Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 132: Tìm Cốc Đông

 

“Dì thật rộng lượng”, Lý Thừa Trạch đứng ở cửa, tay đút túi, trông rất cà lơ phất phơ: “Bây giờ đậu phộng cũng khó tìm, một bọc lớn kia là con giành được, thế mà dì cho một cái phải 5 cân”

Phải biết, đậu phộng là món bọn trẻ thích nhất trong mùa đông.

Ở bên ngoài lạnh ngắt nửa ngày, về đến nhà múc nửa chén đậu phộng hoặc là chiên hoặc xào, tốt hơn nữa là Tô Hướng Vãn trộn cùng một ít tóp mỡ làm nhân, dùng bột gạo viên thành từng viên tròn, đây là món anh em nó thích nhất trong cả cái mùa đông dài thượt buồn tẻ này.

Mới vừa rồi hai cô gái kia chỉ nói chuyện phiếm đã ăn hết nửa dĩa đậu phộng, lúc này lại lấy đi 4-5 cân nữa, Lý Thừa Trạch tức giận.

Tô Hướng Vãn cho tới giờ chưa từng đánh bọn nhỏ, vỗ vào gáy nó một cái: “Mau vào trong phòng đi, mấy cô bé đó khi tới mang theo bánh vòng dầu cùng khoai tây, mình không có gì tặng lại đâu được”

“Dì trả lại họ bánh vòng dầu với khoai tây đi”, Lý Thừa Trạch nói.

Nhưng vừa quay người, nó nhìn thấy Chi Chi cùng Cốc Đông, mỗi đứa cầm một cái bánh đang ăn.

Bạn gái của anh mang bánh vòng dầu tới, thơm ngon khác thường nha.

Không ai để cho nó phát giận, tất cả đều triệt tiêu uy phong của nó.

Lý Thừa Trạch tung một cước, đá bay cái bát ăn của Đại Sơn.

Chậu cơm của con chó bằng thép, cũng đã dùng nhiều năm rồi, ngày nào Cẩu Đản cũng cọ rửa sạch sẽ.

Lý Thừa Trạch đá một phát vỡ làm đôi.

Đại Sơn là con chó già, coi trọng nhất chính là cái chậu cơm này, bị đá vỡ đôi như thế đương nhiên nó phải hú lên.

Còn Lý Thừa Trạch, áo bông thì rộng, người thì gầy, vừa rồi khi dễ con gái nhà người ta, tóc dựng ngược lên như lông gà, cổ đỏ bừng, nhìn bộ dạng như một con gà trống tức giận.

Bên ngoài mẹ Hà cùng chị Lâm vẫn còn đang lớn tiếng nói: “Đứa bé này, lớn rồi vẫn phải khiến người ta bận tâm, đá với đánh, thật không giống ai”

“Mẹ, đánh hắn”, Cốc Đông đúng lúc đưa ra cây gậy: “Đuổi hắn đi, cho hắn ngủ chuồng heo”

Chi Chi cũng cảm thấy hành động như vậy của Lý Thừa Trạch không chấp nhận được: “Mẹ, mẹ đánh đi, con đảm bảo không can”

Lư Đản cùng Cẩu Đản đứng nhìn.

Hai anh em cũng cảm thấy tình hình có chút nghiêm trọng.

Tô Hướng Vãn hít một hơi thật sâu, nói thật, nếu đây là Lư Đản hay Cẩu Đản dám làm như vậy, cô chắc chắn sẽ rút gậy cho mỗi đứa vài phát vào mông, để cho chúng biết thế nào là lễ độ.

Nhưng cô xoay người, đi vào trong bếp.

Hoặc làm một ít canh viên hoặc da đông, năm nay thức ăn đặc biệt khan hiếm, để bọn trẻ được ăn ngon, ngày nào Tô Hướng Vãn cũng vắt óc nghĩ cách nấu nướng mới.

Da heo đã được nấu mềm, vớt ra cho vào chảo dầu, bắt đầu chiên.

Da heo sau khi luộc, chiên lên sẽ không bị co lại, bắn mỡ ra như bình thường mà nó sẽ từ từ nở ra, trắng bệch, phồng lên như bỏng ngô.

