3 lần, vùi trong nước đá 3 lần, dìm trong nước kiềm 3 lần là tội lớn, Lưu Đường, ông có được thành tích nhưng có quan tâm đến sống chết của bọn nhỏ không?” Tô Hướng Vãn tát xong một thùng nước vẫn chưa hài lòng, chỉ vào mũi Lưu Đường nói: “Chẳng riêng con trai tôi, từ bây giờ cho đến đầu mùa xuân, không đứa trẻ nào trong huyện này được phép rời đi, nếu ông dám bắt chúng đi, tôi liều mạng với ông”
“Tôi tố cáo cô, Tô Hướng Vãn, dựa vào quan hệ với chủ tịch huyện mà vô pháp vô thiên”, Lưu Đường nói.
Tô Hướng Vãn quăng vòi nước cái rầm: “Tôi cũng tố cáo ông, vì thành tích mà mất trí”
Dĩ nhiên Lưu Đường không tin Tô Hướng Vãn có thể tạt nước ông ta một lần nữa, vẫn còn nói: “Có giỏi cô tát nước tôi một lần nữa xem, đồ đàn bà đanh đá”
Đây không phải tự muốn ăn đòn sao?
Vòi nước đã bị đông cứng, chỉ chảy được ra một ít, Tô Hướng Vãn xoay người, hất lên đầu Lưu Đường: “Đây chính là ông tự nói, tôi không hất nước thì đúng là mất mặt”
Tháng 12, nước trên đầu Lưu Đường như muốn đóng băng: “Tô Hướng Vãn, cô chờ đấy cho tôi”
Lại một gáo nước nữa: “Tôi chờ, ông cứ đi báo cáo đi”
Lưu Đường lạnh đến phát run, quay người hỏi Tống đoàn: “Tô Hướng Vãn chủ nhiệm Liên đoàn Phụ nữ giở trò tạt nước lên đầu người khác, Tống Thanh Sơn anh nhìn thấy mà im lặng à?”
Trong nháy mắt, mấy đứa trẻ đã vây quanh Tống đoàn.
Cốc Đông cầm một cái gậy, Lư Đản cũng cầm một cái gậy, hai anh em đồng loạt nhắm ngay chóp mũi hắn, nhất là Cốc Đông, không đủ cao nên nhón chân, đập gậy vào mũi Lưu Đường.
“Chẳng phải ông kêu để chủ nhiệm Tô tạt nước vào người sao?” Tống đoàn quay đầu nhìn bọn nhỏ: “Có phải ông ta cứ nhất định bắt chủ nhiệm Tô tạt nước vào người, không tạt không được đúng không? Chắc có lẽ do hút thuốc nhiều quá nên nóng tính, muốn bốc hoả phải không?”
Người khác là cha con làm binh lính cùng ra trận, nhà này giống như một đám thổ phỉ, là cái loại ăn thịt người không nhả xương.
Lưu Đường là một người đầu hói, lại vì hút thuốc quá nhiều nên phổi không tốt. Trời lạnh bị tạt nước vào người, về nhà bị cảm nặng, thiếu chút nữa không qua được, dĩ nhiên chuyện bọn nhỏ ở huyện Thanh Thuỷ phải về nông thôn tạm thời bị gác lại.
Ngày hôm sau, Tống đoàn chính thức mang mấy đứa trẻ đi giành đặc cách nhập ngũ cho Lý Thừa Trạch.