Cốc Đông cùng Cẩu Đản vây quanh, vừa nhìn vừa nuốt nước miếng.

Tô Hướng Vãn chiên vài miếng trước, rắc thêm chút muối, cho hai đứa trẻ ăn trước.

Cẩu Đản nhét đầy một miệng, hăng say nói: “Mẹ, giống như bỏng ngô vậy”

Cốc Đông trước giờ luôn rất trực tiếp, ôm chén chạy đến chiếc ghế băng nhỏ, ngồi xuống bắt đầu gặm.

Để làm da heo thành món ăn, phải thêm đậu phụ, đậu phộng, mộc nhĩ và trứng thái mỏng, sau đó xào với mì tròn mềm, xào đầy nửa nồi sắt lớn, thêm một nồi cơm trắng, mấy đứa trẻ, kể cả con gái như Chi Chi cũng có thể ăn 2 bát.

Lý Thừa Trạch vẫn ở trong phòng.

Lư Đản gọi một lần nó không ra, Cẩu Đản gọi thêm lần nữa, nó vẫn không ra.

Mì tròn, mộc nhĩ và trứng, trước đây là món ăn ưa thích của Lý Thừa Trạch. Sau khi quét tuyết cả ngày, có lẽ nó đang mong chờ được ăn một bữa ngon vào buổi tối.

Tô Hướng Vãn múc một chén cơm lớn, đặt thức ăn lên trên, biết Lý Thừa Trạch thích mì tròn, cô cho thêm hai đũa miến che lên trên.

Miến thấm đẫm mỡ heo cùng nước tương, chuyển thành màu nâu, Lý Thừa Trạch từ nhỏ đã nếm qua đủ loại thức ăn, nhưng với loại miến này hoàn toàn không có sức chống cự.

Nhân gian lửa khói, vừa tục vừa thơm.

Nhưng thằng nhỏ phải giả bộ bất động, ngồi xếp bằng trên giường đất, nóng như cái lò than vùi đầu vào trong sách.

“Có phải Vương Văn Hoa vào phòng, lật xem tranh của con à?”

Nghe câu này, Lý Thừa Trạch ngẩng đầu lên: “Sao dì biết?”

Thằng nhỏ này có 2 thứ không thể động vào, 1 là tranh của nó, trừ Cốc Đông có thể đạp có thể kéo, có thể cuộn, cao hứng lên còn có thể ăn, không ai dám đụng vào, đụng vào sẽ bị đánh.

2 là tóc của nó, cũng không ai có thể đụng, chỉ Cốc Đông có thể kéo, Chi Chi lúc giúp hắn gội đầu có thể đụng một chút, bây giờ lớn rồi, trong nhà có tông đơ, nó còn tự cắt tóc cho mình.

“Còn cần phải nói sao, con gái mà, ngồi trò chuyện nửa ngày khẳng định muốn đi xem phòng ngủ của con, con không chịu, người ta lại càng muốn vào, vào rồi còn xem tranh của con, con nổi giận phải không?”

“Sao dì biết chính xác như vậy? Con cùng mấy người đó không quen, còn giật tranh của con, lật sổ của con”, Lý Thừa Trạch hai mắt sáng rực, cũng chắc chắn Tô Hướng Vãn sẽ không phạt mình, thằng nhóc xê dịch cái mông, bưng chén cơm xúc một miếng thật to rồi lại gắp thức ăn.

“Con là dì nuôi lớn, trong lòng nghĩ gì chẳng lẽ lại không biết sao? Dì không trách con, nhưng con nổi giận không phải chỉ vì chuyện này chứ?” Tô Hướng Vãn dừng lại rồi nói: “Con vẫn muốn nhập ngũ nhưng lại sợ mình chưa đủ tuổi phải không?”

Lý Thừa Trạch sặc một cái, giống như keo da chó dính sát vào: “Sao, cậu lớn (đại cữu) đồng ý cho con đi cửa sau à?”

“Đừng có mơ, nhưng chắc hẳn anh ấy sẽ nghĩ biện pháp”, Tô Hướng Vãn vừa nói vừa vén rèm đi ra ngoài.

Lý Thừa Trạch và hai miếng cơm lớn, ho khan một tiếng.

Dáng vẻ ngồi xếp bằng bên cái bàn nhỏ ăn cơm giống như lão nông, làm gì còn bộ dạng của đại thiếu gia chứ.

So với xuống nông thôn, Lý Thừa Trạch dĩ nhiên càng muốn nhập ngũ hơn, nhưng cậu Tống Thanh Sơn đã nuôi, trả tiền học cho nó 5-6 năm, sau khi chính phủ trả lại nhà cho nó, Lý Thừa Trạch đã từng nhiều lần muốn đưa nhà đó cho Tống Thanh Sơn, Tống Thanh Sơn cũng chỉ cười cười mà thôi.

Hắn cùng Tô Hướng Vãn không tính là giàu có, nhưng cũng không phải là người tham tiền.

Ông ngoại nó có 2 món đồ lấy ra từ mộ Từ Hi thái hậu, sau khi Tống đoàn mang đến Bắc Kinh, giao cho viện bảo tàng, viện bảo tàng trao cho nó một giấy chứng nhận vinh dự cùng 15 đồng tiền đền bù. Ngay cả 15 đồng đó Tống đoàn cũng giao hết cả cho nó, không lấy một xu.

Cũng chính bởi vì như vậy, nó không thể há miệng xin Tống đoàn nghĩ cách cho nó nhập ngũ.

Nhà máy 504 được biên chế theo cấp sư đoàn, Tống Thanh Sơn ở tuổi 34 đã trở thành sư trưởng, bao nhiêu cặp mắt đang chăm chú nhìn vào.

Nếu Tống Thanh Sơn dám đi cửa sau, ngày mai chắc chắc sẽ có người báo cáo hắn.

Cho nên tiểu tử vừa nghe Tống đoàn sẽ nghĩ cách giúp nó nhập ngũ, nó mừng đến không thể nói ra lời.

“Mẹ, anh Thừa Trạch chắc là có bệnh thật rồi”, Chi Chi nói rất nghiêm túc.

Cô bé làm ra vẻ thần bí nói: “Mấy cô gái trong huyện Thanh Thuỷ chúng ta gọi anh ấy là quái vật, các chị ấy còn nói, rất có thể anh là người điên, nhất là ai đụng vào tranh của anh, anh sẽ liều mạng”

Dĩ nhiên, chỉ là vài bức tranh vẽ hoa lá, Cốc Đông hoặc là cây cối linh tinh, có cần phải nổi điên đến thế không?

Trừ hai vợ chồng Tô Hướng Vãn cùng Tống Thanh Sơn còn nhớ đến đứa trẻ bởi vì vẽ một bé gái múa ballet mà thiếu chút nữa bị đánh thành lưu manh ra, đoán chừng trên thế giới này không còn người nào khác có thể hiểu được cảm giác thấp thỏm sợ hãi, không muốn cho xem tranh của Lý Thừa Trạch.

Thằng nhỏ thật ra cũng không sai, chẳng qua nó chưa biết cách sống chung với các cô gái mà thôi. Ở thời kỳ thiếu niên, nó bị Mậu Thanh làm cho ám ảnh, không biết lúc nào mới hết được.

Đêm nay Cốc Đông ăn hết hai tô cơm.

Mùa đông, mọi người đóng cửa đi ngủ sớm, Tô Hướng Vãn rõ ràng còn thấy Cốc Đông ở trong nhà bếp, đến lúc đi ngủ, không thấy thằng nhóc mập mạp đó đâu nữa.

……

Tống Thanh Sơn đã nghĩ đến chuyện đưa Lý Thừa Trạch vào quân đội một thời gian rồi.

“14 tuổi có thể xuống nông thôn rồi, đây là chính sách cứng rắn. Nhưng nếu muốn nhập ngũ thì chắc chắn phải tròn 16 tuổi, đây cũng là chính sách cứng rắn. Hơn nữa, vì chuyện của phó thống soái Lâm, năm nay tạm ngừng tuyển quân, tất cả lão binh đều phải phục vụ thêm 1 năm so với quy định, anh cũng biết điều này mà, sư trưởng Tống”, người phụ trách tuyển quân nói.

Đúng vậy, năm nay tạm ngừng động viên 1 năm, mà trong năm tới này, Lý Thừa Trạch nhất định phải về nông thôn, đây là chính sách cứng rắn, Tống đoàn cũng không có cách nào.

Dẫu sao cũng là chỉ thị từ cấp trên, toàn bộ quân khu không tuyển người, mình Tống Thanh Sơn có thể làm gì?

Sau đó đột nhiên Tống đoàn nghĩ đến, lúc Lưu Tại Dã nhập ngũ mới có 13 tuổi.

Tên kia từ nhỏ đã muốn làm lính, muốn đến phát điên, mà hắn không có cha, tự mình tìm cách nhập ngũ, chuyện này nhất định phải hỏi kinh nghiệm của hắn.

Vì thế, Tống đoàn chạy đi tìm Lưu Tại Dã.

“Anh rốt cuộc cũng có chuyện muốn nhờ tôi à?” Lưu Tại Dã cười thiếu chút nữa không thở nổi: “Tống Thanh Sơn, chuyện này thật ra không khó, nhưng nếu anh không cầu xin tôi 800 lần, tôi sẽ không giúp”

“Coi như tôi xin anh, không, cả nhà già trẻ lớn bé của tôi đều xin anh. Bây giờ không thể thi vào trường cao đẳng, cũng không thể để thằng nhỏ lăn lộn trong xã hội được, phải cho nó nhập ngũ, tôi không muốn nó xuống nông thôn”, Tống Thanh Sơn nói.

Lưu Tại Dã nói: “Anh cũng biết, từ sau khi phó thống soái bị đảng phê bình, xử lý, uỷ ban cách mạng dần dần bị xuống thế, tôi phải tìm cho mình một đường lui. Công an thì thôi đi, áp lực lớn lại không có tiền, tôi nghĩ đến Cục Dân chính, đi làm công tác cứu trợ. Anh cũng biết, ban cứu trợ là đơn vị rất màu mỡ, chẳng phải anh quen rất nhiều lãnh đạo của Cục Dân chính sao, anh giúp tôi, tôi sẽ giúp anh”

Ban cứu trợ là đơn vị chuyên đi cứu nguy cứu nạn, lúc này, các đơn vị khác trong tỉnh có thể không có tiền hoặc không có người, như Ban cứu trợ lúc nào cũng phải có tiền và người để sẵn sàng cứu hộ thiên tai bất cứ lúc nào.

Tống đoàn nhìn Lưu Tại Dã hồi lâu, vỗ vai hắn: “Vậy anh cứ từ từ mà chờ đi”

Để cho người này đến làm việc ở chỗ cứu trợ, không khác nào cho mèo đi giữ cá, chó đi giữ thịt, heo đi giữ vườn rau.

Nói gì thì nói, Tống đoàn không có khả năng đáp ứng hắn.

Tất nhiên, Tống đoàn vẫn còn phải vì chuyện công việc của Lý Thừa Trạch mà đau đầu nhức óc.

Tuy nhiên, giống như câu nói không có con đường nào là cuối cùng, kiểu gì cũng có ánh sáng phía cuối con đường, vừa đúng hôm đó là tối thứ 6, Tống đoàn đang lái xe chuẩn bị về nhà, vừa ra khỏi nhà Lưu Tại Dã thì bị tư lệnh Vương của quân khu chặn lại.

Mà tư lệnh Vương đã đưa cho Tống Thanh Sơn một cách hợp lý nhất, tốt nhất để cho Lý Thừa Trạch nhập ngũ.

“Anh phải đi Hải Tây một chuyến, có thể phải đích thân đón Hàn Minh về”, tư lệnh Vương nói.

Cha của Hàn Minh là điệp viên lớn nhất của đảng ta, ẩn núp trong quốc dân đảng rất lâu, bị giết ở Trùng Khánh vào ngay đêm trước giải phóng. Hàn Minh cũng là người vô cùng lợi hại, ở Tần Châu từng làm bí thư lớn nhất, từng là đối tượng được đào tạo trọng điểm của quốc gia.

Nếu tư lệnh Vương tự mình để Tống đoàn đi đón, khẳng định sự tình tương đối nghiêm trọng. Tống Thanh Sơn trước chào một cái, sau đó nói: “Có phải sợ những kẻ đã từng hãm hại Hàn Minh không muốn cho hắn quay lại?”

“Ừ”, tư lệnh Vương nói: “Rất có thể chuyến này của anh còn tương đối nguy hiểm, tốt nhất mang thêm nhiều người. Tôi nghe nói những kẻ hãm hại hắn luôn phục sẵn ở bên ngoài nhà tù, muốn tạo ra một cái chết ngoài ý muốn”

Tống đoàn suy nghĩ một chút nói: “Nếu tôi mang thủ hạ đi, mục tiêu sẽ dễ bị lộ, vừa lúc gần đây Thừa Trạch rảnh rỗi, nếu không tôi mang con trai tôi đi cùng được không?”

Tư lệnh Vương cũng nhìn Tống đoàn: “Mình anh mang theo mấy đứa bé có được không?”

“Tam cá xú bì tượng, đính cá Chư Cát Lượng*, mang theo bọn nhỏ, sự chú ý của địch cũng bị phân tán, hẳn là không vấn đề gì”, Tống đoàn nói.

(*Tam cá xú bì tượng, đính cá Chư Cát Lượng” có nghĩa ba gã thợ giày hơn một ông Gia Cát)

Năng lực của Tống đoàn như thế, nếu hắn đã nói mang các con đi không thành vấn đề, thì cứ để hắn ra tay thôi.

Tư lệnh Vương có phong độ đại tướng, dùng người từ trước đến giờ đều có chủ kiến.

“Tôi sẽ cấp chiếc xe tốt nhất, người do anh tự chọn, Thanh Sơn, phải đón được Hàn Minh về, nếu không đón được, tôi đoán anh cùng các con…” ông chào Tống đoàn một cái rồi vỗ vai hắn: “Hàn Minh là Thủ tướng đích thân chỉ đạo, tôi bất kể anh dùng biện pháp gì, nhất định phải đón về, đây là tuyệt lệnh”

...

Ở nhà, đã 11 giờ đêm vẫn chưa tìm thấy Cốc Đông.

Khi Lý Thừa Trạch chạy đến gọi Tống Đình Tú, Tống Đình Tú đang hẹn hò.

Đúng vậy, hắn hiện đang hẹn hò với Tôn Tú Lan, giáo viên âm nhạc của trường tiểu học số 1, cũng là giáo viên âm nhạc của Chi Chi.

Nhà Tôn Tú Lan ở huyện thành, cha là hiệu trưởng, xuất thân tương đối tốt. Bởi vì bà nội mất sớm nên cô không hiểu gì nhiều về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, lại bởi vì Tống Đình Tú đẹp trai, lớn tuổi hơn, biết quan tâm nên gần đây hai người rất hợp nhau.

Tối nay, trong phòng trực của Cục công an, hai người đang kề miệng, định hôn nhau thì Lý Thừa Trạch đá tung cửa, phá hư chuyện tốt của họ.

“Không phải nói lúc đóng cửa nó vẫn còn ở đó sao? Vậy thì về nhà tìm đi. Một thằng nhỏ mập như thế, tham ăn như thế, tính khí xấu như thế thì có thể chạy được chỗ nào?” Tống Đình Tú lau miệng, vẫn đang tức giận.

Lý Thừa Trạch đầu óc rõ ràng, phân tích mạch lạc: “Gần đây có hai người phụ nữ tới nhà trẻ định bắt đó, cuối cùng mẹ con kêu phải báo án, hai người kia mới không bắt nó đi. Cậu hai, chúng ta có thể chặn đường không? Nếu Cốc Đông thật sự bị bắt, nó hẳn vẫn chưa ra khỏi Tần Châu, nếu không chúng ta chặn hết các con đường ở Tần Châu, đặc biệt những tuyến đường tới Tứ Xuyên. Hai người đàn bà này bắt trẻ con xong muốn chạy trốn nhất định sẽ đến Tứ Xuyên, bởi vì họ là người Tứ Xuyên”

Dính dấp đến trẻ con, đương nhiên là phải làm ngay, Tống Đình Tú nhấc điện thoại, gọi cho Cục công an Tần Châu. Người của Cục công an Tần Châu tính toán lộ trình, thời gian, lấy danh nghĩa kiểm tra xe, nửa đêm chặn hết các xe lại để kiểm tra.

Dĩ nhiên, các nhà trong huyện, trong đại viện cũng phải tìm hết.

Tôn Tú Lan vì muốn gả cho Tống Đình Tú, gần đây thể hiện sự cần mẫn của mình, cô dẫn Chi Chi đi tìm ở nhà vệ sinh công cộng, sợ Tiểu Cốc Đông đi vệ sinh rớt xuống đó. Không chỉ sục tìm nhà vệ sinh công cộng trong khu đại viện, cô còn tìm ở một số nhà vệ sinh gần đó, vừa đào vừa gọi tên Cốc Đông.

Mẹ Hà cùng Lý Dật Phàm đào tìm ở tất cả các khe của giường đất, sợ thằng nhóc đột nhiên chui vào khe giường không ra được.

Tô Hướng Vãn mang Lư Đản cùng Cẩu Đản giữa trời tuyết rơi đi tìm khắp trong huyện, gọi khản cả cổ vẫn không tìm được nó.

Tống đoàn trên đường đụng phải Tô Hướng Vãn cùng Lư Đản, Cẩu Đản, đêm rét, mặt hai thằng nhỏ đông cứng như trái táo.

“Người bình thường không bắt được Cốc Đông, nó nổi giận lên nhất định sẽ rống to”, nghe Tô Hướng Vãn kể lại, Tống đoàn tự tin nói: “Nhất định nó vẫn ở nhà”

“Đã tìm rồi, tôi nhấc cả nồi, tìm cả trong bếp lò”, Tô Hướng Vãn giơ hai tay ra: “Không có”

Tống đoàn sờ sờ khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh của Tô Hướng Vãn. Từ hồi cưới cô tới giờ, hắn chưa từng thấy cô hổn hển, nhớn nhác như vậy, hắn vừa cảm thấy buồn cười vừa đáng yêu một cách kỳ lạ, 30 tuổi rồi, lần đầu tiên cô gấp gáp như vậy vì một đứa bé.

“Anh sờ tôi làm gì, bọn trẻ còn đang ở đây, vợ chồng già giữ ý chút đi” Tô Hướng Vãn nói.

“Chẳng phải sợ em lạnh nên xoa xoa một chút à” Tống đoàn mặt dầy nói: “Tôi biết Cốc Đông ở đâu, chắc chắn, chỗ đó khẳng định mọi người chưa tìm”

Tô Hướng Vãn không tin, về nhà, sau khi tìm kiếm hồi lâu, Tống Đình Tú, Lý Thừa Trạch, hai thằng nhóc và cả Chi Chi không ai tin Cốc Đông ở trong nhà.

Dẫu sao trong nhà, Tô Hướng Vãn đã lục tung hết cả khe giường, tủ, bếp lò, nhưng đúng là vẫn không tìm thấy Cốc Đông.

Nhà có một cái kho nhỏ, bình thường để trữ lương thực, khoai tây, đậu phộng, thịt muối, than, cày cuốc, chỗ này Lý Thừa Trạch và Tô Hướng Vãn đã vào tìm rồi, nhưng không lật các túi, bao lên.

Tống đoàn bật đèn, thấy cái bao đựng đậu phộng đang rung lắc.

Mở cái bao ra, Cốc Đông miệng đầy đậu phộng, cả người phủ đầy vỏ đậu phộng, hai cái chân mũm mĩm ngồi khoanh tròn trong bao: “Ba, hai dì xấu kia đi chưa? Ba nhìn con trốn giỏi không, bọn họ không tìm được con, đúng không?”

Được lắm, thằng nhóc này, toàn bộ mọi người trong khu đại viện lật từng thước đất tìm nó suốt 3 tiếng đồng hồ, nó ngồi trong bao đậu phộng bóc ăn, chỗ đậu phộng mà Lý Thừa Trạch đã phải mất biết bao công sức mới cướp về được từ cung tiêu xã để giành cho mùa đông.

Đêm này, cái mông nhỏ của Cốc Đông bị tất cả mọi người trong nhà tét qua! 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn